Hồ Thu Hồng - Vì sao họ cô đơn đến thế?

  • Bởi Admin
    25/01/2010
    34 phản hồi

    Hồ Thu Hồng

    Độc giả Dân Luận có nghĩ Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định v.v... cô đơn không? Nếu có, các bạn có cách lý giải nào cho sự cô đơn của họ khác hơn của blogger Beo hay không?

    Lịch sử tất cả các cuộc cách mạng binh biến hay ôn hòa Việt Nam mà thành công, chưa bao giờ do trí thức khởi xướng và lãnh đạo. Sử Việt cũng chưa bao giờ thấy ưa ngoại bang. Lý giải thì để các nhà sử nhà xã hội nhà văn hóa, tầm Beo với không tới. Beo chỉ rất hay nghĩ: tại sao những Định những Trung, hứa hẹn mang tới điều tốt đẹp hơn rất nhiều hiện tại, lại bị số đông thờ ơ?

    Trước tiên có lẽ do họ liên quan đến Mỹ. Beo nhớ không chắc, hình như trên NYT, có cái tựa đau đớn "Tại sao chúng ta bị căm ghét đến thế?" trong vụ 11/9. Người Mỹ còn tự thấy thế huống hồ... Gần 40 năm đã trôi qua nhưng thế hệ chống Mỹ trên đất nước này thì còn nguyên cả đây. Tấm hình Trung chụp chung với vợ chồng Bush là niềm hãnh diện của một nhóm nhỏ quá nhỏ so với sự gai mắt của số đông mà xương cốt chồng con anh em họ còn vất vưởng đâu đó chưa về được nhà. 17 lần gặp gỡ hết đại sứ đến thứ trưởng ngoại giao Mỹ chỉ khiến Định có giá hơn trong một nhóm cũng nhỏ và quá nhỏ so với số đông nghi ngờ viễn cảnh rước voi giày mả tổ. Việc truyền thông tiếng Việt ở Hải ngoại tô vẽ thêm cho Định Trung, thông gì truyền đi chưa biết nhưng ác cảm tăng cao vị thế xuống rất thấp khi, Định Trung tự đánh đồng mình (dù là không chủ động) chung hàng ngũ với cờ vàng ba sọc. Người thủ cựu sẽ bật ngược ngay theo quán tính còn người cấp tiến, thật khó thuyết phục khi thấy anh phất lá cờ đã được lịch sử cuộn lại quá lâu thay vì mang đến một điều gì mới mẻ như họ hy vọng.

    Thứ đến, cả Định lẫn Trung đều là những người vô danh về tiểu sử. Họ không có fan về một lĩnh vực chí ít nào đó và điểm rộng ra, chưa có bất cứ một người nào được mệnh danh nhà dân chủ ý thức xây dựng cái tối thiểu nhất là hình ảnh mình đẹp. Ấy là chưa kể chưa kịp đấu đã tranh quyền tranh lợi, phơi trần những tệ lậu ra trước khi làm nổi việc lớn. Định Trung chưa đi đến bước ấy nhưng vô cùng thiếu hiểu biết khi làm chính trị mà lại móc nối với tổ chức bị xếp loại nguy hiểm bậc nhất là khủng bố. Dũng cảm cách mấy thì cũng khó ai dám giao sinh mạng mình cho những người non nớt đến vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    34 phản hồi

    Phản hồi: 

    Để không bị cô đơn, rất dễ. Định hãy để râu dài, Trung hãy mặc áo nâu. Cả hai cùng đi dép cao su, nói những lời giản dị, gọi các bạn sinh viên trẻ tuổi là "các cô, các chú", xưng là "bác", à như thế đụng hàng, xưng là mình... Những hình ảnh thật đẹp!

    Đằng sau hình ảnh đẹp đó, hãy hành động thật khốn nạn và gian manh. Hãy liên tục sai người dùng tiền thuê đám vô lại, tốt nhất là cùng hạng với những kẻ đã ném phân vào nhà cụ Chính, đánh đập người Thái Hà, xông vào viện Bát Nhã... vì hạng này đầu óc không nghĩ được gì ngoài miếng ăn nên giá rẻ và được việc:

    - Liên tục tạo ra các nạn đói cục bộ (rất nhiều cách, ném phân dỏm xuống các cánh đồng lúa chẳng hạn) rồi sau đó râu dài, áo nâu xuất hiện cứu đói.

    - Liên tục tạo ra các ổ dịch bệnh (thiếu gì cách) rồi râu dài áo nâu xuất hiện chữa bệnh, phát thuốc.

    - Liên tục tạo ra các vụ kiện cáo chống phá giá quốc tế (vô số cách) đẩy doanh nghiệp Việt Nam đến bên bờ vực thẳm rồi râu dài, áo nâu xuất hiện cãi cho Việt Nam thắng... Vị trí chính trị của Trung, Định há chẳng sẽ cao như núi hay sao?

    Nhưng như thế rồi sao? Một nước Việt Nam mới trong tay những kẻ áo nâu, râu dài, được nhiều người "ngưỡng mộ" nhưng rất lưu manh đó sẽ ra sao? Chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp.

    Ngược lại, hãy nhìn tấm gương "cô đơn" của đương kim nữ tổng thống Chi Lê, tiến sĩ Michele Bachelet, một người đã từng ra tù vào khám dưới thời độc tài Pinochet, một người tan cửa nát nhà, một người hôn nhân nhiều trắc trở... Nhưng với những con người như thế, cái gì đến sẽ phải đến dù trước mắt vẫn đầy gian khó.

    http://vietbao.vn/The-gioi/Michelle-Bachelet-Kien-cuong-vuot-song-gio-de...

    Phản hồi: 

    Có lẽ vì đại đa số người dân còn quá hèn nhát (tôi cũng trong số đó, và có lẽ tác giả bài này cũng thế) nên họ mới cô đơn đến thế

    Phản hồi: 

    [quote=Khách]Bài này viết là thấy rõ giọng lưỡi của kẻ đang muốn phân hóa nội bộ những người còn hy vọng là CS có thể thay đổi.
    CS có thể thay đổi là sẽ có nhiều Cs tinh vi kiểu Beo , nên nhân loại phải rất cẩn thận.
    Trên thế giới ngày này chỉ còn Bắc Triều tiên, VN,Cu ba, TQ...(theo thứ tự độ bẩn (CS)) nên số này cực kỳ nguy hiểm kiểu virút đang tìm cách kháng thuốc đó.

    Hỡi mọi người hãy cảnh giác với loại kiểu Beo này!

    Giờ đây ta càng thấy hành động của những Trần Huỳnh Duy THức, Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung,blogger điếu cày, bloger Osin,........ là đặc biệt quý giá và có phẩm chất anh hùng dũng cảm. Họ ko bao giờ cô đơn , họ đã đi vào trái tim của những người dân Việt chân thật yêu nước thực sự.[/quote]

    Tuy không hoàn toàn đồng ý với cách lý giải của chị Beo, nhưng tôi thấy rằng câu hỏi đặt ra trong bài viết khá hay: "Vì sao họ cô đơn đến thế?". Nếu chúng ta trả lời được câu hỏi này, thì sẽ có những giải pháp để họ... bớt cô đơn, và như thế mới có hi vọng một Việt Nam dân chủ!

    Dù chị Beo có thể là "địch", viết bài này với mục đích "phân hóa nội bộ", thì tôi mong rằng độc giả Dân Luận không sử dụng thái độ của "công an" để trả lời bài viết (ví dụ quy chụp đây là "địch", không cần phải trả lời hay bàn cãi với họ). Đây là dịp để chúng ta rút tỉa kinh nghiệp, tập cách tôn trọng sự khác biệt, tập cách phản biện và đặt vấn đề một cách duy lý. Dân Chủ khác với Độc Tài là ở chỗ đó.

    Phản hồi: 

    Bài này viết là thấy rõ giọng lưỡi của kẻ đang muốn phân hóa nội bộ những người còn hy vọng là CS có thể thay đổi.
    CS có thể thay đổi là sẽ có nhiều Cs tinh vi kiểu Beo , nên nhân loại phải rất cẩn thận.
    Trên thế giới ngày này chỉ còn Bắc Triều tiên, VN,Cu ba, TQ...(theo thứ tự độ bẩn (CS)) nên số này cực kỳ nguy hiểm kiểu virút đang tìm cách kháng thuốc đó.

    Hỡi mọi người hãy cảnh giác với loại kiểu Beo này!

    Giờ đây ta càng thấy hành động của những Trần Huỳnh Duy THức, Lê Thăng Long, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung,blogger điếu cày, bloger Osin,........ là đặc biệt quý giá và có phẩm chất anh hùng dũng cảm. Họ ko bao giờ cô đơn , họ đã đi vào trái tim của những người dân Việt chân thật yêu nước thực sự.

    Pages