Phạm Hồng Sơn - Tường trình và kiến nghị khẩn

  • Bởi Admin
    24/03/2010
    10 phản hồi

    Phạm Hồng Sơn

    Kính gửi:

    - Ủy ban Nhân dân phường Thụy khuê, quận Tây hồ, Hà nội.
    - Công an phường Thụy khuê, quận Tây hồ, Hà nội.
    - Công an điều tra thành phố Hà nội.
    - Hội cựu chiến binh thành phố Hà nội.
    - Bộ Công an nước CHXHCN Việt nam
    - Văn phòng Quốc hội nước CHXHCN Việt nam
    - Văn phòng Trung ương Đảng cộng sản Việt nam
    - Các cơ quan thông tấn báo chí trong và ngoài nước.

    Tôi tên là Phạm Hồng Sơn, bác sỹ y khoa.

    Nghề nghiệp hiện tại: Nghiên cứu và viết báo tự do về các vấn đề dân chủ hóa, chính trị, xã hội.

    Địa chỉ thường trú: nhà 21 Ngõ 72 B Thụy khuê, Hà nội.

    Điện thoại: 3847 3583; 0903 40 40 23.

    Tôi xin trình bày với các quí vị một việc khẩn cấp và những đề nghị khẩn như sau:

    Khoảng 08:25 ngày 23 tháng Ba năm 2010 khi tôi đang ở nhà một mình, bỗng nhiên có 3, 4 người trung niên lạ mặt đến nhà tôi, giới thiệu là ở hội cựu chiến binh muốn vào gặp tôi để nói chuyện, tôi mở cửa và mời mọi người vào phòng khách và bỗng nhiên ồ vào thêm rất nhiều người nữa, có hai người chống nạng, nhiều người mặc đồ xám kiểu dân phòng, trong đó có một phụ nữ trên 50 tuổi. Mặc dù mọi người xô vào nhà một cách rất hỗn độn, theo phép lịch sự, tôi phải huy động tất cả các ghế ở trong nhà để tiếp một số lượng quá lớn các vị khách bất ngờ, nhưng nhiều người đi cả giầy vào nhà. Tất cả khoảng 15 người ở độ tuổi trung niên và một vài người trên 60 hoặc trên 70 tuổi. Ở bên ngoài còn thêm khoảng 4, 5 thanh niên trẻ lạ mặt đứng, ngồi ở cửa, và ngoài sân. Sau khi mọi người yên vị, một người khoảng trên 50 tuổi nói là họ thuộc hội cựu chiến binh chiến trường Tây nguyên, hôm nay đến đây hỏi tôi về một số chuyện liên quan đến các bài viết của tôi ở trên mạng. Cuộc nói chuyện kéo dài từ 08:30 đến khoảng 09:35. Trong cuộc nói chuyện này có nhiều điểm tôi xin tường trình như sau:

    1. Các anh và các chú nói rằng rất tức giận khi tôi viết bài nói xấu Đảng (cộng sản), Bác Hồ, nên phải đến đây để gặp tôi. Sau nhiều lời trao đổi trong không khí rất căng thẳng và hỗn độn, các anh và các chú cũng đồng ý với tôi là Dân tộc phải là trên hết, bất kỳ đảng nào cũng phải ở dưới dân tộc; Bác Hồ cũng là con người, không phải là thánh, nên Bác Hồ cũng có những sai lầm cần phải phê phán. Tuy nhiên vẫn có những người tỏ vẻ bất cần và đe dọa tôi là “không được viết như thế nữa, nếu còn viết chúng tao sẽ không để yên cho đâu.”

    2. Các anh và các chú nói rằng không được đa đảng, đa đảng thì loạn như Thái Lan. Vấn đề này tôi định đáp lại thì nhiều người gạt đi không cho tôi nói.

    3. Các anh và các chú nói rằng hiện nay Đảng (Cộng sản) đang lãnh đạo tốt như thế, tại sao lại nói xấu Đảng. Tôi có nói tôi không nói xấu Đảng, tôi chỉ nói sự thật và góp ý, phê phán để sửa đổi các sai lầm, yếu kém của Đảng và nếu Đảng không xấu thì có gì phải lo ngại. Tôi có hỏi các anh các chú là các anh các chú có muốn Đảng tốt lên không và có muốn chúng ta có một nhà nước tốt hơn không, các anh các chú đều nói “có”. Như vậy, mong muốn của tôi với các anh các chú không có gì khác nhau cả.

    4. Các anh và các chú nói rằng tôi viết bài như thế là phủ nhận sự hy sinh xương máu của các anh, các chú và những người đã đi chiến đấu. Tôi có nói là chính vì tôi trân trọng sự hy sinh xương máu của các anh cũng như của những người thân của tôi nên tôi mới viết những bài như thế để mong chúng ta có một chính quyền tốt hơn, biết chăm lo cho dân, cho những người đã đổ xương máu trong chiến tranh tốt hơn.

    5. Các anh và các chú nói rằng tôi ăn tiền của Mỹ nên mới có nhà to cao như thế này. Tôi nói điều đó là hoàn toàn bịa đặt, gia đình tôi làm ăn lương thiện không đi xin tiền và không nhũng lạm tiền của ai cả. Tôi xin giới thiệu với các anh các chú nhiều nhà to hơn nhà tôi, để các anh các chú đến chất vấn giùm: ví dụ nhà của các chủ tịch phường, một vài nhà ở đường Phan Đình Phùng (Hà nội) hay nhà của cựu chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Hà nội, Hoàng Văn Nghiên.

    6. Các anh các chú nói rằng tôi góp ý thì phải gửi cho các cấp lãnh đạo, chứ không được gửi lên mạng. Tôi có nói rằng tôi đã gửi góp ý nhiều lần rồi, nhưng không những không được trả lời mà còn bị đi tù, vậy các anh các chú nghĩ sao? Nhưng không ai trả lời tôi.

    7. Các anh và các chú nói rằng phải bảo vệ Mẹ Việt Nam chứ không được xúc phạm Mẹ Việt Nam, chúng ta do Mẹ Việt Nam nuôi chứ không phải do Mẹ Mỹ hay Pháp nào cả. Tôi nói lại là tôi hoàn toàn đồng ý với các anh, các chú như thế nhưng xin bổ sung là: và cũng không được để cho “Bố Trung quốc” nuôi hay bắt nạt chúng ta. Tôi giới thiệu với các anh các chú thêm về tình hình Hoàng Sa, Trường Sa, Tây nguyên và đất rừng trên phía Bắc đã bị người Trung quốc chiếm giữ hay sử dụng lâu dài rồi, nhưng chị phụ nữ đã quát lên: “cái đó tao không cần biết.”

    8. Tất cả những người được tôi mời vào nhà hay không được mời vào nhà đều tránh né tiết lộ danh tính và địa chỉ, kể cả anh trung niên phát biểu đầu tiên (anh nói anh là Nguyễn Ngọc Tân, nhưng sau đó có người gọi anh là anh Thụy, sau khi kết thúc tôi có hỏi giấy tờ tùy thân của anh thì anh nói không mang đi.)

    9. Đa phần mọi người đều có thái độ dữ dằn, dùng nhiều ngôn từ rất khiếm nhã và đe dọa. Đặc biệt có ba người tỏ ra rất hung hãn đó là chị phụ nữ (chị nói tên là Thái), một anh chống nạng và một anh mặc bộ quần áo bộ đội, ba người này (đặc biệt là chị phụ nữ) luôn có những cử chỉ đe dọa, hung hãn. Anh chống nạng nhiều lần có hành vi đưa nạng lên nhằm vào tôi, nhưng được người khác ngăn lại. Tuy nhiên, trong đó cũng có một số anh và một vài người lớn tuổi tỏ ra điềm đạm, kiềm chế và lắng nghe.

    10. Trước khi kết thúc, một vài người đã nói những câu có tính chất áp đặt và đe dọa tôi với ý là họ sẽ không để cho gia đình tôi yên nếu tôi còn viết trên mạng như thế và có thể họ sẽ ném cả “cứt đái” (nguyên văn) vào nhà tôi.

    11. Bà tổ trưởng dân phố (tên Lan) có chứng kiến cuộc nói chuyện bất ngờ và đầy tính hăm dọa này từ khoảng giữa buổi nói chuyện cho đến phút cuối. Bà Lan đều chứng kiến rõ không khí áp đảo, hăm dọa và những lời lẽ đe dọa tới cuộc sống cá nhân và gia đình tôi. Bà Lan tỏ ra quen biết rõ chị phụ nữ tên “Thái”. Sáng sớm tôi có thấy bà tổ trưởng Lan và chị “Thái” đi vào ngõ nhà tôi.

    12. Trong khi cuộc uy hiếp tôi vẫn đang diễn ra, người quen của tôi có báo cho công an phường Thụy khuê biết, nhưng công an khu vực (trung tá Nguyễn Bá Lưu) chỉ đến nhà tôi sau khi mọi người đã ra về hết. Nhà tôi chỉ cách trụ sở công an phường khoảng 150m. Tòa soạn báo Tuổi Trẻ ở ngay cạnh ngõ nhà tôi.

    13. Một số người dân gần khu nhà tôi có nói: “Nếu anh Sơn viết trên mạng là sai thì việc các ông các bà đến uy hiếp người ta như thế lại càng sai.”

    Tôi xin làm rõ một vài quan điểm của tôi như sau:

    1. Việc viết bài đăng lên mạng là một việc bình thường của mọi công dân được pháp luật bảo hộ. Ai có ý muốn hoặc hành động bắt người khác từ bỏ quyền viết bài lên mạng là đang vi phạm pháp luật, đang tiếp tay cho các thế lực đục khoét và bán rẻ tài nguyên, lãnh thổ đất nước.

    2. Các ý kiến, quan điểm, khen hay chê, ca ngợi hay phê phán về mọi vấn đề kể cả về Đảng cộng sản Việt nam và Bác Hồ đều không vi phạm pháp luật. Trái lại, mọi sự ngăn cấm, cưỡng bức hay dọa nạt người khác có ý kiến về các vấn đề đó đều là sự vi phạm pháp luật.

    3. Mục đích những bài viết của tôi là muốn người dân Việt nam chúng ta có một nhà nước phải biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên quyền lợi của đảng phái. Tôi muốn Đảng Cộng sản Việt nam phải tuân thủ pháp luật và lắng nghe, thực hiện nguyện vọng của người dân một cách thực sự. Tôi muốn những người nắm quyền lãnh đạo đất nước cũng phải trải qua sự đua tài với nhiều người và thông qua sự sát hạch của người dân. Việc đa đảng hay không đa đảng nên để cho toàn dân quyết định thông qua những cuộc thảo luận công khai. Tôi muốn một nhà nước phải biết trân trọng xương máu của bao thế hệ đã đổ xuống để xây dựng và bảo vệ đất nước.

    4. Tôi còn trẻ, vợ tôi còn trẻ và các con tôi còn bé dại, nhưng nếu như có những người vì sợ hãi những bài viết của tôi ảnh hưởng đến những đặc quyền phi pháp của họ mà nghĩ ra nhiều kịch bản tinh vi để hãm hại tôi và gia đình tôi thì tôi cũng đành chấp nhận. Nhưng tôi tin lịch sử và lòng người luôn đứng về phía tôi và những người đang cùng quan điểm với tôi.

    Tôi trân trọng gửi tới các quí vị một số đề nghị sau:

    1. Đề nghị các cấp chính quyền địa phương và trung ương (vì tôi đang cư ngụ tại trung tâm hành chính của quốc gia) làm rõ danh tính những người đã đến nhà tôi để xúc phạm, hăm dọa và đe dọa cuộc sống của tôi và gia đình tôi như đã tường thuật ở trên.

    2. Đề nghị các cấp chính quyền địa phương và trung ương có các biện pháp khẩn cấp để bảo vệ tính mạng cho cá nhân tôi và các thành viên khác trong gia đình nhà tôi (vợ tôi và hai con trai tôi) trước những đe dọa như đã tường thuật ở trên.

    3. Đề nghị tất cả những ai có những ý nghĩ, ý kiến bất đồng với các bài viết của tôi nên bình tĩnh nghiên cứu và tìm hiểu thêm thông tin đa chiều. Đề nghị tránh các thái độ nóng vội, áp đặt, chụp mũ, cưỡng bách, hăm dọa.

    4. Đề nghị hội cựu chiến binh, Hội cựu thanh niên xung phong hay bất cứ ai, tổ chức nào, nếu thực sự quan tâm đến tình hình đất nước, tổ chức những diễn đàn công khai để chất vấn mọi vấn đề liên quan đến bài viết của tôi. Tôi sẵn sàng đối thoại với mọi người về mọi quan điểm, ý kiến, trên tinh thần công khai, lịch thiệp, tôn trọng và thân ái của tình đồng bào. Mọi thái độ hay lời lẽ có tính lăng mạ, hăm dọa cần hết sức tránh để không ảnh hưởng đến thanh danh của những cựu chiến binh hay thanh niên xung phong chân chính.

    5. Tôi xin đề nghị tất cả những người Việt nam yêu nước bất kể đảng phái, chính kiến, tôn giáo, nguồn gốc, ở trong hay ngoài nước hãy siết chặt tay nhau trước những mưu toan đàn áp đang diễn ra nhằm dập tắt các tiếng nói trung thực và lo lắng cho vận mệnh của đất nước Việt nam, của dân tộc Việt nam đang trong tình thế lâm nguy.

    Trân trọng,
    Người viết đề nghị
    Phạm Hồng Sơn
    Hà nội, 13:00 ngày 23/03/2010

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote="Xích Lô Hải Phòng"]Không biết nhóm cựu chiến binh, thương binh xông vào nhà Bác sĩ Phạm Hồng Sơn có phải nhóm này không? Đánh thuê, chửi thuê, đòi nợ thuê... chơi hết.
    Bài trên báo Tuổi Trẻ.http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/370496/Tiem-vang-Tuan-Tai-lai-nao-loa...

    Đ1ich thị, đích y nó rồi, chớ còn ai nữa! Chỉ có điều tôi thắc mắc, nó có "đăng ký kinh doanh và có giấy phép hành nghề" ko nhỉ? Hi hi hi. Phàm ở đời cái gì mà có chữ "thuê mướn" là dịch vụ, mà dịch vụ thì phải có người thuê mướn, có người làm , ắt phải "đăng ký KD", có nộp thuế, hỉ? phải hông các bác. He he he! Vậy thì ai thuê? Lôi đầu cái thằng nào thuê bọn chúng ra trước hết, đem giao nộp công an trị cho nó tởn. Vậy thì mình mới làm xã hội sạch sẽ chứ! hỉ?

    Phản hồi: 

    Không biết nhóm cựu chiến binh, thương binh xông vào nhà Bác sĩ Phạm Hồng Sơn có phải nhóm này không? Đánh thuê, chửi thuê, đòi nợ thuê... chơi hết.
    Bài trên báo Tuổi Trẻ.http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/370496/Tiem-vang-Tuan-Tai-lai-nao-loa...

    Thứ Bảy, 27/03/2010, 07:14 (GMT+7)
    Tiệm vàng Tuấn Tài lại náo loạn
    TT - Ngày 26-3, hàng chục người lại tiếp tục vây quanh tiệm vàng Tuấn Tài (Công ty TNHH SX-TM-DV Tuấn Tài, 39 Châu Văn Liêm, P.14, Q.5, TP.HCM) để đòi tiền. Xô xát đã xảy ra và một người bị thương, lực lượng chức năng phải vào cuộc để ổn định trật tự.
    Ông Đỗ Ngọc Hoa (62 tuổi, quê Hà Nội) kể lại: vào buổi sáng, khoảng vài chục người xưng là các cựu chiến binh, thương binh và thân nhân đã có mặt trước tiệm vàng Tuấn Tài tìm ông Tuấn (chủ tiệm vàng) để thương lượng chuyện nợ nần.

    Những người này cử hai người đại diện vào bên trong, số còn lại chờ bên ngoài. Chủ tiệm vàng chỉ trả lời nếu đồng ý nhận 10% số tiền nợ thì ký giấy nhận tiền, còn lại sẽ trả trong vòng 4-5 năm, không nói rõ kỳ hạn trả, số tiền trả và lãi suất khiến hai người đại diện bức xúc, lớn tiếng. Thấy vậy, những thành viên đi đòi nợ định vào trong thì bị hai bảo vệ chặn lại, một người đã bị thương trong khi xô xát.

    Chiều cùng ngày, một lãnh đạo của Công an Q.5 cho biết theo ghi nhận tại hiện trường và băng ghi hình của Công ty Tuấn Tài cung cấp: lúc 10g30 có hàng chục người, trong đó hơn mười người mặc quần áo rằn ri, tự xưng là cựu chiến binh, thương binh đi thẳng vào phía trong Công ty Tuấn Tài để đòi nợ.

    Về việc nợ nần, theo trình bày của hai bên, các cựu chiến binh, thương binh có mở một công ty tại Hà Nội, đầu tư qua một người phụ nữ tại Q.Bình Tân, sau đó người phụ nữ này gửi tiền Công ty Tuấn Tài lấy lãi suất chứ không có quan hệ nợ nần trực tiếp.

    PHẠM MINH ĐỨC

    ------------------------------------

    Phản hồi: 

    Phạm Hồng Sơn - Niềm tin lại lớn thêm lên

    Nguồn: http://doithoaionline.org/baimoitrongthang/2010/0310/baimoi0310_282.html

    Tôi không phải là người đầu tiên và duy nhất bị khủng bố tinh thần bằng lực lượng “cựu chiến binh” đến tận nhà. Tôi chỉ là người tiếp bước và tiếp tục phải chịu đựng một phần những gì mà nhiều vị đấu tranh tiền bối cho cái đúng, cái thiện đã phải trải qua. Những vị đó trước đây còn ở trong những bối cảnh khắc nghiệt và ghê rợn hơn nhiều ngày nay. Nhưng sự việc “cựu chiến binh” đến tận nhà để khủng bố tôi ngày 23/03/2010 đã cho tôi nhiều trải nghiệm quí giá.

    Ngay trong vòng vây của sự lăng mạ, hăm dọa tôi vẫn bắt gặp những nét thiện trong chính những người đã được phái đi thực hiện một nhiệm vụ bất lương. Không phải ánh sáng lý trí của tất cả những con người đó đã bị dập hết. Sự lặng đi của họ khi nghe được những lý lẽ không thể không đồng ý đã chứng minh điều đó. Lương tâm của những con người đó vẫn chưa phải đã kiệt tới mức vì chút bổng lộc mà bất chấp đạo lý. Có người lao lên để đỡ cú nạng phóng về tôi đã tự nói lên điều đó. Và cũng không phải tất cả những con người đó đều hoàn toàn thanh thản khi phải làm những việc hại người. Những cái nhìn lảng tránh và cử chỉ lóng ngóng của vài người khi tôi tiễn, tôi dìu họ ra về đã buộc tôi phải tin vào điều đó.

    Niềm tin của tôi vào tính thiện của con người còn được tôn thêm bởi sự chia sẻ của chính những người mà nhiều người thường thành kiến (một anh công an phường, một cựu bí thư chi bộ đảng cộng sản, người cùng khu phố đã có trên 30 năm tuổi đảng cộng sản). Tôi không thể cho phép mình nghi ngờ sự chân thành của những người với những lời chia sẻ: “Anh rất lo lắng cho Sơn” hoặc “Anh rất không đồng ý với những người đã chỉ đạo việc này. Chính trị phải xử sự cho đàng hoàng chứ!”

    Và niềm tin về con đường mà tôi đã đeo đuổi trong nhiều năm qua lại lớn hơn nữa khi lần đầu tiên tôi cảm nhận được rõ ràng, như sờ thấy, nắm thấy sự chuyển động trong nhận thức của người dân trong nước. Số người gửi SMS, gọi điện thoại trực tiếp động viên tôi từ trong nước[1], lần này, nhiều hơn ở ngoài nước. Những chia sẻ đã đến từ khắp ba miền Bắc Trung Nam và từ hoàn cầu. Nhiều blog và website trong nước đã đăng tải giúp tôi bản “Tường trình và kiến nghị khẩn”. Điều đáng nói hơn nữa là đa phần đều là những người tôi chưa quen biết. Và xúc động hơn là có cả các anh, các chú cựu chiến binh, thương binh tôi chưa từng gặp mặt. Tôi xúc động vì nhiều người đã lại băng qua được những nỗi sợ mà tôi đã phải gắng vượt qua. Tôi xúc động vì chúng ta lo lắng cho nhau thật sự, chúng ta đang nghe được nỗi lòng của nhau. Chúng ta đang giúp nhau cảm được đúng và sâu hơn nghĩa của hai chữ “đồng bào”, dù chúng ta có hay không có quốc tịch Việt nam. Chúng ta đang rợn được nỗi nhục của thân nô lệ và sự đắng cay của người dân lại (sắp) mất nước.

    Con đường của tôi và chúng ta đang đi vẫn còn dài ở phía trước. Những bất trắc, hiểm nguy, cạm bẫy vẫn luôn rình rập và chắn ngang trên con đường đó. Nhưng niềm tin trong tôi vào con đường đó lại vừa được lớn lên thêm sau sự cố ngày 23/3. Sự cố đó đã làm cho tôi càng tin thêm vào sức mạnh của truyền thông tự do và tình yêu thương. Truyền thông tự do sẽ giải thoát con người khỏi sự vô minh và tình yêu thương sẽ giúp chúng ta vượt qua lòng thù hận.

    Phạm Hồng Sơn

    24/03/2010

    (Một ngày sau khi bị những người tự xưng là “cựu chiến binh” khủng bố tại nhà)

    [1] Sau đây là 03 trong số những chia sẻ đến với tôi từ trong nước:

    - “Anh Sơn thân mến, tuy không biết anh nhưng tôi nghĩ lúc này việc thăm hỏi động viên anh là điều mà một công dân như tôi có thể làm được. Chân thành chia sẻ và chúc anh “Chân cứng đá mềm”. Tạm biệt.” SMS gửi lúc 21:24:38, 23-Mar- 2010. Từ số máy 0903…

    - “Anh Sơn hãy yên tâm, tôi tên L.V.T hiện nay tôi là thương binh 2/4 và cũng là cựu chiến binh như người tới nhà anh làm cái việc bỉ ổi kia với anh. Tôi ủng hộ những bài anh viết. Chúc anh khỏe để viết bài tiếp.” SMS gửi lúc 12:57:18, 24-Mar-2010. Từ số máy 0908…Anh thương binh này còn gửi thêm SMS cho biết rõ họ tên và địa chỉ rõ ràng của anh cho tôi, nhưng vì quyền riêng tư và để hạn chế tối đa những phiền lụy không nên có tới anh nên tôi không ghi ra ở đây.

    - Một anh gọi điện từ Đà Nẵng giới thiệu anh là cựu chiến binh của Mặt trận Tây nam, tham gia chiến dịch Tây nguyên, là bạn đồng ngũ của liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc, có 40 năm tuổi Đảng. Anh bức xúc với những hành động của những người xưng là cựu chiến binh như thế, anh động viên tôi bình tĩnh và vững tâm. Anh nói với tôi “Cần phải có những phản biện để làm cho chính sách của nhà nước và của Đảng tốt hơn.”

    Phản hồi: 

    [quote]
    Một đất nước mà người ta dạy người dân của mình đi ném c*t vô nhà người khác thì đất nước đó đang đi về đâu!?
    [/quote]

    Không cần giới thiệu bác ạ, nghe cách nói là em biết bác "người Nam" rồi, hehe, không khá lên được. Mời bác đi gặp chị Tạ Phong Tần hỏi xem mấy thằng ma cô khóa cửa chặn xe là người Nam hay người Bắc nhé. Cũng mời bác kiểm chứng lại giúp em xem ngay tại Sài Gòn những người đấu tranh, tù tội phần đông là người Nam hay người Bắc nhé. Ngán ngẩm mấy bố NATO "người Nam" này (no action, talk only).

    Chắc anh Sơn, anh Bình không còn nhớ. Đã có lần có người hỏi các anh rằng có cần thành lập các đội trí thức tự vệ chưa nhưng các anh một mực không đồng ý vì sợ "chệch hướng" bất bạo động. Nhưng có lẽ các anh đã bị ràng buộc cứng nhắc quá mức vào ba chữ bất bạo động. Tự vệ là quyền chính đáng của con người, hoàn toàn khác các đội đánh bom cảm tử của các cụ.

    Mấy em "thương binh" tai nạn giao thông này vẫn hung hăng con bọ xít như thường lệ. Sẽ không đập các em ý ngay lúc đó (dù rất muốn và cũng hợp pháp vì các em tấn công nhà riêng của người khác). Sẽ để các em ý bình tĩnh giải tán ai về nhà nấy. Các đội tự vệ sẽ tìm đến nhà mấy em hung hăng nhất (như em Thái gái mồm to chẳng hạn) để "nói chuyện". Phải cảnh cáo cho em ý biết mồm em ý to nhưng não hơi bị nhỏ. Nếu có các đội trí thức tự vệ thì những vụ sách nhiễu hay chặn bắt người giữa đường kiểu phát xít như vụ anh Điếu Cày hay chị Tần sẽ kết thúc kiểu khác.

    Phản hồi: 

    Lời nói đầu:tôi không học hành bao nhiêu, nhưng cũng hiểu được cái NHÂN, cái LỄ ở đời. Đây là bài viết mà chưa bao giờ tôi dùng những từ ngữ dơ bẩn, rùng rợn nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Tất cả những ai còn lương tri làm người hãy thứ lỗi cho tôi khi đọc phải.

    ****************

    Khi tôi còn bé có một trò chơi dân gian xưa lắm của bọn trẻ con Miền Nam hay chơi (những năm đầu 60 của thế kỷ trước) mà bắt đầu bằng những câu đồng dao:

    Thiên đàng địa ngục hai bên
    Ai khôn thì lại ai dại thì sa
    Đêm nằm nhớ Chúa nhớ Cha
    Đọc kinh cầu nguyện kẻo xa linh hồn.

    Đám con nít tụi tôi được mấy anh chị lớn dạy trò chơi này và thích thú vô cùng, vì đứa nào cũng muốn được lên thiên đàng, đâu có đứa nào ngu mà chui vô địa ngục! Giành giật nhau ghê lắm để được vào cổng thiên đàng, không sa vào cổng địa ngục vì đứa nào cũng dọa lẫn nhau và vẽ ra trong đầu hình ảnh của địa ngục chỉ toàn là máu, đau đớn, những gì dơ dáy và bẩn thỉu nhất cùng với dòi bọ nhung nhúc chui ra từ cổ họng, từ mắt, từ mũi, từ tai (thất khiếu) và từ cả cái chỗ ta phải sử dụng mỗi ngày để tống khứ chất bã.

    - Vậy các em sợ không? Một anh lớn hỏi cả đám.

    - Sợ! Sợ! Sợ lắm! Đừa nào cũng nhao nhao và cố hét to (mà lạc cả giọng).

    - Vậy có em nào muốn xuống địa ngục không? Một chị lớn hỏi tiếp

    - Không! không! tụi em không muốn! lại nhao nhao và lo lắng.

    - Vậy các em phải làm gì? Anh lớn tiếp lời.

    Nhao nhao um sùm hết.

    - Từ từ. Em, em nói đi. Anh lớn chỉ tôi và ra hiệu cho mấy đứa khác hãy im lặng mà nghe.

    - Dạ. Em thấy là mình phải ngoan, nghe lời ba má, thầy cô, không ăn hiếp bạn bè.

    - Đúng rồi. Còn gì nữa. Anh lại chỉ một đứa khác.

    - Dạ. Em thấy là phải giúp đỡ những đứa nào nghèo khổ hơn mình, không giành giựt với bạn bè.

    - Đúng rồi. Các em giỏi lắm. Vậy nãy giờ các em ai cũng giành giựt vô cổng thiên đàng, đâu có ai chịu vô địa ngục, đúng không?

    - Dạ đúng.

    Vậy thì các em hãy sống cho ngoan, nghe lời ba má, thầy cô, không ăn hiếp, giành giựt với bạn bè thì cổng thiên đàng sẽ rộng mở cho tất cả các em.

    Thích chí. Cả đám cười vang vui vẻ.

    - Em nào không làm đúng những gì mình nói thì sẽ vào địa ngục đó nha!

    - Da.Dạ Đứa nào cũng nhanh nhảu đáp lời.

    Trò chơi đã trôi qua như là những kỷ niệm thơ ấu êm đềm mà bụi thời gian che phủ đã lâu, nay bỗng nhiên bật ngay lập tức trong đầu tôi khi đọc bản tường trình và kiến nghị của bác sĩ Phạm Hồng Sơn.

    Lòng dấy lên nỗi uất hận, khinh bỉ, tởm lợm, nguyền rủa cái đám quỷ đội lốt người mang danh "quần chúng tự phát", lại còn dối trá, che giấu danh tánh, lại dám nhân danh cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong để giới này phải chịu chung số phận dòi bọ với chúng.

    Tất nhiên, hầm cầu là nơi dòi bọ sinh sôi và phát triển rất tốt vì cái chất loài người thải ra sẽ được chúng bu đen, bu đặc mà hút, mà hít mà hưởng thụ thỏa thuê để tạo ra những thân dòi căng tròn, mềm nhũn mà dai nhách rồi lại tiếp tục bu vào cái đống phân đó để sản sinh ra nhung nhúc đám dòi con.

    ***************************

    Tôi chán và tởm đến mức không muốn viết về những dơ dáy, trây trét, bốc mùi xú uế mà các nơi linh thiêng, trong lành, sạch đẹp như Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm, Bát Nhã, Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo, Hội Thánh Tin Lành cho đến những cá nhân như Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, chị em cô Lư Thị Thu Duyên, Lư Thị Thu Trang, cô Kim Thu, cô Tạ Phong Tần, cô Tân (vợ của Điếu Cày), mục sư Nguyễn Công Chính và mới nhất là bác sĩ Phạm Hồng Sơn đã và vẫn còn đang oằn người gánh chịu trong cái địa ngục trần gian tối tăm, nơi mà sự ẩm ướt, mốc meo, loang lổ vết máu vương vãi khắp nơi và nặng mùi tử khí đang mục rữa mà tất cả các vị tu hành, các dân oan không đáng bị chung đụng, không đáng bị những hành vị thô bỉ, nhầy nhụa, nhớp nhơ của lũ quỷ mà miệng nó, mắt nó, tai nó, mũi nó nhung nhúc, nhớp nháp, rin rít và ướp nhẹp máu với dòi bọ bu đầy và cái gọi là "khuôn mặt người" càng ngày càng méo mó, chảy xệ với từng phần da lở loét bám bên ngoài những mô thịt ôi thiu đang ngả màu xám ngắt và những mảnh da bám lên cái thứ gọi là "bản mặt" chai cứng như những lớp sừng có vảy được điểm thêm muôn màu sắc xanh tái, tím ngắt, đỏ bầm của một con quái vật càng biến dạng theo mức độ tội ác càng chồng chất.

    Tôi chẳng hy vọng đám quỷ này có ngày được làm người vì bên cạnh tội ác của chúng là sự đói khát, u mê, mù quáng, cuồng loạn với quần áo tả tơi, ánh mắt hằn đỏ từng tia máu, đầu tóc rối bời,đang giương mười móng vuốt nhọn hoắc với hành vi vô hồn nhào đầu vào cắn xé và hút màu con người.

    Tôi cũng chẳng hy vọng gì bọn chúng đọc được những dòng chữ này và chúng có đọc cũng chẳng hiểu nổi mức độ mà tôi mong chúng xuống địa ngục như thế nào!

    Tôi chỉ nhắn nhủ bọn chúa quỷ đã ra lệnh, xúi giục, kích động đọc được mà giật mình vì việc dùng quái vật và dòi bọ để tiêu diệt người hãy nhớ trò chơi tôi kể trên mà tin vào thiên đàng và địa ngục để mà dừng tay tội ác. Đương nhiên chúng ta biết rõ "thiên đàng của bọn quỷ" là "thế giới người hiền" (1) của chúng.

    Khi bọn chúa quỷ và bọn quái vật, dòi bọ này có xuống địa ngục thì hãy nhớ chúng bay không còn khả năng trở lại dương thế để hại người. Ngày ắt nhất định sẽ đến.

    Ta ban cho loài chúa quỷ vài câu không thể gọi là thơ :

    Có những phút chúng bây làm bộ (ra) lịch (lãm)
    Có cái chết của bọn bây (hóa ra) chết (nhảm)
    Có những lời của chúng mày (thối) hơn một loài hoa (2)
    Có những con dòi do (dơ dáy) sanh ra.

    **********************
    (1)"Bác đã lên đường theo tổ tiên
    Mác - Lê nin - thế giới người hiền"
    (Bác ơi! - Thơ Tố Hữu)
    (2) Hoa cứt lợn.

    Nguyễn Ngọc

    Phản hồi: 

    Tôi nghĩ nhà BS Sơn nên sắm một cái camera nhỏ chĩa thẳng vào phòng khách. Nhỡ lần sau những "quần chúng tự phát" này có ghé nữa thì có bằng chứng ghi lại. Bọn chúng rất hèn hạ và sợ sự thật, có cách để trưng bày sự thật ra toàn thế giới thị bọn chúng lộ cái mặt bẩn thỉu, ngu đần ra ngay.

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Một đất nước mà người ta dạy người dân của mình đi ném c*t vô nhà người khác thì đất nước đó đang đi về đâu!?
    [/quote]

    Đang đi xuống ... hầm cầu tiêu chứ đi đâu nữa!

    Phản hồi: 

    Tôi là một người miền Nam, và tôi sống ở Sài gòn. Theo tôi thấy, những trò mạt hạng này thường xảy ra ở miền Bắc (khắp mọi nơi từ nông thôn đến thị thành), nơi mà XHCN ăn sâu bén rễ; hoặc ở những vùng ngoại ô nơi dân trí còn thấp. Miền Nam may mắn không kinh qua CCRĐ, và mới chỉ trải qua vài chục năm xây dựng CNXH nên những sự kiện tương tự xảy ra ở mức độ nhẹ hơn, và nếu có thì những kẻ tham gia lại đa số là những người nói tiếng Bắc. Ngay trong vụ Bát nhã, nếu bạn để ý thì sẽ thấy giọng của những kẻ đến hành hung các sư và ni cô là giọng bắc. Chính những kẻ mạt hạng (giả danh hay cựu chiến binh thiệt) này làm xấu hình ảnh của người dân miền Bắc, làm hoen ố hình ảnh quốc gia. Loại người này là mối quốc nhục! Bọn này là sản phẩm của công cuộc xây dựng XHCN bao nhiêu năm qua!? Tôi ghê tởm bọn họ.
    Một đất nước mà người ta dạy người dân của mình đi ném c*t vô nhà người khác thì đất nước đó đang đi về đâu!?

    Phản hồi: 

    Tại sao có những người gọi là thương binh, bệnh binh (ko biết giải hay thật) lại dốt nát như vậy? Họ lấy quyền gì mà đến nhà người ta hăm dọa? Nếu ko đồng ý hành động của BS Sơn thì có thể viết đơn gửi tòa kiện BS Sơn, tại sao có thể làm việc vô pháp như vậy??? Hành động của họ chỉ làm người ta khinh thường họ, làm hình ảnh về người thương binh xấu đi. Ba tôi cũng là thương binh, ba tôi đã nhìn ra mặt xấu của chế độ từ mười mấy năm trước, do ông đã sớm ra làm kinh tế (xây dựng) và có nhiều đụng chạm với mặt xấu của chế độ, và cũng từ đó ông trả luôn thẻ Đảng...