Nguyễn Thanh Giang - Sự trấn áp dai dẳng và dã man

  • Bởi Admin
    30/03/2010
    3 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang

    Bài viết do tác giả gửi tới Dân Luận qua đường email. Độc giả có thể tham khảo cách gửi bài lên Dân Luận tại đây: <a href="http://danluan.org/node/378"><span class="underlined-text">Hướng dẫn gửi bài</span></a>

    Tôi lại đang bị công an Việt Nam tra vấn. Đợt tra vấn này đã kéo dài ba ngày từ thứ tư (17/3/2010) đến thứ sáu (19/3/2010). Tôi phàn nàn già yếu và mệt mỏi. Họ đồng ý cho nghỉ thứ bẩy, chủ nhật. Tuần sau lại tiếp tục. Đây là lần thứ chín thứ mười gì đó, tôi bị công an triệu tập để hạnh hỏi.

    Đại tá Phạm Quế Dương gọi điện cho biết hôm 17/3 ông cũng bị nhận giấy triệu tập của công an. Ông bảo đang mệt, không đi được. 18/3 họ lại triệu tập. Ông lại trả lời mệt, phải ở nhà. Hôm qua, 7 công an đã ập vào nhà ông uy hiếp, buộc ông phải viết thư tuyên bố từ bỏ tập san Tổ Quốc.

    Về phần tôi, như giấy triêu tập đã ghi rõ, nội dung tra xét đợt này là về tờ tập san Tổ Quốc. Điều kỳ lạ là, suốt mấy ngày qua, vẫn những câu hỏi đã hỏi từ các đợt tra vấn cuối năm 2008 và cuối năm 2009. Người hỏi không phải ở các bộ phận khác mà vẫn chỉ là thượng tá Ngô Quang Du... Phải chăng họ đang thực hiện phương sách đàn áp mềm mà dai dẳng làm tinh thần tôi suy kiệt hòng đẩy tôi vào bẫy độc ác của họ?

    Đại khái các câu hỏi như sau:

    Tờ báo tên gì? Thành lập ngày nào? Tôn chỉ, mục đích là gì ? Ai là người chủ trương? Khi ông ghi tên những người vào danh sách Hội đồng cố vấn và Ban Biên tập ông có hỏi ý kiến người ta không? Biết gì về nhân thân những người này? Nguồn kinh phí nhận từ đâu? Tại sao lúc đầu không có Chủ nhiệm, Tổng Biên tập mà sau hơn một năm mới có, rồi bây giờ lại không? Tiến trình vận hành để hình thành một bản báo? Phương thức phát hành? vv…

    Tôi trả lời thẳng thắn, trung thực đối với những câu có thể trả lời được. Với thái độ hòa nhã, chân tình và có phần lễ phép dù ông thương tá ngồi trước mặt tôi chỉ hơn tuổi con trai tôi không nhiều.

    Tôi dứt khóat từ chối trả lời những câu hỏi sâu về nhân thân người khác và các câu hỏi kiểu như: Đã trang bị máy photocopy, máy tính, máy in cho những ai? Đã tăng quà biếu (thay nhuận bút) cho những người nào? Ai đã nhận trách nhiệm tán phát tập san cho ông? v.v…

    Đôi khi, không kìm giữ nổi bản thân, tôi đã đập bàn quát lớn đến mức một số cán bộ làm việc ở các phòng gần đó phải đẩy cửa chạy sang xem sự cố gi. Đấy là khi tôi cứ bị đay đi đay lại những câu hỏi liên quan đến chuyện tiền nong do bọn xỏ lá muốn dựng lên để bôi bẩn và chọc tức tôi. Dẫu sao, hay nổi nóng chính là một điểm yếu, một thói xấu của tôi.

    Cuối buổi làm việc ngày thứ ba, người thẩm vấn hỏi tôi: Ông có thấy việc phát hành tờ Tập san Tổ Quốc của ông là vi phạm pháp luật không?

    Tôi trả lời:

    “Trả lời câu hỏi này tôi sẽ bảo không, còn ông bảo có. Ra tòa, luật sư và tất cả những người có tinh thần khách quan đều bảo không, trong khi chánh án phải kết luận là có. Bởi vì Tòa án phải làm thao lệnh của ĐCSVN! Cho nên tôi đành trả lời câu hỏi này của ông bằng triết thuyết sau đây:

    Nhận thức của tôi và những người yêu nước đều cho rằng hãy vì dân vì nước mà duy trì cho được tập san Tổ Quốc. Đặc biệt trong tính hình hiện nay cần có tiếng nói phản biện đủ sức thuyết phục để góp phần ngăn chặn nguy cơ người ta đang âm mưu đưa Việt Nam vào vòng đô hộ của ngoại bang và duy trì những chủ trương đường lối cố cựu sai lầm (ngày xưa, sai lầm là do cuồng tín ngây thơ, ngày nay người ta cố tình sai lầm để duy trì cho được quyền lợi của những cá nhân, những tập đoàn này nọ).

    Sở dĩ họ âm mưu đưa đất nước vào vòng đô hộ của ngoại bang vì trông cậy ở đấy một lực lượng bảo vệ vững chắc cho những cái ghế của họ (Nếu xẩy ra những biến động lớn thì khả năng huy động quân đội và công an Việt Nam tắm máu nhân dân Việt Nam như kiều Thiên An Môn là rất khó, nên họ đành trông cậy ở những đội quân đã từng có kinh nghiệm, lại khác máu tanh lòng).

    Sở dĩ họ cố tình duy trì những đường lối sai lầm là để tiếp tục cướp đất cướp ruộng nông dân, thí cho những người khốn khổ này vài trăm ngàn rồi bán lấy hàng chục triệu để trở thành tỷ tỷ phú.Họ dư tiền mua sẵn đất đai, biệt thự ở Mỹ, ở Canada, ở Úc… để khi đất nước đã tàn tạ quá họ sẽ đưa con cháu họ sang sống sa hoa, phè phỡn ở nước ngoài.

    Duy trì tập san Tổ Quốc là sứ mệnh rất cao cả và thiêng liêng của những công dân như chúng tôi. Nếu có thứ luật pháp nào ngăn chặn chúng tôi thực hiện sứ mệnh đó thì đấy là thứ luật pháp phản động và buộc lòng chúng tôi phải đạp qua nó.

    Nếu các ông cứ ngang ngược buộc tội chúng tôi về vấn đề này thì xin cứ đưa tôi ra tòa. Trong trường hợp ấy, tôi khuyên các vị hãy chuẩn bị bắn tôi ngay giữa tòa thì mới có thể kịp ngăn những lời buộc tội đanh thép đấy sức thuyết phục của tôi đối với ĐCSVN trước nhân dân Việt Nam và thế giới”.

    Tôi bỗng liên tưởng tới những dòng này trong “Thư gửi các bạn cùng hoạt động ở Pháp” của Nguyễn Ái Quốc ký tên Chú Nguyễn in trong cuốn “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”:

    “Công việc của chúng ta “Hội Liên hiệp thuộc địa” và tờ báo “Người cùng khổ” (Le Paria) đã có những kết quả tốt. Nó đã làm cho nước Pháp, nước Pháp chân chính hiểu rõ những việc xẩy ra trong các thuộc địa. Làm cho nước Pháp hiểu rõ bọn cá mập thực dân đã lợi dụng tên tuổi và danh dự của nước Pháp để gây nên những tội ác không thể tưởng tượng được. Nó đã thức tỉnh đồng bào chúng ta”.

    Tập san Tổ Quốc của chúng tôi cũng “đã có những kết quả tốt” như thế (Không phải ở Pháp mà ở Việt Nam). Nhờ Trời Phật phù hộ, nó đã tồn tại được hơn ba năm và ngày càng được độc giả trân quý. Điều ấy chứng tỏ chúng tôi đang làm điều thiện rất cần thiết.
    4 giờ sáng ngày 20 tháng 3 năm 2010
    Nguyễn Thanh Giang
    Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
    Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội
    Điện thoại: ( 04 ) 35 534 370

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Vài năm trước thấy bác Giang cũng hài hước hóm hỉnh lắm mà. Cứ phải tỉnh bơ thì các chú ấy mới hãi. Hỏi đi hỏi lại thì mình cũng bình thản trả lời đi trả lời lại như cái máy lập trình sẵn vậy, có gì đâu mà phải khó chịu.

    Phản hồi: 

    Mới có DAI DẲNG thôi,
    Chưa DÃ MAN đâu tiến sĩ ơi.
    Khi nào mọi ngả đường internet đều tắt ngúm, sự dã man mới bắt đầu.

    Phản hồi: 

    Quanh đi, quẩn lại vẫn một trò trấn áp tinh thần cũ kỹ. Dùng các biện pháp cứng rắn đến mềm dẻo để đạt được mục đích là làm cho những người bị thẩm vẫn cảm thấy mình đã phạm một tội nào đó rồi sợ hãi và buông xuôi. Lúc đó bọn chúng mới ép người đó vào cái tội mà chúng giăng sẵn, trường hợp nhà văn TKTT là một ví dụ còn với Lê thị Công Nhân thì vô tác dụng.