Tạ Phong Tần - Xin đừng ai lên giọng "kể ơn" với tui!

  • Bởi Admin
    12/04/2010
    3 phản hồi

    Tạ Phong Tần

    Mới đọc cái đoạn này trên trang của Đảng CSVN:

    “Đảng và Nhà nước vẫn giành phần ưu ái để nuôi dạy, giáo dục và đào tạo cho lớp trẻ, thế hệ tương lai của đất nước, mong họ có sức khỏe, có học thức để xây dựng đất nước trong hòa bình, sớm sánh bước với các nước tiên tiến trên thế giới. Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, Lê Thăng Long là một trong những người được ưu ái đó. Hơn ai hết, Lê Công Định phải biết rằng, trong khi mình cắp sách đến giảng đường đại học, được ra nước ngoài học tập thì biết bao thanh niên cùng tuổi đang ngày đêm trấn giữ biên cương ở đảo xa hay lao động xây dựng những vùng kinh tế mới ở các miền núi non hẻo lánh.”

    Vì vậy, tui nảy sinh ý định viết trước entry này, phòng khi tôi không có điều kiện phản biện, người ta lại thi nhau “kể công, kể ơn” với tui.

    1- Suốt 16 năm đi học, tui chưa bao giờ được ăn sáng dù là chén cơm nguội rang hay củ khoai lang luộc, bởi lẽ cơm chỉ đủ ăn một ngày hai bữa mà thôi, nồi cơm nhà tui chưa bao giờ có dư cơm nguội. Tui cũng không bao giờ có tiền để vô căn-tin trường uống ly nước mát hay ly cà phê đá, tức là nhịn khát từ sáng sớm cho đến trưa tan học. Vì vậy, đừng có ai lên giọng “kể công” với tui rằng “vẫn giành phần ưu ái để nuôi dạy” hay “mong họ có sức khỏe” nghen;

    2- Gia đình tui tuy mang tiếng là dân xứ ruộng “cò bay thẳng cánh” mà lại không có “cục đất cắm dùi”, sống chuyên nghề làm thợ nên không biết “làm guộng”, sau ngày 30/4/1975 đành bám vào thị xã sống vất vưởng, cơm ăn với rau muống, nước mắm cũng không có ăn đủ no, nhà tôi không phải tư sản, không đầu cơ tích trữ, không có tài sản nào để cho chính quyền mới “đánh”. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” rằng đã “ưu ái” không cho chúng tôi lao đầu vào chổ chết bằng cách “lao động xây dựng những vùng kinh tế mới ở các miền núi non hẻo lánh”;

    3- Năm học lớp 12 (1986), tui làm hồ sơ dự thi nộp vào trường Sĩ quan Lục Quân 2, khoa Hải quân, cũng định ra đảo Trường Sa đó, nhưng trường không nhận với lý do Hải quân không tuyển nữ. So với ối thằng cùng học bấy giờ, không thằng nào dám nộp hồ sơ vào các trường quân sự. Vì vậy, đừng có ai lên giọng “kể công” với tui rằng “biết bao thanh niên cùng tuổi đang ngày đêm trấn giữ biên cương ở đảo xa” mà tui lại ở nhà nghen;

    4- Tui thi đậu vào trường Đại học Pháp Lý Hà Nội với một bộ hồ sơ dự thi duy nhất vào một trường duy nhất, bởi lẽ tui không có tiền để mua nhiều bộ hồ sơ dự thi nộp một lúc nhiều trường như các cháu đi thi ĐH bây giờ (rớt trường này còn hy vọng vớt vát trường kia), tui mà “die” thì rớt thẳng đứng xuống luôn, hổng có chổ nào để bíu lại. Nhưng bằng kiến thức của chính tui, không mua điểm chạy thầy (tiền đâu mà mua), tổng số điểm thi dư so với điểm chuẩn của thí sinh khu vực miền Tây là 9,5 điểm, dư so với điểm chuẩn của thí sinh thành phố HCM là 3,5 điểm. Tôi không được hưởng điểm ưu tiên là con Liệt sĩ, con thương binh hay con của “gia đình có công với cách mạng” (thường gọi là điểm ngu). Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    5- Giấy căn cước chính quyền VNCH cấp cho cha tui trước năm 1975 ghi rõ chiều cao 1,80m, cân nặng 80 kg, nhưng cha tui chết khi chưa đầy 58 tuổi vì bệnh ho lao (một thứ bệnh trên thế giới thuộc loại dễ chữa như ăn cháo), nguyên nhân là lao lực quá sức và không có tiền lẫn không có thuốc chữa bệnh. Thời kỳ này cái gì Nhà nước cũng quản lý, có tiền mua thuốc chợ đen cũng hông có. Mẹ tui với 5 đứa con nhỏ nheo nhóc chỉ đủ khả năng nuôi một mình tui đi học bằng cách phải bán bớt 1/2 căn nhà vốn đã nhỏ bé có mấy chục mét vuông lấy tiền gởi lên Sài Gòn cho tui, hoặc vay bạc góp lãi cao. Bốn đứa em tui chúng nó đều thất học (chưa đứa nào học hết lớp 5 tiểu học). Vì vậy, đừng có ai lên giọng “kể công” rằng “vẫn giành phần ưu ái để nuôi dạy, giáo dục và đào tạo cho lớp trẻ, thế hệ tương lai của đất nước” với tui nghen;

    6- Năm 23 tuổi, tui học xong Đại học ra trường với chiều cao 1,55m và cân nặng 36 kg dù gia đình tui có gien “voi”. So với chiều cao hiện nay của tui là 1,61m và cân nặng 57kg (vừa mất 4 kg vì tuyệt thực hồi cuối tháng 3/2010), là một sự chênh lệch khủng khiếp. Người ta nói sở dĩ tui “chậm lớn” là vì tui bị thiếu ăn. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    7- Bằng tốt nghiệp Đại học của tui ghi rõ ngành học của tui là “Đào tạo cán bộ khoa Tòa án”, nhưng tui không được làm việc ở Tòa án, cũng không làm việc ở Viện kiểm sát vì tui không thân không thế. Hai cơ quan này trả lời với tui rằng “không có biên chế”, nhưng năm sau tui thấy họ thu vô hàng loạt em khác mới học xong phổ thông và đưa đi học Đại học Luật tại chức bằng tiền Nhà nước. Trong số này, tui còn nhớ 1 em gái tên Bùi Thanh Nguyên, hiện là Thẩm phán Tòa án tỉnh Bạc Liêu. Tui được mấy anh CSĐT Công an thị xã Bạc Liêu kêu tui nộp hồ sơ xin vào làm việc ở đây vì tại thời điểm này, tui là 1 trong số 3 người đầu tiên của tỉnh Minh Hải (nay tách ra Bạc Liêu và Cà Mau) có trình độ ĐH Luật, trong khi cả đội CSĐT mười mấy người đàn ông chỉ có những người vừa học xong hoặc đang học Trung học cảnh sát, chưa có ai có bằng ĐH. Thời gian thực tập ở đây, người ta thấy tui không sợ thây ma và “làm được” nên mới kêu vô. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    8- Mười một năm sáu tháng công tác trong ngành Công an, từng trải qua các đơn vị Cảnh sát điều tra, Công an phường, Cảnh sát hình sự, An ninh điều tra, ở bất cứ vị trí nào, tui cũng đều được lãnh đạo và tập thể công nhận tui là “cán bộ giỏi” nhưng tui không hề giữ một chức vụ nhỏ xíu nào. Mỗi ngày tui đi làm từ nhà đến cơ quan bằng xe đạp (tui tự tay sơn). Rồi sau mười mấy năm, khi không vừa lòng, người ta viện lý do rằng lý lịch tui không tốt (dù khi vào ngành và vào Đảng đều xác minh lý lịch nhồi qua nhồi lại đến nhàu nhĩ) nên biểu tui “Tự đi kiếm chổ chuyển ngành, nếu không tìm được chổ nào thì cho nghỉ”. Quá là khôi hài, ông bà ta ngày xưa hay nói “Vắt chanh bỏ vỏ” quả không sai. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    9- Tui liên hệ với các Tòa soạn báo tui thường cộng tác định chuyển ngành, mới biết hóa ra ở cái xứ sở “độc lập, tự do, hạnh phúc” này, ngay cả làm nghề phóng viên lý lịch cũng phải “đỏ 3 đời” gắt gao hơn cả tuyển Công an, bất kể anh có viết được cái giống gì hay không, cứ là “đỏ" mới được tuyển vào. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    10- Thời gian còn công tác bên ngành Công an, tui biết ông Huỳnh Việt Trung- Giám đốc Sở Thương mại - Du lịch tỉnh Bạc Liêu (nay đã nghĩ hưu non) có một số “tì vết” v.v… và v.v… Tui bèn “bắn tin” qua một người quen thân của ông rằng bạn tôi tui (phóng viên) chuẩn bị đăng bài về ông. Ông Trung vội vàng cho người nhắn tin tui mang hồ sơ chuyển ngành đến ông ký nhận cái rụp để tui làm thủ tục chuyển công tác sang cơ quan ông làm Phòng Thanh tra. Hồ sơ chuyển ngành xong qua đến chổ ông thì ông Trung ì ra đến gần 6 tháng, viện lý do “không có nhu cầu” và đổ thừa cho Ban Tổ chức chính quyền (nay là Sở Nội vụ). Tui bèn đăng ký xin gặp trực tiếp ông Phan Quốc Hưng - Bí thư tỉnh ủy để khiếu nại (tui là Đảng viên) năm lần bảy lượt ông Hưng mới lệnh cho Ban Tổ Chức chính quyền và ông Trung ra quyết định tiếp nhận, phân công tác cho tui làm chức vụ thiệt bự là “văn thư” chuyên đi nhận thư và gời thư cho các cơ quan. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    11- Tui cũng chẳng lấy làm phiền, có vài trăm ngàn thu nhập ổn định mỗi tháng, tui chuyên tâm viết báo kiếm thêm tiền và tiếp tục kiện lên Bộ trưởng Lê Minh Hương, Lê Hồng Anh về cái vụ “lý lịch” của tui. Tui đã kiện rất nhiều lần suốt mấy năm ròng mà không ai ý kiến ý cò, đưa ra chứng cứ gì thuyết phục được tui rằng cái lý của họ là đúng, mà chỉ có câu trả lời rất chung chung, mù mờ rằng: “Công an tỉnh Bạc Liêu giải quyết như thế là đúng”. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    Chú thích: Người ta nói bác tui chiêu hồi, gây nợ máu gì đó,nhưng thực tế không phải vậy. Quý vị nào muốn biết nội dung sự việc của bác tui, xin đọc bài Dì Tôi ở đây. Bài báo này anh Võ Dắc Danh đã viết đăng báo Văn Nghệ số 21-2001 ngày 9/8/2001.

    12- Thời gian tui công tác ở Sở TM-DL (phòng Quản lý du lịch), người ta thông báo với tui rằng sẽ làm thủ tục bổ nhiệm tui chức vụ Phó Phòng Quản lý du lịch, với điều kiện tui phải ghi vô lý lịch tui là bác tui chiêu hồi, có nợ máu, v.v… và v.v… Dĩ nhiên là tui không đồng ý, tui trả lời cái đó tui không biết, tui chưa thấy cơ quan nào đưa ra bằng chứng cho tui xem, vụ đó tui đang khiếu nại lên Bộ trưởng Bộ Công an. Tui hổng có ghi vô như thế được. Hơn 1 năm trôi qua, ông Trần Thanh Tòng - Trưởng phòng Quản lý du lịch (nay đã nghỉ hưu 4 năm rồi) nói với tui: “Tụi nó hổng có bổ nhiệm mày đâu, làm bộ đó. Muốn bổ nhiệm là xong từ lâu rồi, giờ này mà không đưa ra lấy ý kiến cán bộ trong cơ quan thì bổ nhiệm cái gì”. Vì vậy, đừng ai lên giọng “kể công” với tui là tui được “ưu ái” nghen;

    ….

    Còn dài dài nhiệu chuyện khác nữa, nhưng viết đến đây tui cảm thấy hơi mệt rồi, đau lưng quá, để đó hôm khác viết tiếp.

    Túm lại là tui “tự thân vận động” bằng năng lực của chính tui. Hiện nay, chỉ có người ta thiếu nợ tui chớ tui hổng có thiếu nợ ai hết. Đừng hứng ẩu lên rồi bảo rằng tui là “con nợ trốn nợ” như sinh viên Công giáo Vũ Hoàng Quang đó nghen! Chơi kiểu ấy vừa đê hèn vừa dị hợm hổng giống ai trên thế giới hết trơn á!.

    Tạ Phong Tần

    Từ khóa: Tạ Phong Tần

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Chị Tần phải nhờ LS Cù Huy Hà Vũ giúp đỡ thôi. Những việc chị đã làm chứng tỏ Chị đã là anh hùng trong thời kỳ kinh hòang này rồi. Nhưng bây giờ tránh voi cũng chẳng xấu mặt nào , người dân VN hiểu và thông cảm với chị lắm nên chị cứ mạnh dạn nhờ LS Hà Vũ thôi.

    Chúc chị sức khỏe !

    Phản hồi: 

    Chị Tần à... Đọc xong bài viết của chị tôi thấy mình còn sung sướng hơn cả trăm lần cho dù đời tôi chẳng có mấy lần được cười với hạnh phúc thật sự. Tôi thành thật bày tỏ sự cảm phục với chị và hiểu thêm một chút rằng trong xã hội này, chính những quan chức kém cỏi, thiển cận là đầu mối của mọi tai họa. Nếu Đảng và chế độ biết điều đó thì vẫn còn có lúc để sửa sai. Rất tiếc là mong mỏi đó dường như đã trở thành bi kịch. Có hàng ngàn bi kịch như của chị. Tai họa chỉ bắt đầu khi người ta cơ cấu vô vàn những kẻ ngu dốt vạo trọng trách. Vừa rồi, đọc mới biết Thượng tá, Điều tra viên chính vụ án Ba Sương chưa có bằng lớp 12(!) Hết biết và nghẹn lời. Nghe đâu ông Quyền Viện trưởng Viện Kiểm sát ND tỉnh Đắc Lắc cũng chưa có bằng lớp 12(?) Xin chia sẻ với chị một chút gọi là trong cái thời mà tai họa của dân tộc Việt Nam cứ rình rập, chực sẵn từ trong tới ngoài. Kính. Hà Văn Thịnh.

    Phản hồi: 

    PHẢN ĐỐI PA24 CATPHCM NGỤY TẠO CHỨNG CỨ ĐỂ VU CÁO

    Cơ quan ANĐT Công an TPHCM lại tiếp tục giao ông Riết -CSKV gặp tôi để đưa Giấy mời tôi đến số 4 Phan Đăng Lưu (trụ sở của họ) lúc 8 giờ ngày 12/4/2010 (thứ hai) để “trả lời về các nội dung liên quan đến tài liệu thu giữ ngày 23/3/2010”. Dĩ nhiên, tôi phản đối kiểu làm việc vu cáo như thế này nên sẽ không đi đâu cả.

    Tôi được bạn tôi, bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ cho hay Nghệ cũng đã nhận không dưới 2 Giấy mời đến Cơ quan ANĐT CA TPHCM để "mở niêm phong máy tính". Nghe mà buồn cười quá chừng.

    Máy tính cá nhân của tôi (khi ở bên Gò Vấp) bị CA TPHCM chiếm đoạt bất hợp pháp (đến nay vẫn không trả cho tôi, cũng không có bất kỳ quyết định xử lý nào) đem về Công an quận Gò Vấp săm soi, tìm kiếm, thậm chí lén lút (ban đêm, khi không có mặt tôi) dùng cách nào đó tác động vào để phục hồi lại những file cũ tôi đã xóa, nhưng kết quả cuối cùng cũng không tìm ra được bất cứ thứ gì để quy kết cho tôi phạm tội gì đó. Ổ cứng máy chỉ có hình ảnh linh tinh đủ thứ loại và chấm hết. Sở dĩ, tôi biết họ lét lút tác động vào máy, vì có những file word tôi đã xóa bỏ từ đời tám hoánh nào bỗng dưng xuất hiện sờ sờ trong máy tính của tôi, không phải bằng tên ban đầu do tôi đặt cho nó, mà đều có chung một cái tên duy nhất là "recovery + số thứ tự". Ví dụ: Những lá đơn khiếu nại, đơn khởi kiện tôi đã thảo cho 8 giáo dân Thái Hà, sau khi gởi đi tôi đã xóa file vì thấy không cần thiết lưu giữ.

    Như vậy, đối với máy tính tôi mượn bạn tôi để sử dụng đọc báo, đọc tin tức nước ngoài, đọc thư, tôi cũng không dại gì tải về lưu trữ ở đó những thứ vớ vẩn mà tôi biết rằng Công an có thể lợi dụng nó để vu cáo tôi. Khi hơn 10 người đàn ông và 1 phụ nữ ập vào nhà bạn tôi khống chế tôi không cử động được. Họ lập tức đem ra nào là bàn phím, nào là ổ cứng di động, nào là đĩa CD, nào là máy in, giấy in... tất cả đều đã chuẩn bị sẳn. Họ tự động kết nối các thiết bị ngoại vi của họ vào máy tính tôi đang sử dụng rồi lôi những văn bản từ trên mạng Internet xuống in ra ào ào, bất chấp sự lớn tiếng phản đối của tôi. Tôi đã phản đối họ không được cắm các thiết bị của họ vào máy tính tôi đang sử dụng, không được lôi văn bản từ trên mạng internet xuống in mà phải ngắt kết nối mạng. Nhưng bọn họ giả điếc cứ làm theo ý mình.

    Phải đến hơn 1 giờ sau, khi mà họ đã in ra một đống giấy cao gần 10cm thì vợ chồng bạn tôi mới từ ngoài về đến nhà.

    Vợ chồng bạn tôi, những người không biết gì về mạng internet cũng như máy tính. Ngay cả thời điểm con gái bạn tôi (bé Lê Nguyễn Minh Châu) bị cô giáo khủng bố đến stress cấp. Từ một đứa trẻ hoạt bát, thông minh, lanh lợi trở thành một đứa trẻ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, ngồi đâu cũng im lặng một chổ và tóc bạc trắng hết cả mái đầu. Tóc bạn tôi cũng bạc rất nhiều vì lo lắng cho con. Ai đã từng thấy cảnh con gà mẹ giương cánh, xù lông bảo vệ gà con trước sự đe dọa của diều hâu, hay mèo chó quyết liệt đến thế nào, thì bạn tôi lúc ấy cũng vậy. Thậm chí bạn tôi từng viết đơn gởi đến cơ quan chức năng khiếu nại với tuyên bố "Tôi sẳn sàng ngồi tù để bảo vệ công lý".

    Lần nào gặp tôi, bạn tôi cũng khóc lóc, than thở, phẫn nộ về tình trạng con gái mình. Lúc đó, tôi đã khuyên bạn tôi nên làm một cái blog để "giải tỏa tâm trạng". Bạn tôi hỏi: "Viết cái gì bây giờ?". Tôi trả lời: "Thì viết về những ngày cháu nó chưa bị bệnh và tình trạng của nó sau khi bệnh, lấy hình cũ scan lại rồi post lên. Để tao giới thiệu cho nhiều người vào xem, người ta comments chia sẻ cũng giải tỏa được stress đó". Bạn tôi đồng ý, rồi sau đó lại không làm với lý do "không biết vi tính, công việc nhà quần quật không có thời gian để làm blog". Bây giờ, cháu bé đã bớt bệnh, không còn đi tái khám ở Bệnh viện Tâm thần hàng tháng như trước nữa.

    Sở dĩ, tôi phải nói dông dài về cái sự "không biết vi tính" của bạn tôi, để cho mọi người thấy rõ "âm mưu" nhằm vào tôi đã được sắp xếp trước của an ninh CA TPHCM khi họ chuẩn bị sẳn sàng tất cả thiết bị để mang đến nhà bạn tôi in văn bản trên mạng internet xuống và bảo bạn tôi phải ký tên xác nhận rằng: "Tài liệu này in ra từ máy của gia đình chị". Tôi đã lớn tiếng phản đối: "Các anh nói dối, các anh lừa bạn tôi là người không biết gì về vi tính để làm chứng gian vu khống tôi. Những thứ các anh in ra đó thì bất kỳ cái máy tính nối mạng internet nào cũng có thể in ra được chớ nó không phải là thứ được lưu trữ trong cái máy này. Tôi đã yêu cầu các anh ngắt kết nối internet, không được cắm bất cứ thiết bị gì của các anh vào máy này nhưng các anh vẫn cứ làm thì đó tài liệu của các anh". Nhưng họ vẫn cứ lừa bịp bạn tôi bằng những lập luận dối trá rằng các văn bản ấy đang in từ máy tính trong nhà bạn tôi thì chủ nhà phải xác nhận, cuối cùng, bạn tôi cũng ký vào đó với dòng chữ "Tài liệu này in từ máy tính của tôi, có cắm mạng". Rồi họ lấy luôn bộ máy tính để bàn của gia đình bạn tôi mang đi.

