Nguyễn Ngọc Già - Từ Trịnh Vĩnh Bình đến hội nghị Việt kiều

  • Bởi tqvn2004
    17/11/2009
    5 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Chắc có lẽ nhiều người còn nhớ Việt kiều Hà Lan TRỊNH VĨNH BÌNH trong vụ án hy hữu - kiện Nhà nước Cộng sản Việt Nam với số tiền đòi bồi thường hơn trăm triệu Mỹ kim.

    Đây là một vụ án tiêu biểu về vấn đề kêu gọi "khúc ruột ngàn dặm hướng về Tổ quốc xây dựng quê hương" mà có lẽ hầu như các Việt kiều đang sinh sống trên toàn thế giới đều biết ít nhiều vì nó diễn ra chưa bao lâu (2005). Ngay khi Việt Nam đang chuẩn bị gia nhập WTO, ông Bình đã quyết tâm theo đuổi vụ kiện. Cho đến nay, mặc dù, người viết bài này cũng cố gắng lục lọi các thông tin về vụ kiện này nhưng chưa tìm thấy kết quả cụ thể, chỉ biết được Nhà nước VN có vẻ như nắm chắc phần thua nên tìm cách thương lượng với ông Bình (nếu có ai biết được thông tin chính xác kết quả vụ kiện này (chắc khó), vui lòng cung cấp cho tất cả mọi người để cung xem và suy gẫm). Trong bài này, người viết chỉ muốn gởi vài ý kiến để chia sẻ đến các Việt kiều nhân hội nghị do Nhà nước Cộng sản VN tổ chức sắp diễn ra.

    Ông Trịnh Vĩnh Bình không phải là Việt kiều đầu tiên và duy nhất về Việt Nam đầu tư theo cái gọi là "khép lại quá khứ, hướng tới tương lai" và ông đã mắc bẫy Cộng Sản mà đại diện là anh em Phương Vicarrent - Ngô Chí Đan (Trưởng phòng an ninh điều tra - PA24 - Bà Rịa Vũng Tàu - bọn cướp ngày này hoạt động tại Bà Rịa - Vũng Tàu - địa bàn mà ông Bình về đầu tư) với sự trợ giúp đắc lực của Tổng Cục II - Bộ Quốc Phòng. Ông Bình cũng không phải là Việt kiều duy nhất liên quan kiện tụng, tuy nhiên người viết bài này xin lấy trường hợp của ông để chia sẻ suy nghĩ vì tính chất nghiêm trọng và hy hữu của nó.

    Nguyên nhân đẫn đến việc anh em Phương giăng bẫy để chụp con mồi (ông Bình) bởi một lẽ nghe rất đơn giản nhưng không kém thuyết phục: "giàu có mà không biết điều!".

    Số tài sản mà ông Bình mang về Việt Nam đầu tư là khoảng bốn triệu Mỹ Kim (số tiền khá lớn vào thời điểm cách đây gần 15 năm) trong quá trình đầu tư kinh doanh (khoảng 6 năm) số tài sản của ông Bình đã lên đến khoảng hai mươi triệu Mỹ kim, trong mắt bọn cướp ngày đây là số tiền quá lớn, làm sao trách chúng không thèm khát, cái bẫy được giăng lên để chụp con mồi là điều hiển nhiên phải xảy ra, nhưng ông Trời có mắt, bọn cướp ngày Phương - Đan sau đó cũng trở thành con mồi do chính cái bẫy chúng giăng ra và kẻ cướp mồi là bọn Tổng Cục II, Bộ Quốc Phòng cùng mối quan hệ dính líu chằng chịt đến cả Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Mạnh Cầm, Phan văn Khải, Lê Minh Hương thời đó.

    Đối với đa số Việt kiều đã xa quê lâu năm, hoặc phần lớn sinh cơ lập nghiệp trên quê hương mới, tâm lý sống theo pháp luật và duy lý là tuyệt đại đa số thì việc hối lộ, đút lót, quỵ lụy là không thể chấp nhận, đó là tâm lý bình thường của những người sống trong xứ sở văn minh.

    Làm gì thì làm cũng cần phải có "CÁI CỚ". Đúng quá! Cớ nào hay bằng vu oan và dựng đứng Trịnh Vĩnh Bình là gián điệp đội lốt doanh nhân (?!). Dựng chuyện, vu khống để cướp của lại là ngón nghề quá điêu luyện đối với Tổng Cục II, đối với đồng chí của chúng, chúng còn sẵn sàng dựng chuyện T4, Sáu Sứ v.v... tới cỡ Võ Nguyên Giáp , chúng còn "chơi" thì huống chi một Trịnh Vĩnh Bình - con bò sữa trong mắt chúng cần phải được vắt kiệt bầu sữa và ... thịt luôn con bò là... yên chuyện.

    Cái "sai" của ông Bình là đã mang tư tưởng "tự do làm ăn, pháp luật tối thượng" về "xài" ở Việt Nam và đã lãnh hậu quả. Đối với dân trong nước, có lẽ đại đa số ai cũng biết câu trả lời cho "thượng tôn luật pháp" là: KHÔNG! Không bao giờ có cho đến khi Cộng sản vẫn còn cai trị. Điều mà ông Bình đã trả giá không phải là nhỏ, từ sinh mạng suýt chết cho đến danh dự và tài sản, thì việc ông Bình kiện Cộng sản Việt Nam là điều cần thiết và phải làm, làm cho ông cũng là gióng lên tiếng chuông cảnh báo các Việt kiều khác lấy bài học đau đớn đó mà làm gương, giữ mình.

    Câu chuyện xảy ra tưởng cũ, nhưng trở nên cần thiết và nóng nhân hội nghị Việt kiều. Người viết chỉ dám nhắc lại câu chuyện này cho các Việt kiều mà có thể vì đời sống công nghiệp hiện đại nơi xứ người bị cuốn theo rồi quên đi bài học xương máu về lòng tin đối với Cộng sản Việt Nam.

    Nhìn lại (mười lăm năm có lẻ) câu chuyện Trịnh Vĩnh Bình, để liên hệ đến hiện nay. Chúng ta đều thấy, Cộng Sản VN đang khoác lên mình chiếc áo choàng mới thay cho cái áo đã nhàu nát đến nhàm chán trong mắt mọi người, nhưng tuyệt nhiên, sau chiếc áo đó vẫn lồ lộ nguyên hình là một con sói mà câu chuyện cổ Andersen "Cô bé quàng khăn đỏ" vẫn mãi có ý nghĩa trong nội dung này, các Việt kiều đừng quên con sói trước khi muốn vồ mồi luôn từ từ hành động, bước đầu là: thò chi trái trước, lấp ló, ngó nghiêng, quan sát đông tĩnh con mồi, bước hai thò chi phải trước khe khẽ để con mồi không để ý, bước ba thò chi trái sau... bước bốn... và khi cả bốn cẳng của nó xông vào hết thì lúc đó cũng là lúc cổ họng con mồi nằm gọn trong hài hàm răng lởm chởm của con sói. Hãy đừng là nàng Bạch Tuyết ngây thơ ăn phải quả táo độc của mụ dì ghẻ mà mong các Việt kiều sẽ là cô bé quàng khăn đỏ với tâm hồn trong sáng, lương thiện vẫn nhận rõ con sói là con sói dù cho mi có đội lốt nào đi chăng nữa.

    Có người nói với tôi "chắc bây giờ... đỡ hơn, dù sao cũng vào WTO rồi!", xin lỗi tôi không tin và không bao giờ tin. Luật pháp Việt Nam tưởng có vẻ tiến bộ, tinh thần "hòa hợp, hòa giải dân tộc" trông như khá lên nhiều nhưng những hành xử trên thực tế để các Việt kiều thấy rõ thì có lẽ không cần bàn cãi nhiều.

    Chưa dám bàn đến cái gọi là "Việt kiều yêu nước" hay "khúc ruột ngàn dặm" vì e rằng khiên cưỡng và cảm tính, điều chúng ta cần chia sẻ qua vụ án ông Trịnh Vĩnh Bình cũng như hội nghị Việt kiều sắp tới đó là bản chất cướp bóc cộng với luật lệ do kẻ cướp đặt ra để hợp thức hóa tài sản ăn cướp do Cộng sản Việt Nam chủ mưu từ địa phương tới Trung ương là điều mà các Việt kiều nên lưu tâm xem xét cẩn trọng khi muốn về đầu tư tại Việt Nam.

    Nguyễn Ngọc

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Khách gửi lúc 11:15, 18/11/2009 - mã số 6357

    " Để bù vào kẻ hở do ngốc nghếch VN lại viện lý lẻ cho rằng "cái gì không có luật cho là không được làm" trong khi các nước "cái gì không có luật cấm là cho phép" . Đó là "Định hướng XHCN" để bảo vệ "Tư bản dị dạng" của VN đấy! ".

    Câu này của bác Sương hình như ngược.

    Viết đúng là: Ở các nước tư bản như Mỹ, Đức ....thì " Nhà nước chỉ được làm những gì Luật cho phép " đồng nghĩa với " cái gì không có luật cho là không được làm "

    Nhưng bác Phan Minh Ngọc thì cho rằng: Nhà nước được làm những gì luật không cấm, và như thế là hợp pháp.

    Tuy nhiên bác Phan đã quên cụm từ " độc tài chuyên chính ".

    Viết đúng là: Nhà nước độc tài chuyên chính được làm những gì luật không cấm: Như thế là hợp pháp.

    NÓNG LẠI CHUYỆN TRỊNH VĨNH BÌNH
    Năm 1987, ông Trịnh Vĩnh Bình từ Hà Lan mang về Việt Nam 4 triệu USD để đầu tư làm ăn. Do va chạm quyền lợi riêng tư của một số cá nhân quyền thế ở Vũng Tàu cũng như đụng chạm vào bao nhiêu chuyện nhạy cảm phức tạp khác, ông Bình bị sa vào con đường lao lý một cách oan khuất, khó hiểu. Ông bị tòa án BRVT kết án 13 năm tù và bị tịch biên toàn bộ tài sản vào năm 1988. Nhưng lại vì một lý do khó hiểu nào đó, ông Bình "được đào thoát khỏi Việt Nam" đang lúc bị công an di lí từ Nam ra Bắc theo đường máy bay.
    Năm 2005, ông Bình khởi kiện nhà nước Việt Nam ra tòa án quốc tế để đòi bồi thường 100 triệu USD.
    Không biết vụ kiện ấy đi tới đâu thì năm 2006, ông"được Chính phủ VN giải quyết miễn chấp hành hình phạt tù, cho về Việt Nam. Đối với tài sản, Chính phủ xem xét phần nào hợp lý sẽ giải quyết cho ông Bình theo quy định của pháp luật" (Theo Thanh Niên).
    Và bây giờ nhiều chuyện hậu Trịnh Vĩnh Bình lần lượt diễn ra

    Mời đọc tiếp...

    http://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/06/nong-lai-chuyen-trinh-vinh-binh.html

    Qua bài học của Trịnh Vĩnh Bình những việt kiều muốn mang tiền về VN để đầu tư cũng nên rút kinh nghiệm. Luật pháp VN chưa đảm bảo được tính nghiêm minh còn lệ thuộc vào đảng... thiếu dân chủ, thiếu tự do ngôn luận và tự do báo chí, nhân quyền người dân chưa có. Thì không và không đảm bảo được tiền của các vị khi quí ngài muốn qui chụp...

    Ai kinh doanh không dựa vào luật pháp mạnh mẻ mà dựa thế chánh trị và kẻ hở luật pháp để có đặc quyền đặc lợi trước sau cũng gặp rắc rối vì chánh trị luôn có phe nhóm, luật pháp có kẻ hở sẽ có người có lúc thấy ra và dùng cách "hồi tố" hay "luật riêng" "luật rừng" gì đó để quy tội vì ganh ghét.

    Để bù vào kẻ hở do ngốc nghếch VN lại viện lý lẻ cho rằng "cái gì không có luật cho là không được làm" trong khi các nước "cái gì không có luật cấm là cho phép" . Đó là "Định hướng XHCN" để bảo vệ "Tư bản dị dạng" của VN đấy !

    Ông Bình xin mua đất đai trồng rừng khi nhà nước không có luật cấm bán đất rừng cho nên khi ông Bình bán đất mình có chủ quyền lý do để bổ sung vốn kinh doanh và bán theo giá thị trường lời lớn thì bị cho là có tội. Ông Bình cho mình bán tài sản của mình có chủ quyền là không có tội. Khi xử bằng luật quốc tế ông Bình thắng 100% nên VN phải chịu thỏa thuận bồi thường ngoài tòa !

    Vụ đất Bình Dương bán cho "gia đình cán bộ" cấp cao trong nước, giá rẻ như cho, cũng giống cách làm của ông Bình. Phù phép từ thuê thành bán có chủ quyền và mua đi bán lại lấy lời. Ai lớ ngớ mua lại, cầm sổ đỏ cũng chẳng ai được bồi thường, còn bị quy vào tội chung một đường dây phù phép !

    Việt Kiều Mỹ hay người trong nước khi nào thành công đòi quyền được xử bằng luật Mỹ hãy nói đến làm ăn ở VN. Bộ luật Mỹ là bộ luật hoàn chỉnh nhất thế giới nên khi luật WTO xử không xong thì xử bằng luật Mỹ. Không biết "lệ" của VN mà làm ăn là dễ ...vô tù. Chỉ có công ty sân sau của các ngành của Đảng CS mới biết hết lệ như "công ty môi giới in tiền" của ông Anh mới được khen vì chung chi theo thông tin ban đầu(có thể lên đến 10 triệu đôla) trong số (12 triệu) tiền hối lộ.Công ty của Đảng CS mới là điều nhà nước CSVN muốn nên có thêm "cái đuôi định hướng XHCN" chớ có cả tin đó tưởng giống nền kinh tế thị trường (không đuôi).VN đi vận động các nứơc công nhận nền kinh tế thị trường mà nhiều nước chưa công nhận được vì kinh tế VN "có đuôi" sao làm ăn mà lớ ngớ quá vậy ?

    Dân trong nước như tôi không chịu dựa dẫm thế thần quan quyền thì chỉ có nước làm chút chút sống qua ngày đoạn tháng, hay làm công cho ứơc ngoài để hưởng luật WTO không phải không biết mà không dám làm ăn lớn, không dám vay nợ khi chưa có luật phá sản vì có ngày ra ...gầm cầu. Chỉ cần một ai đó không hài lòng vì chưa được chung chi là sạt nghiệp... !

    Trần Thị Hồng Sương

    Để rồi xem, Việt kiều ham hố sẽ mò về và cắn câu, mất hết tài sản vì cả ngàn lý do, tha hồ chạy mất dép.
    Việt kiều thương nhớ quê hương, bản quán, về chơi thăm thân, thăm quê và cho bà con một ít tiền thì rất tốt. Nhưng, vác cả đống tiền về để đầu tư thì hãy coi chừng bị biến thành " khúc ruột già", hối không kịp!