Thăng Long - Tương lai tươi sáng của Việt Nam!

  • Bởi Admin
    24/02/2010
    6 phản hồi

    Nguyễn Ngọc

    Vũ Đình Tiêu viết:

    Thưa ông Hoàng Tiến, Việt Nam đang bị lân bang dòm ngó, thác Bản Giốc nay đã mất đi, dân chúng không được mưu sinh trên phần biển cha ông để lại. Vậy thì việc đổi tên như ông đề nghị phỏng có ích gì?

    TÊN - đó là cả một tâm tình, một hoài niệm, môt dấu yêu quen thuộc nào đó kể cả mong muốn những gì tốt đẹp nhất mà ta mong ước cho ta, cho thế hệ con cháu, xa hơn và quan trọng hơn là cho đất nước, vì lẽ đó chúng ta không nên xem nhẹ một cái tên - nhất là TÊN ĐẤT NƯỚC, TÊN THỦ ĐÔ. TÊN - do vậy thuộc về lĩnh vực duy tình, duy cảm, duy mỹ, duy tâm, vì lẽ đó người viết bài này xin được nhìn nhận việc đổi tên hay không đổi tên Thủ Đô Hà Nội dưới góc nhìn không chen duy lý vào.

    Cách diễn giải hai cái tên: Thăng Long và Hà Nội như sau có thể đa số mọi người đều chấp nhận được :

    Thăng Long: Nơi vùng đất có rồng bay lên.
    Hà Nội: Nơi vùng đất phía trong có sông ngòi bao bọc bên ngoài.

    Chúng ta sẽ cùng nhau đi từ nhỏ đến lớn, từ trong gia đình rồi đến xã hội, từ đơn giản đến phức tạp, để cùng xét cái tên quan trọng thế nào để rồi hãy kết luận nên hay không khi quyết định đổi tên Thủ đô Hà Nội và từ việc này có thể sẽ mang lại những thay đổi quan trọng hơn mang tính bản chất?

    1. Gia đình :

    Tôi không dám lạm bàn đến những cái tên thời xưa vì không rành lịch sử và càng không biết nhiều chữ Hán - Việt, chỉ nói theo suy nghĩ chủ quan của mình, nếu có gì sai lệch, mong mọi người chỉ dạy.

    Khi ta sinh ra, tuyệt đại đa số cha mẹ ta luôn đặt cho mỗi chúng ta một cái tên mang một ý nghĩa nào đó mà cha mẹ ta mong muốn, và cũng tuyệt đại đa số chúng ta đều mang cái tên tạm gọi là "đẹp" và ta luôn nhớ ơn cha mẹ đã đặt cho ta cái tên đó. Bên cạnh đó, không phải không có những người làm cha, làm mẹ lại đặt cho ta một cái tên đôi khi buồn cười, ngộ nghĩnh, đôi khi lại mang tâm trạng phẫn uất, ưu phiền, ngang trái, tuyệt vọng, hận thù, bế tắc v.v... Cái tên có thể là niềm hy vọng, niểm vui cũng có khi là nỗi thất vọng, bi quan, chán nản lại có khi có những cái tên được đặt một cách "ngẫu hứng" để giải quyết việc gì đó ta đang... bí hoặc đang... bực, có thể nói rất nhiều cung bậc cảm xúc quanh mỗi cái tên con người bình thường nhất mà chúng ta có thể thấy đây đó quanh ta: Nguyễn Trường Hận, Trương Siêu Thông Minh, Vũ Lang Thang, Cao Thị Chót Vót, Phan Thị Dữ Lắm, Mai Phạt Sáu Ngàn Rưỡi, Dương Thị Ly Tan, Lý Thị Xin Thôi, Lê Bội Phản v.v... Chính người viết bài này có một người bạn thời sinh viên tên là Nguyễn Văn Leo - cả hội trường cười rộ khi giám thị xướng tên khiến bạn tôi đỏ cả mặt sau mới quen dần (may mà chưa phải là cái tên "ghê gớm" như những cái tên đã dẫn. Thời đó chúng tôi học những năm đại cương trong giảng đường có thể khoảng trên 100 sinh viên/môn học).

    Những cái tên này ám ảnh và ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta như thế nào thì đã quá rõ: từ học hành, làm việc, kết bạn, hôn nhân v.v... thậm chí nó có thể biến một con người trở nên thiếu tự tin và trở thành trò cười trong mắt bạn bè, đồng nghiệp, nó có thể vùi dập thân phận của ta trở nên bi đát và bế tắc nếu như ta không tìm cách thay đổi. Những bậc cha mẹ mà đặt cho con mình cái tên "oái oăm" như thế sẽ nghĩ gì khi con mình lớn dần và chịu biết bao thiệt thòi, khổ ải, mặc cảm tự ti, thất bại v.v...? Những người cha mẹ đó thật đáng trách dù cho họ có biện minh về suy nghĩ nông cạn, hời hợt hay vì phút chốc bốc đồng, phẫn hận gì chăng nữa thì họ không có quyền hành xử thiếu chín chắn và vô trách nhiệm như vậy bởi lẽ họ đã để lại cả một di chứng nặng nề cho ta (xem đường link cuối bài).

    Càng đáng trách hơn, nếu như những người mang những cái tên đầy "hỉ, nộ, ái, ố" đó không chịu tự mình thay đổi. Ta sẽ không tìm được điều tốt đẹp hơn nếu ta không chịu thay đổi. Đừng tự ngược đãi mình nếu như mình không đáng bị ngược đãi. Đừng tự bịt chặt lối ra của mình mà hãy tự cho mình một cơ hội. May mắn thay! hầu như những ai mang cái tên nghe "kỳ quặc" đó đã không tự ngược đãi mình mà họ đã tìm đến cơ quan công quyền để giải quyết và nhiều phận đời đã đổi thay tốt đẹp hơn sau khi thay tên đổi họ.

    Bên cạnh những người cha mẹ đặt tên con tắc trách như thế, cũng có những người cha mẹ lại đặt tên ở nhà để gọi trìu mến hoặc để "thánh thần không bắt con mình vì tên đẹp" mà có thể dẫn ra như: Cu Tí, Cu Tèo, cái Tủn, Cu Cồ, Bé Gấu, Heo mọi, Heo con (không dám dẫn những cái tên kinh dị khác mà mọi người đều có thể bắt gặp đây đó, đặc biệt về miền Tây thì... khủng!) v.v... Đúng, có thể dễ thương thật khi đứa bé mũm mĩm, xinh xắn, chắc nụi, đen giòn, trắng hồng v.v... nhưng khi đứa trẻ đã lớn thành thanh niên thiếu nữ thì biết bao phiền toái xảy ra khi bố mẹ chúng cứ quen miện không sửa được, chính người viết bài này đã thấy môt cô gái 20 tuổi đỏ mặt thế nào khi mẹ cô cứ theo thói quen gọi:"Tủn ơi! ra rót nước giúp mẹ!". Ta thấy sao khi cậu thanh niên cường tráng, mạnh khỏe, thông minh khi đưa người yêu về nhà mà mẹ cứ gọi là "Heo mọi" hay "Cu Cồ" (!) Ta cũng phải phì cười và ái ngại cho ậu thanh niên ấy, tất nhiên phải thay đổi thôi! Con nó lớn rồi!

    Lan man chuyện tên riêng để chia sẻ với độc giả về cái quan trọng hơn. Tên Quốc gia, tên Thủ đô.

    2. Đất nước:

    Tên một con người thì đổi hay không là ở chính người đó. Tên của quốc gia, hay Thủ Đô thì không phải dễ. Nếu như ngày xưa, thời phong kiến, người dân gặp Minh Quân thì nhờ, gặp hôn Quân thì chịu, các tướng ỉĩnh, phe phái cứ tranh giành đánh đấm để cho ra một vương triều mới, còn đối với người dân thì cái tên của quốc gia, Thủ đô là việc của ... ông Vua! Người dân không cần và cũng chẳng được phép can dự. Vua gọi sao thì dân gọi nấy. Chấp nhận. Xấu đẹp, hay dở, đổi hay không thì cũng tùy... vua.

    Mỗi quốc gia, mỗi dân tộc có nguồn gốc hình thành khác nhau. Lần theo lịch sử nước nhà, ta thấy đất nước Việt Nam ta trải qua mấy ngàn năm hầu như trong ly loạn, đánh đấm triền miên từ trong nội bộ dòng tộc vua chúa, phe phái v.v... cho đến các nước lân bang. Từ những tên gọi ban đầu của nước ta : Văn Lang, Âu Lạc, Đại Cồ Việt, Đại Việt, Nam Việt v.v... rồi mới có Việt Nam sau này. Lịch sử Việt Nam trải dài mấy ngàn năm (mà bốn ngàn năm còn đang được các sử gia và các nhà khoa học tranh cãi)chưa ai biết rõ, chỉ có thể tạm biết tương đối từ khi Hai Bà Trưng khởi nghĩa và lên ngôi khoảng năm 40 - 43 SCN là được biết đến như lịch sử rõ nhất.

    Từ đó cho đến khi triều đại phong kiến cuối cùng của Việt Nam là nhà Nguyễn diệt vong, có thể nói các triều đại trong lịch sử Việt Nam thì đời nhà Lý được nhắc đến trong lịch sử là thời đại an lành và khá bình yên nhất đặc biệt từ vua Lý thái Tổ đến vua Lý Anh Tông, đó cũng là thời thịnh trị được nhân dân nhắc đến với tấm lòng biết ơn bời đó là thời kỳ đức trị và pháp trị được sử dụng nhuần nhuyễn trong việc điều hành đất nước cho đến đối ngoại.

    Truyền thuyết về Thăng Long có lẽ chẳng cần nhắc lại, chính tâm linh và tín ngưỡng của Vua Lý Thái Tổ mà đất nước Việt Nam mới có một Thăng Long thịnh trị thời bấy giờ với 216 năm tồn tại vương triều họ Lý. Một trong những điểm cần nhấn mạnh là việc sùng đạo Phật có tác động lớn đến trị quốc của các vị vua, đặc biệt vua Lý Thái Tổ đã đặt nền móng cho cái tên Thăng Long.

    Sự oanh liệt trong chống ngoại xâm từ Ngô Quyền cho đến Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Huệ v.v... là không chối bỏ, nhưng đời nhà Lý là đời mà người dân có thể được gần như trọn vẹn ý nghĩa bình thường nhất : dân giàu, nước mạnh. Đó có phải nhờ biểu tượng "Rồng bay lên" mà vua Lý Thái Tổ đã mơ thấy?

    Hà Nội có từ thời nhà Nguyễn - vua Minh Mạng tiếp nối vua Gia Long. Những công lao, lợi ích quốc gia, dân tộc do triều Nguyễn mang lại cho dân tộc Việt Nam là không thể chối bỏ, tuy nhiên cũng dưới triều đại nhà Nguyễn, những trả thù cá nhân quá khủng khiếp (nếu lịch sử ghi lại là sự thật)bắt đầu từ vua Gia Long đối với Vua Quang Trung và các tướng lĩnh như Bùi Thị Xuân, Trần Quang Diệu v.v....

    Một khởi đầu tốt đẹp (sau khi Vua Gia Long đã chiến thắng)nên được xóa bỏ hận thù để vì tương lai quốc gia, dân tộc bao giờ cũng thuận lòng trời và hợp lòng dân hơn.

    Vậy thì nói rất dân gian mà người ta hay dùng từ "cái huôn". Chính "cái huôn" Hà Nội đã tạo ra từ vua Minh Mạng, mà dân tộc Việt Nam có vẻ ngày càng ly tán, nhỏ nhặt, kèn cựa, đố kỵ mà khổ nỗi lại là "Vua đố kỵ với quan", "Lớn kèn cựa nhỏ" mới ác!

    "Vua Minh Mạng hầu như sùng đạo Khổng Mạnh, không đặt nặng Phật giáo, lại có tính cá nhân (căm ghét tả quân Lê văn Duyệt)Vua Minh Mạng và Tả quân Lê Văn Duyệt (1764 – 1832) vốn có nhiều hiềm khích và tư thù. Dù không ưa Lê Văn Duyệt nhưng ông không dám làm gì, do công lao và uy quyền quá lớn của Lê Văn Duyệt với triều đình.

    Năm 1833, Lê Văn Duyệt qua đời, con nuôi là Lê Văn Khôi (? – 1834) nổi loạn chiếm thành Phiên An (tức thành Gia Định), Minh Mạng trong khi đánh dẹp cuộc nổi dậy này vẫn thường ban trách Lê Văn Duyệt.

    Năm 1835, sau khi dẹp xong cuộc nổi dậy Lê Văn Khôi, Minh Mạng bèn làm án Tả quân, giao cho nhóm nội các là Hà Quyền, Nguyễn Tri Phương và Hoàng Quýnh nghị tội Tả quân có sáu điều, có bảy tội phải chém, hai tội phải thắt cổ, một tội phải sung quân. Bản án quyết định truy đoạt quan chức, phá bỏ quan quách giết thây. Mộ Lê Văn Duyệt ở Gia Định bị cuốc bằng và bị xiềng xích, phía trên khắc đá dựng bia ở trên viết to mấy chữ: Đây chỗ tên lại cái lộng quyền Lê Văn Duyệt chịu phép nước; các ngôi mộ cha mẹ của Lê Văn Duyệt bị đục bỏ tước hiệu khắc trên bia. (nguồn wikipedia)"

    Bỉ ổi và đê tiện đến như thế thì còn gì để nói (!) Hành vi này làm ta không thể nào nghĩ rằng đó là hành vi của môt quân vương (!!!)

    Thịnh suy của một triều đại, một chế độ có lẽ bắt đầu từ người chủ mới của đất nước?

    Viết đến đây, ta có thể suy ngẫm về ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nếu sau chiến thắng mà "Cộng sản" không trả thù "Cộng hòa" thì :

    - Biết đâu Võ văn Kiệt không nói: ngày 30 tháng 4 năm 75 có triệu người vui cũng có triệu người buồn.
    - Biết đâu không có "thế lực thù địch".?
    - Biết đâu không có "hận thù triền miên"?
    - Biết đâu không cần phải có "khúc ruột ngàn dặm"?
    - Biết đâu không có kỳ thị "Bắc - Nam"?
    - Biết đâu không có "cuộc chiến tháng 2/1979"?
    - Biết đâu Việt Nam đã được gọi là "Con rồng Chấu Á"?
    - Biết đâu Việt Nam đã là nơi mà học sinh, sinh viên các nước kéo đến để du học?

    và còn rất nhiều cái biết đâu khác.

    3. Kết :

    Một cái tên quốc gia khi được đặt gọi là "Quốc hiệu" phải được xem xét nghiêm túc thuận "ý Trời" và hợp lòng dân, Quốc hiệu còn phải đẹp và có ý hướng phát triển cho tương lai thế hệ mai sau.

    Tóm lại, người viết bài này đồng tình nên đổi tên Hà Nội trở lại thành Thăng Long vì các kết luận sau:

    1. Thời nhà Lý - mà Vua Lý Thái Tổ đặt nền móng - đạt được "đân giàu, nước mạnh", đạo đức được vun bồi. "Cái huôn" quá tốt

    2. Là Triều đại thứ hai trị vì lâu nhất trong lịch sử phong kiến VN (216 năm) tính sau nhà Lê (gồm cả Tiền và hậu Lê).

    3. Tâm hồn thanh cao, thiện tâm và từ bi của vua Lý Thái Tổ được người đời nhắc nhở bao nhiêu thì vua Gia Long (người đặt nền móng cho nhà Nguyễn) và nhất là vua Minh Mạng trái ngược bấy nhiêu, có thể nói không quá theo từ ngữ ngày nay - quá tiểu nhân (trong việc trả thù mà không nhớ ra mình là một Nhà vua)! Cái "huôn" quá xấu.

    4. Vua Gia Long theo Trung Quốc ngay từ khi chiến thắng và Vua Minh Mạng tiếp nối và sùng đạo Khổng Mạnh (của Trung Quốc).

    5. "Cái huôn" của vua Gia Long và vua Minh Mạng có thể bị ám trong cái "Hà Nội" không? Người viết bài này không dám phạm úy, vì dù sao cũng là các vì Tiên đế của Việt Nam, nhưng viết đến đây ta lại dễ liên tưởng đến bộ phim "The Mummy" (!) (?) (do Lý Liên Kiệt thủ vai chính). Có thể nào một cái gì đó ... giống giống nội dung bộ phim không? Chúng ta cùng suy ngẫm vậy!

    6. Chính cái tên Hà Nội "bị ma ám" này về mặt ý nghĩa bị giam hãm trong các con sông, làm sao ra "BIỂN LỚN" - Câu cửa miệng của thời vừa gia nhập WTO. Về tâm linh, ta hoàn toàn có thể nói chính tính cách tiểu nhân của vua Gia Long, vua Minh Mạng mà "truyền" hoặc "ám" vào các vị chức sắc cao nhất ngày nay không? bằng chứng thô bỉ nhất mà ai cũng biết việc phế truất và trả thù Võ Đại Tướng khi "phong" ông làm Chủ nhiệm "Ủy Ban kế hoạch hóa gia đình" là minh chứng không thể chối cãi! hay cái chết của Lưu Quang Vũ vẫn còn là dấu hỏi lớn! và còn nhiều cái chết bí ẩn khác mà cho đến nay chưa giải đáp được (Thượng Tướng Chu văn Tấn v.v...) hoặc giam lỏng cho đến chết (Nguyễn Hộ) và còn biết bao bi kịch cho dân tộc Việt Nam mà e rằng không thể trình bày hết được.

    7. Hà Nội - bị giam hãm giữa các con sông. Thăng Long - Rồng bay lên trời xanh. Hai cái tên, hai ý nghĩa xấu, tốt quá rõ.

    Chúng ta hãy cùng nhau tranh luận và phản biện đi, chỉ mong vì tương lai dân tộc, giống nòi Việt Nam.

    Kỳ sau: Ảnh hưởng tên Thủ đô (của Việt Nam) và các mối quan hệ đối ngoại, đối nội)

    Nguyễn Ngọc

    _________________

    http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2007/05/3B9F5D86/
    http://dantri.com.vn/c20/s20-129495/kho-vi-nhung-cai-ten-ky-quac.htm
    http://khoancatbetong.net/diendan/forum_posts.asp?TID=779

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng đề nghị lấy tên Thăng Long thay cho Hà Nội vào năm 2008. Nhà sự học Dương Trung Quốc vẫn còn chưa đủ tự tin ư? Tôi (một thường dân xin chia sẻ với ông bằng bài viết này (cũng khá lâu rồi). Nếu ông có đọc bài này và có ý kiến thì tôi rất mừng cho nước mình.

    http://vietnamnet.vn/chinhtri/201010/Tuong-Giap-tung-de-nghi-lay-ten-Thang-Long-cho-Ha-Noi-939941/

    Nguyễn Ngọc Già

    Nhân đọc bài Hà Văn Thịnh & Trả lời các bạn trẻ của KTS Trần Thanh Vân, một Kiến trúc sư có tiếng ở VN, bà đã có những lý giải về cái tên Thăng Long thay cho Hà Nội. Mời các bạn tham khảo. Tất nhiên, đối với ai có hứng thú (như bạn whiteBear có nghiên cứu về kinh dịch và thuật âm dương) đây là một bài cần đọc để bổ sung thêm cách nhìn về khoa học kinh dịch, mặc dù chỉ là một phần nhỏ và khái quát.

    Nguyễn Ngọc Già

    Theo tôi cái tên chưa phải là quan trọng nhất.Tư duy , tư tưởng mới là quan trọng hơn.
    Lịch sử của VN ta co liên quan nhiều tới TQ thì có gì đâu mà phải mặc cảm.Có khi còn phải tự hào vì có chung một nguồn gốc từ một nền văn minh.
    Tuy nhiên văn minh TQ là lớn là hay ko đồng nghĩa là nền văn hóa mà CS TQ đã đang tạo ra cũng là hay. Thậm chí ngược lại.
    Đây là một kiểu tư duy. Lại có một tư duy như sau:
    Ngày nay nước Mỹ và các đồng minh của họ đang chứng tỏ sự vững mạnh, đa dạng,nhân bản, nhân tính, và có hy vọng trường tồn thì tại sao VN chúng ta ko học tập,noi gương,.. hoặc gia nhập vào nhóm đó .
    Và còn nhiều kiểu tư duy và tư tưởng khác nữa.
    Hãy để người dân tranh luận và đi tới PHÚC QUYẾT.

    Tôi vô tình được biết bài viết này được đăng qua trang www.haloma.com/loan-luan-gia-dinh. Cái tên nghe kinh khủng quá!

    Tôi không phải là người bảo thủ hay cũ kỹ. Nếu bài này được các trang báo và các blogger đăng lại để quảng bá đến nhiều người, tôi rất biết ơn, tuy nhiên nhưng gì thuộc về hình tượng quốc gia và ảnh hưởng đến dân tộc không nên được đăng dưới những cái trang mang tên như vậy (mặc dù trang này có những bài viết khác mang tính chính trị), vì như tôi nói (đây là bài viết mang tính duy tâm, duy tình, duy cảm , duy mỹ). Mặc dù rất cám ơn bài viết này đã được dẫn link từ danluanvn.blogspot.com, tôi (với tư cách là người viết bài này) mong ai đã dẫn thì vui lòng gỡ bỏ .

    Nguyễn Ngọc

    Thăng Long chính là cái tên oai hùng ngàn năm của Thủ đô nước Việt.

    Lấy lại tên Thăng long, hoàn toàn rõ ràng không phải là đổi tên mà là sự trở về nguồn cội oai hùng mà linh thiêng của nó.

    Nếu không thể đồng cảm, giao hoà được với mơ ước khởi nguồn của cha ông chúng ta như đang tự chặt đi cái mạch sống thiêng liêng trường tồn của đất nước và dân tộc.

    Xin bổ sung thêm: Thăng Long là cái tên đúng của Việt Nam ta, không trùng với địa danh nào của Trung Hoa. Còn Hà Nội là cái tên lấy lại của Trung Quốc. Những ai đọc Tam Quốc hẳn chưa quên đoạn "Tháo dẫn quân ra đóng ở Hà Nội". Phải chăng vì cái tên Hà Nội mà ta cứ bị TQ "ám" mãi, không giãy thoát ra được? Xét xa hơn trong lịch sử cũng có thể thấy kể từ khi đổi tên Thăng Long là Đông Đô nước ta suy yếu và mất nước (triều Hồ). Dù có lấy lại được nước thì cũng phụ thuộc Trung Hoa hơn thời Lý - Trần, đặc biệt về mặt nền tảng tư tưởng (dùng Nho giáo làm chính thống), chính cái tư tưởng trung quân chết tiệt của Nho giáo khiến người Việt thay vì biết "thả tuỳ duyên" lại sa vào bảo thủ cố giữ cái cũ dù đã quá đát hết thời, do đó đánh nhau chia cắt liên miên, kinh tế kiệt quệ, dân tình khốn khổ, làm cái gì cũng bé con tủn hoẳn không to tát đựơc như thời trước nữa.
    Cổ nhân có câu "cho con ngàn vàng không bằng cho một nghề tốt. Cho con nghề tốt cũng không bằng cái tên". Dù là người, đất hay quốc gia thì cái tên cũng rất quan trọng. Người thực tâm với nước, với tập thể, với dân không thể không lưu tâm việc này. Ví dụ: Khi thành lập chính phủ mới, Minh chủ tịch đặt tên địa danh họp là Tân Trào (triều đại mới); cái đình họp quốc hội đầu tên được gọi là đình Hồng Thái (cộng sản thịnh vượng); Khu rừng thành lập VNTTGPQ được gọi là rừng Trần Hưng Đạo ...
    Đồng ý với những ai ủng hộ lấy lại tên Thăng Long cho thủ đô của nước Việt Nam. Có lẽ các anh em nào có điều kiện và tâm huyết nên lập một trang mạng về chủ đề này (chính) và có thêm một số vấn đề thời sự khác nữa, coi như là lập thêm một binh đoàn mới trên mặt trận thông tin vậy.