Nguyễn Ngọc Già - Thư ngỏ gửi Joyce Anne Nguyễn

  • Bởi Admin
    28/02/2010
    1 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Gởi cháu Joyce Anne Nguyen,

    Trước hết, cho phép chú được xưng hô chú- cháu, cháu Joyce nhé!

    Chú có biết qua mẹ của cháu và gia cảnh của gia đình cháu. Có lẽ cháu không cần thắc mắc việc này, vì đó không phải là điều chú muốn nói với cháu.

    Cháu Joyce mến!

    Nói thật tâm, chú rất xúc động và đánh giá cao một cô bé ở tuổi mười sáu như cháu mà có những bài viết với tư duy sắc sảo, văn phong khá chuyên nghiệp và trên hết là tấm lòng của cháu đối với quê hương Việt Nam chúng ta, mà ngay cả những bạn bè đồng trang lứa không chắc có nhiều bạn có thể hiểu, cảm nhận, thấm thía và viết được như thế, ngay cả hai con của chú (một đứa lớn hơn cháu vài tuổi và một đứa xấp xỉ tuổi cháu). Mẹ cháu hoàn toàn có quyền hãnh diện về cháu. Cháu có chia sẻ những bài viết của cháu với mẹ cháu chưa? nếu chưa thì cháu nên làm, chia sẻ tâm sự là điều quan trọng, nó giúp ta yêu cuộc sống, yêu con người hơn và trên hết ta cần chia sẻ ngay với những người thân yêu và đồng cảm với ta trước. Chú không có ai thân thiết, gần gũi để chia sẻ về những thao thức như cháu cả cháu ạ! Chú cô đơn về những nghĩ suy cho đất nước này, khi chú nói với ai đó, họ có vẻ ngại ngần và lảng tránh vì vấn đề chính trị quá "nhạy cảm"!

    Cây viết Sea Free có viết bàiCòn tuổi nào cho em để lên tiếng phê phán tư duy cằn cỗi, hẹp hòi và thiển cận khi một số người bình luận không khách quan các bài cháu viết. Ngay khi chú đọcbài viết đầu tiên của cháu (đối với chú - trên trang Dân Luận này), chú đã cảm phục một cô bé tuổi mười sáu và coi cháu như người bạn vong niên của chú. Đến bài viết thứ hai, thứ ba và thứ tư (cũng trên trang Dân Luận này) thì chú muốn trao đổi và chia sẻ với cháu một vài ý:

    - Cháu viết hoàn toàn đúng, khoa học và duy lý, khách quan. Ở góc nhìn đa nguyên, trọng lý, khách quan không ai có thể chối bỏ được những gì cháu viết, bất chấp một số người cố tình bóp méo, xô lệch vấn đề hoặc... "lạc quẻ" khi đề cập đến vấn đề tuổi tác của cháu để gièm pha, móc mỉa. Chính chú cũng phê phán lối tư duy cũ mòn này. Cháu đừng buồn (nhưng chú tin với tính cách của cháu, cháu sẽ không bao giờ buồn, nếu có buồn, cháu sẽ chỉ buồn cho những người đó).

    - Gia đình cháu phải rời khỏi tổ quốc với lý do "tị nạn chính trị" cũng chẳng sung sướng mà trái lại nó là niềm đau cho gia đình cháu và riêng cháu, mà xét cả tình cả lý, cháu hoàn toàn có quyền sống, học hành, vui chơi như chúng bạn ngay mảnh đất cháu được sinh ra, nhưng họ đã gián tiếp xua đuổi gia đình cháu ra khỏi Đất Mẹ! Một điều quá đau lòng cho cháu. Nhà Việt Nam là ngôi nhà chung của tất cả người Việt Nam, nhưng họ đã nhân danh chủ nhà ngược đãi gia đình cháu và đương nhiên trong những cái xấu, ta buộc phải chọn cái ít xấu nhất để làm. Ra đi là vẹn toàn cho gia đình cháu. Thật lòng, không biết cháu có tin không, dù ra đi như cháu chẳng vui vẻ, sướng ích gì nhưng chú cũng rất muốn được ra đi như cháu để thoát cái nhà tù lớn mà thế hệ ông bà, cha mẹ của chú, của cháu, nhiều người vẫn đang phải ngột ngạt trong bầu không khí độc hại. Chú cũng đang rất cần dưỡng khí với môi trường sống ô nhiễm nghiêm trọng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng ở cái xứ sở Việt Nam quái quỷ này! Cháu ạ!. Viết đến đây chú nhớ đến Chú Điếu Cày - một người bạn thân thiết của mẹ cháu và những người bạn khác nữa, họ đã cùng nắm tay xuống đường để phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa - Trường Sa của chúng ta. Chú tin cháu biết rõ và rất buồn, cảm thông cũng như thương nhớ những người bạn này của mẹ cháu. Lòng yêu nước của mẹ cháu và các bạn của mẹ cháu là sự thật, lòng yêu nước của cháu và của chú cũng như của hàng triệu đồng bào mình cũng là sự thật. Sự thật hiển nhiên như con người thì phải thở. Lòng yêu nước thật giản dị và đồng đều ở tất cả mọi người chúng ta, phải không cháu? Vậy cháu hãy nhớ đến trước tiên những người bạn đang vô cùng khó khăn mà chỉ vì hành động yêu nước như mẹ cháu mà phải lâm cảnh tù tội. Cháu cần thấy, mặc dù sự ra đi của gia đình cháu là đau đớn nhưng không thể sánh bằng đau đớn của chú Điếu Cày, anh Tiến Trung, anh Ngô Quỳnh, chị Thanh Nghiên hoặc như chị Hoàng Lan (nghe nói là người yêu của anh Tiến Trung), nhất là anh Tiến Trung, anh ấy hoàn toàn có thể ở lại Pháp để có cuộc sống êm đềm, bình yên, với một việc làm gì đó và anh ấy sẽ cũng có vợ đẹp con ngoan bên đó, anh ấy về nước làm gì để chịu tù chịu tội như ngày nay? Anh ấy có thể ở bên ấy sống và vẫn đau đáu, thao thức với thời cuộc, anh ấy cứ viết bài ủng hộ tự do dân chủ mà không phải suy nghĩ tìm cách đối phó nếu bị phát hiện như chú Người Buôn Gió, cô Mẹ nấm hay chị Đoan Trang (phải chịu mất việc) và cũng như chú đang lo đây. Chú gọi đó là sự DẤN THÂN.

    - Có bao giờ cháu tự hỏi, mẹ cháu yêu nước và các bạn mẹ cháu cũng yêu nước, sao số phận không cho tất cả những người bạn thân thiết của mẹ cháu được như gia đình cháu hoặc đại loại một cách gì đó không bi đát như ngồi tù?

    - Cháu có viết:

    "Số phận một cá nhân phụ thuộc vào tính cách cá nhân đó.

    Số phận một dân tộc phụ thuộc vào tính cách của người dân ở đó.

    Không ai có thể định đoạt cho dân tộc Việt Nam ngoài chính nhân dân VN."

    cháu cho chú hỏi, vậy "tính cách cá nhân đó" phụ thuộc vào gì?

    Hồi chú còn trẻ, chú cũng là một thanh niên nhiệt huyết, thích cống hiến và muốn khẳng định như bao người thanh niên khác. Điều đó không có nghĩa bây giờ chú không còn những tính cách đó, nhưng nó khác rồi cháu ạ! Không phải mất đâu mà nó khác lắm!

    Hồi chú còn trẻ chú cũng không tin vào số phận như cháu bây giờ, chú hiểu số phận theo cách cháu dùng là số phận ở ngay trong tay chính chúng ta, hồi trẻ chú cũng tin như vậy. Mai này khi cháu đã có tuổi một chút, chú tin cháu sẽ nghĩ lại chính vì vậy chú muốn tâm sự với cháu trước. Chính vì lẽ đó chú mới đề cập đến các người bạn của mẹ cháu như trên. Nói thật, chú ước gì mấy người bạn của mẹ cháu cũng được như gia đình cháu, vẫn hơn ngồi tù, đúng không cháu.

    - Số phận không phải là sự an phận nhưng an phận là một dạng của số phận đó cháu à! không biết cháu có đồng ý với chú không? Duy lý thì đúng rồi, nhưng cháu cần nhớ, trong cõi vũ trụ bao la này con người vẫn là lòai vật chủ quan và ngạo mạn nhất đó, bằng chứng là cho tới giờ này những trận động đất, sóng thần, núi lửa, bão tố vẫn ngạo nghễ trút lên đầu nhân loại bất chấp đó là quốc gia hùng cường, văn minh, giàu có nhất trên thế giới. Cháu thấy không, "ông Trời" vẫn giữ lại những gì kỳ bí nhất mà loài người sẽ không bao giờ tìm ra hết được, những gì loài người tự hào phát minh, sáng chế, tìm thấy chỉ là những gì nhỏ nhoi nhất trong vũ trụ, bằng chứng nữa là U.F.O vẫn còn là đề tài tranh cãi của các nhà khoa học.

    Cháu rồi sẽ lớn, chú tin và mong cháu sẽ là cô thiếu nữ thông minh, thành đạt. Những gì cháu viết cháu hãy tiếp tục, chú chỉ nhắc cháu về tinh nhân bản trong bài viết của cháu, đó là cái cháu còn thiếu, cũng như các kiến thức về triết học, tư tưởng ứng dụng. Bên cạnh duy lý thì còn có duy tình, duy mỹ, duy cảm, duy ngã, duy ý chí, duy tâm trong duy tâm người ta còn chia ra duy tâm chủ quan va duy tâm khách quan và còn nhiều điều lắm cháu à, chỉ riêng lãnh vực Triết học thì ta học cả đời cũng chưa hết, kể cả Triết học duy vật biện chứng của Marx, cháu cũng nên đọc và suy ngẫm, nó bổ ích lắm. Việt Nam mình có nhà quân sự, nhà chính trị lỗi lạc thế giới phải công nhận nhưng chưa có một Triết gia tầm cỡ như Socrates, Voltaire v.v... Cháu cứ viết nữa đi, nhưng nhớ dành thời gian đọc nhiều, nó sẽ làm cho tư duy và vốn sống cháu đầy đặn hơn. Nhất là cẩn thận với những lời tâng bốc quanh cháu, chú không nói là giả nhưng nó dễ "say" lắm cháu ạ! Khi bài viết của cháu được đưa vào hàng tư tưởng triết học thì dễ làm cho cháu chủ quan.

    Cuối cùng chú muốn nhắc cháu, tự tin là tối cần thiết trong cuộc sống, nhưng quá tự tin thì dễ dẫn đến sai lầm và sai lầm bao giờ cũng dẫn đến thất bại.

    Thân mến,

    Chú Nguyễn Ngọc Già

    P/S: cho chú gởi lời thăm mẹ cháu, một người quen cũ. Không biết cháu có vào trang Dân Luận không? nếu có hồi đáp cho chú nhé. Trông tin của cháu.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Con rất cám ơn chú về bài viết này, đọc đã lâu nhưng giờ mới có thể trả lời.
    Con có đọc đầy đủ cả lời khen và những lời phê bình, và nếu chú có đọc bài "Thế nào là yêu nước?" của con, con nghĩ chú sẽ hiểu con hoàn toàn tỉnh táo và biết mình là ai.
    Dù sao thì cũng cám ơn chú rất nhiều về sự quan tâm và lời khuyên chân thành của chú (:
    Joyce Anne Nguyen