Phạm Hồng Sơn - Chính quyền Việt Nam và tính Hiến định

  • Bởi tqvn2004
    14/01/2010
    4 phản hồi

    Phạm Hồng Sơn

    …Chính quyền hiến định đã trở thành cách thức quản lý chung và duy nhất cho mọi quốc gia muốn tiến tới sự cường thịnh, nhân bản và vững bền. Việt Nam không thể là ngoại lệ nếu nhân dân Việt Nam cũng muốn đất nước mình trở nên cường thịnh, nhân bản và vững bền…

    Mến tặng: Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung và những người Việt Nam cùng chí hướng

    Những lãnh đạo của chính quyền Việt Nam luôn khẳng định chính quyền (hay nhà nước) Việt Nam hiện nay là “chính quyền của dân, do dân và vì dân”, và còn đưa ra những khẩu hiệu rất tốt đẹp như “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”. Những lời nói và khẩu hiệu đó đều giống với sự khẳng định của Hiến pháp Việt Nam năm 1992 (sửa đổi, bổ sung năm 2001), trong đó Điều 2 ghi rõ: “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”.

    Tuy nhiên, tính chất “của dân, do dân và vì dân” của một chính quyền không thể được xác định bằng tuyên bố của người cầm quyền hay chỉ dựa vào sự khẳng định của một văn bản có tên là Hiến pháp.

    - Một chính quyền muốn là “của dân, do dân” thì chính quyền đó ít nhất phải có những người đứng đầu do chính người dân đề cử và chọn ra bằng các cuộc bầu cử tự do.

    Đối chiếu với nguyên tắc này, chính quyền Việt Nam trên miền Bắc (từ 1954 đến 1975) và trên toàn Việt Nam thống nhất (từ 1975 đến nay) không thể là một chính quyền “của dân, do dân”. Tất cả các vị trí lãnh đạo cao nhất trong toàn bộ hệ thống chính quyền Việt Nam (trong các không gian và thời gian vừa nêu) từ trung ương tới địa phương đều là đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam và đều do Đảng Cộng sản Việt Nam ấn định trước khi tiến hành một hoạt động có tên là “bầu cử”.

    - Một chính quyền có tính chất “vì dân” tối thiểu phải là một chính quyền đã được Hiến định (constitutionalized), nghĩa là chính quyền đó ít nhất phải là một chính quyền được hình thành và hoạt động tuân theo các qui định của một bản Hiến pháp đã được đưa cho toàn dân phúc quyết. Hiến pháp chính là văn bản có các qui định nhằm minh định các trách nhiệm phải thực hiện và giới hạn rõ các quyền lực cho chính quyền trong chức năng phục vụ toàn dân và đất nước. Hiến pháp sinh ra là để ấn định cấu trúc, chức năng, cách thức vận hành cho chính quyền chứ không phải điều ngược lại. Hiến pháp là công cụ đóng ách thuần hóa vào “con thú” quyền lực, giữ cho “con thú” không thể phản lại người đã tạo ra và nuôi dưỡng nó. Do đó nếu người phê duyệt cuối cùng của bản Hiến pháp không phải là toàn dân hoặc chính quyền không còn tuân thủ Hiến pháp thì cái được gọi là chính quyền, tất yếu, sẽ đi đến sự tha hóa cùng cực - dối trá, xấc xược và hung tợn với chính nhân dân của nó.

    Nhìn lại sự hình thành 04 bản Hiến pháp của Việt Nam từ năm 1946 đến nay (không kể các Hiến pháp qui định các chính quyền Sài gòn) đều thấy chưa có bản nào được toàn dân phúc quyết. Nếu lấy lý do bất khả kháng (do tình trạng nổ ra chiến tranh trực tiếp) để giải thích cho việc Hiến pháp năm 1946 (được coi là tiến bộ nhất) không thể công bố và xin sự phúc quyết của toàn dân ngay sau khi được Quốc hội lập hiến phê chuẩn thì không có lý do thỏa đáng nào có thể giải thích cho việc quên lãng bản Hiến pháp năm 1946 sau khi hòa bình đã trở lại và 03 bản Hiến pháp tiếp theo (năm 1959, 1980 và 1992) đã không được đưa ra toàn dân phúc quyết, ngoại trừ lý do Đảng Cộng sản Việt Nam không muốn để toàn dân phê duyệt Hiến pháp và không muốn những nội dung tiến bộ của bản Hiến pháp 1946 được thực thi (03 bản Hiến pháp cuối cùng đã tự ý xóa hẳn tinh thần dân chủ của bản Hiến pháp 1946).

    Như thế, về lý thuyết, cần phải kết luận rõ rằng chính quyền Việt Nam hiện nay không có bất cứ nền tảng cơ bản nào của một chính quyền “của dân, do dân và vì dân”. Và thực tế, chỉ căn cứ vào những hành xử ngang ngược gần đây của chính quyền Việt Nam đối với dân chúng và đất nước, cũng hoàn toàn đồng nhất với kết luận lý thuyết vừa nêu. Nhưng, ngay cả khi có một phép mầu nào đó làm cho những người cầm quyền tại Việt Nam hiện nay thay lại hẳn thái độ, biết đưa lợi ích của đảng xuống dưới lợi ích dân tộc, biết lắng nghe và trân trọng mọi ý kiến của dân chúng (đặc biệt là giới trí thức), biết dựa vào lòng dân để thoát khỏi nanh vuốt đang siết chặt của những kẻ xâm lăng phương Bắc, thì chính quyền Việt Nam cũng chưa thể đạt được bản chất “của dân, do dân và vì dân” chừng nào tính Hiến định của chính quyền chưa được xác lập. Nếu không tuân thủ nguyên tắc Hiến định thì mọi sự thay đổi tốt đẹp từ người cầm quyền cũng chỉ là hành động có tính hứng khởi của kẻ chuyên quyền hoặc chỉ là lối vỗ về dân chúng của những kẻ muốn kéo dài quyền lực độc đoán.

    Tuy nhiên, sẽ là sai sót nếu chỉ thấy những lợi ích của nguyên tắc Hiến định đối với những người bị trị (nhân dân). Nếu nhìn kỹ, nguyên tắc Hiến định cũng mang lại ích lợi to lớn cho người cầm quyền. Hiến định chính là hàng rào giữ cho người cầm quyền khỏi sa vào những cám dỗ tội lỗi, thường khó cưỡng lại, của quyền lực. Nguyên tắc Hiến định giúp người cầm quyền có thể an tâm sử dụng quyền lực một cách quyết đoán, ngay cả trong những tình huống gay cấn nhất và giúp những người đương quyền khỏi phải băn khoăn về chuyện “an toàn” khi “hạ cánh”.

    Chính quyền hiến định không phải là mô hình đặc thù và là đặc quyền cho bất cứ quốc gia nào. Chính quyền hiến định là một thành quả chung của Nhân loại sau hàng ngàn năm lần mò kiếm tìm và trả giá cho các mô thức quản lý khác. Chính quyền hiến định đã trở thành cách thức quản lý chung và duy nhất cho mọi quốc gia muốn tiến tới sự cường thịnh, nhân bản và vững bền. Việt Nam không thể là ngoại lệ nếu nhân dân Việt Nam cũng muốn đất nước mình trở nên cường thịnh, nhân bản và vững bền. Một chính quyền hiến định có thể vẫn chưa hoàn hảo, nhưng nó luôn để ngỏ mọi khả năng thay đổi bất cứ lúc nào, và quan trọng hơn, bằng những cách hòa bình. Song, đường đi tới một chính quyền hiến định thường không dễ dàng.

    Mặc dù nhiều quốc gia thời nay đã chuyển đổi thành công sang các chính quyền hiến định trong tình nhân ái, song đâu đó vẫn còn ló ra song sắt nhà tù và cả trường bắn như thời trung cổ trên con đường dẫn tới một chính quyền hiến định. Để có một chính quyền hiến định cho chính mình, dân tộc Việt Nam không thể không phải quyết tâm tự vượt qua những trở ngại như rất nhiều những dân tộc khác đã từng phải vượt qua.

    Phạm Hồng Sơn
    12/01/2010
    © Thông Luận 2010

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Bài viết với lối phân tích chặt chẽ ngắn gọn và dễ hiểu, thể hiện rất đúng bản chất của chính quyền hiện tại. Sự thật chính quyền hiện tại không khác mấy các chế độ phong kiến xưa kia. Ngày xưa người dân mòn mỏi mong chờ một vị minh quân, sáng suốt thương dân, ngoài ra không có cách gì để phế bỏ một ông vua hôn quân, tàn bạo, ngu dốt. Ngày nay cũng vậy, người dân cũng chỉ biết mong một đảng cầm quyền tốt đẹp như đã từng hứa hẹn, biết đặt quyền lợi đảng dưới quyền lợi dân tộc, một đảng minh bạch, trong sạch, các đảng viên không tham nhũng thì nhân dân được nhờ. Nhưng nếu đảng đó thoái hóa biến chất thì người dân chẳng có cách nào để phế bỏ. Ngày xưa khi bị áp bức, đàn áp tàn khốc, bóc lột nặng nề, người dân chỉ còn cách vùng lên bằng bạo lực. Khốn nỗi, các cuộc đấu tranh nếu thất bại thì bị dìm trong bể máu, còn nếu thành công, thì một triều đại mới thay thế triều đại thối nát cũ. Triều đại mới có thể có giai đoạn đầu tiến bộ, nhưng càng cầm quyền thì tính chất thối nát lại càng hiện rõ. Ngày nay cũng thế, Đảng Cộng Sản với giai đoạn đầu với tính chất tiến bộ, cách mạng, thì theo thời gian cầm quyền tính chất chuyên quyền, lũng đoạn ngày càng hiện rõ. Bản chất khi bị tha hóa ngày càng hiện rõ. Vậy tiếp theo sẽ là gì?

    SÁNG-TỐI

    Bít,bít,bít...bí xì
    Chuyện to nhỏ...thầm thì
    Bám cho đảng ngồi lì
    Cột cho nước tuột thì
    *
    Diễn biến diễn biến gì?
    Lo sợ lo sợ chi?
    Hư hư thực thực bì !
    Bong bóng bong bóng xì !
    *
    Họa lai họa báo chi?
    Thằng to thằng quỉ ghì!
    Cưởi đầu cưởi cổ khi!
    Còn gì còn hỉ mi?
    *
    Trong nhà anh em chi?
    Hô nhau hô nhau đi!
    Kết đoàn kết đoàn tì!
    Lo chung lo chung phi!

    15/01/2010
    GÓP GIÓ

    Bài viết đúng với thực tế, nó là nguồn gốc sự yếu kém mọi mặt của đất nước, đất nước muốn thoát khỏi gông cùm để bay lên Đảng phải thay đổi

    Nói 1 cách dễ hiểu thì: so sánh dân mình với dân của 1 nước tự do dân chủ (ví dụ là ở Mỹ)tính theo thang điểm nha:
    1.Về bầu cử:
    Mỹ:người dân đc quyền bầu ra Tông Thống (1 điểm)
    VN:Quyền này ko có (0 điểm)
    2.Về Báo chí:
    Mỹ:có quyền đăng tải về tất cả các mặt kinh tế và chính trị(1 điểm)
    VN:Bị thao túng trong bộ máy chính trị về nhiều mặt (0 điểm)
    3.Về tự do ngôn luận:
    Mỹ:đc quyền phát biểu và biểu tình về nhũng vấn đề ko thống nhất quan điểm với chính phủ (1 điểm)
    VN:bị bỏ tù như chơi (0 điểm)
    4.về cờ bạc:
    Mỹ:Được phép mở các công ty cá độ và sòng bạc(1 điểm)
    VN: cấm trên mọi hình thức (0 điểm)
    5:về mại dâm:
    Mỹ:được phép kinh doanh (1 điểm)
    VN: cấm trên mọi hình thức (0 điểm)
    6:Về phúc lợi xã hội:
    Mỹ:thất nghiệp vẫn được hưởng lương trợ cấp hàng tháng(1điểm)
    VN:thất nghiệp chỉ còn cách đi ăn xin mới có cái mà ăn(0điểm)
    ........................
    Còn nhiều quyền mà dân ta ko được hưởng lắm nên vì thế mà thế giới công bố dân ta ko có quyền tụ do dân chủ và bình đẳng.....