Trần Mạnh Hảo - Thùng rỗng kêu to

  • Bởi Khách
    24/02/2010
    14 phản hồi

    Trần Mạnh Hảo

    Trong bài phát biểu cảm tưởng sau khi nhận giải A cuộc thi thơ (và văn) của tạp chí Văn Nghệ Quân Đội trong ngày lễ trao giải 04-02-2010, ông Nguyễn Linh Khiếu - tiến sĩ triết học Marx–Lenin chuyên về định hướng xã hội chủ nghĩa đang công tác tại tạp chí Cộng Sản, đã hùng hồn tuyên bố như sau:

    “… Làm nghề báo, tôi có dịp đến mọi miền đất nước. Tôi đã đến và xúc động với các chiến sỹ biên phòng Mèo Vạc, Đồng Văn, đến những bến cảng Năm Căn, Cam Ranh đến những chứng tích Sơn Mỹ, thành cổ Quang Trị, Đồng Lộc, Khe Sanh, Nghĩa trang Trường Sơn... và những bài thơ đã ra đời từ chính cảm xúc chân thành trong các chuyến đi đó. Khi đã đến đó rồi thì không nhà thơ nào có thể viết những câu thơ nhạt nhẽo, không được phép viết những câu thơ dở. Chỉ có kẻ vô phúc mới thấy những câu thơ viết về máu và cái chết là dở.

    Tôi là một nhà thơ chuyên nghiệp. Hai chục năm qua tôi luôn được đánh giá là một trong những nhà thơ tiên phong cách tân và đổi mới thơ ca quyết liệt và đã đạt những thành tựu cách tân được ghi nhận. Hoa Mộc miên biên giới, Mưa rơi dọc Cam Ranh, Những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở Sơn Mỹ là những bài thơ mới nhất, hay nhất của tôi viết về người lính, chiến tranh cách mạng và tình yêu Tổ quốc. Trao giải cho các bài thơ này của tôi, Tạp chí Văn nghệ quân đội không chỉ trao giải cho những bài thơ hay viết về người lính, chiến tranh cách mạng và tình yêu Tổ quốc mà còn trao giải cho xu hướng đổi mới và cách tân thơ Việt Nam gắn liền với những vấn đề trong đại của Tổ quốc, dân tộc và thời đại. Ở góc độ này, cuộc thi đã rất thành công khi góp phần khẳng định và cổ vũ những giá trị văn hóa mới của dân tộc và thời đại…”

    Nguồn: http://vanchuongviet.org/

    Chúng tôi rất lấy làm lạ, một vị tiến sĩ triết học Marx–Lenin như ông Linh Khiếu mà không hiểu được một vấn đề cơ bản của sáng tạo văn nghệ : muốn có được tác phẩm giá trị cần phải có tài năng. Ông Khiếu đã tước bỏ yếu tố căn bản nhất để sáng tạo ra một bài thơ hay, một cái truyện ngắn hay, một bức tranh, bản nhạc hay là vấn đề tài năng của người nghệ sĩ. Ông Linh Khiếu tuyệt đối hóa yếu tố tâm huyết là yếu tố duy nhất tạo ra giá trị nghệ thuật, nên ông mới dám nói rằng, chỉ cần đến những nơi gian khổ nhất, hi sinh nhất của người lính, bất cứ nhà thơ nào cũng cho ra được tác phẩm hay: “Khi đã đến đó rồi thì không nhà thơ nào có thể viết những câu thơ nhạt nhẽo, không được phép viết những câu thơ dở. Chỉ có kẻ vô phúc mới thấy những câu thơ viết về máu và cái chết là dở”…

    Ông Linh Khiếu đưa ra luận điểm: phàm những ai đến chỗ sống chết của bộ đội để làm thơ, để viết truyện thì tất tất đều hay ho cả, tuyệt đối không có thơ dở ở chốn thiêng liêng này để biện minh cho việc làm ra những bài thơ dở của ông. Ông Khiếu còn thòng một câu lên án kẻ nào dám chê thơ viết ở biên giới của ông dở là kẻ vô phúc. Bởi vì chúng tôi (TMH) vừa viết bài chê chùm thơ ông Linh Khiếu và bài thơ dài của ông Nguyễn Thanh Mừng nhận được giải A của tạp chí VNQĐ là những bài thơ rất dở trong bài: “Khi thơ dở lên ngôi” đã in trên hàng chục website. Tất nhiên, mấy chữ “kẻ vô phúc” này ông Khiếu dùng để mắng chúng tôi.

    Ở chỗ này, tiến sĩ triết học Mác-xít Linh Khiếu dường như chưa qua lớp vỡ lòng chủ nghĩa Mác nên mới dám truất quyền phê bình của mọi người trước những bài thơ “độc quyền hay” của ông; rằng ai dám phê bình những câu thơ viết về máu, viết về cái chết của ông và các ông đều là những kẻ vô phúc. Nếu ông tiến sĩ Mác –xít này đã qua lớp mẫu giáo chủ nghĩa Mác, chắc hẳn ông đã biết phê bình, phê phán, phản biện, đối lập, tranh luận, biện luận là những vũ khí triết học căn bản của các nhà khai sáng ra chủ nghĩa cộng sản.

    Khi ông Khiếu cho mình và những nhà thơ nào đến với nơi hi sinh sống chết của người lính được độc quyền làm thơ hay, không còn khả năng làm thơ dở, đồng thời ông nhân danh máu và cái chết để cấm ai dám phê bình món thơ hay này của các ông, rõ ràng ông Linh Khiếu chưa một ngày học về môn mỹ học Mác-Xít . Cho phép tôi được hoài nghi cái học vị tiến sĩ triết học của ông không biết là học thật hay học giả ? Nếu chỉ lấy món “duy tâm huyết” ra mà định giá trị của thơ, thì hàng vạn chiến sĩ đang ở ngoài biên giới, hải đảo đã từng làm thơ trên các tờ báo tường đại đội, hẳn còn tâm huyết bằng trăm lần ông Khiếu cưỡi ngựa xem máu và xem cưỡi ngựa xem cái chết ? Theo lập luận của ông Linh Khiếu thì chắc hàng nghìn nhà thơ chiến sĩ trong đội hình đại đội kia đã trở thành các thi hào thi bá hết!

    Viết ra mấy câu văn đơn giản như thế mà ông tiến sĩ triết học Linh Khiếu đã phạm những sai lầm căn bản về quan niệm thẩm mỹ mà một học sinh lớp bảy đã không được quyền sai phạm như trên, đặng ông mở hết công suất kiêu căng ra mà ca ngợi mình làm người đọc đến phát ngượng. Trong lịch sử văn học nước nhà và thế giới, chưa từng có “nhà thơ” nào dám huyênh hoang phách lối, kiêu ngạo đến phát cuồng như ông nhà thơ “độc quyền làm thơ hay” này: “Hai chục năm qua tôi luôn được đánh giá là một nhà thơ tiên phong cách tân và đổi mới thơ ca quyết liệt và đã đạt được những thành tựu cách tân được ghi nhận. Hoa mộc miên biên giới, Mưa rơi dọc Cam Ranh, Những thiếu nữ đứng khóc ở Sơn Mỹ là những bài thơ mới nhất hay nhất của tôi viết về người lính….Trao giải cho các bài thơ này của tôi, TC.VNQĐ không chỉ trao giải cho những bài thơ hay viết về người lính….mà còn trao giải cho xu hướng đổi mới cách tân thơ Việt Nam gắn với những vấn đề trọng đại của Tổ quốc, dân tộc và thời đại…

    Xin chào nhà cách tân thơ hiện đại Việt Nam Nguyễn Linh Khiếu. Chúng tôi xin in kèm hai bài thơ được giải A của ông Linh Khiếu dưới bài viết này để quý độc giả tỏ tường nhà cách tân thơ Việt Nam đang đưa thơ xuống vực thẳm của sự dở hay lên đỉnh cao chói lọi của sự hay ho ? Riêng bài thơ “Mưa rơi dọc Cam Ranh” của ông Khiếu (cùng được giải A) dù chúng tôi đã dùng công cụ tìm kiếm www.google.com cũng không thấy bài thơ này lên mạng. Chắc website VNQĐ vì thực hiện lời dạy của ông bà ta: “Đẹp tốt khoe ra, xấu xa đậy điệm” chăng?

    Đại thi hào dân tộc Nguyễn Du với kiệt tác thi ca Truyện Kiều thiên tài đến thế mà vẫn hết sức khiêm tốn khi nói về tác phẩm của mình: “Lời quê góp nhặt dông dài / Mua vui cũng được một vài trống canh”. Nay ông tiến sĩ triết học định hướng xã hội chủ nghĩa Nguyễn Linh Khiếu mới viết được mấy bài thơ dở mà dám vỗ ngực khoe khoang mình là nhà cách tân thơ hiện đại Việt Nam thì quả là ông có vấn đề thần kinh bị bệnh hoang tưởng, hay bệnh vĩ cuồng? Đúng là “thùng rỗng kiêu to”…

    Sài Gòn ngày 22-02-2010 ( mùng chín tết Canh Dần khai bút)

    T.M.H.

    _________________________________

    Phụ lục: Hai bài thơ đạt giải A của tác giả Nguyễn Linh Khiếu

    Nguyễn Linh Khiếu - Những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở Sơn Mỹ

    một sớm mai miền Trung thanh bình

    cây cối tốt tươi đang mùa đơm hoa kết trái

    tôi thấy những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở chứng tích Sơn Mỹ

    nước mắt ròng ròng tội nghiệp họ níu díu ôm nhau

    *

    những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở chứng tích Sơn Mỹ

    những da trắng da vàng da đen da đỏ

    họ đến từ đâu trên trái đất này

    có ai người Mỹ người Pháp người Nhật người Tàu và người Hàn Quốc

    chiến tranh để lại đất này biết bao chứng tích đau thương

    *

    buổi sáng một dải miền Trung nắng gió thanh bình

    những thiếu nữ ngoại quốc ôm nhau thảm thiết

    nơi đây một buổi sáng lính Mỹ đã tàn sát 504 người dân vô tội

    xác của họ vẫn nằm rải rác quanh đây

    hồn của họ vẫn xếp hàng quanh chứng tích

    mắt của những người bị giết vẫn nhìn ta im lìm

    *

    những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở chứng tích Sơn Mỹ

    có ai là người Mỹ người Pháp người Nhật người Tàu và người Hàn Quốc

    còn khóc được nghĩa là còn trong sạch

    nước mắt có ngăn được tội ác

    nước mắt có xoa dịu những chứng tích đau thương.

    Quảng Ngãi, 22. 12. 2005

    Nguyễn Linh Khiếu - Hoa Mộc Miên Biên Giới

    chẳng hiểu sao lần nào qua biên giới

    hoa mộc miên cũng rực đỏ triền sông rực đỏ vách núi rực đỏ tâm can

    mộc miên đỏ một trời biên viễn

    như máu tươi ròng rã ngàn năm

    *

    dưới gốc mộc miên người lính biên phòng cùng ta nâng chén

    người xa nhà rượu ngô như lửa đêm đông

    thanh vắng vẳng tiếng hoa tầm tã

    khuya khoắt bóng ai rình rập dưới triền sông

    *

    có ai trồng mộc miên biên giới

    hay biên cương cây tìm đến mọc lên

    hoa cứ máu tươi suốt ngàn năm tê tái

    cây cứ sừng sững mướt xanh cột mốc biên cương.

    Hà Giang, 27. 2. 2009

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Thơ mới
    Có mấy chị nông dân
    Gầy, đen, người mặc áo len, người mặc áo bà ba
    Ôm nhau khóc, tru, kêu gào thảm thiết
    Vừa bị mất đất, thịt, máu, xương cha ông để lại
    Cả ở ngoài Bắc, miền Trung và trong Nam
    Nói mất đất, nhưng không phải mất không
    Họ được Chính quyền trả 25 triệu mỗi "sào"
    Hôm sau thấy báo đăng, giao bán
    Chính mảnh đất của họ 2 triệu mỗi mét vuông
    Thế là
    Gầy, đen, người áo len, người áo bà ba
    Ôm nhau khóc, tru, kêu gào thảm thiết
    Ông Tiến sĩ ơi, hãy đi qua nơi những người mất máu, thịt, xương
    Của cha ông để lại
    Mà làm thơ mới cách tân, cách cổ
    Em thấy
    Thơ Em hay hơn thơ Ông Tiến sĩ
    Mà sao chả có giải gì? Dù là giải an ủi?
    Ồ! Em biết rồi
    Vì giám khảo chấm thơ Em. Là những nhà thơ thực thụ

    Linh như câu giải thai đề nhỉ?
    Khiếu tựa chim sâu mổ thóc thi
    Xú bắp hở van nên xịt khí
    Thi nhau hếch mũi ngửi mùi chi...?

    Ai cũng chê thơ bác NLK, buồn quá, tớ làm 4 câu tán tụng thi tài của bác cho "âm dương cân bằng" nhé !

    Đã là thơ thì phải khác văn xuôi. Làm thơ kiểu gì giống văn xuôi ngắt câu bậy bạ. Thơ này so với bài thơ con cóc thấy y chang !
    Con cóc trong hang con cóc nhảy ra ,
    Con cóc nhảy ra con cóc ngồi đó
    Con cóc ngồi đó con cóc nhảy đi !
    nghe rất giống :
    Hai ba thiếu nữ nước ngoài trắng đen vàng đỏ đến Sơn Mỹ,
    Đến đó ôm nhau khóc thảm thiết (không nói gì, không làm gì khác ! )
    Khóc xong lại đi đâu không biết !
    Sau đó là nhà thơ ta viết ngắn gọn về sự kiện Sơn Mỹ !
    Hunsen học lớp bảy được VN cấp bằng Tiến sĩ danh dự thì nhà thơ quân đội này chắc cũng cở như thế ! Đó là kế hoạch đào tạo vài ngài tiến sĩ trong vài năm của VN ai nghe cũng buồn cười! Tiến sĩ gì mà "dễ" như vậy ?! Nhà nước "đùa" trong lãnh vực giáo dục thì cực kỳ nguy hiểm khi tạo ra con người hảnh tiến tự tin đáng sợ "coi trời bằng vung" như ông "nhà thơ thẩn" này ! Đất nước VN sẽ thành phường tuồng Hát Chèo mất !

    Thêm một lãnh vực nửa có dùng yếu tố nước ngoài sau chánh trị ...là thơ đấy mà ! Sự việc gì trong dân có yếu tố nước ngòai là bị nhà nước nghi ngờ hạch sách. Bây giờ đến dân nghi ngờ lại khi nhà nước có yếu tố nước ngoài ! CSVN nay sính việc lấy ảnh nước ngoài hay việt kiều rồi "nhét lời mình" vào để ...gạt nhau trong đảng! Thơ có giá vì có yếu tố nước ngoài và cũng nhét lời mình vào cho...sang hơn !
    Có mấy điều nhà thơ dù "hư cấu" 100% cũng phải có kiến thức văn hóa nước ngoài chứ ! Nước ngoài ít khi sờ mó va chạm nhau nhất là đồng giới, lại càng không bao giờ có việc "ôm nhau" tru khóc thảm thiết !
    Không thấy quan tài không dễ gì đổ lệ đâu dù nghĩ đến có thể ngậm ngùi thương cảm là quá lăm rồi !
    Làm thể thơ ca dao lục bát rất VN mà mượt mà như Nguyễn Du 300 năm sau còn hay chứ "thơ mới" kiểu này ai thuộc được một hai câu còn tài hơn người làm thơ !
    Mới không có nghĩa là hay. Bài thơ mới Tình già ý thơ rất hay của Phan Khôi sau này còn phải viết lại bỏ kiểu "kiểu cách : fantaisie" theo thơ mới ! Phan Khôi là vua "thơ mới" song không vô vần vô điệu như "bài thơ con cóc" :
    Hai mươi bốn năm xưa,
    Một đêm vừa gió lại vừa mưa,
    Dưới ngọn đèn mờ,
    Trong gian nhà nhỏ,
    Hai cái đầu xanh kề mhau than thở:
    -" Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,
    Mà lấy nhau hẳn là không đặng,
    Để đến nỗi tình trước phụ sau,
    Chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau!"
    -" Hay! Nói mới bạc làm sao chớ!
    Buông nhau làm sao cho nỡ?
    Thương được chừng nào hay chừng ấy,
    Chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy;
    Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng
    Mà tính việc thủy chung?"
    Hai mươi bốn năm sau,
    Tình cờ đất khách gặp nhau,
    Đôi cái đầu đều bạc.
    Nếu chẳng quen lung đố có nhìn ra được!
    Ôn chuyện cũ mà thôi,
    Liếc đưa nhau đi rồi!
    Con mắt còn có đuôi./.

    Vậy đã khá hay nhưng mà có phiên bản sau đấy mới được chấp nhận hơn :
    Hai mươi bốn năm xưa,
    Một đêm vừa gió lại vừa mưa,
    Dưới ngọn đèn mờ trong gian nhà nhỏ,
    Hai mái đầu xanh kề nhau than thở,
    Ôi ! Tình đôi ta thì vẫn nặng,
    Mà lấy nhau hẳn là không đặng...
    Hai mươi bốn năm sau,
    Tình cờ đất khách gặp nhau,
    Hai mái đầu đều bạc,
    Nếu chẳng quen lung đố nhìn ra được,
    Liếc đưa nhau đi rồi, con mắt còn có đuôi !

    Viết bài này ra để thấy bài có chất thơ của Phan Khôi và bài thơ không có thể gọi là thơ của ông Tiến sĩ Khiếu !
    Đúng như đọc giả nhận xét kẻ chấm thơ giải A mới là đáng tội hơn !
    Trần Thị Hồng Sương

    Nhũng họa sĩ của trường phái Ấn tượng, hay trừu tượng, thừong vẫy sơn đầy lên bức tranh, nhìn gần thường không ra hình thể gì,
    Nhà thơ Linh Khiếu dùng máu vẫy lên thơ, rồi tự khen lấy khen để, mặc dầu lời thơ thì dở đến người đọc cũng phát ngượng
    Điên hết rồi !!!

    Tôi đã đọc bài "thơ dở lên ngôi" từ lâu rồi, vừa đọc vừa không nín nổi tiếng cười khi tác giả trích dẫn những câu thơ ngô nghê, ngu ngốc,... của "đại thi hào" Khiếu. Có lẽ ông Khiếu này có khiếu nói phét, khiếu chơi trò giải ô chữ hơn là làm thơ. Hôm nay đọc tiếp bài này của bác Hảo, tôi lại tiếp tục được cười vỡ bụng về các bậc đại tài hầm bà lằng của nước Việt thân yêu.

    thơ phúng đếch gì, chẳng qua là 1 mớ từ xếp lại với nhau rồi bị gõ nhầm phím enter nên bị xuống dòng thành các câu thơ thôi!

    Hân hạnh trong đời tôi được đọc thơ ông,
    Những bài thơ ông nặn tự "đáy lòng"
    Những đáy lòng không mang nghĩa bóng.
    Nên làm cho chó phải chạy rong !!!
    Bái phục tiến sĩ Ăn Bọ Xít NGUYỄN LINH KHIẾU ...

    Trương Lương !

    Đến bây giờ mà thơ vẫn còn sặc mùi máu me như vậy hay sao? Và tất cả những ai không khóc được ở Sơn Mỹ là không trong sạch? Kinh thật!

    Bác Trần Mạnh Hảo đùa dai quá. Em đọc đi đọc lại những gì bác viết, nghiền ngẫm nghĩ suy cả 36 dòng chữ trong đó có 2 dòng được gạch chân mà chẳng tìm thấy bài thơ được giải A của bác Nguyễn Linh Khiếu ở đâu. Bác đùa dai hay diễu bọn em ?

    Dù cách tân đến thế nào đi nữa thì thơ ca Việt không thể thoát ly tính truyền thống của thơ Việt. Ô hay, ông tiến sĩ Mác-xít Linh Khiếu chối bỏ tính dân tộc trong thơ Việt để đi theo một trường phái thơ do ông đẻ ra, để rồi cho đó là sự cách tân thơ. Bài thơ "Những thiếu nữ ngoại quốc đứng khóc ở Sơn Mỹ" và "Hoa Mộc Miên Biên Giới" có vẻ dối trá quá. Không lẽ sự dối trá là sự cách tân ? Không chỉ "thùng rỗng kêu to" mà còn có sự dối trá kêu to, như thể rằng chỉ có ông mới là nhà thơ của chủ nghĩa Mác.

    thơ thẩn ý ẹ vậy mà giải A đó hả.

    Thôi thì ông Khiếu cũng được cái công xếp chữ làm thơ. Nhưng thật lởm đám khảo thí bình xét đưa thơ ông lên hạng A.

    Một lũ ngu bợ đít nhau để leo rào.

    THƠ CƯỜI...
    Thơ xưa đỏm dáng yêu kiều
    Thơ nay Linh Khiếu vận nhiều hồn ma.
    Thơ ra ngồi thở khói phà,
    Thơ hay cáo biệt Khiếu nhào bung xung.
    Văn Nghệ báo lính lùng tùng,
    Chạy theo thành tích quơ cùn lăng xê.
    Thơ hay gió thoảng cũng mê,
    Thơ mà rót-bóp nghe ghê hồn người!!!
    24/02/2010
    GÓP GIÓ

    Thơ gì mà có mùi thum thủm vậy. Đã làm chính trị thì không nên làm thơ, xưa nay chỉ có nhà thơ là làm được chính trị thôi!