    Đêm 23/3/2010 và cả ngày 24/3/2010, tôi nằm trên chiếc bàn to nhất trong phòng họp của CAP25 Bình Thạnh ngủ, thì ngay chiếc bàn giấy cá nhân bên cạnh, một cán bộ mặc thường phục vẫn cắm mạng không dây vào bộ máy tính của bạn tôi mà in ào ào, tôi nghe tiếng máy in chạy suốt cả ngày. Vậy mà, Cơ quan ANĐT CATPHCM còn giả vờ "ngây thơ" viết giấy mời bạn tôi đến cơ quan của họ để "mở niêm phong máy tính". Thực tế, máy tính đã bị họ sử dụng xuyên suốt trong những ngày tôi bị họ bắt giữ trái phép, họ muốn "nhào nặn" ra thứ gì trong đó mà chẳng được. Chắc chắn, họ mời bạn tôi đến để làm động tác giả cho một người mù vi tính (là bạn tôi) tưởng rằng trong máy tính chứa quá nhiều thứ "quốc cấm" và nói với bạn tôi rằng: "Những thứ này lưu giữ trong máy tính của chị, vậy chị phải ký nhận vào".

    Trong lúc họ tự ý sử dụng máy tính của gia đình bạn tôi để in ấn, và lục tung nhà cửa lên để lấy giấy tờ cá nhân, tài sản, tiền bạc của tôi gởi ở đó, họ còn cho một cán bộ cầm camera quay phim tứ tung từ đầu cho đến khi họ bắt tôi đưa về Công an phường 25 quận Bình Thạnh. Tôi thách thức họ dám công bố công khai đoạn phim này, cho mọi người nghe rõ, thấy rõ hành vi khuất tất, lừa dối của họ khi "thi hành công vụ" và tôi đã phản đối họ như thế nào.

    Rõ ràng, người ta đang lợi dụng quyền lực của cơ quan pháp luật để cố gắng dàn dựng cho được cái gọi là "chứng cứ" nhằm cáo buộc tôi một tội gì đó do họ tự nghĩ ra.

    Cũng vì việc này mà gia đình bạn tôi xào xáo, bỏ lỡ nhiều cơ hội làm ăn, rối loạn nề nếp sinh hoạt bình thường, làm ảnh hưởng đến việc học của hai cháu nhỏ khi vợ chồng bạn tôi cứ phải liên tục lên xuống cơ quan Công an.

    Mới đây, tình cờ tôi trông thấy một blog multiply tên bạn tôi, tôi đã Ignore nó đi vì tôi nghĩ rằng kẻ nào đã mạo danh bạn tôi nhằm mục đích chống lại tôi, lúc cần thiết nhất để bảo vệ con bạn tôi còn không chịu làm blog, bây giờ trong lúc rối ren như vậy bạn tôi đâu rảnh hơi để làm blog nói chuyện trên trời.

    Tôi khẳng định lại một lần nữa rằng CA TPHCM không thu giữ được của tôi bất kỳ tài liệu nào, nên tôi không có gì để trả lời các ông về “tài liệu thu giữ ngày 23/3/2010”.

    Ông Thượng tá Lê Hồng Hà -Phó Thủ trưởng Cơ quan ANĐT CATPHCM thừa biết những người “đồng chí” của ông đã dùng thủ đoạn mờ ám, lừa dối nhân chứng như thế nào để có thứ mà các ông hí hửng đặt cho nó cái tên rất kêu là “tài liệu thu giữ ngày 23/3/2010”, nhưng ông vẫn đặt bút ký Giấy mời tôi 3 lần. Và trong tương lai, ông có thể ký thêm rất nhiều thứ giấy khác nhằm mục đích mượn quyền lực nhà nước lôi tôi đến cơ quan ông.

    Ông Lê Hồng Hà có quyền làm điều đó, nhưng tôi cũng có quyền của tôi, đó là quyền không nói và quyền không ăn gì cả để phản đối hành vi vi phạm pháp luật của các ông.

    Tạ Phong Tần