Nguyễn Ngọc Già - Thói quen và Tuyên truyền

  • Bởi Admin
    21/02/2010
    5 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Tôi thì nghĩ có lẽ do thói quen mà ra. Ở VN, người ta quen miệng nói “Đảng, Nhà nước, và Nhân dân” - Nguyễn Văn Tuấn, trong bài "Nói thêm về chụp ảnh khẩu hiệu Tết"

    Thói quen có liên quan đến chính trị, đôi khi lại do tuyên truyền mà ra. Có lẽ chúng ta không khó để thấy rất nhiều các hoạt động thể thao, văn hóa mà ở đó đầy những ý đồ chính trị nấp sau nó môt cách lộ liễu mà người ta không cần phải che giấu.

    "Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng. Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi..." (Đảng đã cho ta môt mùa xuân - NS. Phạm Tuyên)

    "Từ năm ba mươi cả đất nước đi vào mùa xuân. Mùa xuân ba mươi tỏa ánh sáng cho ta ngàn đời. Lòng ta như vui hơn. Đời ta thênh thang hơn..." (Mùa xuân yêu thương - NS. Vi Nhật Tảo)

    "Tiếng đàn bầu ngày nay như tiếng người chiến thắng. Đang vang lên ca rằng ta đời đời ơn đảng. Việt Nam - Hồ Chí Minh..." (Tiếng Đàn bầu - NS. Nguyễn Đình Phúc)

    và cón rất nhiều những bài hát mà trong mỗi người chúng ta dù không rành hoặc không yêu thích âm nhạc lắm cũng có thể bập bõm vài câu như "Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng" mà người hâm mộ bóng đá thường lấy nó làm "bái ca xung trận" cũng như "bài ca thắng trận" để ủng hộ đội nhà trước các trận cầu, đặc biệt các trận cầu quốc tế. Có phải vì chẳng có bài hát nào "máu lửa và khí thế" hơn chăng? Có thể lắm chứ! và có đôi lúc, cũng trong các trận túc cầu quốc tế, người ta còn hát rằng: "Đêm nay trên đường hành quân ra mặt trận. Trùng trùng đoàn quân tiến bước theo con đường của bác. Nở ngàn hoa chiến công dân lên người, dâng lên tới đảng cả niềm tin yêu chiếu sáng ngời... "(Bác đang cùng chúng cháu hành quân - NS. Huy Thục). Có lẽ vì vậy, khoan vội trách "người ta quen miệng". Cổ súy cho một cái gì đó (các trận cầu) bằng những cái tưởng như vô hại (các bài hát), lại sản sinh ra cái gọi là "thói quen"? Khi ta thử nói với những "tín đồ túc cầu giáo" về việc này, có thể ta nhận thấy nét ngạc nhiên hoặc pha lẫn sự khó chịu: "Có gì đâu! khuyến khích, động viên cũng như làm vững tinh thần cầu thủ mình thôi mà! Có cần phải nghiêm trọng và "nâng quan điểm" vậy không(?)"

    Đằng sau những lời nói này, ta có thể thấy rõ sự thật tâm của họ và điều đáng để mọi người suy nghĩ là gì? Câu trả lời không chỉ cho những fans hâm mộ bóng đá mà cho cả chúng ta.

    Một trong những thành công lớn nhất tính cho đến nay của các Chính thể Cộng sản đó là tuyên truyền. Hình như nhà tuyên truyền Goebel của Đức quốc Xã có nói: "Sự thật là sự dối trá được lặp đi lặp lại nhiều lần". Điều này có lẽ đúng trong xã hội mà dân trí phổ cập chưa phải là cao như Việt Nam.

    Tuyên truyền để đạt được mục đích thể hiện khá rõ nét qua nhân vật không có thật "Lê văn Tám" - một điển hình tiêu biểu cho công tác tuyên truyền thành công "vang dội" của Cộng Sản Việt Nam.

    Có lẽ chúng ta dùng chữ “tuyên truyền” thay cho chữ “nhồi sọ” để ít mang tính cực đoan sẽ dễ dàng được người khác lắng nghe hơn? Tôi tin rằng vậy. Nếu có dịp, ta thử hỏi một số bậc “tiền bối lão thành cách mạng” về hoạt động tuyên truyền của Cộng sản Việt Nam, ta sẽ thấy được tính thuyết phục rõ hơn.

    Tuyên truyền song hành cùng dựng chuyện kèm theo ngợi ca, tâng bốc sẽ làm người ta dễ “say” và cũng có thể “say khướt”. Khi "say khướt" thì việc dẫn tới ngộ độc quá dễ. Ngộ độc lại sẵn sàng dẫn tới tử vong là điều hiển nhiên. Điều đáng lo không phải là cái chết của một thi thể mà là cái chết của một tâm hồn. Rượu độc cho tâm hồn không phải là "chicken soup for soul". Khi buộc phải "tiếp khách", ta phải biết tửu lượng của mình, biết đối tác đang uống cùng ta, biết ta muốn gì, đối tác cần gì thì sẽ tránh được say và ngộ độc rượu. Đó là lời cảnh báo dành cho những ai đang "dễ ngươi" trước "rượu độc Cộng sản" đang ngày ngày sẵn sàng chuốc cho chúng ta.

    Khi người ta “say khướt” mà “nội công thâm hậu” thì sẽ tỉnh lại được như : Nhà báo Bùi Tín, nhà văn Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương v.v… hoặc mới gần đây là nhà báo Tống văn Công, nhà văn Phạm Đình Trọng v.v.... hoặc giả như Đồng Sĩ Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh và một người nổi tiếng trên toàn thế giới: Võ Nguyên Giáp - cái tên vô cùng "nhạy cảm" mà tất cả mọi người có thể nhảy nhổm lên nếu như ai đó “dám đụng vào” - đương nhiên chỉ là “đụng” vào cái tên mà thôi. “Nội công” của người bị say phụ thuộc nhiều yếu tố mà trong đó yếu tố “lòng yêu nước”, "bản lĩnh trí tuệ" và lòng “hướng về chân - thiện - mỹ" mang tính quyết định .

    Mỗi người "say" khác nhau và "tỉnh" khác nhau. Sau cơn say, đầu óc ta vẫn còn lờ mờ, loạng choạng là lẽ hiển nhiên, nhưng ta đã nhận ra được ta say và ta đang tỉnh, tuy mỗi cái "tỉnh" có khác nhau theo nhiều cấp độ. Nếu Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Phạm Thị Hoài v.v... "tỉnh hẳn người" thì Tống Văn Công, Phạm Đình Trọng "tỉnh nhưng vẫn còn là đà", Võ Nguyên Giáp, Đồng Sĩ Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh "tỉnh rồi thấy cay đắng" mà chúng ta có thể thấy cảm nhận của họ qua các bài báo, các tác phẩm, các lá thư họ đã viết trong thời gian qua. Tôi không có ý định công kích hay chuốc một loại rượu khác cho những bậc thầy về văn chương này (ít nhất đối với tôi), tôi chỉ muốn qua các nhân vật tiêu biểu và nổi tiếng này để báo động về cái cách chuốc rượu có phần khác đi so với ngày xưa khi Cộng sản chuốc rượu cho họ so với cách chuốc rượu cho thế hệ hôm nay và cũng không loại trừ "rượu ngày nay có thể còn ngọt hơn ngày xưa". Rượu càng ngọt càng dễ... chết!

    Tuy vậy, nguyên liệu chính để người ta "cất rượu" vẫn là "Chủ nghĩa Mác – Lê Nin" và "tư tưởng Hồ Chí Minh" cùng những "lời có cánh" cộng những bổng lộc cá nhân, và không loại trừ " sự háo danh" mặc dù đôi khi có thể chỉ còn là “hư danh”! Nếu ta là ông Võ Đại Tướng, ta có "dám" như ông Phạm Đình Trọng không? Câu hỏi quá khó và quá lớn mà có ai đã hỏi ông Giáp chưa? Cũng có thể ta chẳng bao giờ nhận được câu trả lời của Đại Tướng Giáp nếu ta “được phép” hỏi. Đứng trước môt “danh nhân”, một “thiên tài quân sự”, ta lại trở nên nhỏ bé làm sao và vô cùng thất lễ đến khó tha thứ khi làm điều này chăng? Đó lại là một sự kìm hãm phát triển đất nước này vậy.

    Tâm trạng “leo lưng cọp” là điều dễ hiểu, càng dễ hiểu hơn khi người trên lưng cọp không phải là ‘tép riu”. Ở ngoài trông vô, ở trong nhìn ra, ở trên nhìn xuống, ở dưới nhìn lên, cảm giác đó không phải ai cũng có thể đủ bản lĩnh để vượt qua như ngày xưa Lý Chiêu Hoàng “dám” nhường ngôi cho “Trần Cảnh” – đồng nghĩa chấp nhận vương triều họ Lý chấm hết! Đương nhiên so sánh nào cũng khập khiểng, nhưng ta thử hình dung nếu thái độ và sự lựa chọn khá rõ của nhà văn Phạm Đình Trọng mà thay bằng Võ Đại Tướng thì có lẽ mức độ “kinh thiên động địa” cỡ nào nhưng điều đó lại như một tín hiệu quá tốt cho đất nước này. Tiếc rằng không phải và không biết ta được phép đánh nước cờ “vỗ mặt” vào chế độ hiện nay bằng lá thư của Đại tướng Giáp từ bỏ đảng tịch không? Một ước mơ có vẻ hão huyền! Một lời thách thức quá trịch thượng chăng?

    Người Việt ta thì lại luôn "Uống nước nhớ nguồn", "ăn trái nhớ kẻ trồng cây" v.v... nên những trăn trở của Nhà văn Phạm Đình Trọng hay nhà báo Tống văn Công hoặc Trung Tướng Nguyên, Thiếu Tướng Vĩnh, Đại Tướng Giáp cũng chỉ muốn làm cho "Đảng tốt hơn", đúng là dù rất tốt nhưng vẫn nghiêng về "chủ nghĩa cải lương" . Những góp ý của các vị này sẽ chẳng là gì ngoại trừ là tiếng trống cảnh báo trong khi đó Việt Nam ta lại "chuyên" về "Trống đồng Ngọc Lũ" - chỉ có la làng la xóm và cuối cùng cũng mua vui được một vài trống canh. Thế thôi!

    Đôi khi tôi lấy làm lạ,một mặt Chính thể Cộng sản hầu như đối nghịch với tôn giáo trong khi đó họ lại thích dùng những từ ngữ, hình ảnh mang màu sắc tôn giáo mà lại không chịu nhìn nhận vai trò quan trọng của tôn giáo, ví dụ Đài Truyền hình HTV đã làm chương trình "Linh thiêng Côn Đảo" vào năm 2008 (ngay hai chữ "Linh thiêng" cũng là đề tài để chúng ta bàn cãi nhiều về chất cộng sản và tính tôn giáo mâu thuẫn ra sao) để ca ngợi những người tù CS nhân dịp 40 năm trận Mậu Thân, nếu ai có dịp xem chương trình này sẽ thấy họ dựng hình tượng ông Hồ đứng trên đóa hoa sen (một hình ảnh đặc trưng chỉ dành cho Đức Phật), và có lẽ ai cũng nhận thấy hình ảnh ông Hồ luôn đi cùng hoa sen:

    "Tháp mười đẹp nhất bông sen
    Việt Nam đẹp nhất có tên bác Hồ.
    "

    Còn nhiều lắm những hình ảnh, câu thơ, bài nhạc, tượng đài, tranh vẽ v.v... hầu như được người Cộng sản sử dụng triệt để và khá chuyên nghiệp để tuyên truyền nhằm đạt được mục đích chính trị. Điều dễ hiểu tại sao trong các nội dung phỏng vấn một vị chức sắc nào đó, chúng ta hay nghe "Nhờ sự quan tâm của các cấp ủy, của các vị lãnh đạo từ TW đến Thành phố mà đơn vị chúng tôi mới có...", từ những luận điệu này, ngày một ngày hai... theo thời gian ngấm dần, ngấm dần vào họ đến không hay như những ly rượu càng ngọt càng dễ say là vậy! Rồi những suy nghĩ lúc nào cũng nói “Thay mặt đảng, nhà nước và chính phủ, tôi kính chúc đồng chí …. mạnh khỏe, v.v…” là điều chẳng có gì lạ lẫm. Những ly rượu mừng và những lời chúc như những “cái máy phát” cứ phát mãi, phát hoài… thì không thâm nhập vào trong trí não của các thế hệ tiếp nối mới là lạ! “Mặc đồng phục” về tư tưởng đả trở thành tính mặc định trong nội bộ đảng và nó không dừng lại đó, nó lan tràn vào tận ngóc ngách của mỗi gia đình chúng ta đến nỗi có những gia đình đôi khi giỡn vui người ta vẫn gọi nhau là “đồng chí”, cái vui đôi khi được trả giá khá đắt về mặt tinh thần là vậy. Ồ! Có gì mà nghiêm trọng thế! Ai? Ta ư? Có thể lắm và cứ thế những tiếp nối, tiếp nối và tiếp nối để rồi chúng ta cứ vui vẻ và thoải mái khi nói “Này! Em CHUẨN BỊ TINH THẦN đi ăn khao của cậu A, (cô B) vừa thua độ anh đấy!” v.v… và còn rất nhiều, rất nhiều những câu, những ý đậm đặc “tính tuyên truyền” đang ăn len vào từng thớ thịt của mỗi chúng ta mà ta không hay biết.

    Do vậy, mỗi người vì tự do dân chủ thật sự cần nhận rõ và "TUYÊN TRUYỀN" cho mọi tầng lớp nhân dân (đặc biệt tầng lớp sinh viên học sinh, công nhân, nông dân) thấy được chế độ Cộng sản Việt Nam ngày nay vẫn không từ bỏ ý định "chuốc rượu" cho thế hệ trẻ. Thanh niên lại là những người nhiệt huyết, thích cống hiến, muốn khẳng định trong đó một bộ phận lại có xu hướng nghiêng về "anh hùng mã thượng", "da ngựa bọc thây", "ra đi ra đi thà chết chớ lui" mà một thời như NS. Phan Huỳnh Điểu đã tâm sự ông đi theo “vệ quốc đoàn” vì lòng yêu nước. Chúng ta không phủ nhận tâm trạng này, thậm chí hoàn toàn tin đó là những trần tình thật tâm nhất không riêng nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu mà những người cùng thế hệ hoặc lớp đàn anh, lớp đàn em của ông. Chính từ lòng yêu nước trong sáng này mà người ta sẳn sàng uống “ly rượu” trước buổi chia tay mà không biết ly rượu ta uống là loại cocktail như thế nào. Mọi người uống thì ta uống. Anh em cả mà. Lý tưởng đồng chí hướng thì có gì mà ngại! Nhưng uống xong thì ta say và hành động như một kẻ say để khi sực tỉnh thì lại trở thành một Đồng Sĩ Nguyên, một Nguyễn Trọng Vĩnh hay một Tống văn Công, một Phạm Đình Trọng. Quá muộn để nói lời sám hối mà một Võ Văn Kiệt đã từng làm trong vô vọng - có lẽ cũng bởi ông sực tỉnh sau những ly cocktail ngọt và lạ làm sao!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Phải thấy được rằng những câu ca, lời hát, lời nói ấy nó là thật (hay rất gần với tâm trạng thật) của một thời chưa xa. Thời ấy, nhìn chung những người cộng sản rất thật lòng, hết lòng với đất nước non sông, có những cái họ đã làm được, có những cái chưa làm được nhưng ít nhất người ta cũng một thời thực sự hăng hái, thực tâm nhiệt tình hết mình.
    Mặc dù sau chiến thắng giành độc lập, vua Lê Lợi có giết hại công thần, mặc dù cháu chắt vua Lê Lợi như Uy Mục, Tương Dực hoang dâm vô độ, lãng phí công quĩ, giết người bừa bãi nhưng không thể vì những cái đó mà cho rằng đi theo Lê Lợi là sai lầm, rằng tất tần tật đều là mắc mưu, là bị lừa đảo, dối trá.
    Cộng Sản ngày xưa phần thật tình vì lợi chung nhiều hơn phần ích kỷ cá nhân, cộng sản ngày nay thì ngược lại. Trong tuyên truyền cho cách mạng dân chủ nhân dân ngày nay phải rõ ràng minh bạch như vậy mới mong thuyết phục nhân tâm đạt hiệu quả cao, thêm bạn bớt thù.

    Nội dung bài này thì không cần phải bàn đến nhiều rồi, chỉ quan tâm đến cái tác giả gọi là "chủ nghĩa cải lương". Theo tác giả các vị trên đều theo chủ nghĩa cải lương, vậy có cách nào tốt hơn chăng? Thời chống Pháp ta cũng đã đề cập đến nhiều bậc trí thức cũng theo chủ nghĩa cải lương, và không dẫn đến kết quả gì mà phải dùng đến chủ nghĩa bạo động. Lịch sử đang lặp lại chăng?

    Tác giả Nguyễn Ngọc đã viết rất chi tiết và chính xác.
    Những lời hát, những từ ngữ, những dấu hiệu, những thói quen ...vv mà đảng CSVN đã và đang tìm mọi cách để "tuyên truyền" vào đầu óc người dân từ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường cho đến khi trưởng thành để rồi hình thành nên một cái mà tôi gọi chung là VĂN HÓA ĐẢNG. Cái văn hóa đảng này tự nó lại chi phối mọi suy nghĩ, mọi hành động của con người.

    Đối với những người có khả năng tâm linh cao, người ta nhìn thấy ở những người đang bị Văn hóa đảng khống chế hình tượng của những con quỷ nấp phía sau, những con quỷ này đang tìm cách điều khiển họ, hút năng lượng của họ.

    Chẳng thế mà Những người Tu Pháp Luân Công đang cố gắng cứu độ người Trung Quốc bằng cách phá trừ cái VĂN HÓA ĐẢNG đó.

    Người ta nói đến từ "đương đại" nhưng muốn biết tư duy đương đại như óc nhân bản, là gì thì phải học qua triết học Đông Tây, tức lịch sử tư tưởng từ Socrates, Khổng tử đến Immanuel Kant... để biết có nhiều tư duy mang tính hủy diệt, nhiều tư tưởng sai lầm bị biến thành giáo điều chánh trị tôn giáo gây ra giết người chiến tranh ra sao ...

    Muốn biết khoa học công nghệ đương đại là gì thì phải biết về Nano, gene, năng lượng sạch...

    Chánh trị Xã hội đương đại thì phải biết tố chất của công dân thế giới, hóa bình vĩnh cữu, tính đa nguyên, chuyển biến hòa bình ...

    Cái chết đương đại là:

    "Xin cho gửi mộ phần không hoài niệm,
    Dưới ngàn cây an nghỉ giấc vô thường!

    Không có những cái chết còn ám thị thế hệ kế tục kiểu “bác Hồ sống mãi...” , rồi còn đòi có lăng mộ tượng đài ...Phải trả về cho thế hệ kế tiếp "làm chủ thế hệ" của con người thời đại đó!

    Triết học không coi cảm xúc là chân lý mà cho biết cảm xúc luôn dẫn đến sai lầm cho nên phải "duy lý" tức có suy xét theo logic! Theo CS do tình cảm thì sai lầm bị gạt là chuyện đương nhiên. Tình cảm không dẫn con người đến bản lĩnh chánh trị.

    Trần Thị Hồng Sương

    Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

    Người có tri thức, yêu con người yêu nước kính trọng nhân dân, ngay thẳng trung thực họ luôn tự tin, luôn biết rằng mình nhỏ bé trước tự nhiên, xã hội và tư duy, nhỏ bé trước quyền lợi của dân tộc và đất nước.

    Họ không màng danh lợi, họ chẳng cần tranh cướp quyền lực, họ chẳng nghĩ tới phải cưỡng đoạt của bất kỳ ai, bất kỳ điều gì...

    Kẻ thiếu học, độc tài luôn tự lừa tự huyễn hoặc mình bằng quyền bằng tiền bằng hưởng thụ vật chất họ luôn lo sợ mất ngôi vị độc tôn, họ buộc phải mua chuộc cưỡng bức nhồi sọ mọi người khác, họ buộc phải dùng mọi thủ đoạn để khẳng định ngôi vị "không thể dưới bất kể một ai", họ có thể bán rẻ mọi thứ kể cả quyền lợi Quốc gia, Dân tộc...

    Thói quen cửa miệng thường trực được ép buộc như "tem nhãn chứng chỉ" luôn có nguồn gốc từ một khía cạnh bản chất. ĐCS luôn phải sử dụng tối đa công suất tuyên truyền chỉ để biến cái giả dối thành "sự thật".

    Đảng phải đứng trên tất cả....!!!