Nhìn khác về tướng Nguyễn Chí Vịnh (1)

  • Bởi tqvn2004
    10/12/2009
    2 phản hồi

    Kỳ 1: Chuyện vặt kể trước

    Có một chi tiết tiểu sử tướng Vịnh mà hầu hết các bài viết sử dụng để tấn công, ông bị đuổi khỏi trường Đại học kỹ thuật quân sự.

    Sự thật, trẻ con hơn rất nhiều chứ không đen đúa đến thế và sự thật, có một thời rất đáng ngợi ca cho quân pháp bất vị thân của quân đội.

    Nguyễn Chí Vịnh chỉ là một trong 28 chú con tướng từ đại đến thiếu đợt ấy bị kỷ luật can tội, đói bẻ khoá kho quân nhu kiếm cái bỏ bụng. Con đại tướng: giật quân hàm dưới cờ; con thiếu tướng: chăn bò Ba Vì hai năm. Con nhà tông, các chú nay đều thành đạt cả vì không ai tiếp tục chọn bẻ khóa làm nghề. Người theo binh nghiệp thì lên đến tướng tá như chú Vịnh, người thành đại gia tiền đông như quân Nguyên, người mài quần thành kỹ sư vật lý nguyên tử và một người rất thân tớ, cũng thành siêu đại gia sở hữu lũ vịt giời sau ba lần lên xe bông. Hắn chưa có ý dừng lại vì thầy bói chắc chắn, hắn sẽ có thằng ku chống gậy. Tiếng tây tiếng u nói như cái máy khâu tiếng Việt hắn ngọng từ vợ.

    Dùng kỷ luật quân sự với quý tử, tới sát thời đổi mới tớ còn gặp một trường hợp nữa. Cụ quan đầu Đảng thời chiến, lấy nhà tù làm trường học cho con và thế là thằng bạn tớ chăn kiến 8 tháng trong Chí hòa vì tội đàn đúm với người Việt gốc bông những năm 79. Đường xa thiên lý, cụ bỏ chính trường về làm văn chương trinh thám, không thấy cuốn nào cụ viết chuyện con mình kể cả bóng gió.

    Thuở học trò nghịch kinh thiên phá động địa, ấy là tư chất của người thông minh năng động, tiềm ẩn nhiều khả năng sáng tạo và khả năng thủ lĩnh sau này. Lấy một lỗi lầm tuổi trẻ đem phủ trùm suốt chiều dài đời người thì không chỉ là định kiến mà còn là ác tâm.

    Kỳ 2: pháp lệnh tình báo và nghị định 96/CP

    Pháp lệnh tình báo, văn bản luật cao nhất mà Ủy ban thường vụ quốc hội được quyền ký, chỉ mang tính chung nhất do bác Khỏe ký ngày 14/12/96. 9 tháng sau, nghị định 96/cp hiện thực hóa pháp lệnh ấy ra đời, do bác Sáu Dê ký.

    Toàn bộ nguồn cơn bắt đầu từ cái 96 ấy mà ra. Diễn giải đơn giản nhất là thế này.

    Trước 96/cp, quân đội chỉ làm thuần những cái thuộc về quân đội thôi. Ví như bác Phạm Xuân Ẩn, chui vào hàng ngũ đối phương săn tin đánh nhau rồi phân tích tổng hợp sẽ sứt đầu mẻ trán hay chỉ chửi đổng như bà mất gà, gần giống như nhà báo săn ông ôm xương vợ ngủ 7 năm. Sau đó nhà báo tranh phản biện luận ra bệnh ái tử thi, cơ quan chức năng sẽ kết luận ái tử thi là làm tình hay là ngủ khò khò với xác chết.

    Điểm cơ bản nhất của 96/cp là cho phép chui cả vào hàng ngũ ta để săn tin, đặc biệt những thông tin liên quan đến cán bộ trung cao cấp. Vấn đề ở chỗ, toàn bộ phần việc mà 96/cp cho phép quân đội làm thì lại dẫm nguyên chân cả bàn lên an ninh công an. Lạy hồn, may mà hai cơ quan này đoàn kết nhất trí chứ nếu không, hàng tá trường hợp như chị Xương Thịt bên tình bên tù bên nào nặng hơn, đã xẩy ra.

    Thời điểm năm 96, internet, blog… chưa phổ cập như tiến sĩ bây giờ nên việc thu thập các nguồn tin, đặc biệt tin về các bác to to, được xem như hàng quý hiếm. Các bác mốt hai mốt lại chưa có nhiều kinh nghiệm lẫn mối trong địa bàn mới được giao này để phối kiểm nguồn tin như các bác hai nhăm, thế nên không tránh khỏi những hệ lụy, cho cả chủ lẫn khách thể.

    Dĩ nhiên, chính trường nếu chỉ đơn giản thế thì nửa dân số Cừu đã ứng cử làm quan rồi. Và cũng dĩ nhiên, làm gì có quyền năng tuyệt đối ở xứ Cừu, kể cả Chúa.

    (còn tiếp)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Trích: "Lấy một lỗi lầm tuổi trẻ đem phủ trùm suốt chiều dài đời người thì không chỉ là định kiến mà còn là ác tâm."

    Đây điểm sáng của hth trong tư duy, nhưng hth phải viết ra công khai kết luận là: chế độ CS còn Ác tâm hơn ngàn lần vì CS còn định kiến cả lý lịch 3đời cơ mà.

    (lưu ý : thời Chí Vịnh bị đì, chẳng qua là Chí Thanh đã chết rồi và khi đó chẳng có Lđ CS VN đương vị nào thèm đoái hoài tới tên tuổi Chí Thanh cả !)

    Tên tác giả viết:
    Nguyễn Chí Vịnh chỉ là một trong 28 chú con tướng từ đại đến thiếu đợt ấy bị kỷ luật can tội, đói bẻ khoá kho quân nhu kiếm cái bỏ bụng. Con đại tướng: giật quân hàm dưới cờ; con thiếu tướng: chăn bò Ba Vì hai năm.

    Tác giả có bằng chứng nào không?
    Nói mà không đưa dẫn chứng, khác nào xem độc giả Dân Luận là đám trẻ con hay sao?