Hà Văn Thịnh - Nước và Dân trước, Đảng sau

  • Bởi Admin
    24/02/2010
    7 phản hồi

    Hà Văn Thịnh

    Nhân bài báo của nhà báo Hữu Thọ – cựu Tổng biên tập báo Nhân dân - về chuyện khẩu hiệu, tôi xin góp đôi lời về chuyện xung quanh việc khẩu hiệu bao giờ cũng “Mừng Đảng, mừng Xuân”.

    Trước hết, không có quy định nào, nhưng từ vô thức hoặc giả thói quen, chữ Đảng đã được danh từ riêng hóa như là từ để dành cho Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ rất lâu, tôi đã muốn dùng từ Dân viết hoa cho nó tương xứng và cho nó đúng, bởi không lý gì Đảng thì viết hoa mà Dân lại không? Hoặc là cả hai phải được viết hoa hoặc cả hai đều không viết hoa. Mặt khác, trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết hoa từ Tổ quốc cũng là điều buộc chúng ta phải suy nghĩ.

    Thứ hai, trong Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh có khá nhiều điều bất ngờ. Ở đây tôi chỉ nhấn mạnh rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đặt Tổ quốc, Nhân dân trước tất cả những vấn đề khác. Trong Di chúc có hai lần ghi rõ điều này: “muôn vàn tình thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng” và “hết lòng hết sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng…” (Bác viết hoa hai từ Tổ quốc trong nguyên bản). Cách gửi gắm tư tưởng đó của Hồ Chủ tịch sẽ được chúng ta hiểu rõ hơn nếu đọc ở câu cuối cùng khi Bác đặt Đảng đứng trước hai chữ “nhân dân” để nói về đoàn kết: “Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân đoàn kết phấn đấu…”. Đoàn kết thì Đảng cần phải giữ gìn, phát huy mạnh mẽ hơn, đi trước và lo trước khi xây dựng khối đoàn kết toàn dân; nhưng tình cảm của Bác cũng như của Nhà nước thì phải chăm lo cho dân, cho Tổ quốc trước, cho cách mạng sau. Như vậy, lập luận cho rằng kiểu nói “Mừng Đảng, Mừng Xuân” là theo thói quen trong trường hợp này, thì là thói quen của ai (?). Bác Hồ có thói quen đó đâu!

    Chúng ta đã từng biết không ít lần Bác Hồ dùng từ ngữ đến mức kỳ tuyệt. Dẫn chứng điển hình nhất là tại Hội nghị Trung ương lần thứ VIII (10 – 19.5.1941), Bác đã đề nghị thay Mặt trận Dân tộc Thống nhất phản đế Đông Dương bằng Việt Nam Độc lập Đồng minh, gọi tắt là Mặt trận Việt Minh. Đó là một trong những cách “đặt tên” hay nhất, xét về cả ngôn từ, ý nghĩa và nội dung, đối với trong nước cũng như quốc tế!

    Thứ ba, trong Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhấn mạnh nhiệm vụ của toàn Đảng, toàn dân là xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, chứ không nhắc đến cụm từ Nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Nhưng trong phần nói về thanh niên, Người lại nói là đào tạo thanh niên thành “những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội”. Như thế, rõ ràng là Bác Hồ ngầm định rằng chủ nghĩa xã hội là vấn đề của tương lai, chứ không phải là mục tiêu ngay giai đoạn trước mắt (?). Trong Chánh cương vắn tắt cũng không có cụm từ trên, mà Nguyễn Ái Quốc chỉ viết rằng “Về phương diện chính trị” là “Làm cho nước Việt Nam được hoàn toàn độc lập”, “Dựng ra chính phủ công nông binh” (HCM Toàn tập, T. 3; tr. 3). Rất có thể là trong bối cảnh dựng nước (1930) và trong cả sự ngặt nghèo khi giữ nước (1969), Chủ tịch Hồ Chí Minh đều muốn tránh nhắc đến cụm từ có thể coi là thiếu mềm giẻo trên phương diện ngoại giao cũng như ngầm định về thực tiễn của nước ta (?)! Suy giải trên có thể đúng nếu chúng ta thấy rằng Bác Hồ đã đặt tên Nước là “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” và tên Đảng là ”Đảng Lao động Việt Nam”. Sự tinh tế, cân nhắc các sự kiện, cách dùng từ cho phù hợp với thực tiễn hàng chục, thậm chí hàng trăm năm, phản ánh thật rõ tầm nhìn mẫn tiệp, sâu sắc, phi thường của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

    Xin được bày tỏ sự cảm ơn đối với việc nhà báo Hữu Thọ đã nói lên một điều thật nhạy cảm và thật hay. Cái lý đã có. Sự thay đổi là cần thiết. Sẽ chẳng có gì là không trôi chảy khi ta viết: “Mừng Đất nước, mừng Xuân, mừng Đảng”. Vừa hợp lý lại đúng tình.

    Huế, 8 Tết – 21.2.2010

    H.V.T

    HO Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Đọc bài này của ông Hà Văn Thịnh, tôi mới sáng mắt sáng lòng: bác chúng ta mới tuyệt vời làm sao! Nào là "dùng từ ngữ đến mức kỳ tuyệt", "tầm nhìn mẫn tiệp, sâu sắc, phi thường", vân vân và vân vân..., và bao nhiêu cái tiếc rẻ, "giá như" cứ hiện ra trong đầu.

    Đất nước hủ bại, suy thoái, dân đói khát: Giá bác mà còn!
    Biển đảo bị mất, ngư dân bị bọn Trung cộng bắn giết: Giá bác tao mà còn!
    Bị lưu manh côn đồ có tổ chức, được chính quyền tiếp tay ức hiếp: Giá bác mà còn!
    Bị kẹt xe, hít khói bụi giữa đường hàng giờ, thầm ước giá bác mà còn!
    ...
    Ô hô! ai tai! bao nhiêu giá như giá như...
    Nếu bác không phiêu diêu miền cực lạc quá sớm, thì Viêt Nam ta đã hóa rồng hóa phượng từ khuya.
    Trời hại dân Việt ta! Nếu bác mà còn!
    Sức mấy!

    Ông nhạc sĩ Phạm Tuyên (hình như con (?) Phạm Quỳnh-bị CS xử chết thảm) có viết, đại loại "Đảng đã cho ta một mùa xuân bao ước vọng".
    Thế thì "đảng" đẻ ra "xuân" rồi còn gì. Thế đảng đứng trước xuân là phù hợp với "lòng dân ý đảng" chứ ạ?

    P/S. Về chuyện này, ông Hà Sĩ Phu có nói lâu rồi, và nói hay hơn nhiều, chứ không phải đợi đến nay, ông Hữu Thọ (hình như-lại hình như-là cố vấn (thư ký, thầy dùi) cho cựu tổng Mạnh ngày nào) mới nói, mà nói bẽn lẽn, thẽ thọt như gái tơ mới lớn thế này ông Thịnh à.

    Ông Hà Văn Thịnh là giảng viên về Sử ắt hẳn ông còn nhớ câu nói cúa thầy Mạnh Tử (?):

    Dân vi quý , Xã tắc thứ chi , Quân vi khinh

    Không có Dân thì lấy ai dựng nước tạo nên cơ đồ xã tắc, lấy ai kháng chiến chống xâm lược giữ nước. Vậy thì Dân thuộc vị trí ưu tiên, quý nhất, sau cùng chỉ có Quân vương nằm vị trí yếu nhất, nhẹ nhất.

    Ấy thế mà khi ông Hồ du nhập chủ nghĩa CS vào VN, tưởng rằng ông thổi luồng gió cách mạng đổi đời cho người dân, nào ngờ ông đã dựng nên một chế độ phong kiến nặng nề hơn nữa, ông đã thực hiện nguyên tắc ngược lại:

    Đảng vi quý, Xã tắc thứ chi, Dân vi khinh

    Nếu lục lại tất cả những tuyên bố của Hitler lẫn của đồng bọn thì cũng không ít những từ cao đẹp về hòa bình thế giới và phụng sự cho dân tộc Đức! Bác Thịnh là "sử gia" chắc biết rõ điều này.

    - Không cần phải trích/viện lời Bác Hồ hay Mao, Lê, Mác... bởi vì "Dân trên hết" hiển nhiên là sự thật, là lẽ phải.

    - Nêu đảng csVN đem lại hạnh phúc cho Dân, lợi ích cho nước nhà thì còn có thể đặt sau Dân. Chứ một tập thể thối nát, ăn bám và báo hại cho Dân thì nên vứt "nó" vào sọt rác, không cần bàn là để sau hay trước.

    - Dân vi quý, xã tắc thứ chi, đảng vi khinh (thậm chí đảng là đồ bỏ)

    Trích dẫn:
    http://danluan.org/node/11601

    Thủ tướng Chính phủ yêu cầu lãnh đạo thành phố Hải Phòng tiếp tục thực hiện tốt các công việc sau:

    4. Chỉ đạo huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm và có hình thức xử lý theo đúng quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước

    => Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu phải "theo đúng quy định của Đảng" trước cái đã .
    Như vậy "quy định của Đảng" quan trọng hơn "pháp luật của Nhà nước"

    Một lảnh tụ khi nói phải thật chuẩn,phải bẻ chữ sao cho thật xứng tâm,một lòng một dạ là người luôn trung thành với dân tộc,tổ quốc;
    Vì DÂN TỘC là hiện hữu,TỔ QUỐC là hiện thực ! Người ta nên nói :
    "LUÔN TRUNG TRINH VỚI LỊCH SỬ HÀO HÙNG CỦA DÂN TỘC,QUYẾT ĐỒNG HÀNH CÙNG NHÂN DÂN XÂY DỰNG MỘT ĐẤT NƯỚC VIỆT-NAM VỮNG MẠNH-TỰ DO-NO ẤM"
    thì có lẻ hay hơn các câu "NỔ TỤNG LÁU CÁ" về đảng bấy lâu nay !
    25/02/2010
    T.N