Bùi Tín - Đây mới thật là "quỹ trái phép" đáng xem xét

  • Bởi tqvn2004
    22/12/2009
    7 phản hồi

    Bùi Tín

    Bà Ba Sương - Trần Ngọc Sương, Anh hùng lao động - nguyên Giám đốc Nông trường Sông Hậu - cũng được phong Anh hùng 2 lần, - đã bị tuyên án 8 năm tù vì tội "lập quỹ trái phép", làm thiệt hại cho quỹ công hơn 5 tỷ đồng.

    Bà Ba Sương trước sau luôn phủ nhận cái tội ấy, nói rõ rằng đó là quỹ công khai, do tổ chức điều hành nông trường và đảng uỷ cộng sản của nông trường quản lý, chi cho cuộc sống bình thường của toàn nông trường, được hình thành từ thời bao cấp, sau khi nông trường được thành lập năm 1976. Vào thời kỳ ấy đâu đâu cũng có quỹ riêng, mang tên "quỹ đời sống", "quỹ tập thể", "quỹ cải thiện", "quỹ B", " quỹ dự phòng "...để đối phó với hoàn cảnh cực kỳ khó khăn sau chiến tranh.

    Theo nguyên tắc "bình đẳng trước pháp luật", tội giống nhau phải bị kết tội giống nhau, không thể xử nặng người này, nhẹ người khác, bên trọng bên khinh, xin nêu một trường hợp quỹ trái phép rất đặc biệt, hết sức đặc biệt.

    "Quỹ trái phép rất đặc biệt" này ra đời rất kín đáo, không có giấy khai sinh hợp pháp của chính phủ, không có quyết định nào của nhà nước, cũng như cơ quan được giao quản lý quỹ này cũng không có giấy khai sinh hợp pháp. Đó là Ban Tài chính - Quản trị Trung ương đảng.

    Quỹ mà cơ quan này quản lý rất lớn, lớn kinh khủng, nhưng không ai biết rõ lên đến bao nhiêu, trừ các nhân vật trong bộ chính trị và người cầm đầu cơ quan ấy là Trưởng ban tài chính - quản trị trung ương đảng, hiện nay là ông Nguyễn Quốc Cường, uỷ viên trung ương đảng.

    Chỉ biết chắc chắn quỹ ấy rất lớn, cực lớn, lớn hơn ngân sách của bộ quốc phòng, lớn hơn ngân sách của bộ nội vụ hay bộ công an, càng lớn hơn rất nhiều ngân sách của bộ giáo dục hay bộ y tế của nước Việt Nam.

    Tôi được biết việc tày đình này một cách ngẫu nhiên, trên chiếc chuyên cơ Il-18 cuối năm 1975, khi ngồi trong buồng VIP cùng vợ chồng ông Hoàng Quốc Thịnh, trước kia là bộ trưởng bộ Nội thương, lúc ấy là trưởng ban Tài chính - quản trị trung ương đảng. Vốn có tính tò mò của nhà báo tìm hiểu nhiều chuyện lạ, tôi gợi ý để vợ chồng ông Thịnh tự kể về biên chế, trách nhiệm, công việc rộng lớn, quan trọng, cực kỳ ghê gớm của cái ban siêu đẳng này. Chuyện rất lạ, lôi cuốn, để đến nay sau hơn 30 năm, tôi còn như nghe lại rõ giọng nói như khoe của ông Thịnh, và thỉnh thoảng lời nhắc, thêm "dấm ớt" của bà Thịnh, vì bà cũng là cán bộ cao cấp - hàm thứ trưởng - của cái ban siêu đẳng này. Bà cho tôi biết "chị Nguyễn Khánh cũng là cán bộ cấp cao, vụ trưởng vụ kế toán của Ban"; chị Nguyễn Khánh đây là vợ ông Nguyễn Khánh, lúc ấy là phó thủ tướng, 1 trong 8 phó thủ tướng khi ấy.

    Ông Thịnh kể cho tôi, rằng "phụ giúp trong trách nhiệm nặng nề của ông có 9 phó ban, đều hàm thứ trưởng, mỗi phó ban đảm nhận một phần việc: tài chính - ngân sách - kế toán của ban; tiền lương, bổng lộc, phụ cấp đặc biệt của cán bộ đảng; bất động sản của đảng : nhà cửa, trụ sở, nhà khách, nhà nghỉ, đất đai, rải ra khắp nơi, tập trung ở Hànội, Hải phòng, Huế, Nha trang, Đà lạt, Sài gòn, Vũng Tàu...; các cở sở kinh doanh công nghiệp, nông nghiệp, thương nghiệp, thủ công nghiệp, xuất nhập khẩu, tuyên truyền, văn hoá riêng của đảng (quan trọng nhất có những thửa ruộng đặc biệt trồng cây thuốc phiện ở Lạng Sơn, Lai Châu, những thửa ruộng trồng lúa nếp cái hoa vàng, lúa tám thơm ở ngoại thành Hà Nội, Hải Dương, Thái Bình, trại nhãn và nuôi ong ở Hưng Yên; các cửa hàng cung cấp đặc biệt, bán hàng riêng cho uỷ viên trung ương, ban bí thư và bộ chính trị; toà soạn tạp chí Cộng sản, toà soạn báo Nhân Dân , toà soạn báo Tiền Phong của Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Sự Thật, Nhà in báo Nhân Dân; các trường Nguyễn Ái Quốc từ huyện, tỉnh đến trung ương), hệ thống giao thông vận tải của đảng (các bãi xe, xưởng sửa chữa, ôtô, xe tải, tàu thuyền, môtô của đảng); lại có riêng một vụ chuyên trách về hoạt đông kinh tế - tài chính của đảng ở nước ngoài, thu nhập và gửi tiền ngoại tệ của đảng, góp vốn đầu tư của đảng, quản lý tiền chứng khoán của đảng ở nước ngoài; một vụ nữa chuyên trách về quan hệ, giúp đỡ các đảng cộng sản các nước còn hoạt động bí mật, như trước đây có đảng cộng sản Thái lan, Nam Dương, Úc, Tân Tây lan, Mã lai, đều có cơ quan đại diện bí mật ở Hànội trong thời chiến tranh...

    Đây có thể gần như là một chính phủ trong một chính phủ, có đủ các ngành, với một ngân sách cực lớn, được san sẻ hầu hết từ ngân sách của nhà nước Việt nam, nhưng hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của chính phủ Việt nam, nhất là hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của quốc hội Việt nam. Vậy mà hiến pháp ghi rằng quốc hội là "cơ quan quyền lực cao nhất" của Việt nam (!).

    Ban tài chính-quản trị trung ương đảng gần như không bao giờ xuất hiện trong báo cáo của chính phủ, cũng không có trong các cuộc thảo luận ở quốc hội. Vậy mà nó là một tổ chức cực kỳ năng động, có chân rết khắp toàn quốc, trong đó có các ban kinh tế của tỉnh uỷ, huyện uỷ, quận uỷ đảng cộng sản.

    Trong các cuộc họp đại hội đảng các cấp, Ban tài chính - quản trị trung ương cũng không được nhắc đến. Họ chỉ thường nói đến Ban kinh tế trung ương, chuyên nghiên cứu về đường lối chính sách kinh tế. Còn Ban tài chính - quản trị chính là cơ quan làm ăn, kinh doanh, đầư tư sinh lãi, quản lý của chìm của nổi, đất đai nhà cửa, biệt thự, khách sạn, vàng bạc, kim cương, châu báu, nhà máy, cửa hàng, trường học, nhà in, báo chí của đảng thì không ai biết hoạt động ra sao, chi thu thế nào. Mà vốn thì lại là lấy chủ yếu từ ngân sách nhà nước.

    Thế của ban này cực mạnh. Bà Thịnh khoe: "tôi gọi điện thoại cho Air Việt nam là có chuyên cơ ngay". Ban này chiếm gần trọn trường Albert Sarraut cũ, rất rộng.

    Đây là nền kinh tế ngầm, kinh tế chui, có thể nói là phi pháp, bất hợp pháp, nằm ngoài mọi sự kiểm soát, kiểm tra, thanh tra của nhà nước, của nhân dân.

    Sao lại kết tội quỹ trái phép ở nông trường Sông Hậu chỉ bằng con kiến, bỏ qua ngân sách trái phép của đảng lớn bằng con voi ! Công bằng là ở đâu? Bình đẳng trước pháp luật là ở đâu?

    Đã có ông hay bà đại biểu quốc hội nào chất vấn ông nhà nước về ngân sách và hoạt động của Ban tài chính quản trị trung ương đảng ? Họ có xót sa về của cải, tài sản xã hội bị cắt xén và chi tiêu ngoài vòng pháp luật hay không? Đầu cơ ngoại tệ, đầu cơ chứng khoán, buôn thuộc phiện, cần sa, xuất nhập khẩu vũ khí, với giấy tờ đáng nghi, lợi dụng hộ chiếu ngoại giao tại đây là chuyện thường xảy ra.

    Nhân Vụ án bà Ba Sương, xin nêu lên một đại nghi án quỹ trái phép khổng lồ, để các vị luật sư, các nhà kinh tế, nhà chính trị nghiên cứu và nhận xét, giữa thời mở cửa và hội nhập, khi công khai và minh bạch, sống theo pháp luật trở thành châm ngôn danh dự và đạo đức của chế độ.

    Paris, 20-12-2009.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Dân gian ta đã từng có câu truyện ví von: Con mèo bắt con gà thì cả làng hè nhau đuổi, trong khi con cọp vồ con bò thì ai nấy nín khe! Dân làng sợ con cọp bởi vì con cọp là loài thú dữ, không bà con gì với mình, sợ nó cũng đúng thôi. Thế nhưng bây giờ có một loài tuy mặt người nhưng dạ thú, nó không những chỉ vồ một con bò mà hầu như vồ tất cả những gì nó muốn, đã như vậy lại còn ra rả răn dạy đạo đức, lẽ phải cho dân làng, thử hỏi dân làng cứ sợ nó mãi mà yên được không? Dân làng ơi! Để tránh loài thú này ăn thịt chính mình, dân làng phải đoàn kết lại để tiêu diệt loài hung ác tham tàn nay đi, có như vậy thì làng xóm mới bình yên, mọi người mới yên ổn làm ăn được!

    Thứ trưởng Dược sĩ Cao minh Quang vừa bị kỷ luật vì gây mất đoàn kết do tố cáo tiêu cực ...sai! Tiêu cực cực kỳ lớn của Y tế là chính ở chổ cấp VISA nhập thuốc cho các Hảng bào chế nước ngoài! Cam đoan 100% VISA phải "chi tiền" lót tay kiểu như PCI, tiền Polymer và do đó CSVN không dám quyết giá bán cho thuốc. Lẻ ra Cục Dược phải quyết vừa giá mua và giá bán Một quyết định in giá bán trên hộp thuốc mà ông Quang từng tham mưu cho Bộ Trưởng Trần thị Trung Chiến ký là ngón đòn chống tiêu cực hiệu quả nhất. Nhưng quyết định này "bị ám sát" không được thi hành và lần lần mất tích luôn. Trong khi đó miếng dán Salonpas của Nhật lại in được giá bán trên hộp hay cây kẹo nhai cao su còn có thể in giá bán. Trước 1975 thuốc của miền Nam đều có giá bán và bán sĩ thì chiết khấu lại từ giá bán lẻ in trên hộp. Biến động giá chỉ được tăng vào lô hàng sản xuất sau .

    Theo đà "bát nháo" của CSVN nhiều món hàng bỏ mất thói quen tốt là ghi giá, buôn bán kiểu TQ là gạt ai được thì tranh thủ ...gạt. Phản tác dụng là du khách được hướng dẫn không nên mua hàng ở TQ chỉ nên mua hàng ở Thai Lan ! Ghi giá là cách kinh doanh đúng, không một người du khách nào vào nơi mà không có giá bán ghi công khai .

    Năm 1970 kỷ niệm 10 năm ngành Dược do DS đoàn tổ chức 70% thuốc được sản xuất trong nước. Các thuốc đặc trị sản xuất dưới dạng nhượng quyền với chất lượng giống nước ngoài giá giúp thành hạ 30-40%. Hiện nay phần tự lực tính theo doanh số không dám báo cáo chi cho mắc cở !

    Chắc chắn không "ăn trọn" một mình được, nếu không ăn chia thì ăn ít cũng chết như chơi ! Chí ít cũng đóng hai phần vào "ngân sách Đảng".

    Ông Dũng từng lập công tổ chức vượt biên bán chính thức lấy vàng. Ông Khải buôn lậu ô tô miễn thuế cho nên đừng trách sao người ta giận gọi đảng CS hành xử lén lút ...như mafia. Các thứ tiền này đâu có bỏ vào ngân sách đồng nào đâu! Chuyện "đão nợ" công ty thành nợ nhà nứơc lấy ngân sách trả ai ngăn được nếu HĐND và Quốc Hội cứ im ! Còn ngành dầu khí đầu tiên là trực thuộc Thành ủy Sàigòn đấy! Bên Pháp đảng lấy tiền thuế chi là bị kỷ luật và đó cũng là nút thắt khiến không thể có đảng thứ hai vì như thế ấy ngân sách nào chi ? Còn nếu đảng CS không còn điều 4 mà tự lực họat động bằng tiền đảng phí vận động trong dân đúng là ...tự sát !

    Thiên hình vạn trạng cách ăn đêm !

    Cám ơn bác Bùi Tin đã là người đầu tiên đưa cái ban này trên mặt báo chứ thực ra ai cũng biết cái ban "TCQT TƯ" quái đản này lâu rồi. Phải nói đây là một siêu chính phủ trên chính phủ mới đúng. Ai đí qua đường Trần quốc Toản, Đường Lý Chính Thắng Q3 sẽ thấy khu nhà khách T78, ra An Phú Thảo Điền sẽ thấy khu BT cho ngoại quốc thuê kèm theo HTCS hiện đại. Về các tỉnh như Đồng Nai hẳn ai cũng biết con bạch tuộc Tín Nghĩa. Đây là công ty của BTC Tỉnh Ủy ĐN rồi Bình Dương, ai đứng sau Đại Nam Lạc cảnh... nhưng đấy chỉ là bề nổi còn nhiều và rất nhiều các công ty của Đảng hoạt động. Rồi còn rất nhiều các siêu chính phủ khác ở bên quân đội, CA đang ra sức "thi đua" cạnh tranh vơ vét nhằm làm bần cùng hóa người dân VN. Có một điều mọi người cần biết : Đây là vùng cấm với báo chí và công luận. Chả thế mà không bao giờ ban này được công khai trên các diễn đàn từ quốc hội đến Đại hội Đảng các cấp.

    Quốc hội và nhà nước chỉ như triều đình vua Lê, chủ tịch nước cũng chỉ có hư vị. Quyền hành thực là ở Tổng bí thư - như chúa Trịnh ngày trước. Nhà chúa đặt lục phiên trùm lên 6 bộ của vua. Nay, đảng lãnh đạo toàn diện, các ban bệ của trung ương đảng quyền còn hơn các ban bệ của quốc hội, chính phủ. Cái này chỉ những ai tinh ý mới hiểu.
    Chỉ đến khi nào có khởi nghĩa như nhà Tây Sơn, đảng sập như đảng BAT ở Iraq thì lệ này mới tan nhưng còn tiền của thì ai biết đâu mà lấy lại được. Bác Tín đã phát pháo đầu, đề nghị ai biết thêm về các hoạt động ngầm này thông tin thêm cho toàn dân được rõ, góp phần góp sức nay mai thu hồi những tài sản bất chính để trả nợ nước ngoài.

    Cái này trước đây gọi là "Kinh Tài". Chắc độc giả chưa quên vụ án Tamexco do Phạm Huy Phước làm chủ xị. Được Ban Kinh Tài của đảng che chắn, PHP và đồng bọn coi giời bằng vung, ăn chơi sa đoạ, rốt cuộc được đưa ra pháp trường để thí tốt.