Người Buôn Gió - Đại Vệ Chí Dị

  • Bởi Admin
    19/02/2010
    3 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Năm Canh Dần, nước Vệ triều nhà Sản thứ 65.

    Mùa xuân ấy, trời đất an hòa, khắp nơi vang lời ca tiếng hát ca ngợi công đức trời bể của tiên đế và triều đình. Vệ Mạnh Vương nhân dịp đầu xuân đi coi bói, thầy bói gieo quả phán rằng

    - Xuân hồi thiên quốc, vạn đại dung thân.

    Vệ Vương sai bộ Lễ sắm cống vật chu đáo, hậu hĩnh. Chọn ngày đẹp sang Tề chầu kiến. Đoàn đi hùng hậu lắm , rất nhiều đại thần đi theo. Tề Bá Vương đón tiếp cực kỳ thân thiết. Vệ Vương dẫn quần sụp lạy ba hồi, tiếp tới dâng bản đồ và ngọc tỉ truyền quốc nước Vệ cho Tề Bá Vương. Vệ Vương sụt sùi nước mắt nói.

    - Mong thiên triều nhận lại đứa con đã lưu lạc khỏi đất mẹ nhiều năm.

    Tề Bá Vương đón nhận ngọc tỉ và bản đồ nước Vệ, hướng về thái miếu nước Tề khóc rống mấy hồi.

    - Tiền nhân ơi, hàng ngàn năm mòn mỏi, nay anh em cũng quay về một cội.

    Nói rồi ôm chầm lấy Vệ Vương khóc ròng, triều thần hai bên nhìn cảnh ấy ai cũng xúc động nước mắt ràn rụa. Tề Bá Vương mở tiệc khoản đãi linh đình, lúc rượu ngà ngà, hai bên bồi hồi cảm xúc mới ôn lại chuyện cũ. Vệ Vương ngậm ngùi kể.

    - Xưa tổ tiên nước Vệ là người Hàng Châu tên là Quân, rời khỏi nước Tề đi lập nghiệp xuống phía Nam lấy vợ sinh được 100 con. Dựng lên cơ đồ một cõi, Quân lòng vẫn nhớ nước mẹ khôn nguôi mới tự nhận họ là Lạc. Ý muốn nói mình là đứa con lạc khỏi đất mẹ là nước Tề. Sau nhiều năm chính biến liên miên, nhiều sử gia quên mất chuyện ấy. Lại vì tính khí trái ngược mới vẽ ra chuyện nước Vệ nước Tề là hai cõi riêng biệt. Đến thời nhà Lý , nhà Lê các quan lại đại thần vì riêng tư mà khẳng định chuyện hai nước riêng rẽ không liên quan gì đến nhau. Sự hiểu lầm ấy kéo dài khiến hai bên có nhiều xung biến. Nay nhờ ơn phúc của tiền nhân, các sử gia, tuyên huấn nước Vệ mới tìm ra và chứng minh nguồn cội của Lạc Quân.

    Tề Bá Vương nói.

    - Cũng nhờ ơn phúc mà các sử gia, tuyên huấn nước Tề mới thông minh tìm ra được nguồn cội như vậy. Phải ban thưởng thật hậu cho họ.

    Hai bên bàn chuyện hồi mẫu quốc của nước Vệ, Tề Bá Vương nói.

    - Sau bao năm xa cách, nay đột ngột trở về không phải là chuyện dễ, phải làm từ từ từng bước cho dân Vệ theo kịp, tránh gây bất ổn về chính sự, ảnh hưởng đến đời sống nhân dân đang yên ổn làm ăn. Trước tiên cứ thu nhận một vùng lãnh thổ đất liền , trên biển. Bước tới là để cho dân Tề sang Vệ khai khẩn làm ăn. Cùng với tuyên truyền tình hữu nghị anh em hai nước có nguồn gốc ruột rà mạnh mẽ. Dân Vệ dần dần sẽ thấm nhuần , thấu hiểu được, việc tái hợp vì thế mà không gây biến loạn, tránh những phần tử xấu, những thế lực thù địch xúc xiểm khiến nhân dân hoài nghi mà việc không thành.

    Vệ Vương cùng quần thần sụp lạy hô vang

    - Thiên tử anh minh, sáng suốt như thần, đúng là phúc của tiền nhân.

    Vệ Vương ra về, lúc về hứa sẽ khẩn trương làm theo những lời căn dặn của Tề Bá Vương.

    Vua tôi nước Vệ đi khỏi triều đình. Quan đại phu nước Tề mới thắc mắc hỏi Tề Bá Vương.

    - Thưa thiên tử, sao chúng ta không nhận hết luôn thể nước Vệ.

    Tề Bá Vương ngửa cổ lên trời, cười sằng sặc một hồi mới từ tốn giải thích.

    - Cái nguồn cội nước Vệ là Lạc Quân là do ta bỏ tiền mua chuộc khiến bọn sử gia Vệ, bọn tuyên huấn làm theo.Lại có những trí giả chúng ta cài trong lòng nước Vệ bây lâu nay hỗ trợ. Bọn Vệ mới tin là thật. Chúng là bọn man di, mọi rợ sao cùng huyết thống với chúng ta. Nhận hết cả dân man ri ấy há có phải là gánh nặng cho nước Tề sao. Nay cứ nhận đất đai, lãnh hải , tài nguyên của chúng có phải là hơn không ?

    Các đại thần nước Tề đều tấm tắc khen.

    - Thiên tử thật cao kiến, nhận của tất phải hơn nhận người, mưu kế này có thể gọi là '' diễn biến hòa bình'' không đánh mà thắng.

    Lại nói Vệ Vương ra về, qua khỏi biên giới mới chia. Có đại thần hỏi.

    - Chuyện nguồn cội nước Vệ có đúng như vậy không ?

    Vệ Vương nói.

    - Đúng hay sai giờ không quan trọng, cái cần là chúng ta còn dựa vào Tề còn có được bổng lộc. Dẫu không là trùm thiên hạ thì cũng có thái ấp, dăm chục mẫu dưỡng thân. Còn hơn biến loạn há đến một tấc đất cũng vùi thây cũng chả còn.

    Xuân năm ấy, nước Vệ mừng năm mới tưng bừng, nhạc tấu bài tình anh em ruột thịt Vệ Tề phổ biến khắp dân gian. Ai nấy cũng vui mừng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Từ xưa cho tới nay,những quan lại mà hưởng "BỔNG" và "LỘC" thì thường
    đánh mất "TRÍ" và "TÂM"-"MẮT THÌ MỜ" và "TRÁI TIM BỊ HÓA ĐÁ" cho nên mới có triều đại này khác lên thay để "CHO GIANG SƠN GẤM VÓC MÃI TRƯỜNG TỒN".Nước VỆ cũng đang ở trong trường hợp như thế đấy : "BÃI TRÀO !!!"
    20/02/2010
    T.N

    Không biết có bao nhiêu người dân trong nước đọc được bài viết ở trên? Và không biết trong số những người đọc qua, có bao nhiêu người ngẫm nghĩ về ý nghĩa của câu chuyện? Và không biết trong những người đã suy gẫm về câu chuyện, có bao nhiêu người đã chạnh lòng?

    Một bài viết phản ánh vô cùng xác thực hiện trạng của đất nước, nhưng dường như hầu như tất cả đang bằng lòng với thực trạng như thế, từ những người dân dốt nát, đến những quan lại trọc phú, và cho đến những kẻ được cho là có chút học thức trong nước.

    Chỉ có vài tiếng kêu thảm thiết của những con chim lạc đàn nhưng may mắn thoát khỏi cái lồng đang nhốt một đàn chim đang líu lo tỉa lông, sửa bộ cánh của mình, mà không biết chỉ trong nay mai mình sẽ được vặt lông, cắt cổ, và được đem nướng trên ngọn lửa hồng hoặc sẽ chết vì sự dẫm đạp lên nhau trong cái lồng chim chật chội.

    Tội nghiệp cho dân tộc VN quá đỗi!

    unknown

    Ngày xưa: "Nhà tù đế quốc là trường đại học CS". Ngày nay: "Nhà tù CS là đại học về tư tưởng dân chủ và lòng yêu nước" .

    Người Buôn Gió càng ngày viết càng hay!