Người Buôn Gió - Tản mạn đầu năm 2010 (Phần 2)

  • Bởi Admin
    04/01/2010
    5 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Có người thắc mắc nói sao đầu năm tôi không viết cái gì lại viết về chuyện ‘’số tù’ này.

    Mỗi người có ý khác nhau. Năm nay là năm đại hội đảng cầm quyền nước ta, cứ cái đà bên cầm quyền kiên định con đường đã chọn, còn bên góp ý cứ ngày càng nhiều. Chuyện nhà tù là vấn đề phải nói chứ không nên né tránh. Mở màn cho năm 2010 sẽ là vụ xử những người như Định, Trung. Thức cũng như cuối năm trước khép lại bằng vụ ông Kim. Một năm kết thúc như vậy và một năm mới mở đầu như vậy. Nói chuyện về nhà tù cũng hợp lý chứ có xa vời gì đâu.

    Ngày thứ tư

    Trong căn phòng giam kiên cố mỗi phòng chỉ có hai người tù. Tôi ngồi đánh cờ với anh bạn tù cùng phòng. Anh còn trẻ, chưa vợ. Hình như anh ta tội bán hoá đơn gì đó, án tù bao lâu tôi cũng không rõ lắm. Vì không nên hỏi chuyện của anh ta, nếu không anh ta nghĩ tôi là người được công an cài vào khai thác gì. Ở trong tù người ta hay nghi hoặc như vâỵ. Anh ta nhìn tôi đây nghi ngờ khi thấy thái độ của tôi những ngày vào đây. Anh ta nửa đùa nửa thật nhìn tôi nói ‘’thành phần này đáng ngại đây’’

    Thái độ của tôi ?

    Tôi cười, nói chuyện vui, trêu chọc mọi người. Cơm ăn hết, tối ca hát rồi đi ngủ, không mộng mị. Sáng dậy lại tếu táo vui đùa.

    Chúng tôi đánh cờ, anh ta thường thua, may lắm hôm nào cuộc hỏi cung của tôi diễn ra căng thẳng mới có ván hoà. Anh ấy bảo anh đã ở tù gần 2 năm, chưa gặp ai thắng anh ấy.

    Khi bị bắt, tôi chỉ có bộ quần áo trên người, bởi vậy hai hôm tôi lại giặt vào ban tối. Để ngoài cửa sổ cho kịp khô. Khi nào vắt nước ở quần áo tôi nhờ anh ta cùng vắt. Vắt thật kiệt để chóng khô ngày mai đi cung kịp mặc.

    Vì đi cung liên tục, cán bộ trại giam mở cửa nhiều lần quá. Cô cán bộ bảo tôi – có gì thì thành khẩn khai với cán bộ điều tra để mau về - Cô ta nói đùa thế nào chứ. Cán bộ ta giỏi lắm, khai hay không khai họ cũng biết hết. Có khối vụ bị can có khai nhận gì đâu, nhưng kết luận hồ sơ vẫn có tràng giang đại hải bằng chứng, rồi căn cứ để kết luận là cho dù bị cáo ngoan cố nhưng qua quá trình thu thập này nọ, có cơ sở kết luận là bị can phạm vào điều a, khoản b, tiết c…gì gì đó. Tính tôi hay đơn giản hoá vấn đề. Cho nên tôi nghĩ các cán bộ biết hết rồi, mình khai nhiều thì lại phải nói nhiều, cán bộ lại ghi chép nhiều, mệt cho cả hai. Mà thực sự thì việc tôi làm có gì phải kể nhiều đâu, tôi in mấy cái áo để bán kiếm tiền. Nội dung mấy cái áo đó chả có gì vi phạm pháp luật, hoặc ai đó thấy ví phạm điều gì thì việc của họ. Tôi chỉ mua áo ngoài chợ mang về làm khuôn in lấy. Tính bán kiếm tiền lời nuôi con. Các cán bộ cười nhạt nói rằng nếu đơn giản thế thì họ đã không bắt tôi. Tôi bảo đời tôi chứng kiến khối cái đơn giản chả có gì còn đi tù, nên việc tôi bị bắt chả có gì ngạc nhiên. Có thể tôi nhầm phạm tội mà không biết hay có thể cơ quan hành pháp nhầm mà họ không biết. Cái này là số phận.

    Cán bộ đưa tôi tờ lệnh bắt, bảo có ý kiến gì ký vào. Tờ lệnh này tôi đã nghe đọc và xem từ mấy hôm trước. Hôm đó không hỏi gì, hôm nay lại hỏi mới lại. Chắc hôm đó cập rập quá. Tôi hỏi nếu tôi ý kiến không đồng ý có được thả về không. Cán bộ cười lắc đầu, tôi cũng cười nói- vậy thì tôi chả ý kiến gì hêt, tóm lại các anh muốn bắt thì bắt, thế thôi. Anh cán bộ điều tra lại cười. Anh bảo tôi nói buồn cười lắm, cứ như là công an thích bắt ai thì bắt ý. Công an đã bắt là có cơ sở, không bắt bừa bãi bao giờ. Tôi bảo thế các anh có cơ sở rồi hỏi ý kiến tôi làm gì, lỡ tôi ghi không đồng ý lại bảo tôi ngoan cố. Thôi cứ để trắng như vậy đi.

    Có hai cán bộ hỏi thay nhau hỏi cung tôi, không như hôm đầu có đến năm, sáu người. Tôi không lấy thế làm phiền. Vì mỗi lần mình cũng trả lời được một người, cho nên có hai mươi người thay nhau hỏi cũng thế. Mỗi người hỏi một việc khác nhau, thái độ và cách làm việc cũng khác nhau. Tôi có in áo, có viết bài trên blog, những hành động đó vi phạm đến đâu thì sẽ có toà . Mà toà thì như đã nói rồi đấy, y hệt cái lão chủ hàng băng. Còn động cơ in áo để kiếm tiền, viết bài để giải trí, thích thế thì viết thế. Các anh lại hỏi sao tôi không in cái khác lại in áo này, không viết bài khác lại viết thế này. Tôi bảo thích thế làm thế, như các anh không làm bác sĩ, thày giáo lại đi làm nghề này. Nói vô cùng lắm, tôi đã nhận tôi có in áo, có viết bài thế là quá đủ rồi. Chứ hỏi vì sao nữa thì tôi cũng không muốn trả lời. Anh cán bộ nhiều tuổi chỉ bút vào mặt tôi nói. À thế tôi ghi anh không trả lời được nhé. Vâng, mời anh ghi. Nhân tiện anh cứ đặt câu hỏi xong anh ghi luôn là tôi không trả lời được nhé.

    Anh cán bộ đặt bút nhìn tôi hỏi.

    - Không muốn về à ?

    - Muốn thì ai chả muốn, nhưng có ai muốn mà được đâu. 100 anh tù thì cả 100 anh muốn về cơ mà.

    Anh cán bộ già nghiêm khắc nói.

    - Đừng có nghĩ mình anh hùng, khối thằng ghê gớm hơn cậu nhiều vào đây còn phải biết sợ. Cái thằng tội nó to như cái núi còn phải nhận tội kia kìa.

    Chắc anh ấy nói bọn anh Định, Thức. Tôi nói

    - Ối trời, tội các anh ấy to thế, tội em bằng cái móng tay, lo gì đâu anh. Em mà gây vụ to như mấy ông Định, Thức có khi em cũng nhận tội như thế. Nhưng đây em có in mấy cái áo vớ vẩn, có làm gì đâu anh.

    Anh cán bộ già ôn tồn khuyên.

    - Cậu nên thành khẩn khai hết, chúng tôi sẽ xem xét đề nghị. Cậu nên nhớ số phận cậu là do chính tôi đây này. Ở đây có tôi và cậu, tôi đề nghị gì thế nào có lợi cho cậu là việc tôi.

    Tôi nhăn nhó, khổ sở.

    - Trời, em muốn khai lắm. Nhưng em chả làm gì, đúng có làm gì rành rành đó rồi. Chả lẽ giờ em khai năm ngoái em đánh bạc, năm kia em buôn chục bánh he ro in. Anh cũng phải thông cảm là làm sao em khai như thế được.

    Các cuộc hỏi cung diễn ra loanh quanh như vậy, có lúc cả buổi là tình hình đất nước, quan hệ đối ngoại. Đảng và nhà nước hết sức quan tâm đến chủ quyền, không ai lơ là hoặc bán nước như bọn xấu tuyên truyền, nhưng có nhiều vấn đề phải giải quyết từ kinh tế, nội lực….

    Anh bạn cùng phòng không quan tâm đến chuyện đấy, khi tôi đi cung về. Tôi vừa cởi quần áo anh ấy đã hỏi ?

    - Thế nào chơi tiếp chứ ?

    Tôi ngồi xuống nhìn ván cờ đang dở, ông bạn tù thật khôn. Ván cờ anh ta đang lợi thế nên anh ta để nguyên chờ tôi về. Bữa trước tôi thắng đến nơi thì anh ấy xoá đi, về bảo đánh ván khác. Ván đó coi như hoà. Tôi bảo cơm trưa xong thì đánh, vì đến giờ cơm trưa. Anh ấy bảo đánh xong thì ăn. Ban sáng anh ấy có mỳ tôm., bánh để lót dạ. Tôi ngày chỉ trông vào hai bữa cơm trại tù, sau cuộc hỏi cung về đói lả đi rồi.

    Tôi phải đánh xong mới ăn cơm, vì khi ăn cơm anh ấy hay san cho tôi tí nước mắm. Nếu tôi không đánh cờ mà ăn cơm trước tôi sẽ phải ăn nhạt. Ngày bé nhà tôi nuôi mèo, kho cá cho nó phải cho muối, kho không nó ăn ngúng nguẩy lắm, bố tôi bảo người ta nói ‘’có ăn nhạt mới biết thương mèo’’ giờ tôi mới thấy thương con mèo ngày xưa. Nếu có nước mắm, chỉ cần cọng rau cũng và hết nửa bát cơm. Còn không có, tất nhiên là cũng hết cả bát dù không có mắm lẫn cả rau. Nhưng có nước mắm mà ăn nhạt thì bứt rứt lắm.

    Tôi đánh thắng ván dở, bảo ăn cơm thôi. Anh bạn tù nói, ván đi ván lại chứ. Bóng đá còn lượt đi lượt về cơ mà. Vừa nói anh vừa bày lại quân cờ trên bàn cho ván mới.

    Mắt tôi bắt đầu hoa, nói gì thì nói toàn cơm với vài cọng rau 4 ngày nay. Những chất dự trữ trong cơ thể gầy gò của tôi vốn không trữ được nhiều, giờ cũng đã hết. Tôi nhìn quanh cho đỡ hoa mắt, thấy vỏ bánh kem xốp anh bạn tù chắc vừa ăn. Sáng anh ta ăn mỳ tôm, giữa giờ ăn cả gói bánh kem xốp. Bảo sao anh ta máu chơi đến vậy. Vỏ gói bánh khiến mắt tôi càng hoa đi.

    Anh ta thành án rồi, người nhà được thăm và được gửi quà. Còn tôi có khi giờ này nhà tôi cũng chả biết tôi ở đâu, tội gì. Luật của trại quy định quá 15 ngày tạm giữ mới được bảo nhà gửi quà. Tức là còn 11 ngày nữa may ra tôi mới có cơ hội nhận quà. Anh cán bộ điều tra vẫn nói tôi cần gì để anh mua, đồ ăn, đồ uống chẳng hạn. Lúc mới vào các anh có mua cho kem đánh răng, bàn chải, khăn mặt, xà phòng, quần áo lót, dầu gội đầu. Có lẽ nếu nhờ anh mua gói muối vừng hay lạc rang các anh ấy cũng mua cho. Nhưng nghĩ lúc hỏi cung đôi co giằng dai như vậy,căng thẳng gay gắt với nhau, giờ lại nhờ xin xỏ mua cho ít đồ ăn cũng ngại.

    Anh bạn tù cùng phòng có đống đồ ăn, mỳ tôm, ruốc, bánh…chất thành đống. Chả lẽ lại xin, ai lại thế cơ chứ. Định hỏi cho vay, bao giờ nhà gửi thì trả. Nhưng cũng khó, vì vay rồi nhỡ mai chuyển buồng, chuyển trại thì trả sao được anh ấy. Mà có khi anh ấy cũng nghĩ cho vay thì biết mình có trả được không.

    Ván cờ đi được một lúc, tôi bị thiệt mất con ngựa. Anh ta cười đắc thắng, nói tôi xin thua đi. Tôi bảo nếu tôi thắng thì sao, anh mất tôi hai gói mỳ tôm nhé. Phải có phần thưởng thì mới có sức chiến đấu chứ. Anh ta cũng máu me, vả lại đang thế thắng nên gật đầu.

    Dân trong tù hay viết những dòng chữ kỷ niệm trên tường nhà tù. Có người viết ngày 29-29-2007 xa em. Người viết 2-10-2007 nhớ em và con.

    Tôi định viết

    Ngày thứ tư trong tù hôm x-tháng x- năm 200x được ăn trưa có mỳ tôm.

    Tôi tù tốn bóc gói mỳ tôm, cho vào bát canh rau muống còn âm ấm, lúc sau mỳ tôm mềm ra. Tôi gắp từng nhúm mỳ tôm ăn thấy ngọt và thơm như ăn thịt. Tôi sướng quá thốt lên.

    - Trời ơi ! Giờ mới biết mỳ tôm thắng bạc ngon thế nào!

    Anh bạn tù nhìn tôi tức lòi mắt, anh nói.

    - Được rồi, ăn xong đánh tiếp nhé.

    Tôi chỉ gói mỳ còn lại nói.

    - Để bữa tối nay ăn nốt gói mỳ này đã, để thua không còn gì để mất. Không ngờ biết đánh cờ cũng lợi, thế mới biết đời mà biết cái gì sướng cái đó. Mẹ bọn nó ngoài xã hội, lại cứ kêu biết cái gì khổ cái đó. Vào đây mới thấy sai toét ông nhỉ?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Tui cũng ở tù như bác , nhưng với tội vượt biên năm 1979 . Tình hình của bác thiệt sướng như tiên , Tụi tui 4 đứa trong một ca- sô 2m x 3m bao gồm luôn bồn cầu xổm và một cái bệ 0,8m x 2m . Nguyên ca -sô này trước thời chế độ cũ nó dùng cho 1 người . Trên đầu thì luôn có 1 bóng đèn 120 watt cháy liên tục nên nhiệt độ trong đó bảo đảm luôn trên 38 độ C vì cọng với mái tôn hấp nắng hè xứ Huế . Mọi tù nhân trong này đều không thể mặc áo quần vì nóng không chịu được . Lê duy Hà , trung úy công an ở tiểu khu Cửa Nam thành phố Vinh bị bắt tại Ga Huế và đưa vào đây vì bị nghi buôn bán ma túy . Hắn không chịu bước vào buồng giam khi bị cán bộ quản giáo dẫn vào đây . Hắn luôn miệng chửi bới tình trạng dơ bẩn và nóng như rang . Đại ca Nguyễn Quốc Toan , trung úy bộ đội bị bắt vào đây vì tội biển thủ mì chính ở công trường thủy lợi Nam Thạch Hãn , đại ca ở đây khá lâu nên các đầu khớp nối của xương tay , chân , bàn tọa bị đen lại thành những hình tròn do phải tiếp xúc với mặt nền xi măng cứng trong khoản thời gian quá dài , những hình tròn màu đen trông như những vú mỡ để bơm dầu trên thân thể của một chú Robot thật buồn cười . Chỉ có tôi và thằng Tính, trung sĩ Biệt Động Quân của chế độ cũ là can tội vượt biên . Bữa ăn thời đó thì chỉ có toàn sắn lát phơi nấu chín và sắn tươi . Vì ăn sắn trường kỳ với canh rau muống " toàn quốc " nên thằng nào cũng phù thủng cả . Nếu tôi lấy tay ấn lên trán mình khoảng 3 phút thì khi rút tay ra , tôi có thể bỏ lọt một viên bi ve vào lổ lõm do ngón tay để lại , riêng đại ca Toan thì ít bị ảnh hưởng hơn vì đã quen với môi trường . Tù như anh Buôn Gió thì tui không ngán rồi , được ăn uống tương đối và đánh cờ nữa thì có chi bằng . Thôi thì chuyến ni xuất đầu lộ diện , công khai đấu tranh với lũ cường quyền ni để tù lại một lần nữa xem sao . Haenj gặp lại anh trong đó nhé . Thời dại bây giờ mà ai không ở tù thì là người hèn cả . Không thể ngước lên nhìn mặt Lê Thị Công Nhân và Trần Thanh Nghiên .Chúng ta cùng nhau vào tù nhé !

    Mịa ông Hiếu này! vào tù chỉ vì cái tội chi chi có trời mới hiểu, vậy mà vẫn lạc quan yêu đời. Tui bái phục.
    Bác hành văn quá chuyên nghiệp, chờ tiếp phần 3, phần 4 ...của bác nhé.

    Bố khỉ, ông buôn gió này hóm đ. chịu được. Cảnh nhà tù mà ông ta tả được như vậy là quá giỏi. Xứng đáng là buôn gió. Wind-Trader, tây nghe cái nick cũng phải sợ.

    Có lẽ phải có cách nào backup được các bài viết của tay Hiếu này chứ nhỡ bọn tin tặc nó xóa lúc nào mất thì uổng lắm.

    Oldmovie13