Hồi ức về cách mạng đẫm máu của Trung Quốc qua sáu thập niên

  • Bởi tqvn2004
    02/11/2009
    2 phản hồi

    Một cựu Hồng Vệ Binh nhớ lại những năm đầu khi Đảng Cộng Sản lên nắm quyền lãnh đạo tại Trung Quốc.

    Một trận đấu súng giữa hai nhóm sinh viên vừa kết thúc, và Susan Liu, người vẫn đang trong tuổi thiếu niên, được rủ đi bởi một người bạn để xem kết cục. Thi thể được chất đống trong giảng đường làm gương cho kẻ khác, nơi nạn nhân chảy máu be bét được đặt nằm trong những chiếc chậu lớn chứa đầy chất bảo quản.

    Sau khi xem cảnh này, nhóm của bà Liu tụ tập lại để bàn bạc về cách trả đũa. “Trong những cuộc thảo luận này, tôi run lên vì sợ hãi,” bà nói. “Tất cả đều là bàn bạc cách giết người.

    Giờ đây, dù đã 59 tuổi và đang sống tại New York, bà Liu vẫn hồi tưởng lại những năm tháng từng phục vụ cho chế độ Trung Quốc. Mặc dù bà đã chuyển sang Hoa Kỳ từ năm 1988 và thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vào năm 2004; bà từng là một Hồng vệ binh – công cụ được sử dụng bởi ĐCSTQ trong các cuộc cách mạng bạo lực của nó.


    Hai người phụ nữ Trung Quốc đi ngang qua một bức tranh Hồng vệ binh trong thời Cách mạng Văn hóa tại một cuộc triển lãm nghệ thuật ở Thượng Hải vào ngày 17-04-2008.(Ảnh Mark Ralston/AFP/Getty Images)

    Các nhóm sinh viên có thể lấy súng và bắn lẫn nhau. Có thi thể ở khắp nơi,” bà Liu nói thông qua một thông dịch viên người Hoa. “Họ có thể lấy xác chết và đặt chúng trên quảng trường thành phố để mọi người đều có thể thấy.

    Điều này có thể làm gia tăng hận thù. Người dân muốn trả thù và sẽ có thêm các cuộc giết chóc,” bà Liu nói. “Mỗi thành phố lớn đều trong tình trạng tắm máu như vậy.

    Sinh viên giết hại sinh viên, địa chủ bị săn lùng như là ‘cánh hữu’, và tín đồ tôn giáo bị đánh đập nơi công cộng vì ‘truyền bá mê tín’. Đó là những năm 60 tại Trung Quốc, trong cao trào của cuộc Cách mạng Văn hóa – một trong nhiều cuộc vận động chính trị khi ĐCSTQ vẫn đang thiết lập sự thống trị.

    Phong trào này được khởi xướng bởi Mao Trạch Đông nhằm hủy diệt văn hóa truyền thống và thiết lập một văn hóa mới – chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa vô thần. Trong 10 năm của cuộc vận động, hơn 7 triệu người đã bị sát hại.

    Nếu bạn càng đánh mạnh hay đấu tranh mạnh với những người đồng chí của bạn, nó càng thể hiện rằng bạn trung thành với Đảng,” bà Liu nói. “Nó được phán xét theo cách đó.

    Những ngày đầu

    Kể từ khi cuộc cách mạng cộng sản tại Trung Quốc bắt đầu vào năm 1949, các thế hệ trẻ thường được sử dụng để bức hại các thế hệ già hơn. Sách giáo khoa và tuyên truyền cộng sản đã được sử dụng như một công cụ truyền bá.

    Rất nhiều lần, những đứa trẻ đánh đập cha mẹ chúng nếu chúng tin rằng cha mẹ chúng là phản cách mạng,” bà Liu nói. “Đây là mức độ của sự tẩy não.

    Gia đình tôi có truyền thống chống Đảng,” bà nói.

    Bà của bà, một địa chủ giàu có, đã bị đánh tới chết vào những năm đầu ĐCSTQ nắm quyền. Những lời đồn đại được lan rộng rằng mẹ của bà kế thừa tiền của, vì vậy bà và gia đình bà đã phải rời thành phố quê hương và phải đối tên. Cha của bà bị dán nhãn là ‘cánh hữu’ chỉ vì biết đọc và biết viết và cũng phải tha hương.

    Nếu bạn không đồng ý với cảm giác lịch sử của họ, họ sẽ phá hủy gia đình bạn và làm bạn khốn đốn,” bà Liu nói.

    Bộ máy tuyên truyền

    Trong những năm làm Hồng vệ binh và đi theo cuộc Cách mạng Văn hóa, bà Liu đã được thăng chức lên nhiều vị trí khác nhau trong Tỉnh ủy. Sau này bà trở thành người điều hành một trong những ban tuyên truyền của chế độ tại tỉnh Thiểm Tây.

    Sự cai trị của họ là bằng tẩy não quy mô lớn và kiểm soát truyền thông,” lời bà Liu. “Tuyên truyền sẽ làm bối rối các khái niệm ‘yêu Đảng’ và ‘yêu nước’, để trộn lẫn chủ nghĩa ái quốc với yêu ĐCSTQ.

    Các ban tuyên truyền đều phục vụ cho Đảng”, bà nói. Khi một công việc được phân công, họ sẽ tìm kiếm tài liệu và chọn ra những điểm ca ngợi ĐCSTQ. Nếu họ làm tốt, họ sẽ được thăng chức. Nếu họ nói những điều tiêu cực về chế độ, họ sẽ có thể phải vào tù.

    Lúc đó tôi biết rằng tất cả là giả dối và vô nghĩa, nhưng không còn sự lựa chọn nào khác. Nếu bạn không làm tốt công việc, bạn có thể bị đuổi, do vậy mọi người đua nhau nói dối,” bà nói. “Nếu bạn nói dối tốt, bạn có thể trở nên giàu có.

    Nó giống như một giấc mơ – làm sao tôi có thể sống qua được những ngày tháng đó”, bà nói. “Thật đáng sợ khi người dân hiện nay vẫn còn tin vào những gì ĐCSTQ nói, họ vