Cụ Hinh - Tự do và quyền lực công cộng

  • Bởi Admin
    12/02/2010
    1 phản hồi

    Cụ Hinh

    Cái tháp quyền lực ngàn xưa ở xứ Đông đem đối lập quyền lực công cộng, tạm gọi như vậy, với tự do cá nhân. Đây là một câu chuyện để phải tư duy.

    Đừng vội nghĩ đến triều đình với nhà nước. Công quyền rộng hơn, ngay từ các lĩnh vực gia đình, họ hàng, làng xã trở đi, thậm chí giữa bạn bè.

    Nhìn xa ra nữa, thì công quyền chính là ý thức nền tảng của mỗi người tham gia tạo dựng nên nó, họ vừa là nạn nhân nhưng cũng vừa là tác giả. Nghĩa là trong mỗi cá nhân của cái cộng đồng này họ chỉ mong mình được tự do, nhưng không muốn chấp nhận người khác được tự do.

    Như vậy, mỗi người vừa sợ hãi, vừa lợi dụng tập tục để lấn át cái riêng tư của mỗi cá nhân khác.

    Theo đuổi triết lý này thì chỉ có vua nhà, vua họ, vua làng, vua nước thì mới có tự do, mà cũng chỉ rất tương đối. Họ có rất nhiều quyền lực, nhưng cũng rất khó vượt ra ngoài các khuôn khổ bị đã quy định, sống như một nhân vật trên sân khấu theo kịch bản đã định, từ cách ăn mặc đến nói năng, chân tay ra sao, lưng khom thế nào, luôn luôn như đang bị phán xét cả.

    Cụ Hinh đã từng dự đám ma ở xứ Đoài, đám ma bà cụ mẹ ông bạn “Minh Sơn”, Michel. Tất cả, kể cả Cụ Hinh là bảy người, coi như thân thiết với Michel, ra nghĩa trang. Mỗi người thả một nhành hoa và một viên đất tượng trưng xuống huyệt. Không một bức ảnh, không một thước phim, cũng không một lời nói. Ánh mắt là đủ. Sau đó về nhà ông Michel nướng chả, mở rượu, bàn tất cả các chuyện trừ chuyện đám ma, suốt từ giờ Ngọ đến giờ Tý.

    Người xứ Đông thì ma chê cưới trách, coi đây là việc làng chứ không phải việc mình. Trong đám ma lại còn thuê người khóc nỉ non, cố lăn ra đường để khoe chữ hiếu. Sống dầu đèn, chết kèn trống. Lúc nào cũng cảm thấy cái búa rìu dư luận công quyền trên đầu.

    Vài người xứ Đông cũng có khát vọng tự do.

    Tự do khi ấy chỉ còn là bầu rượu túi thơ ở góc nào đó, nói góc bể chân trời cho oai. Mà rồi cũng phải ép nhau “trăm phần trăm” cho đến vật vã, nôn thốc nôn tháo thì mới gọi là thành công thành nhân.

    Tự do khi ấy chỉ còn là rút đi ở ẩn, mà ở ẩn thật sâu trong rừng rồi có khi vẫn chưa yên, người ta đốt cả rừng để xem có chui ra không.

    Tự do khi ấy là đổi tên với họ, thả thuyền đi về miền đất khác câu cá bắt tôm, không còn ai biết là đâu.

    Ấy thế mà ông Nguyễn Trãi dù đã đi ở ẩn, vẫn bị nhỡ nạn tru di ba họ.

    ___________________

    Phải đặt lại lý tưởng sống.

    Phải làm sao khuyến dụ được mỗi cá nhân tự do phát triển các năng lực, sở thích, nhân cách của mình trong sự tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác, tôn trọng toàn xã hôi.

    Và chính công quyền, quyền lực công cộng, phải gánh lấy việc đó, làm nền tảng và là người bảo vệ sự phát triển tự do cá nhân.

    Nói tự do mà các cá nhân không được tự do, ai hiểu, Cụ Hinh không hiểu.

    Cụ Hinh nói rằng công quyền phải gánh lấy trách nhiệm thúc đẩy và bảo vệ tự do cá nhân mà khi xã hội không có tự do theo nghĩa đầy đủ nhất của nó thì làm bằng cách nào đây?

    Xã hội là cấu trúc quan hệ giữa các cá nhân, rồi lũy thừa lên, tức là quan hệ giữa cá nhân với xã hội, giữa xã hội với xã hội (bên trong và bên ngoài), giữa cá nhân với chính mình (thông qua xã hội).

    Công quyền là sự thoả thuận giữa cá nhân- cá nhân, cá nhân–xã hội để hình thành nên cái khế ước, “đèn xanh đèn đỏ”.

    Để công quyền làm được việc “gánh lấy trách nhiệm thúc đẩy và bảo vệ tự do cá nhân”, phải xây dựng nó.

    Bắt đầu tử quan hệ giữa hai người, trong nhà, trong họ, trong làng, trong doanh nghiệp, trong bạn bè trở đi.

    Phải thương thảo, bàn bạc, đồng thuận, chứ không nhắm mắt theo tập tục, trên tinh thần thiết tha, tôn trọng và thúc đẩy tự do của mỗi cá nhân, bởi đó là hạnh phúc của con người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi