Thông Luận - Không phải vì sợ Trung Quốc

  • Bởi Admin
    11/04/2010
    0 phản hồi

    Thông Luận

    “…Sợ Trung Quốc chỉ là một lý cớ. Lý do thực sự đã khiến những người lãnh đạo đảng cộng sản chọn lệ thuộc Trung Quốc, với những hậu quả bi đát cho quyền lợi và thể diện quốc gia, chỉ là chỗ đứng và lòng tham của chính họ…”

    Nhiều dấu hiệu gần đây cho thấy chính sách ngoại giao của Việt Nam đang có khuynh hướng giảm bớt ảnh hưởng Trung Quốc và gia tăng quan hệ hợp tác với Hoa Kỳ. Việt Nam tăng cường không quân và hải quân mà công dụng chủ yếu chỉ là để, nếu cần, đương đầu với Trung Quốc. Bộ ngoại giao Việt Nam lập trang web lãnh thổ và lãnh hải với nội dung và ngôn ngữ ngày càng thêm tính phản bác đối với lập trường của Trung Quốc trên Biển Đông. Phong trào phản đối khai thác bôxít Tây Nguyên đã ít nhiều được sự nâng đỡ và bảo vệ của ít nhất một thành phần cầm quyền trong đảng cộng sản. Những người dân chủ Việt Nam vẫn bị đàn áp, và sự đàn áp còn gia tăng hẳn mức độ thô bạo trong thời gian gần đây, nhưng những bài báo chống Trung Quốc không còn là lý do và chủ đề của những cuộc thẩm vấn. Rõ rệt hơn nữa, chính quyền đã bật đèn xanh, và trong một chừng mực nào đó, yểm trợ cho những cuộc hội thảo trong đó các diễn giả hô hào tách khỏi sự lệ thuộc Trung Quốc và nhanh chóng tiến tới thế hợp tác chiến lược với Hoa Kỳ. Những sự kiện này có tác dụng chắc chắn là tăng cường một khuynh hướng đã được tuyệt đại đa số nhân dân, kể cả các đảng viên cộng sản, tán thành từ lâu.

    Lý do của chuyển động chính trị quan trọng này khá dễ hiểu. Ban lãnh đạo cộng sản thừa hiểu rằng quỵ lụy đối với Trung Quốc chẳng có lợi gì cả mà chỉ khiến Trung Quốc gia tăng sự chèn ép, hơn thế nó còn khiến họ ngày càng bị cô lập và chống đối không những bởi nhân dân mà còn ngay chính trong nội bộ đảng. Không ai, dù là người đối lập với đảng cộng sản, muốn Việt Nam bất hoà với nước láng giềng khổng lồ phương Bắc nhưng mọi người đều đã hiểu rằng muốn được yên thân với Trung Quốc và giữ được lãnh thổ và lãnh hải thì cũng phải làm như các nước trong vùng, nghĩa là tranh thủ cảm tình và hậu thuẫn của thế giới, đặc biệt là Hoa Kỳ.

    Vậy tại sao đảng cộng sản lại cố bám lấy Trung Quốc và không quả quyết sáp lại với Hoa Kỳ? Giải thích thông thường mà ban lãnh đạo cộng sản muốn dân chúng tin là một chọn lựa như vậy có thể đưa đến nguy cơ làm Trung Quốc nổi giận và làm càn. Nhưng nổi giận chưa bao giờ là một chính sách đối ngoại. Còn làm càn thì Trung Quốc có thể làm gì? Biên giới trên đất liền đã thỏa thuận xong và đã cắm mốc, dù là với giá đắt cho Việt Nam. Khả năng Trung Quốc đưa quân tràn qua xâm lấn hoàn toàn không có. Trên biển, điều tối đa Trung Quốc có thể làm là đánh chiếm nốt những đảo còn lại của Việt Nam trong quần đảo Trường Sa. Điều này thực ra Trung Quốc cũng không thể làm và không dám làm. Trường Sa không nằm trong tầm hoạt động của không quân Trung Quốc và một hành động ngang ngược như vậy, chắc chắn sẽ khiến Trung Quốc bị lên án và tẩy chay với những thiệt hại khó lường cho họ. Để bù lại họ được thêm cái gì? Chính quyền Trung Quốc rất thực tiễn và thừa biết rằng Trung Quốc cần thế giới hơn là thế giới cần Trung Quốc. Đó là chưa kể họ đang phải đương đầu với một tâm lý lo ngại ác cảm đối với Trung Quốc đang ngày càng gia tăng trên thế giới.

    Tóm lại, không có lý do gì để phải sợ một phản ứng thô bạo từ phía Trung Quốc cả. Lý do thực sự khiến những người kế tiếp nhau cầm đầu Đảng Cộng Sản Việt Nam không muốn tách rời khỏi vòng ảnh hưởng của Trung Quốc để sáp lại với Hoa Kỳ chỉ giản dị là vì họ không muốn, dù thấy điều đó hoàn toàn an toàn và có lợi cho đất nước. Và họ không muốn chỉ vì họ nghĩ rằng hợp tác chặt chẽ với Hoa Kỳ và phương Tây không sớm thì muộn cũng sẽ khiến họ bắt buộc phải từ bỏ chế độ toàn trị một đảng.

    Cần chấm dứt một hiểu lầm đã kéo dài quá lâu theo đó Trung Quốc muốn và ép Việt Nam phải tùy thuộc họ. Điều này trái ngược hẳn với tất cả những gì đã xẩy ra và mọi tài liệu đã được biết.

    Sợ Trung Quốc chỉ là một lý cớ. Lý do thực sự đã khiến những người lãnh đạo đảng cộng sản chọn lệ thuộc Trung Quốc, với những hậu quả bi đát cho quyền lợi và thể diện quốc gia, chỉ là chỗ đứng và lòng tham của chính họ.

    Thông Luận

    © Thông Luận 2010

    Chủ đề: Đối ngoại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi