Đào Tuấn - Cái ác đáng sợ nhất

  • Bởi Khách
    30/01/2010
    6 phản hồi

    Đào Tuấn

    Thiếu nhân tính, đó là cái chắc. Thú tính nằm trong đồng bạc cắc. Moi ra từ túi lũ nhà giàu. (Thơ Bùi Chí Vinh)

    An Nam tạp chí số 23, xuất bản năm 1931 có đăng truyện của nhà văn Nguyễn Công Hoan với nhan đề "Răng con vật của nhà tư bản" . Đó là câu chuyện của một người ăn xin, đói đến mức phải tranh cướp phần ăn của một con chó. Chỉ vì con chó, giá 370 đồng, bị đánh gãy cái răng mà nhà tư sản đã phóng xe đuổi theo đòi kẹp chết đứa ăn mày khốn khổ. Cái kết của truyện là việc nhà tư bản gầm lên: À, mày đánh gãy răng chó ông, ông chỉ kẹp cho mày chết tươi, rồi ông đền mạng. Bất quá ba chục bạc là cùng.

    Đồng bào, là cách gọi riêng của dân tộc Việt Nam, có ý coi nhau như con cháu cùng tổ tiên sinh ra dựa trên truyền thuyết "trăm trứng nở trăm con". Thái độ coi thường mạng sống con người "bất quá chỉ ba chục bạc", trong tương quan với răng con chó trị giá 370 đồng" thực chất là sự vô cảm, là hành động xúc phạm hai tiếng "đồng bào"

    Gần 80 năm sau, "câu chuyện đồng bào" lại một lần nữa được lặp lại nhức nhối hơn, với cái kết tàn nhẫn hơn khi nạn nhân Phạm Thị Ngắn, một phụ nữ nghèo ở Ea Kao- Buôn Ma Thuột đi mót cà phê bị đàn chó hung hãn cắn xé đến chết, bị bầy cầm thú ăn mất một phần cơ thể.

    Cái chết đau đớn và khốn khổ của người phụ nữ nghèo diễn ra ngay trước mắt những người khác, khi đó cũng đang phải hoảng loạn trèo cây trốn đàn chó dữ. Khi bị con chó đầu tiên tấn công, người phụ nữ nghèo khổ đã phải bỏ chạy, đã phải van xin viên quản lý trang trại của Công ty TNHH Trường Ngọc Nguyễn Đình Sơn. Đáp lại, viên quản lý chỉ lạnh lùng: "Cho cắn chết. Ai nhủ (bảo) vào", rồi bỏ đi, rồi để mặc cho thêm 5 con chó nữa lao vào cắn xé nạn nhân.

    Sự tàn bạo phi nhân tính, sự lạnh lùng đến mức vô cảm của viên quản lý và cái chết không toàn thây của người phụ nữ xấu số đã gây ra làn sóng công phẫn sâu sắc trong dư luận. Nhất là sau đó, kiểu đền mạng "ba chục bạc" lại được lặp lại khi đại diện Công ty Trường Ngọc mang ra 120 triệu đồng để "đền mạng".

    Dường như chúng ta đang phải sống chung với sự vô cảm, sống chung với cái ác quá lâu rồi.

    Năm 2007, sau khi nghe tin bé Bảo Trân 18 tháng tuổi đã mất sau nhiều ngày hôn mê vì bị bảo mẫu Lê Vi dán băng keo vào miệng, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã viết: “Cái chết của những đứa bé này là bản thông điệp đau buồn và xấu hổ nhất năm 2007 gửi đến chúng ta".

    Rồi khi vụ em gái Nguyễn Thị Bình bị ngược đãi, bị nhục hình suốt 13 năm với tấm lưng và đôi bàn tay ngang dọc những vết sẹo với thương tích vĩnh viễn tới 37% được đưa ra công luận, nhiều người đã tự hỏi vậy thì tổ dân phố, hội phụ nữ, vậy thì chính quyền, đoàn thể địa phương đã ở đâu, đã làm gì trong suốt chừng đó năm!

    Chưa ai đặt câu hỏi “vì sao” đằng sau sự vô cảm.

    Hẳn nhiên vô cảm không phải là một tính cách của người Việt. Nhưng rõ ràng sự vô cảm sinh ra từ sự sợ hãi cái ác. Có người nói: Nỗi sợ hãi cái ác hiện nay là có thật. Và sự sợ hãi đó bắt nguồn từ sự thiếu tin tưởng vào hiệu năng của chính quyền, vào bộ máy thực thi pháp luật trong việc xử lý cái ác. Đó là nguyên nhân khiến người ta thấy cái ác mà không dám tố cáo, thấy điều bất lương mà không dám can thiệp, sợ kẻ gian mà không dám bênh người ngay vì sợ liên luỵ đến bản thân mà không được bảo vệ.

    Trở lại với vụ việc người đàn bà bị chó cắn chết. Đây không phải đầu tiên những con chó hung hãn ở Trường Ngọc cắn xé người dưới sự đồng lõa bởi sự vô cảm và coi rẻ mạng người của những người quản lý ở đây. Hơn một năm trước, đàn chó này đã tấn công bà Võ Thị Cúc ở buôn Huê khi mẹ con bà vào mót cà phê rơi vãi. Bà Cúc phải khâu đến 25 mũi, đưa đi điều trị tại bệnh viện. Thậm chí khi ông tổ trưởng dân phố đến đề nghị người chủ đàn cho là ông Phạm Ngọc Thành giúp đỡ bà Cúc ít tiền thuốc men, đã bị ông Thành đuổi về và doạ suỵt chó cắn.

    "Suỵt chó cắn". Lối ứng xử tàn bạo với đồng bào nghèo. Nhưng ai đã lên án? Ai đã xử lý? Và phải chăng sự vô cảm của những người có trách nhiệm trước những cái ác nhỏ theo kiểu "không phải chuyện của mình" đã là mảnh đất cho cái ác lớn hơn, với hậu quả nghiêm trọng hơn có chỗ nảy mầm?

    Nếu như ngay từ khi bà Võ Thị Cúc bị chó tấn công gây thương tích nặng mà các cơ quan bảo vệ pháp luật, chính quyền địa phương quyết liệt xử lý để bảo vệ nhân dân đúng với chức trách của họ thì liệu có xảy ra cái chết thương tâm của bà Ngắn bây giờ?

    Cách đây chưa lâu, sự việc một người phụ nữ bị bắt trói nằm giữa đường bên cạnh chiếc xe nôi của đứa con thơ cũng đã gây công phẫn trong dư luận. Nhưng trong những tấm ảnh chụp lại sự việc, ai cũng nhìn thấy đã có rất nhiều người thản nhiên đứng xem. Sự vô cảm, có thể vì sợ hãi, có thể vì tâm lý "đó không phải là chuyện của mình" đã ngăn cản họ đứng ra ngăn chặn cái ác.

    Trước Nguyễn Công Hoan, Hồ Biểu Chánh đã viết "Ngọn cỏ gió đùa". Sau này, Thạch Lam viết "Nhà Mẹ Lê". Những câu chuyện được đánh giá là đã "cúi xuống", cảm thông với những số phận của những người có mỗi cái tội là "chót nghèo" phải tranh miếng ăn với lũ súc sinh đến nỗi bị những ông chủ của chúng "suỵt chó" và lên án kiểu ứng xử theo lối thú vật của những nhà tư sản, của những ông Bá hộ.

    Bây giờ thì ai sẽ "cúi xuống", cảm thông cho đồng bào nghèo, hay sự làm ngơ, lãnh đạm của số đông trước cái ác đã sinh ra sự vô cảm. Và sự vô cảm lãnh đạm, khi thành thói quen, sẽ biến chúng ta thành những kẻ ác bởi sự lãnh cảm của số đông mới là cái ác đáng sợ nhất.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Bác nghe thông tin đã từ nhiều nguồn chưa ạ. Ở VN việc dối trá cũng vô cùng phổ biến! Nên bất kỳ thông tin gì bác nên tìm cách tìm hiểu từ nhiều nguồn.
    Có thể sự thật có gì đó khác, sẽ làm bác bớt đau buồn hơn.
    Kính

    Tôi đang vô cùng buồn bã và không tìm ra được câu trả lời cho mình, lang thang vào DL tìm được bài này, quả đã có sự đồng cảm. Từ lâu tôi rất muốn viết về đề tài này xong vì cuộc sống cơm áo gạo tiền và vốn văn chương it ỏi nên may có bài viết này đã giúp tôi lấy lại cân bằng đôi chút.

    Tôi sinh ra trong một gia đình có 6 anh chị em, đến năm 1990 thì hoàn cảnh gia đình tôi không đến nỗi túng quẫn, thế nhưng do điều kiện kinh tế và pháp luật ở VN vì bị lừa đảo nên đã lâm vào tình trạng vô cùng túng quẫn. May mắn tôi được đi du học và cập bến vào châu Âu nên cuộc sống của tôi có đỡ vất vả hơn những anh chị em còn ở lại VN. Hiện nay tôi có một người em do ở VN không có trình độ nên việc kiếm công ăn việc làm hơi khó khăn. Tôi có một người chị sống tại SG, có nhà cao cửa rộng, có công ăn việc làm rất tốt, đấy là người chị tôi rất yêu mến và đặt niềm tin tưởng. Vừa qua do đề nghị của chị tôi đã gửi số tiền còm cõi tôi đi quét tuyết ở châu Âu, đi quét nhà cầu cho khách sạn về để chung với chị mua cho cậu em 1 căn nhà cấp 4, để cậu đỡ phải đi thuê nhà, để dành tiền đó để nuôi con. Nhưng sau khi mua căn nhà xong giấy tờ hoàn tất đứng tên chị tôi, thì chị tôi cho 3 ông lực lưỡng đến và áp đảo bảo rằng tôi đã nợ chị tôi 1 số tiền rất lớn, số tiền tôi gửi về chưa đủ để khấu trừ vào nợ và yêu cầu em tôi thu xếp ra khỏi căn nhà đó.

    Viết đến đây nước mắt tôi giàn dụa, thương cho cậu em đang rất vất vả ở VN đau đớn cho tình cảm gia đình bị tổn thương không sao có thể hàn gắn nổi. Đây là hoàn cảnh riêng của tôi, nhưng quý độc giả có thể tưởng tượng được rất nhiều những hoàn cảnh dở khóc dở cười của những Việt kiều như tôi là rất nhiều. Do hoàn cảnh còn ở xa nên tôi chưa thể nhờ cậy vào pháp luật của VN được nhưng tôi tin là ở đâu và xã hội nào mức thang đạo đức cũng vẫn đựợc đánh giá bằng cái thiện và cái ác của con người đối với đồng loại của mình (điều này hơi rộng) nhưng chí ít là đối với gia đình và người thân của mình. Không cho nhau được tiền bạc thì ít nhất một câu nói, một ánh mắt ấm áp, một cử chỉ vuốt ve cũng đủ để giúp nhau một chút nghị lực để vượt qua cuộc sống khó khăn ở quê nhà.

    Chắc chắn từ hôm chó cắn chết người đến giờ có nhiều người được nhậu thỏa thích, vì để sau đó tìm cách lấp liếm vụ án.

    Hãy xót thương như thế đối với tình trạng trẻ em bị điện giật ở TP Hồ Chí Minh. Điều đáng nói, người ta chỉ bỏ ra vài chục triệu bạc để gọi là 'chi phí' cho người đã khuất mà bản chất vấn đề là sự tụt hậu, tắc trắc của người có trách nhiệm không được xử lý, hay là xử lý không được của ngành điện thành phố, . . .