Phản hồi bài viết "Sinh ra ở đâu mà ai cũng đổ khùng"

  • Bởi tqvn2004
    16/11/2009
    0 phản hồi

    <em><strong>BBT Dân Luận:</strong></em> Bài viết được gửi lên Dân Luận như một phản hồi tới "<a href="http://danluan.org/node/3280">Nguyễn Quang Lập - Sinh ra ở đâu mà ai cũng đổ khùng</a>". Chúng tôi xin tách riêng để giới thiệu tới độc giả Dân Luận (rất tiếc tác giả không để lại bút danh).

    Nói đâu xa bác Lập ơi, ngay trên trang Dân Luận này, vẫn có nhiều kẻ thích khen chế độ tốt đẹp. Rất may, Dân Luận đã không đăng những bài báo như thế, vì Dân Luận khá tỉnh táo, sợ ế nếu mang... tính đảng!

    Nói thật với bác Lập và trang Dân Luận, tôi đã đi nhiều nước trên thế giới, gặp rất nhiều quan khách cho tới người dân thường, đủ các loại tôn giáo đảng phái, tôi chưa thấy nơi nào mà tính cộng đồng vô trách nhiệm như ở VN ta. Nói là tính cộng đồng, bởi quá phổ biến, bởi dân ta hiện nay đang sống cực kỳ vô trách nhiệm với xã hội, với người xung quanh. Cụ thể là: đường phố, dòng sông, quán xá, nhà hàng... nơi nào cũng bẩn thỉu, rác rến. Phải chăng, ý thức hệ của chế độ xã hội chủ nghĩa là sống chết mặc bay, có người khác lo, không cần quan tâm đến môi trường chung, trong đó có chính bản thân mình? Rõ ràng, chế độ ta đã "đào luyện" nên hàng loạt thế hệ có nhân cách ích kỷ, bàng quan, chỉ biết thu vén cá nhân. Điều lạ lùng là người Việt ta rất hảo tâm khi cứu giúp người hoạn nạn, nhưng hầu hết không quan tâm đến sự "giãy chết" của môi trường sống! Chỉ khi dịch bệnh và nước uống quá hôi hám thì người dân mới hiểu ra vấn đề nguy cấp. Còn giới quan chức hiện nay thì khỏi bàn, chúng chỉ lo cho gia đình của chúng, thậm chí tệ hơn bọn lý trưởng, quan phụ mẫu thời Pháp thuộc (bọn tay sai Pháp ngày ấy còn biết giữ gia phong, lề thói tối thiểu, còn biết tôn sư trọng đạo).

    Không biết tới khi nào VN ta mới tạo ra được tính tự giác cho toàn dân. Tính xấu của dân Việt ta đã nổi tiếng đến mức có ông người Đức hỏi tôi rằng: nghe nói ở các cung đường Hồ Chí Minh, nhiều gương cầu lồi (tăng cường tầm nhìn cho những khúc ngoặt, đảm bảo an toàn giao thông) cũng bị người dân tháo gỡ hoặc đập phá, phá chỉ vì... buồn tay, ngứa chân? Tôi trả lời: đúng vậy, thật là điên rồ như người mông muội! Tính xấu và thiếu tự giác đã lan đến tận vùng sâu vùng xa, không riêng ở thành thị Việt Nam. Tôi rất băn khoăn với câu hỏi này, đã tìm gặp nhiều người và hỏi: tại sao lại phá đường tàu, phá những thiết bị giao thông, tại sao cứ vứt rác xuống sông, xả rác ra đường phố? Họ (nhiều thanh niên, trung niên) nói rằng: "Bọn quan chức tham nhũng gấp ngàn lần, nếu thích là chúng ra một quyết định và kéo nhau đến cưỡng chế, giải tỏa nhà dân, để cho mình khổ. Còn bọn doanh nghiệp thì chỉ đề cao lợi nhuận bằng cách luồn lọt, hối lộ để khỏi bị xử phạt về việc gây ô nhiễm môi trường, có khi còn được khen thưởng. Thế thì phá chơi cho bõ tức"!

    Thật ghê rợn, khi người dân không còn niềm tin tương lai, chỉ muốn "không được ăn thì... phá, xả rác cho hôi"!

    Biết đến khi nào VN ta có những dòng sông trong xanh, những con kênh chạy quanh thành phố không có một cọng rác, giống như ở Singapore, Ý, Hà Lan... và nhiều nước khác?

    Nói rằng, mọi thứ đều do thể chế sinh ra cũng không sai, khi cái gọi là cơ quan chức năng cứ đổ vấy trách nhiệm cho nhau. Bởi vì, tại sao ở các thế chế khác (như quân chủ lập hiến hoặc tự do đa nguyên) người ta lại đề cao ý thức giữ gìn bảo vệ môi trường, ít tệ nạn xã hội, ít trộm cắp đến mức phi nhân tính như việc gỡ cả đường ray xe lửa tuyến Bắc - Nam để bán sắt vụn, bất chấp tính mạng hàng ngàn người? Tất cả đều do nền giáo dục giả trá, khen những thứ không đáng khen, tạo ra nền nhận thức quá thấp kém cho người dân. Do đó, dân ta chỉ lo kiếm cái gì đó "bỏ vào miệng", không cần quan tâm những chuyện "xa xôi" như không khí, nước, vệ sinh thực phẩm. Mấy chục năm qua tích tụ, bây giờ Việt Nam có số người ung thư bùng phát nên người dân buộc phải lo lắng. Đó chính là hệ quả tất yếu của chế độ "chỉ lo giữ chính quyền, giữ ghế, đầy rẫy bất công bởi chính quyền quá bê bối, tham lam, xấu xa, nên luôn sợ bị lật đổ", còn đâu thời gian và tâm huyết để lo cho dân, cho nước, huống chi lo cho chuyện môi trường.

    Nguyên nhân sâu xa là thế. Do chính quyền vô trách nhiệm, đừng trách người dân cũng tỉnh bơ trước mọi vấn nạn, và ai lo thân nấy. Như vậy, không thể nói khác được, một xã hội muốn văn minh và công bằng thì không thể để chế độ độc tài như VN ta tồn tại. Nói cách khác, ở chế độ độc tài đảng trị như VN ta hiện nay, hai chữ "sạch, đẹp" chỉ có ở chốn thượng lưu, quý tộc, hoặc nơi dinh thự của bọn quan chức phè phỡn mà thôi! Hễ nơi nào có bà con thân tộc hoặc quê hương bản quán của mấy tay bộ chính trị, thì đường sá nơi ấy được "hưởng xái". Ở thành phố cũng vậy, các con đường có quan lớn tá túc thì dân đen được "xài ké" chút đỉnh về hạ tầng trơn tru, điện nước ít bị cúp phựt thất thường. Còn các nơi khác, cứ mặc cho dân ta tha hồ hít, ngửi, đằm mình trong tăm tối, chưa biết bao giờ thoát ra được.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi