Martian Mobile - Chủ Tịch Ngân Hàng Trung Ương: Alan Greenspan thứ II

  • Bởi martianmobile
    06/12/2009
    5 phản hồi

    Martian Mobile

    Trong tuần vừa qua đã được bắt đầu bởi biến cố Dubai và chấm dứt với chỉ số thất nghiệp, nhưng có lẽ quan trong nhất là buổi điều trần cho sự tái bổ nhiệm Chủ Tịch Ngân Hàng Trung Ương:Ben Bernanke.

    Bốn năm cách đây khi Tổng Thống George W. Bush bổ nhiệm ông Ben Bernanke vào chức vụ Chủ Tịch Ngân Hàng Trung Ương, không một ai biết ông ta sẽ hành động như thế nào nếu có các biến cố về kinh tế. Sau bốn năm, chúng ta đã hiểu rõ thêm về Ben Bernanke.

    Thực chất di sản của Alan Greenspan về chính sách tiền tệ là đi khỏi luật lệ Taylor Rule, theo đó chính sách tiền tệ sẽ phải phản ứng với phân lời khi tỉ lệ lạm phát xẩy ra. Tại sao lại có thể so sánh Alan Greenspan với John B. Taylor? Chỉ vì Greenspan không cứu chữa vấn đề kinh tế mà chỉ đẩy quanh vấn đề không giải quyết vào cội rễ của nó, tạo ra tình trạng tiền tệ dễ dẫi và kết quả là tạo ra những chuỗi chu kỳ bong bóng kinh tế. Ben Bernanke không những tiếp tục theo đuổi con đường của Greenspan mà Bernanke còn rập khuôn từng vết lỗi lầm của Greenspan một cách giáo điều. Có thể nói chính sách của Bernanke là "con đẻ của chủ thuyết" Greenspan. Lỗi lầm hơn nữa là Bernanke còn nhấn sâu thêm vào như những biên pháp như vung tiền quá trán, dễ dãi còn hơn cả Greenspan.

    Ngay cả hiện nay Bernanke cũng từ chối không chịu xác nhận là Ngân Hàng Trung Ương trong quá khứ phải chịu trách nhiệm trong việc để phân lời thật thấp đến nỗi xẩy ra tình trạng đổ vỡ về kỹ nghệ địa ốc và tài chánh hiện nay. Và cũng tại vị trí này Ngân Hàng Trung Ương thay vì phải giải quyết vấn đề, Bernanke lại tiếp tục đặt phân lời xuống còn gần 0% và thẩy vào hệ thống kinh tế cả ngàn tỉ để mua lại sự ổn định tạm thời. Cái bong bóng địa ốc trước đây một năm nằm trong tay tư nhân, cám ơn sự dễ dẫi tiền bạc của Ngân Hàng Trung Ương, ngày nay cái bong bóng này vẫn không giải quyết được và được chuyển vào tay chính phủ và người dân Hoa Kỳ. Sự lỗ lã của các tay tài phiệt ngân hàng tư nhân trước đây, với sự toa rập của Ngân Hàng Trung Ương, ngu dốt của Quốc Hội, thỏa hiệp của Nhà Trắng, người dân Hoa Kỳ hôm nay phải ôm cái bong bóng địa ốc này qua các chương trình trợ cấp như TARP,...

    Bernanke đã lợi dụng ảnh hưởng khi dùng sức mạnh về chính trị của Ngân Hàng Trung Ương in tiền một cách thiếu kiểm soát* để mua các chứng khoán địa ốc (mortgage securities), chứng khoán Trái Phiếu (Treasury securities), loan nợ thương mại (commercial paper), và những tài sản, cổ phần của Wall Street. Những điều trên làm lợi cho những ngân hàng tài phiệt Wall Street, những đối tác ở giữa buôn bán những chứng khoán này cho Ngân Hàng Trung Ương. Điều trên chứng tỏ Ngân Hàng Trung Ương đã trái phép khi mua bán những G.S.E này vì luật lệ chỉ cho phép Ngân Hàng Trung Ương mua những chứng khoán của chính phủ hay được hậu thuẫn của chính phủ không thôi.

    Tại sao chính sách của Bernanke là con đẻ của Greenspan? Trong 12 năm làm việc của Greenspan, Ngân Hàng Trung Ương không bảo vệ quyền lợi của người tiêu thụ (consumer protection), Bernanke tiếp tục đi theo chính sách này. đến khi Quốc Hội thông qua đạo luật bảo vệ người tiêu thụ trong vụ subprime mortgages, Ngân Hàng Trung Ương cũng chỉ miến cưỡng ngó vào. Bernanke chỉ thực sự nhúng tay trước khi có sự tái bổ nhiệm vào Chủ Tịch Ngân Hàng Trung Ương. Chủ Tịch Greenspan đã có thành kiến trong việc bảo vệ người tiêu dùng. Thay vì kiểm soát kỹ các ngân hàng lớn nhất và đang trong tình trạng nguy hiểm, ông ta lại bỏ ngỏ không đặt tầm quan trọng của nó và kết cuộc là đẩy các bảng quyết toán (balance sheets) cho nó ngày càng trở nên nguy hiểm hơn.

    Khi Brooksley Born, Chủ Tịch Hội Đồng Commodity Futures Trading Commission (CFTC), bắt đầu lên tiếng lo ngại cho các vốn tái sinh (derivatives) trở nên quá rủi ro, Chủ Tịch Greenspan phối hợp với các quan chức trong chính quyền Clinton và các Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa lẫn Dân Chủ tấn công bà.

    "...
    sau khi bị những người có quyền lực trong giới tài chính - ngân hàng bác bỏ, bà Born đã tung bản báo cáo của mình ra cho báo chí, như vậy không những chỉ giới quản lý tiền tệ mà cả những người có tiền, người đầu tư và nói chung cả xã hội đều biết về hiểm họa sụp đổ không thể tránh của hệ thống tài chánh phố Wall từ năm 1998! Hơn nữa, không chỉ một mình Brooksley Born lên tiếng cảnh báo về hiểm họa này, nghiên cứu của nhiều chuyên gia tài chánh khác cũng đưa ra kết quả tương tự
    http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?p=401078"

    hay

    "ai cũng biết là những người ngăn trở bà Brooksley Born việc kiểm soát những vụ derivatives là:
    . Federal Reserve chairman Alan Greenspan (đảng Cộng Hòa)
    . Treasury Secretaries Robert Rubin (đảng Dân Chủ)
    . Lawrence Summers (đảng Dân Chủ - hiện nay cố vấn cho Tổng Thống Obama)
    . SEC Chairman Arthur Levitt (đảng Dân Chủ)
    . Tổng Thống Clinton (đảng Dân Chủ) bổ nhiệm bà nhưng không ủng hộ kiến nghị này.
    . Quốc Hội (đảng Cộng Hòa lúc bấy giờ)
    http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?p=401078"

    Ngân Hàng Trung Ương đã thành công trong việc thay đổi luật lệ và ngăn chặn Brooksley Born hay những người khác muốn kiểm soát vốn tái sinh (derivatives). Sau khi nắm quyền Chủ Tịch, Bernanke đã không thèm đả động hay có các biện pháp thay đổi thắt chặt việc này cho đến khi nó trở nên quá rõ ràng là kinh tế Hoa Kỳ bắt đầu đi xuống vực thẳm chỉ vì nó... đến lúc này thì trở nên quá trễ.

    Chủ Tịch Bernanke và Chủ Tịch Greenspan nói thật nhiều về minh bạch, cả hai dùng rất nhiều con số, bản vẽ, họa đồ nhưng đều không nghĩa lý gì khi không hành động không đi với việc làm. Khi Chủ Tịch Bernanke nhậm chức, ông hứa hẹn rất nhiều với Quốc Hội về sẽ minh bạch về các hành động của Ngân Hàng Trung Ương khi năn nỉ Quốc Hội cho ngân sách của Quỹ TARP. Hôm nay không một ai biết Ngân Hàng Trung Ương đã mua những gì cho chương trình này. Quốc Hội Hoa Kỳ đã phải thông qua đạo luật H.R. 1207 của dân biểu Ron Paul tại Hạ Viện với số phiếu 307 of 435 bắt buộc Bernanke cho quốc hội biết ông ta đã mua bán những gì với cả ngàn tỉ dollar chi tiêu. Thay vì phải minh bạch cho những vấn đề còn tồn tại của cuộc khủng hoảng kinh tế kỳ này. Bernanke vẫn tiếp tục tìm mọi cách trốn tránh trả lời QUốc Hội về những chi tiêu của Ngân Hàng Trung Ương và vận động hành lang để đạo luật H.R. 1207 không được thông qua tại Thượng Viện.

    Chủ Tịch Greenspan đã bán đứng sự độc lập Ngân Hàng Trung Ương cho Wallstreet mỗi khi Wall Street cần đến. Đến nỗi đã có danh từ “Greenspan Put” khi "Wall Street needed a boost" nhưng Greenspan vẫn chưa đến nỗi bằng Chủ Tịch Bernanke. Sự độc lập của Ngân Hàng Trung Ương đã được Bernanke dẹp bỏ mỗi khi có những áp lực chính trị từ chính quyền Bush hay Obama và kết quả là Ngân Hàng Trung Ương hôm nay là một cánh tay nối dài của Ngân Khố Hoa Kỳ. Hôm nay sự độc lậpcủa Ngân Hàng Trung Ương chỉ là trò cười của mọi người.

    Khi Chủ Tịch Greenspan muốn Quốc Hội ban thêm nhiều quyền hành cho Ngân Hàng Trung Ương để đối phó cho những biến cố cho hệ thống Kinh Tế Hoa Kỳ:
    "I believe that the tools available to the banking agencies, including the ability to require adequate capital and an effective bank receivership process are sufficient to allow the agencies to minimize the systemic risks associated with large banks. Moreover, the agencies have made clear that no bank is too-big-too-fail, so that bank management, shareholders, and un-insured debt holders understand that they will not escape the consequences of excessive risk-taking. In short, although vigilance is necessary, I believe the systemic risk inherent in the banking system is well-managed and well-controlled."
    Thì nhìn vào những hành động của Bernanke trong những năm tháng vừa qua, dùng Ngân Hàng Trung Ương tung tiền một cách phí phạm cho các chương trình như bảo lãnh các ngân hàng thật lớn, các công ty thương mại, hãng bảo hiểm và ngay cả đến các công ty ngoài kỹ nghệ tài chánh như hãng GM, Chrysler với lý do là quá lớn để bị xụp đổ "too big to fail", có lẽ đến lúc phải tự hỏi là nếu ban cho Greenspan những quyền hành mới này, Ngân Hàng Trung Ương chính là "thật quá lớn để bị xụp đổ" và hành động này biểu hiêu cho một thứ "đạo đức nguy hiểm" cho nước Mỹ khi tưởng thưởng cho một người mà Quôc Hội Mỹ đang hoài nghi.

    Thay vì lấy tiền cứu trợ của chính phủ cho người tiêu thụ vay trả tiền nhà hay cho các công ty mượn vốn để thúc đẩy kinh tế và làm sạch sẽ các bảng quyết toán (balance sheets), thì các ngân hàng "quá lớn để bị xụp đổ" đã dùng tiền này để trục lợi qua việc buôn bán commodities, fast-trade, tưởng thưởng cả tỉ dollar cho các giám đốc trước mặt Bernanke. Tại sao? Chỉ vì Chủ Tịch Bernanke đã uốn mình chấp nhận áp lực của Goldman Sachs và Wallstreet và nhắm mắt chấp nhận biện luận của họ. Bernanke đã tạo ra một loại Ngân Hàng ma trong đó các giám đốc của Goldman Sachs và Wallstreet trục lợi trong việc mua bán Chứng Khoán Thị Trường.

    Cho dù những phê phán trên không đúng, thì việc cứu trợ AIG cũng là việc đáng xấu hổ. Khởi đầu Bernanke nói với Quốc Hội là phải cứu trợ AIG bởi vì nó sẽ tạo ra một nguy hiểm giây chuyền cho các công ty và các quốc gia đã mua "credit default swaps - CDS." Nhắc lại là credit CDS là những cái mà chính Chủ Tịch Greenspan và Chủ Tịch Greenspan đã từ chối không muốn kiểm soát từ đầu chỉ vì áp lực của Wallstreet. Thực tế là khi Inspector General điều tra thì Bernanke không thèm thương lượng với các công ty hay quốc gia mua CDS và kết quả là Ngân Hàng Trung Ương đã trả đủ 100% (at-par) số tiền cho các chủ nợ của AIG thay vì phải đàm phán để để tiết kiệm tiền của dân chúng Mỹ. Ngoài ra Chủ Tịch Bernanke đã dùng ảnh hưởng của mình, với hợp tác của Chủ Tịch The FED của New York lúc đó là Geithner - bây giờ là Tổng Trưởng Ngân Khố Hoa Kỳ, cả hai đã quyết định sống chết của những hãng quen biết với mình và giết đi những hãng mà đôi nghịch với Goldman Sachs. Kêt quả là Lehman Brother bị phá sản và Washington Mutual bị gián tiếp giết chết, những hãng được hưởng lợi nhất từ Bernanke và Geithner là Goldman Sachs, Merrill Lynch, và một vài hãng lớn Âu Châu. Tệ hơn nữa là Chủ Tịch Bernanke đã không thương lượng với các người lãnh đạo tại Âu Châu để chia xẻ gánh nặng mà lại lấy tiền dân chúng Hoa Kỳ trang trải nợ nần cho các đại ngân hàng Âu Châu.

    Bernanke đã đi từ thất bại này sang các thất bại khác, từ chính sách tiền tệ cho đến kiểm soát tài chánh, ngân hàng, bảo vệ người tiêu dùng và tính chất độc lập của Ngân Hàng Trung Ương. Từ những chối bỏ là đã có bong bóng từ những quyết định của Greenspan và sau đó Ngân Hàng Trung Ương thiếu trách nhiêm khi kiểm soát nó. Chính sách tiền tệ đã trực tiếp đẩy đồng dollar cho đến tình trạng mất giá trị như hiện nay, Bernanke và Geithner là sản phẩm của lý thuuyết phá sản của Greenspan và đã đẩy kinh tế Hoa Kỳ xuống làm nó thua xa một nền kinh tế một thời lạc hậu và hôm nay lại là kiểu mẫu của thế giới: đó là Trung Quốc. Nên hay không nên ủng hộ một Greenspan thứ II ?

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Khổ một cái là công ty của Mỹ không "ăn hại đái nát" như bạn nghĩ mà họ quá khôn, họ nhìn thấy trước khi chính phủ nhìn thấy, họ tinh vi, tài giỏi và hiểu biết luật lệ của Hoa Kỳ và thế giới hơn là nhân viên chính phủ. Họ biết kẽ hở của luật lệ, họ biết luồn lách, họ là những những chuyên viên mà đôi khi chính phủ phải xin cố vấn từ họ. Có thể nói là họ là những người sẽ đặt khung cho luật lệ trong tương lai vì ảnh hưởng chính trị và kinh tế của họ. Bạn so sánh Bernanke và tập đoàn tài phiệt Mỹ/Thế Giới với Việt Nam thì bạn: một là đánh giá VN quá cao, Hai là bạn hạ đám này quá thấp :)

    Chính phủ Việt Nam và luật pháp VN ban ra chỉ là hình thức và chỉ được dẫn giải và quyết đinh bỏi một thiểu số cầm quyền trong khi luật lệ của Hoa Kỳ và Thế Giới được ban hành với quyền lợi rõ ràng minh định. Do đó không ngạc nhiên khi ông Nguyễn Tấn Dũng than phiền là VN có hơn 20,000 luật sư (?) nhưng không ai có đủ tầm vóc quốc tế chỉ vì: Một là luật sư VN không có tài hay chỉ biết luồn lọt chứ không đủ sức để giải thích luật pháp, Hai là nhũng người có tài thì không chịu uốn cong mình - kết quả là họ bỏ nghề nghiệp hay ngồi tù hay làm việc cho nước ngoài.

    Tóm lại là tôi chỉ muốn người đọc nên có cặp mắt nhìn xa hơn những gì bạn được biết qua báo chí hay chính phủ, không cần biết bạn là công dân nước nào, bạn luôn luôn biết cách phản biện khi thấy những gì vô lý và giữ lại những gì mà đối với bạn là "có lý" thôi.

    MartianMobile

    Nghe bác Người Sao Hỏa nói thì thấy hành động của Bernankee giống hành động của chính phủ Việt nam khi đi cứu các công ty"ăn hại đái nát". Mỹ mà cũng tệ vậy sao?

    Mình không phải là người ủng hộ hay ca ngợi Bernanke nhưng thật sự những điều ông ấy đã làm được không thể phủ nhận, ít nhất cũng ổn định được ngành tài chính. Mặc dù vậy, cái kế hoạch 700 tỷ USD giải cứu ngân hàng của Bernanke ban đầu đã bị rất nhiều nhà kinh tế học phản đối, điển hình nhất là Paul Krungman vì nó đi ngược lại với quy luật của thị trường và những người am hiểu kinh tế đều nhận thấy rằng cái kế hoạch này chỉ làm lợi cho giới tài chính mà thôi hay nói cách khác là giới nhà giàu, chính vì vậy mặc dù TTCK Mỹ khởi sắc từ cuối tháng 2 cho đến nay nhưng tỷ lệ thất nghiệp của Mỹ vẫn lên đến 10% từ mức 8%. Theo Paul Krugman, để ổn định nền tài chính thay vì hỗ trợ các NH này mua các loại chứng khoán dưới chuẩn đầy rủi ro thì chính phủ có thể quốc hữu hóa một số NH lớn để tạo niềm tin cho mọi người đồng thời rủi ro cũng ít hơn, điều này chính phủ Nhật đã làm trong những năm 90 nhưng Bernanke không làm, và chính phủ Mỹ không làm vì đó là Chính trị.

    Nói chung sự việc đã xảy ra rồi, nếu bàn luận cũng không xác nhận được ai đúng, ai sai cả. Nếu có chăng thì nên bàn luận về những vấn đề sắp xảy ra và chưa xảy ra trong tương lai thì hay hơn.

    Cám ơn bạn đã có phản hồi,

    Xã hội ngày nay người công dân được quyền nghe tiếng nói của nhiều phía để biết rằng ai là người có thể làm việc tốt hơn, kết quả hay hơn, tiết kiệm hơn, mang lại lợi ích cho dân chúng nhiều hơn. Công dân ngày nay không phải là những người được chính phủ "ban ơn" hay "bố thí" những gì mà chính phủ muốn. Thời kỳ "phong kiến" ấy đã qua rồi.

    Tôi chỉ muốn bạn đọc nhìn thấy khía cạnh khác của Chủ Tịch Bernanke. Tôi biết rằng nhiều việc làm của ông đã đúng nhưng nhiều việc khác tôi cho là sai hay không hoàn hảo. Nếu bạn đọc lướt qua tin tức của báo chí ca ngợi ông và có cảm tình với Bernanke thì bài này không phải viết cho các người đọc đó. Nhưng nếu người đọc muốn nhìn vào Bernanke trong một lăng kính khác thì hy vọng bài này không làm thất vọng họ.

    Không cứ chỉ có chú ý về vấn đề này, những chủ đề khác trong đó tham vọng của tôi là muốn người đọc biết rằng vấn đề nào cũng nó mặt trái của nó. Không có hại để biết thêm điều mới này. Đây là một thức ăn tinh thần mà người đọc phải biết cách tiêu hóa.

    MartianMobile

    "Vinh khô thịnh suy", nguyên tắc thứ 1 của Kinh tế học "cái gì cũng có cái giá của nó" "tăng nhanh thì mất ổn định rồi sẽ xuống nhanh", không phủ nhận sai lầm của Greenspan khi đặt nặng tăng trưởng hơn ổn định, tuy nhiên người kế nhiệm ông là Bernankee hiện nay đã giải quyết các hậu quả để lại khá tốt. Vẫn chưa thấy sai lầm trong chính sách hiện nay của Bernankee nên không thể kết tội ông ấy được. Còn về phân tích lợi ích thì đúng là kế hoạch 700 tỷ USD và giải cứu NH chỉ làm lợi cho giới tài chính thôi, thực tế người tiêu dùng được hưởng lợi rất ít từ chính phủ, bằng chứng là thất nghiệp đã lên đến 10%. Mặc dù vậy làm chính trị phải biết nặng nhẹ, đặt lợi ích chung lên lợi ích riêng, nếu cứ đấu đá lợi ích, cả lũ chết chung.