Tuần kí số 42 - Chấm giải văn học nghệ thuật hàng năm, việc làm... liều của những kẻ... húp lửa

  • Bởi Admin
    01/03/2010
    1 phản hồi

    Tô Hải

    Hãy để cho những văn nghệ sĩ có thực tài sống bằng chính tài của mình! Không cho bọn ăn bám, lừa bịp tiếp tục giở những trò "ma mãnh" trong văn nghệ!

    “Họ Trần, họ Đỗ, họ Tô(*),
    Vừa thi, vừa chấm, vừa… vồ giải luôn”

    Đó là hai câu vè đuợc Nguyễn Hòa phổ biến trên báo Công An Nhân dân qua bài viết về tình trạng “lobby” trong việc trao giải thưởng hàng năm của các Hội Văn Nghệ xứ ta… Điều đáng mừng là bài viết lại được đăng trên một tờ báo chuyên… theo dõi những “sơ xảy” của anh em văn nghệ sỹ để… ”uốn nắn” thì nay đã, lần đầu dám chạm vào cái điểm ung nhọt của cách tổ chức đánh giá tác phẩm của những nhà “cầm đầu văn nghệ” cả nước. Chỉ tiếc rằng cái nguyên nhân sâu xa của việc làm liều lĩnh và “thối không chịu được” này cũng như những tên tuổi, tác phẩm nào được trao giải một cách “liều mạng” thì tác giả còn né tránh… Cho nên, là một người từng có trên nửa thế kỷ đã từng làm Ban Tổ Chức, thường trực Ban Giám Khảo các cuộc thi này nọ, từng được đủ loại giải A, B, khuyến khích của nhiều cuộc “thi sáng tác” chẳng giống ai của xứ ta nó ra sao, tớ xin nói thẳng nói thật một lần cuối,… một vấn đề tớ đã ”rải trình”, tham luận nhiều lần trước nhiều hội thảo, hội nghị, đã gửi đăng báo và bị góp ý là “cực đoan” là ”thiếu quan điểm… Việt nam”, thậm chí là không chấp nhận “nghị quyết của Đảng”… May ra… cái thời lý luận tù mù, rối canh hẹ này, các cuộc thi và chấm thi có ”đổi mới”, có “hòa nhập” được chút đỉnh nào không?

    Nhớ lại vài cuộc thi ngày xưa

    Thôi thì bỏ qua những cuộc “thi sáng tác” mà có kể lại thì ngay đến những người chấm giải cũng như người được giải cũng chẳng muốn nhớ lại vì nó chỉ đạt cái mục đích tối thượng là tuyên truyền cổ động nhất thời đã bị ”thời cuộc” hoặc chính đường lối chính sách thay đổi (như sáng tác trong cải cách ruộng đất, như sáng tác ca ngợi tình hữu nghị Việt-Trung–Sô, ca ngợi Xít-ta-Lin, ”bác Mao nào ở đâu xa,bác Hồ ta đó chính là bác… Mao” hoặc những giải nhất về âm nhạc như “Thời cơ đã đến”(sáng tác tập thể!?) vì động đến những sáng tác này là động đến nỗi đau của không ít người mà hầu hết đã chết cả người lẫn tác phẩm… Tớ chỉ động đến vài trường hợp thi sáng tác từ những năm 60 mà tớ có tham gia như đã nói ở trên thôi:

    A-/ Cuộc thi sáng tác đơn ca những năm 60 - Đây là cuộc thi sáng tác lớn nhất và lần đầu tiên có giải thưởng bằng tiền mặt hẳn hoi. Nó ra đời do:

    1-/ Sau 4, 5 năm Hòa Bình trên nửa nước… Đúng như Lương ngọc Trác đã nói “Hết La-ghe (la guerre=chiến tranh) hết nghề ăng-na-văng, mác xờ (en avant marche = Tiến lên đi đều bước!”). Và quả là như thế thiệt! Một nhà xuất bản nhạc in và đĩa hát duy nhất, một đài phát thanh Tiếng Nói Việt Nam duy nhất bắt đầu… bi sắc bí bài sau khi đã xử dụng hết cỡ các thứ ca ngợi chiến công đánh thắng giặc Pháp mà 99% đều là những loại hùng ca sặc khí thế oai hùng đến rách màng nhĩ của lỗ tai người nghe và rách luôn ba cái loa giấy mới được viện trợ từ Ba-Lan, Hungary… (loa sắt của Tầu treo ở các đầu phố cũng đã bắt đầu gây khó chịu cho người dân)

    2-/ Yêu cầu tình cảm và sự đòi hỏi về thưởng thức văn nghệ của nhân dân đã thay đổi theo thời thế…

    3-/ Được phép của Bộ Văn Hóa mà người trực tiếp lúc ấy là Thứ Trưởng Nguyễn Đức Quỳ.

    Một cuôc thi quy mô lớn về đơn ca được tiến hành gần 2 năm trời với các đơn vị Phát Thanh và Xuất bản chủ trì. Sở dĩ chỉ khoanh vùng ở hình thúc đơn ca chính là để “nhẹ hóa”, ”du dương hóa”, bớt “khẩu hiệu hóa” âm nhạc nên đã gãi đúng chỗ ngứa của cả người viết lẫn người nghe. Đã thế được giải lại CÓ TIỀN nữa chứ… Thế là chỉ trong có một tháng cơ quan xuất bản của tớ đã nhận cả trăm bài đơn ca đủ mọi mầu sắc của hầu hết các hội viên Hội Nhạc Sỹ V N (lúc này chưa tới 100) và hàng trăm bài… thơ, văn ,vè… gửi đến yêu cầu… phổ nhạc vì… chỉ biết làm nhời chứ không biết viết nhạc! Khổ thân tớ, vì là “thường trực” (cùng với Lê Lôi bên đài phát thanh TNVN) nên phải đọc và cùng Hoàng Mãnh pianist cùng vài ca sỹ giỏi son - phe hát thử lên xem sao để lựa chọn 50 bài cho một Ban Giám Khảo gồm toàn các vị “tai to mặt lớn của nghành âm nhạc lựa chọn, cho điểm với ý kiến, nhận xét bằng giấy tờ đàng hoàng… Để thật sự vô tư,... không một vị giám khảo nào dự thi… Tất cả đều chỉ nghe qua băng đã được thu đàng hoàng và không cho biết tên tác giả. Ấy vậy mà… Khi mở các “nhận xét và đề nghị xếp hạng” ra thì tớ thấy hết hồn vì

    a-/ Ý kiến khác biệt nhau đến như Nước với Lửa…

    b-/ Không ít những ý kiến xếp hạng nhất một số bài hoặc loại bỏ một số bài thì thực tế cuộc sống đã trả lời hoàn toàn ngược lại. Tớ đố ai tìm được những bài “Cô thợ hàn”, ”Bài ca ông lão xã viên”, ”Mai đây con lại lên tầng”…(được giải) bây giờ nó ở đâu? là cái giống gì?Trái lại nhiều bài bị loại bỏ, tác giả “được”chuyển về địa phương để có thực tế hơn, bớt mơ mộng,bớt” ca ngợi bác Hồ như kẻ thất tình” thì, tới nay lại được phục hồi hoặc xử dụng dài dài! Tớ xin phép không kể tên mấy vị giám khảo mà tớ hoàn toàn tin tưởng là hết sức trung thực này vì cả cái Ban Giám Khảo đầy uy tín đó nay đã qua đời, mà chỉ kể tên một vài cái tên bị ”xét oan” nay còn sống để nếu cần, làm nhân chứng. Đó là Nguyễn tài Tuệ, là Trần Tất Toại, là Bùi Đúc Hạnh, là Hồng Thao,…

    Thì ra: CÁI HAY TRONG NGHỆ THUẬT, không thể nào cân, đong, đo đếm, bấm giờ.. như trong các cuộc thi nhaỷ cao, nhảy xa được! Hay hay không là tùy vào cái thước đo của từng ông giám khảo, mà cái thước đo này thì quả là phức tạp đến nỗi Fellini khi được mời vào giám khảo Giải oscar đã… sợ mà phải từ chối và trả lời thẳng thừng: ”Làm sao tôi giám đánh giá một tác phẩm này của Kurosawa “hơn” tác phẩm kia của Vadim, hoặc không hay bằng của Polansky, những tác phẩm của những người mà tôi hết sức tôn trọng về tài năng sáng tạo? Rồi nhà đạo diễn lừng danh Fellini cũng từ chối đến nhận giải Oscar với phim “Tám rưỡi” của ông luôn!

    Tuy nhiên ý kiến của tớ (lúc ấy mới hơn 30 tuổi) đã bị thuyết phục bởi các nhà có nhiệm vụ lãnh đạo đường lối âm nhạc của Đảng là “TA có cách làm của TA”. Cái hay của ta khác cái hay của thế giới chính là ở cái nội dung đi đúng đường lối của Đảng. ”Cô thợ hàn”, và “Bài ca ông lão xã viên” đã đề cập đến những vấn đề công nghiệp và nông nghiệp, hai đề tài trọng tâm của miền Bắc ”xây dựng chủ nghĩa xã hội và chiếu cố Miền Nam” trong lúc này (Thời điểm chưa xảy ra chiến tranh Nam Bắc). Cái hay của Ta là cái hay có lãnh đạo ”không thể là cái hay chung chung. Người ta còn đưa ra những cuộc trao giải Nobel nọ kia về văn học chỉ nhằm mục đích... ”chống cộng” (Bác sỹ Dzivago” của Pasternak được đưa ra làm ví dụ điển hình). Hơn nữa, giải thưởng của TA còn nhằm khuyến khích phong trào sáng tác(?), phát động đông đảo quần chúng tham gia phong trào sáng tác văn nghệ nên không thể bắt chước cái kiểu chỉ mỗi năm đề cử dăm ba tác phẩm để các bậc “trưởng lão” bầu phiếu kín lấy có một tác phẩm mà thôi như các giải Concourt, Bookers, Femina, Cannes, Venice… được.Vả lại,Nhà Nước đã chi thì vạ gì không để anh em mỗi người được” mát mặt” chút ít…! Tất cả những lý do của tớ và một số anh em nêu ra để “tạnh” ngay cái chuyện một số người (gồm cả những vị chả biết cái chuyện sáng tác là gì nhưng rất nặng kí khi phát biểu!) đọc, nghe, hay xem qua các tác phẩm” chưa ai biết, chưa được phổ biến ở đâu (quy định thường gặp của các cuộc thi) ”rồi kết luận là bài này hay bài kia dở, bức tranh lụa thiếu nữ kía không bằng bức sơn mài “gang thép ra lò”… cứ thế mà tiếp tục tồn tại và phát triển tới mức Tỉnh, Huyện, Quận, Phường, Bộ, Ngành, từ Ngân Hàng đến Khách Sạn, thậm chí đến cả Công ty vệ sinh (Hố xí hai ngăn),… cứ phát động thi sáng tác tùm lum và các Ban Giám Khảo cứ trao giải… lấy được…cho đến cả hơn nửa thế kỷ sau, đến tận cái năm 2010 này!

    B-/ CUỘC THI QUỐC CA - Phải nói ngay rằng đây là một cuộc thi ĐẠI THẤT BẠI nhưng công bằng, dân chủ và vô tư nhất trong lịch sử các cuộc thi sáng tác ở nước ta. Nó công bằng vì:

    1-/ Nó khoanh vùng cho tài năng và trí tuệ cũng như cảm xúc vào có một thể tài, một hình thức (ca khúc). Mà ngay trong ca khúc nó cũng khoanh vùng chỉ cho phép viết hành khúc trang nghiêm ngắn gọn, không có chỗ cho các thứ múa may kỹ thuật, uốn éo về tình cảm…

    2-/ Nó mở rộng cho mọi công dân với mong muốn” trăm bó đuốc sẽ bắt được một con ếch”, sẽ có một Rouget de Lisle Việt Nam, thay thế cái ông tác giả Quốc ca mà lại… ”Nhân văn” đi!

    3-/ Nó thận trọng và nghiêm túc tới mức có cả một ban Thường Trực toàn là các nhà văn, nhà thơ, nhạc sỹ nổi tiếng nhất Việt Nam vì nó đã huy động được toàn thể hội viên Hội Nhạc sỹ Việt Nam không ai không tham gia (tớ là người có bài với tốp cuối cùng vì đã phải ký nhận “tạm ứng”một số tiền bằng 100 bát phở không người lái). Chỉ trong vòng có hai tháng Ban Thường Trực đã nhận được… 5ooo bài, trong đó rất nhiều” tác giả” chỉ gửi trần xì những lời ca trùng nhau cả đến cái tên bài và các ý tứ đến… phát bật cười! Điều này xảy ra tương tự trong các sáng tác của các nhạc sỹ chuyên nghiệp… Riêng cái cụm từ “Vinh quang Tổ Quốc Việt Nam” hoặc “Truyền thống Việt Nam anh hùng”thì được các đồng chí ta xài đi xài lại của nhau đến phát… ngán. Vậy mà cuối cùng,dưới sự chỉ đạo trực tiếp của thứ trưởng Cù Huy Cận, gần 100 diễn viên hợp xướng và giao hưởng cũng phải dàn dựng ngày đêm 12 (hay 15 tớ không còn nhớ chính xác?) ”quốc ca mới” dưới hai hình thức nhạc không lời (tức là quốc thiều) và có lời (là quốc ca) để Quốc Hội nghe và biểu quyết chọn lựa! Chính nhạc sỹ Nguyễn Xuân Khoát Ủy Viên Ban thường Trực sau đó nói lại cho anh em nghe như sau: ”Dù có một cái” máy đo chất lượng bài hát” thì cũng… chịu nghe cả hai tiếng đồng hồ nhạc ùng oàng giống nhau như anh em ruột như thế chứ! Thôi! Xin cứ để “các cụ” quyết định”… Và… sau hai buổi vất vả và ù tai… quốc hội biểu quyết: Lấy bài quốc ca cũ của Văn Cao! Lần đầu tiên, Quốc Hội đã làm được một việc bác bỏ một chủ trương không hợp lòng dân như thế! Cuộc thi quốc ca cực kỳ hoàng tráng và tốn kém tiền bạc của dân (chả ai biết là bao nhiêu?) đã thất bại hoàn toàn! Nhưng chẳng chết ai, chẳng Ban Giám Khảo nào bị đả kích! Không ai kiện ai rắc rối, bôi xấu nhau và mất đoàn kết như bây giờ! Vậy thì tại sao đến nay,ở cái nước Việt Nam này, người ta vẫn cứ tiếp tục chấm thi sáng tác? Tớ lại phải đánh liều lên tiếng lần nữa như sau:

    a-/ Các tổ chức văn nghệ hiện nay chưa hề có một thay đổi gì trong cái nửa Kinh tế Thị Trường mà vẫn nằm ỳ trong cái nửa định hướng XHCN cũ mốc. Nói trắng ra là vẫn được bao cấp như xưa thậm chí hơn nhiều lần xưa. Tiền vẫn được Đảng và Nhà Nước đổ cho hàng năm cả trăm tỉ đồng, nhà cửa xe cộ, lương bổng,… đều là của… Chúa thì phải Múa tối ngày! Thế thôi! Tiền đầu tư sáng tác, tiền giải thưởng hàng năm, tiền tổ chức trại sáng tác, đi thực tế đã được “cho” thì phải lo mà hoàn thành nhiệm vụ. Miễn là trên được vui lòng! Miễn là cuối năm phải kết toán cho hết! Thế là bắt buộc phải có Ban Giám Khảo để xét giải hàng năm, mặc cho các tác phẩm được giải mấy năm trời sau đó chẳng thấy trên sân khấu, trên Tivi, mặc cho có người rút lui khỏi các cuộc trao giải, mặc dầu bị vạch trần là trao giải điên khùng cho tác giả khùng điên. Hãy đọc một bài giải nhất sau đây của một tiến sỹ - Mác Lê Nin - nhà thơ đã sáng tác những câu “Thơ” như sau:

    “Một sớm mai trong thanh bình/Cây cối tốt tươi đang mùa đơm hoa kết trái/ Tôi thấy những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở chứng tích Sơn Mĩ/ Nước mắt ròng ròng tội nghiệp/ Họ níu díu ôm nhau… Mấy thiếu nữ ngoại quốc ôm nhau thắm thiết/ Nơi đây một buổi sáng lính Mĩ đã tàn sát 504 người dân vô tội/ Xác của họ vẫn nằm rải rác quanh đây…!!!”

    Rõ ràng là thần kinh của các vị giám khảo đã có vấn đề. Không thể vì một lí do “đi theo đường lối chính sách” nào đó mà cho một tên khùng viết văn này giải thưởng được. Con tớ nó cũng kết luận như thế đấy!

    Đây là trích một “bài thơ” được giải nhất của cuộc thi “Văn nghệ quân đội”. Thử hỏi một em bé lớp 5 xem nó có công nhận đó là thơ hay không? Vậy mà ban giám khảo không những đã đưa nó lên giải nhất mà còn cho” tác rả” đến nơi nhận phần thưởng phát biểu huênh hoang là: ”Tôi là một thi sĩ chuyên nghiệp..., tôi là người đi đầu trong cách tân thơ..., phần thưởng này đối với tôi là xứng đáng vì những ai đã đến những nơi đổ máu mà không làm được thơ hay là đồ vô phúc” (???) Chuyện nghe như bịa mà mới xảy ra năm nay 100%!

    Trái lại, những tác giả có tác phẩm hay mà có người viết rằng “Nhà nước có đầu tư nhiều tỉ đồng cũng không mấy ai viết được bài thơ hay như thế” thì mới chỉ có xếp loại B thôi đã tự động xin rút lui khỏi giải vì có nhiều ý kiến ra vào, vì” thơ anh có vấn đề”. Đó là trường hợp bài thơ sau đây của Nguyễn Việt Chiến:

    Nguyễn Việt Chiến - Thời đất nước gian lao

    Chúng đã ngủ cả rồi
    những con hươu bị bóng đêm săn đuổi
    chúng đang gác cặp sừng lên vầng trăng cuối tháng
    rồi nằm mơ về một cánh rừng
    không có thuốc đạn và súng săn

    Họ đã ngủ cả rồi
    những người lính bị chiến tranh săn đuổi
    họ nằm mơ gặp lại bầy hươu
    gác sừng lên người bạn vô danh
    trên cánh rừng đã chết

    Chỉ còn lại vầng trăng và giấc ngủ
    chỉ còn lại dấu vết cuối cùng của bầy hươu bị săn đuổi
    chỉ còn lại câu thơ thầm lặng
    về những người đã ra đi

    Chỉ còn lại những gì không còn lại
    bởi người đau đớn nhất sau chiến tranh
    không ai khác ngoài mẹ của chúng ta
    những đứa con không trở về
    hoà bình dưới mưa phùn
    được đắp bằng cỏ non và nước mắt

    * * *

    Đêm đêm
    những người con ngỡ đã đi thật xa
    đang lặng lẽ trở về
    họ lẫn vào gió vào sương đêm
    không cần an ủi
    họ chẳng ồn ào như lời ca sôi sục ngày ra đi

    Họ còn nguyên tuổi trẻ
    những người lính chưa tiêu phí một xu mơ ước
    chưa tiêu hoài một đồng thanh xuân

