Đào Tuấn - Ví dụ nhỏ về những cái chết đã được báo trước

  • Bởi Admin
    10/03/2010
    0 phản hồi

    Đào Tuấn

    Nạn nhân thứ 6 đã tử nạn tại tòa nhà cao nhất Việt Nam Keangnam. Lần này, không phải là một lao động thời vụ, thường là cái bung xung để đổ lỗi là "quan tâm đến tiền hơn là đến bản thân", mà là một kỹ sư: Anh Vũ Tiến Lâm. Kỹ sư Lâm tử nạn khi bị dàn giáo nặng hàng trăm tấn đổ vào người. Trước vụ tai nạn này 3 tuần, một công nhân khác cũng đã suýt chết ở tầng thứ 36 khi dây cáp trục cần cẩu bị đứt, quấn cổ, kéo anh này rơi xuống tầng 31. Trước đó, ngày 3-2, công nhân 36 tuổi Lê Đức Thắng đã tử nạn khi bị một đoạn ống thép văng vào người.

    Những điều tra của báo chí cho thấy khi vào làm việc ở Keangnam, người lao động không được phát dây bảo hiểm an toàn. "Thậm chí, sau cú ngã giàn giáo của một kỹ sư tháng 11 năm 2009, bọn tôi sợ quá đề xuất phát dây an toàn nhưng người ta nói không có”- một kỹ sư tâm sự. Và sau vụ tai nạn chết người này, vẫn chưa, nói đúng hơn là vẫn không có thêm một sợi dây an toàn nào được phát.

    Dường như đây là những cái chết đã được báo trước. Còn nhớ, sau khi trực tiếp thị sát tình hình ở KeangNam hồi cuối năm 2009, tức là trước khi 2 vụ tử nạn liên tiếp xảy ra trong tháng 2, Phó ban Thanh tra an toàn lao động, Sở Lao động - Thương binh và Xã hội Hà Nội, ông Nguyễn Xuân Kỳ đã phát biểu: "Công nhân làm khoán thời vụ nên có tâm lý làm cho xong việc. Còn người sử dụng lao động thường chạy theo lợi nhuận... các nhà thầu thường cắt giảm chi phí đầu tư các thiết bị an toàn thay vì bớt xén vật liệu. Trong khi đó, nhà nước không quy định rõ kinh phí an toàn lao động.."

    Chủ tịch Công đoàn GT-VT VN Tạ Đăng Mạnh cũng từng nhận xét: "Chi phí cho công tác bảo hộ lao động nhìn chung còn thấp, thường chưa đến 1% chi phí sản xuất, thậm chí có nơi chỉ chiếm 0,5%".

    Thiết bị an toàn bị bớt xén, một cách kinh doanh dã man còn hơn bớt xén vật liệu xây dựng, đã được báo trước, và sau đó vẫn gây ra những cái chết thương tâm và đau đớn. Bởi nếu có được sợi dây an toàn, giá chỉ vài chục ngàn đồng, thì có lẽ đã không có tới 4 cái chết, trong hoảng loạn khi rơi từ tầng cao xảy ra tại KeangNam.

    Sau các vụ tử nạn, lần lượt sẽ là việc các cơ quan chức năng vào thanh tra, kiểm tra "vào cuộc". Và rất nhiều nguyên nhân sẽ được nêu ra: Nào là phần lớn là lao động phổ thông theo thời vụ (theo nghĩa không chuyên nghiệp ngay cả trong khâu đảm bảo an toàn cho bản thân). Nào là các thiết bị an toàn lao động có trang bị song vẫn theo hình thức, không được nghiệm thu. Rồi thì khâu kiểm tra, giám sát của địa phương buông lỏng, mức phạt chưa mang tính răn đe...

    Việt Nam có hẳn cơ quan chuyên trách về an toàn lao động nhưng câu hỏi vì sao họ không kiểm tra để phát hiện ra trước những vi phạm và kiên quyết áp dụng các biện pháp mạnh để chấn chỉnh thì vẫn chưa có lời giải, hoặc là lời giải đã được chính những người lao động trả lời rằng: “Thanh cha, thanh mẹ, thanh dì/Hễ có phong bì thì lại thanh – kiu”?

    KeangNam chỉ là một trong số các trường hợp "bị lộ". Những công bố theo dạng "thường kỳ" cho thấy: Năm 2008 đã xảy ra 5.836 TNLĐ làm 6.047 người bị nạn, 573 người đã chết. Năm 2009, cả nước đã xảy ra 541 vụ TNLĐ làm chết 600 người. Thiệt hại ước tính gây ra do TNLĐ mỗi năm lên tới 240 tỉ đồng. Nhưng "Số liệu thống kê tình hình tai nạn lao động qua các năm là chưa đầy đủ và thấp xa so với thực tế hàng chục lần", ông Nguyễn An Lương, Chủ tịch Hội Khoa học Kỹ thuật An toàn và Vệ sinh lao động Việt Nam khẳng định. Con số mới được Bộ Lao động- Thương binh và Xã hội đưa ra dường như đã xác tín điều đó. Theo đó, mỗi năm TNLĐ đã giết chết bình quân 1.600 người. Cục An toàn lao động, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội cũng thừa nhận họ chưa kiểm soát, thống kê được hết các vụ tai nạn lao động. Nguyên nhân: Do lực lượng thanh tra lao động còn mỏng. Cái sự "mỏng" được Phó chánh thanh tra Bộ Nguyễn Văn Tiến "tính toán" rằng: "Với 350 thanh tra viên cả nước thì sau 150 năm mới quay lại doanh nghiệp một lần". Ông Tiến nói thêm: Việc phát hiện vi phạm, nhất là những vi phạm trong an toàn lao động, vì thế, rất hiếm.

    Hiếm. Cho nên hàng loạt các vụ TNLĐ nghiêm trọng vẫn đang xảy ra. Vụ nổ khí metan tại mỏ than Khe Chàm: 11 người chết và 22 người bị thương nặng; Vụ sập giàn cẩu tại Cảng Cái Lân 7 người chết, 1 người bị thương nặng. Vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ: 54 người chết, 80 người bị thương. Thậm chí chỉ trong 1 năm 2009, Tập đoàn Than khoáng sản xảy ra 17 vụ TNLĐ nghiêm trọng làm chết 20 người, mà chỉ riêng vụ bục nước tại Xí nghiệp than Thành Công làm 4 công nhân chết ngạt vì bị chôn sống. Trách nhiệm, được Phó Cục trưởng Cục An toàn lao động Vũ Như Văn "đúc kết" rằng: "Thấy có nguy cơ nhưng nghĩ rằng chưa chắc đã xảy ra tai nạn

    Năm 2008, sau hàng loạt các vụ TNLĐ nghiêm trọng, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã phải có chỉ thị yêu cầu các cơ quan tố tụng đưa ra truy tố, xét xử những người thiếu trách nhiệm, có hành vi vi phạm pháp luật, để xảy ra các vụ TNLĐ nghiêm trọng. Bộ trưởng Bộ LĐ-TB và và hội Nguyễn Thị Kim Ngân thì hối thúc "Cần phải xem TNLĐ nguy hiểm không kém gì TNGT". Bộ trưởng Bộ GTVT Hồ Nghĩa Dũng, tại cuộc họp về công tác an toàn lao động đã nghiêm khắc phê bình Ban quản lý dự án Mỹ Thuận và Ban quản lý dự án Thăng Long, hai đơn vị để xảy ra TNLĐ nghiêm trọng tại cầu dẫn cầu Cần Thơ và cầu Chợ Đệm. Nhưng sau chỉ thị của thủ tướng, mới chỉ có 2-3 vụ TNLĐ nghiêm trọng được khởi tố, và chưa có ai đi tù vì chuyện thả nổi vấn đề an toàn lao động, dù 1.600 người vẫn chết mỗi năm. Còn tại cuộc họp mà Bộ trưởng Dũng nghiêm khắc phê bình đó, cả 2 BQL dự án đều đã không có mặt.

    Và một điều có thể chắc chắn: Con số 6 chưa phải là con số tử nạn cuối cùng tại tòa nhà cao nhất Việt Nam khi những người làm công vì miếng cơm manh áo lại tiếp tục thử thách lá gan, tiếp tục đánh đu tính mạng của mình, thậm chí vẫn phải tự hỏi mình có phải là người kế tiếp?! cũng như con số bình quân 1.600 người chết mỗi năm khó có thể giảm trong tình trạng thả nổi vấn đề an toàn đang diễn ra trầm kha mà KeangNam chỉ là một ví dụ rất nhỏ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi