Song Chi – Những căn bệnh đang hủy hoại xã hội Việt Nam

  • Bởi Admin
    30/03/2010
    4 phản hồi

    Song Chi

    Từ năm 1989 đến 1991, thế giới đã chứng kiến sự sụp đổ hàng loạt của các nước nằm dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản ở Đông Âu và Liên Xô. Hơn 20 năm qua, nếu có dịp đến thăm các quốc gia này, người ta sẽ thấy rằng chính phủ mới và nhân dân tại các nước này đã kịp làm được khá nhiều điều; đời sống kinh tế, xã hội của người dân tốt hơn hẳn so với trước kia, nhưng vẫn còn rất nhiều việc mà chính phủ và nhân dân họ phải nỗ lực thực hiện để xóa đi di sản do những năm dài dưới chế độ cộng sản để lại trên con đường trở thành những quốc gia phát triển, giàu mạnh, dân chủ, tự do. Và tùy theo nội lực của từng nước mà quá trình này nhanh hay chậm, nhẹ nhàng hơn hay nặng nề vất vả hơn. May mắn như nước Đức, nhờ có Tây Đức với một tiềm lực kinh tế hàng đầu của châu Âu, vậy mà trong những năm qua chính phủ Đức đã phải đổ không biết bao nhiêu tiền để vực dậy Đông Đức, xóa đi khoảng cách về mọi mặt giữa hai bờ Đông Tây. Nhưng dù sao, các nước Liên Xô và Đông Âu vẫn có những nội lực nhất định – các nước này trước khi đi theo con đường xã hội chủ nghĩa đã là những quốc gia có nền kinh tế công nghiệp tư bản bước đầu, có nền văn hóa dày dặn, người dân của họ dù sao cũng đã hiểu thế nào là dân chủ, tự do… nên quá trình thay đổi thế chế chính trị cũng đỡ nhọc nhằn vất vả hơn những quốc gia không có được những “hành trang” như vậy. Ví dụ như Việt Nam chẳng hạn. Đôi khi nghĩ đến một ngày nếu vận hạn của đất nước đã qua, Việt Nam may mắn chuyển đổi thể chế chính trị thành một quốc gia dân chủ pháp trị, thì một điều có thể thấy trước đó là cái giá phải trả do di họa của những năm cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam để lại trên đất nước này phải nói là vô cùng nặng nề, và những mất mát, thiệt thòi là vô cùng lớn.

    Thứ nhất là ở Việt Nam, thời gian cầm quyền của Đảng Cộng sản cho đến nay đã kéo dài hơn một số quốc gia khác – 65 năm trên miền Bắc và 35 năm trên toàn lãnh thổ, nên cái hại cũng nặng nề hơn. Thứ hai là do nội lực của đất nước và của dân tộc, trước khi có Đảng Cộng sản lãnh đạo cho đến ngày nay, Việt Nam vẫn chỉ là một nước nông nghiệp nghèo nàn đang phát triển, từ hạ tầng cơ sở vật chất kinh tế, kỹ thuật… đều chưa có gì đáng kể. Cộng với một tầm nhìn ngắn, văn hóa “lùn” của các thế hệ lãnh đạo nối tiếp nhau từ trên xuống dưới, chỉ thấy cái lợi trước mắt mà không thấy cái hại lâu dài, hoặc vừa làm vừa phá, hoặc chỉ lo vơ vét, tham nhũng mà không nghĩ gì đến tương lai của đất nước và dân tộc, nên sau bao nhiêu năm cầm quyền, trên khắp đất nước nhìn đâu cũng thấy dấu vết của sự phá hoại trên mọi lĩnh vực. Bao nhiêu đất dọc theo biên giới phía Bắc, biển, đảo… đã mất, biết bao giờ mới đòi lại được. Rừng bị tàn phá, tài nguyên bị khai thác một cách vô tội vạ, môi trường sống bị ô nhiễm nặng nề, một số sông ngòi bắt đầu khô cạn, bây giờ người ta lại bắt đầu phá nát Tây Nguyên với những dự án khai thác bauxite lợi ít hại nhiều, bộ mặt các thành phố lớn, nhỏ thì hỗn độn, quy hoạch yếu kém, kiến trúc lộn xộn một cách không thể sửa chữa nổi v.v… Chưa nói đến cơ cấu luật pháp hay một nền giáo dục yếu kém cần phải xây dựng lại từ đầu, rất mất thời gian. Chưa kể cả một xã hội bị băng hoại về mặt đạo đức, những giá trị, chuẩn mực bị lệch; con người hoặc bị nhồi sọ bởi lối giáo dục tuyên truyền một chiều phải mất thời gian mới hiểu ra được đâu là sự thật đâu là dối trá, hoặc bị tồi tệ đi do phải sống trong một môi trường xã hội có quá nhiều điều không tử tế v.v… Nhưng điều nguy hiểm nhất đối với số phận của đất nước và dân tộc Việt Nam, đó là nếu sự thay đổi thể chế chính trị đến chậm thì nguy cơ phụ thuộc, thậm chí mất nước vào tay nước láng giềng phương Bắc là điều mà hiện nay nhiều người đều đã thấy.

    Có những di hại có thể thấy rõ vì nó hữu hình và có thể xây dựng lại, có thể hồi phục sau một thời gian vài ba thập niên tùy theo. Nhưng có những cái di hại vô hình khó thấy hơn mà hậu quả của nó thì rất nặng nề và sự điều chỉnh, sửa chữa cũng vô cùng khó khăn, mất thời gian. Đó là những di hại về văn hóa, con người, về tinh thần mà những quốc gia đã từng trải qua chế độ do đảng cộng sản lãnh đạo đều phải trả giá.

    Một môi trường sống bị ô nhiễm, bị hủy hoại. Môi trường tinh thần cũng vậy. Có những căn bệnh tinh thần mà nếu sống trong một xã hội như xã hội Việt Nam hay Trung Quốc (vốn là một hình mẫu để chính quyền Việt Nam bắt chước theo y hệt nên những căn bệnh cũng giống nhau) lâu ngày con người sẽ bị lây nhiễm ít nhiều mà không hay.

    Bệnh vô cảm

    Xã hội Việt Nam bây giờ có quá nhiều điều phi lý, trái tai gai mắt, và cũng có quá nhiều những bi kịch, những câu chuyện thương tâm. Mỗi ngày mở những tờ báo ra, bật TV lên, hoặc ngay trong đời sống thường ngày, người ta phải đọc, nhìn, nghe hay chứng kiến tận mắt biết bao nhiêu chuyện như vậy. Tổng Giám đốc X bị bắt vì tham nhũng hàng tỷ đồng. Công ty Y bị phát hiện có dấu hiệu lừa đảo, làm thất thoát hàng trăm tỷ. Một khu nhà hay một cây cầu vừa mới xây đã bị sập, lún vì làm ăn gian dối, bớt xén vật tư. Một bữa tiệc sinh nhật của con cái một “quan lớn” tốn kém hàng trăm triệu đồng trong đó chủ nhân bữa tiệc vung tay tặng các bạn mỗi người một chiếc xe gắn máy hiệu @. Một em bé chết oan vì bị điện giật trên đường do dây điện bị hở, không ai chịu trách nhiệm. Một tai nạn giao thông thảm khốc do đường hẹp, lô cốt chặn, chen lấn nhau hoặc đôi khi chỉ vì do chất lượng đường xá tồi khiến người đi xe ngã xuống và bị xe tải phía sau cán lên. Một người phụ nữ nghèo đi mót cà phê bị chó nhà giàu cắn chết nhưng công an lại không truy cứu tội hình sự người quản lý trang trại đã để mặc chó cắn chết người v.v… Đầu tiên khi đọc hoặc nghe những chuyện như vậy, người ta phẫn nộ, bức xúc, thương cảm. Nhưng rồi hàng ngày cứ phải đọc mãi, chứng kiến mãi với mức độ phi lý, bất công ngày càng lớn hơn, người ta thành quen đi, không còn ngạc nhiên trước bất cứ chuyện gì nữa. Người ta quen dần với những điều không tử tế, với cái xấu, cái ác… và trở nên vô cảm dần dần mà không hay.

    Tai hại của điều này là đến lượt mình, mỗi người khi phải làm một điều không tử tế hoặc không lương thiện sẽ tự bảo rằng chung quanh mình ai cũng làm như vậy, ai cũng đang sống như vậy, có sao đâu?

    Cái xấu, cái ác lên ngôi

    Chưa cần phải từ nguồn báo chí truyền thông của “thế lực thù địch” nào, chỉ cần theo dõi báo chí trong nước, do nhà nước kiểm soát nội dung và cho phép phát hành, cũng có thể thấy ở Việt Nam hiện nay, cái xấu, cái ác đang lộng hành ra sao. Có nhiều người sẽ bảo xã hội nào mà chả có cái xấu, cái ác, ở Mỹ chẳng hạn, cũng có những cảnh bạo lực, giết người, thậm chí sát nhân hàng loạt… đó thôi. Nhưng vấn đề ở đây là cái xấu, cái ác, sự thiếu lương thiện đang tràn lan ở mọi cấp độ từ những hành vi nhỏ nhặt hàng ngày như chen lấn giành đường nhau, dúi tiền cho cảnh sát giao thông để được cho qua khi bị bắt lỗi và cảnh sát cũng thản nhiên nhận tiền như là chuyện bình thường phải vậy, hoặc sẵn sàng cãi vã, chửi bới nhau thậm chí đánh nhau chỉ vì những chuyện xích mích không đáng… cho đến những hành vi ở mức độ lớn hơn. Nhiều khi rùng mình vì mức độ trơ tráo vô đạo đức trong những hành vi tội lỗi như khi một ông hiệu trưởng không những dụ dỗ, ép dâm hàng loạt học sinh tuổi vị thành niên mà còn buộc các em phải lên giường với hàng loạt quan chức để có lợi cho mình; hay mức độ dã man một cách thản nhiên như khi một con người có thể để mặc cho đàn chó cắn xé đồng loạt đến chết mà không cứu; hay những cô cậu học sinh còn ở tuổi cấp hai có thể thản nhiên đánh bạn, thản nhiên quay video clip tung lên mạng và những học sinh khác thì ngồi xem mà không phản ứng gì. Khi một xã hội mà những điều không tử tế, cái xấu, cái ác đã trở thành chuyện bình thường trong khi điều tử tế, cái đẹp, cái thiện dần trở thành hiếm hoi, bất bình thường thì đó là điều thực sự phải báo động đỏ từ lâu rồi.

    Sự bạc nhược, cầu an

    Khi phải sống chung quá lâu với những điều bất công phi lý, với các xấu cái ác đang tràn lan, và biết rằng có kêu thì cũng chẳng thay đổi được gì, số đông người Việt dường như đã chọn cho mình một “phương châm” sống an toàn, đó là mặc kệ, mọi chuyện đã có nhà nước lo, họ chỉ lo kiếm sống, lo cho bản thân và gia đình. Và điều đó tạo ra một căn bệnh khác cũng phổ biến không kém: sự bạc nhược, cầu an. Đối với đám đông này, đừng nói với họ về sự thối nát của chế độ, về gánh nặng nợ nần đang đổ lên đầu các thề hệ sau do việc vay nợ nước ngoài, việc mất đất mất biển và cả nguy cơ mất nước trong tương lai, việc các nước khác người dân được có những quyền gì cũng như nhu cầu tự do dân chủ trong nhân dân… Họ sẽ lảng tránh, sợ hãi, không tin, và tiếc thay con số này vẫn còn khá lớn. Chưa kể những kẻ mà quyền lợi gắn chặt với chế độ này và vẫn cố sống cố chết bênh vực cho chế độ này là không tính đến. Đó là lý do vì sao một đảng cầm quyền có quá nhiều sai lầm và tội lớn đối với đất nước, với nhân dân trong suốt bao nhiêu năm qua như Đảng Cộng sản Việt Nam lại vẫn tiếp tục tồn tại.

    Sự giả dối

    Trong lịch sử giành chính quyền và giữ chính quyền của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam đã sử dụng rất nhiều “chiêu thức”, trong đó có sự dối trá, mỵ dân. Có thể nói sự dối trá, nói một đằng làm một nẻo là “chính sách” xuyên suốt trong đối nội cũng như đối ngoại của Đảng Cộng sản Việt Nam từ bao lâu nay. Và từ bao nhiêu nay người dân Việt Nam đã phải sống trong một môi trường giả dối, từ khi còn đi học trẻ em Việt Nam đã phải học tin vào những điều giả dối cho đến khi trưởng thành nhìn xung quanh xã hội toàn những điều giả dối – bằng giả, hàng giả, chất lượng công trình và cả chất lượng tác phẩm văn hóa văn nghệ nhiều thứ cũng là giả… Và cũng như các căn bệnh đã kể trên, đến một lúc nào đó sự giả dối cũng trở thành căn bệnh phổ biến trong xã hội – người ta chạy theo thành tích, chạy theo những giá trị ảo, giá trị giả bên ngoài và đánh giá nhau cũng bằng những cái bên ngoài đó như căn nhà, chiếc xe, áo quần, mảnh bằng phó tiến sĩ, tiến sĩ “mua”… mà không xét đến giá trị thật bên trong của một con người.

    Hoài nghi và mất lòng tin

    Và khi phải ăn uống hít thở hàng ngày với một bầu không khí giả dối như vậy thì lẽ đương nhiên con người trở nên mất lòng tin, hoài nghi vào tất cả mọi thứ. Từ một nguyên nhân sâu xa nhất là sự sụp đổ của toàn bộ hệ thống lý luận chính trị Mácxít-Lêninnít, lý thuyết về chủ nghĩa xã hội chủ nghĩa cộng sản… mà bao nhiêu năm nay Đảng và nhà nước Việt Nam vẫn ra sức nhồi nhét vào đầu người dân, trong lúc chưa tìm ra được một hệ thống lý luận khác để thay thế (thật ra thì đã có sẵn những hệ thống lý luận của các nước dân chủ pháp quyền khác để mà học hỏi nhưng vấn đề là nhà nước Việt Nam không muốn học!), cùng với sự xuống cấp, tha hóa về mọi mặt trong đời sống đạo đức xã hội, khiến con người mất lòng tin và căn bệnh hoài nghi này cũng phổ biến không kém. Điều tai hại hơn là người ta không tin cả vào những điều tốt, sự tử tế.

    Môi trường xã hội Việt Nam hiện nay là một môi trường mà cái ác cái thiện lẫn lộn, môi trường văn hóa nghệ thuật cũng vậy – cái đẹp cái xấu lẫn lộn, thật giả lẫn lộn, dễ làm cho con người, nhất là giới trẻ, bị nhiễu về mặt nhận thức, thẩm mỹ cho đến phương hướng, mục đích sống… không biết phân biệt, thẩm định hay dở, đúng sai. Xã hội cứ thế mà nhiễu loạn cả lên.

    Và tất cả những căn bệnh đó như những tế bào ung thư đang tàn phá cả xã hội Việt Nam mà nếu không có một sự thay đổi toàn diện, triệt để về mặt thể chế chính trị thì mọi sự “sửa chữa” kiểu như thay tên Đảng, thay tên nước, thay đổi nhân sự này chính sách kia… cũng chỉ như những cố gắng vá víu tạm bợ, che chỗ này vá chỗ kia trên ngôi nhà đã thực sự mục ruỗng từ bên trong mà thôi.

    © 2010 Song Chi

    © 2010 talawas

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    @Khách gửi lúc 4:02 am, 06/14/10

    Những người đang ca ngợi Trung Quốc phê phán Mỹ không biết rằng xã hội Trung Quốc hiện nay đang có tất cả các vấn đề mà họ đang gán cho CNTB cộng với những vấn đề của riêng họ. Một loat các dự án duy ý trí như dự án đập Tam Hiệp cũng như bong bóng bất động sản là những nguy cơ đang treo lơ lửng trên đầu họ. Hậu quả là sự bất công trong thu nhập của người dân TQ đang rất lớn và ngày càng gia tăng.

    Phản hồi: 

    (Nhất Nam) http://rfvn.com/?p=12957 .
    Đọc bài viết “Những căn bệnh đang hủy hoại xã hội VN” của Song Chi tôi nghĩ tác giả viết theo một “đơn đặt hàng” nào đó, vì bài báo thiếu khách quan, bộc lộ một số mâu thuẫn, cách lý giải không thuyết phục và đặc biệt tác giả buộc phải so sánh với xã hội Mỹ, rằng “có nhiều người sẽ bảo xã hội nào mà chả có cái xấu, cái ác, ở Mỹ chẳng hạn, có những cảnh bạo lực, giết người, thậm chí sát nhân hàng loạt”. Tác giả phê phán ở VN “con người bị nhồi sọ lối giáo dục tuyên truyền một chiều”(!?). Thì chính tác giả đang tuyên truyền một chiều đó thôi.
    Bài báo mở đầu bằng cách lập luận khá mâu thuẫn. Tác giả khẳng định “hơn 20 năm qua, sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, nếu có dịp đến thăm các quốc gia này, người ta sẽ thấy rằng các chính phủ mới và nhân dân tại các nước này đã kịp làm được khá nhiều điều; đời sống kinh tế, xã hội của người dân tốt hơn hẳn so với trước kia”. Ngay sau đó, bài báo lại viết “nhưng vẫn còn rất nhiều việc mà chính phủ và nhân dân họ phải nỗ lực”. Tác giả bài báo đổ lỗi cho “nhiều việc còn phải tiếp nỗ lực” là do “di sản dưới chế độ CS để lại”(!?). Hơn hai mươi năm mà “chế độ tư bản vẫn còn rất nhiều việc phải nỗ lực làm”, trong khi đó, cùng thời gian đó, hơn 20 năm đổi mới, nhân dân VN dưới sự lãnh đạo của Đảng CS VN đã làm được rất nhiều việc có ý nghĩa lịch sử mà thế giới phải khâm phục và thừa nhận. Tiếp đó tác giả phải thừa nhận “VN là một nước nông nghiệp nghèo nàn đang phát triển”. Một đất nước từ một điểm xuất phát thấp như vậy mà chỉ sau hơn hai mươi năm đổi mới đã đạt được những thành tựu như hiện nay thì phải khách quan ghi nhận, chứ không thể “nói lấy được” theo một định hướng hay “đơn đặt hàng” nào đó.
    Đảng CS và Chính phủ VN, trong những nghị quyết và báo cáo gần đây, cũng thẳng thắn chỉ ra những hạn chế, yếu kếm về mặt này, mặt khác của đất nước. Cho nên những điều bài báo nói tới “từ hạ tầng cơ sở vật chất kinh tế, kỹ thuật… đều chưa có gì đáng kể” không có gì mới mẻ cả. Có một điều làm tôi hết sức ngạc nhiên là bài báo tập trung chê bai, phủ nhận chế độ CS và thể chế chính trị do Đảng CS cầm quyền- bài báo có nhắc đến xã hội Trung Quốc- và khen chế độ dân chủ Âu, Mỹ nhưng tác giả lại lờ đi những thành tựu của đất nước Trung Quốc mà thế giới phải kinh ngạc, thán phục và cũng không hề nhắc tới những căn bệnh đang hủy hoại xã hội tư bản. Xin được hỏi tác giả, tại sao khi tranh cử và nhậm chức Tổng thống nước Mỹ, ông Obama nhiều lần nói: “Nước Mỹ đã đến lúc phải thay đổi”? Và rõ ràng từ hơn một năm nay và rất gần đây, người đứng đầu nước Mỹ đã có những thay đổi chưa từng có trong các đời Tổng thống Hoa kỳ như việc thông qua Luật bảo hiểm y tế để cho mấy triệu người nghèo được hưởng chế độ chăm sóc sức khỏe.
    Vì bài báo của tác giả nói tới những căn bệnh của xã hội VN, nên buộc tôi phải dẫn một số đoạn trong Thông điệp liên bang của Tổng thống Obama: “… Tuy nhiên những thiệt hại vẫn còn đó. Cứ mười người Mỹ thì một người vẫn không thể tìm được công ăn việc làm. Nhiều doanh nghiệp phải đóng cửa. Giá nhà ở giảm mạnh. Các thị trấn nhỏ và những cộng đồng nông thôn đặc biệt bị tác động mạnh. Đối với những ai đã từng biết thế nào là đói nghèo, cuộc sống đã trở nên khắc nghiệt hơn nhiều. Cuộc suy thoái hiện nay cũng làm tăng thêm những gánh nặng mà các gia đình người Mỹ phải vật lộn từ nhiều thập niên qua; gánh nặng của việc phải làm vất vả hơn, thời gian kéo dài hơn, nhưng thu nhập lại ít hơn; gành nặng của việc không thể tiết kiệm và dành dụm đủ cho lúc nghỉ hưu hay cho việc giúp đỡ cho con cái học hành… Tôi biết được những lo lắng này trong những bức thư mà tôi đọc hàng đêm. Những bức thư gây bức bối nhất là từ những đứa trẻ với câu hỏi tại sao chúng phải rời khỏi nhà của chúng, hoặc khi nào cha mẹ của các em sẽ có thể đi làm trở lại. Đối với những người Mỹ này và với nhiều người khác nữa, thay đổi đã không diễn ra đủ nhanh. Một số người thất vọng; một số người tỏ ra giận giữ. Họ chán đến tận cổ nền chính trị đảng phái (tôi nhấn mạnh vì tác giả Song Chi chê chế độ cầm quyền của Đảng CS) và những tiếng la lối về những vấn đề nhỏ nhặt. Đúng vậy chúng ta đang phải đối mặt với những thách thức to lớn và khó khăn… Chúng ta phải bắt tay vào việc, phải vượt qua gánh nặng gây tê dại của nền chính trị chúng ta… Tôi lựa chọn vấn đề chăm sóc sức khỏe do những câu chuyện mà tôi đã nghe được từ những người Mỹ gặp phải những hoàn cảnh không may, những người mà cuộc sống của họ phụ thuộc vào việc được bảo hiểm chữa bệnh; những bệnh nhân không được bảo hiểm chữa bệnh; và những gia đình, thậm chí với cả những gia đình có bảo hiểm, chỉ chữa một căn bệnh là đã lụn bại về tài chính…”.
    Cả thế giới đều đọc Thông điệp của Obama và đều biết rằng trong Thông điệp đó, người đứng đầu nước Mỹ ca ngợi Trung quốc “không hề chờ đợi để cải tổ nền kinh tế của họ. Những quốc gia này không đứng yên tại chỗ, không muốn đứng ở vị trí thứ hai. Họ tập trung hơn vào toán học và khoa học. Họ xây dựng lại cơ sở hạ tầng, đầu tư nghiêm túc vào năng lượng sạch bởi vì họ muốn những công ăn việc làm trong lĩnh vực đó…”.
    Hóa ra Tổng thống Mỹ cũng ca ngợi và ngại Trung Quốc, một nước do Đảng CS cầm quyền lãnh đạo. Còn Song Chi lại chê trung quốc. Tác giả Song Chi - nếu muốn viết báo một cách khách quan, trung thực về căn bệnh của các nước – thì phải đọc Thông điệp liên bang của Tổng thống Obama và Hồ sơ nhân quyền Mỹ do Trung Quốc công bố 11 năm liền từ năm 1999 đến năm 2009 để hiểu Trung Quốc đang vươn lên và những căn bệnh đang hủy hoại xã hội Mỹ như thế nào./.

    Phản hồi: 

    Đọc bài này (Thấy gì qua bài viết của Song Chi), sao thấy giống như copy bài giảng trong giáo trình "Lịch sử ĐCSVN"...

    Phản hồi: 

    Thấy gì qua bài viết của Song Chi ?
    Song Chi có bài viết với nhan đề “ những căn bệnh đang huỷ hoại xã hội VN.” , theo đó đã bôi đen chế độ và xuyên tạc hết mức đối với Đảng CSVN. Và , Song Chi cũng không thể che giấu được mục đích cuối cùng của mình là đòi lập đổ Đảng cầm quyền và chế độ hiện nay của VN.
    Trước khi nói đến động cơ và mục đích đó , hãy nói về thủ đoạn của bài viết . Tác giả đã nhặt nhạnh những hành vi sai đạo đức trong xã hội mà các phương tiện thông tin đại chúng đã công bố và phê phán công khai , đê mô tả và kích động rằng xã hội VN hiện nay chỉ toàn những các xấu , cái ác , chỉ toàn những điều không tử tế , rồi quy nguyên nhân do chế độ , do đảng cầm quyền.Ở đây cái sai lầm cố ý của tác giả là lấy cái đơn nhất để khái quát thành cái chung , thành cái phổ biển , lấy cái hiện tượng đơn lẻ để khái quát thành bản chất . Phải nói ngay rằng những hành vi sai đạo đức , lối sống mà Song Chi nhắc đến thì báo chí nước ta đã đưa tin công khai và phân tích sâu sắc hoặc dư luận rộng ẵai cũng đã phê phán nghiêm khắc , chứ không phải đợi đến bài viết của tác giả đưa lên mạng thì mới biết . Song Chi đã cố ý lờ đi , không nói đến hàng trăm hàng nghìn người tốt việc tốt , hàng trăm hàng nghìn cái thiện , cái tốt , cái tử tế , thậm chí của cả dân tộc , như chăm lo thực hiện công bằng xã hội , xoá đói giảm nghèo ,tương thân tương ái giúp đỡ vùng khó khăn , thiên tai lụt bão , những tấm gương hi sinh cứu đồng bào , đồng đội , bạn bè , những tấm gương tu đức rèn tài để phụng sự tổ quốc , phụng sự nhân dân , ..v..v..
    Động cơ , mục đích cuối cùng và cũng là lời lẽ kích động hết mức khi tác giả viết bừa rằng “ vì sao một đảng cầm quyền có quá nhiều sai lầm và tội lớn đối với đất nước , với nhân dân trong suốt bao nhiêu năm qua như ĐCSVN lại vẫn tiếp tục tồn tại.”
    Thử hỏi tác giả: tổ chức , lãnh đạo nhân dân làm cách mạng Tháng 8 thành công , đánh đổ chế độ thuộc địa của Pháp , Nhật và chế độ phong kiến tay sai , giành chính quyền về tay nhân dân , lại là sai lầm và tội lớn ư ; tổ chức ,lãnh đạo nhân dân kháng chiến chống thực dân Pháp thắng lợi với chiến thắng Điện Biên Phủ trấn động địa cầu lại là sai lầm và tội lớn ư ; tổ chức , lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Mỹ với chiến thắng vĩ đại 30/4/1975 giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất nước nhà , lại là sai lầm và tội lớn ư ; tổ chức , lãnh đạo bảo vệ thắng lợi biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc lại là sai lầm và tội lớn ư ; tổ chức , lãnh đạo công cuộc đổi mới , đạt nhiều thành tựu kinh tế , cải thiện đời sống nhân dân , ổn định chính trị xã hội , hội nhập quốc tế , tạo thế và lực mới của nước ta trên trường quốc tế , cũng lại là sai lầm và tội lớn ư ?
    Không phải đợi đến bài viết của Song Chi thì ĐCSVN mới biết nói đến sai lầm . Trong sự nghiệp lãnh đạo của mình như Chủ Tịch Hồ CHí Minh đã nói : dù có khiêm tốn đến đâu thì vẫn có thể nói Đảng ta thật là vĩ đại .Nhưng bên cạnh những thắng lợi vô cùng rực rỡ , vô cùng vẻ vang , thì cũng không tránh khỏi một số vấp váp , sai lầm , ĐCSVN đã từng công khai thừa nhận và sửa chữa thành công . Năm 1938 Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Cừ đã viết tác phẩm nổi tiếng :” Tự phê phán , tự chỉ trích” , nhận rõ những sai sót ấu trĩ trong phong trào đấu tranh . Năm 1956 , ĐCSVN đã công khai chỉ ra sai lầm trong cải cách ruộng đất , chính đốn tổ chức , dũng cảm sửa sai , làm cho xã hội ổn định , làm cho thắng lợi của cuộc cách mạng ruộng đất không thể phai mờ . Những năm 1976-1986 , mặc dù phải đối phó với cuộc chiến tranh biên giới phía Nam và phía Bắc đối phó với cuộc bao vây cấm vận của các thế lực thù địch bên ngoài, nhưng cả nước vẫn thực hiện thống nhất về các mặt , vừa chăm lo đời sống rất khắc nghiệt vừa xây dựng một số cơ sở vật chất kĩ thuật bước đầu của chủ nghĩa xã hội . Tuy nhiên , năm 1986 ĐCSVN đã tự phê bình , công khai thừa nhận một số sai lầm trong tổ chức lãnh đạo kinh tế , từ đó dũng cảm tiến hành công cuộc đổi mới . Đến nay , thành tựu của công cuộc đổi mới thì cả dân tộc ta đều nhận rõ , cả thế giới đều nhận rõ .
    Lịch sử bao giờ cũng là sự thật đanh thép , không bao giờ là dối trá cả . Lịch sử 80 năm qua của nước ta chứng minh rằng ĐCSVN chắc chắn tồn tại mãi mãi với sự nghiệp cách mạng vẻ vang của nhân dân ta , của dân tộc ta , không gì có thể cản trở và thay thế .

    Hà Nội , ngày 22 tháng 4 năm 2010
    Đông Hà