    Họ trở về tìm lại
    trang sách học trò đêm đêm còn thao thức
    trên cánh đồng tiếng Việt ngàn năm

    Mẹ lại thấy chúng con về
    như cánh cò tuổi thơ lưu lạc
    đã bao ngày phải xa rời thôn ổ yêu thương
    chúng con trở về tìm lại
    giọt nước mắt xót xa và đắng cay của mẹ

    Một bên là núi sông ngăn cách
    còn bên kia là bóng đêm chiến tranh
    vẫn biết đạn bom không có mắt
    vẫn biết hận thù không thể phân biệt nổi
    đâu là hoa sen và đâu là bùn tối
    nhưng các anh vẫn phải ra đi

    Các anh phải ra đi
    lời ru chùa Tây Phương
    những La Hán mặt buồn
    người thợ mộc xứ Đoài
    lấy thân xác hom hem của mình làm mẫu vẽ
    ba mươi sáu dẻo xường sườn
    réo rắt tấu lên bản đàn tam thập lục
    người gẩy đàn thì đau đớn
    mà bản nhạc viết cho đàn lại reo vui

    * * *

    Mẹ đã sống dưới mưa phùn ảm đạm
    những ngày dài nghèo đói quắt quay
    Mẹ thiếu sữa sinh đứa con thiếu tháng
    Tổ quốc xanh xaoTổ quốc hao gầy

    Mẹ có mặt trong dòng người nhẫn nại
    lặng lẽ xếp hàng từ mờ sớm tới đêm hôm
    Mẹ lần hồi thời cơm tem gạo phiếu
    nuôi lớn những người con
    rồi gửi tới chiến trường

    Mẹ đã khóc lúc rời ga Hàng Cỏ
    những đoàn tầu hun hút tuổi hai mươi
    một thế hệ hồn nhiên không biết chết
    chưa từng yêu khi gục ngã cuối trời

    Mẹ ở lại với sông Hồng tần tảo
    áo phù sa lam lũ tháng ngày
    câu quan họ cất trong bồ thóc cũ
    sông Cầu trôi như một tiếng thở dài…

    * * *

    Tàu xuyên đêm
    tiếng gió xé bánh xe lăn quần quật
    đêm nay họ trở lại một thời gian lao
    đường vào Nam hun hút những chuyến tầu
    máu rất đỏ tuổi hai mươi nằm lại
    câu hát bảo:
    tuổi hai mươi những người đi trẻ mãi
    câu thơ bảo:
    đất nước hình cánh võng mẹ ru ta

    Và ở hai đầu đêm võng mắc dọc rừng già
    trăng cũng sốt rét rừng như ta sốt
    trăng mất máu như bạn ta thủa trước
    dọc cánh rừng na-pan

    Sông Thạch Hãn
    nước mùa này còn ấm
    và các anh trong suốt
    những người hy sinh thời gian lao

    Mây Quảng Trị
    mùa này vẫn một mầu huệ trắng
    trên Cổ Thành
    như ngày các anh ngã xuống
    những người hy sinh thời gian lao

    Và mưa gió Trường Sơn
    mùa này vẫn tắm gội
    những người con nằm lại
    thời đất nước gian lao

    Những cánh rừngcuối thu ngủ dưới mưa phùn
    đất nước tôi những người nằm trong đất
    chất phác như bùn hồn nhiên như cỏ
    buồn đau không còn thở than

    Những ngọn sóng đất đai lưu giữ mọi thăng trầm
    người chép sử ngàn năm là bùn đất
    kiên trì và nhẫn nại
    máu của người là mực viết thời gian.

    Với các mặt nghệ thuật khác thì cũng đang xảy ra tình trạng “mỗi người một mẩu bánh ngọt”,” mưa đều mát mặt” cho đủ mọi người hoặc dàn dựng tác phẩm đoạt giải xong rồi thì xếp xó, đi kiếm ăn bằng những tác phẩm “dù rẻ tiền nhưng đắt khách” khác.

    b-/ Các ban giám khảo đã “lỡ bị cơ cấu” thì phải… mị hội viên mỗi người tí chút,” Của ít lòng nhiều”, ban phát mỗi người một lần, dù ban phát không đều mà điển hình là giải thưởng về bài hát, về ca khúc nghệ thuật(?) năm 2009 này lại toàn rơi vào các nhạc sĩ Hà Nội! (Có lẽ do sơ xuất?) Chuyện có Lobby trong các lần ban phát này không mà báo CAND đã nêu lên thì đã được chứng mình qua rất nhiều năm phát giải.

    c-/Các cơ cấu chấm giải, ban phát giải có lẽ không biết (hay giả vờ không biết?)là các cuộc thi (concours) chỉ giành cho biểu diễn như Concours Chopin, Tchaikovsky, Magueite Long & Thibault..và các cuộc thi tốt nghiệp của các học viện nghệ thuật? Còn các giải được trao hàng năm như Nobel, Concourt Books, Pulitzer… đều có tính chất” vinh danh” (couronner) một tác phẩm hay nhất, được đề cử trong một số tác phẩm trong năm đã được phổ biến trong quần chúng và giới chuyên môn,sau đó qua một hội đồng toàn những lão trượng trong nghành bỏ phiếu kín và chỉ có MỘT TÁC PHẨM DUY NHẤT được tặng giải mà thôi!Mấy ai dám tự mình” ngồi trên” mà đọc,mà xem những sáng tác mới toe của đồng nghiệp có khi hơn mình cả MẤY CÁI ĐẦU VỀ TÀI VÀ VỀ TIẾNG TĂM rồi tự cho phép mình cho anh này được giải này dược giải khác…

    d-/ Những văn nghệ sĩ có tên tuổi gần đây không tham gia vào các cuộc thi hoặc rút lui khi được chọn trao giải đã làm cho các ban giảm khảo không những bị chồn chân mà trái lại càng tạo điều kiện cho các vị này tha hồ tung hòanh quyết định liều mạng chẳng sợ ai ý kiến ý cỏ, trừ ý kiến của… Tuyên huấn, mà ở tuyên huấn, những người có quyền thì lại chẳng có ma nào làm văn nghệ cả.Vậy là cứ việc thẳng đường đi tới, tránh xa cái dớp của thời trao giải cho những ”Nỗi buồn chiến tranh”, nhữmg “Mảnh đất lắm người nhiều ma”mà toàn Ban Giám Khảo kẻ kiểm điểm, kẻ mất chức là… ”xong ngay”!

    Xem ra cái chuyện giải giếc trong sáng tác hàng năm này khi Báo công an đá động tới thì đã “có chuyện”. Mong rằng công an” vào cuộc” điều tra thẳng thừng về các sự Lobby phi pháp nếu có!

    Còn với các vị lãnh đạo cao nhất của đảng và chính phủ, tôi xin mạnh dạn có ý kiến:

    a-) Muốn cho nền văn nghệ của nước này được phát triền, các giải thưởng nào cũng "ra giải thưởng" thì hãy ngừng ngay việc bao cấp cho các tổ chức "văn nghệ nhà nước", để họ tự do sáng tác trong luật pháp quy định. Không nuôi "báo cô"... Một số người làm láo báo cáo hay rồi cuối cùng năm nào cũng tổng kết chưa có tác phẩm "xứng tầm thời đại"

    b-/ Cần có ngay một bộ luật kiểm soát mọi hoạt động văn nghệ bất hợp pháp như: Mang tính chất khiêu dâm, quảng bá, phổ biến mọi nếp sống vô văn hóa, kích động mọi hoạt động vô chính phủ... tránh tình trạng hiện nay đang xảy ra là nền văn nghệ quá tự do đang lấn áp một nền văn nghệ được bao cấp

    Hãy để cho những văn nghệ sĩ có thực tài sống bằng chính tài của mình! Không cho bọn ăn bám, lừa bịp tiếp tục giở những trò "ma mãnh" trong văn nghệ!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi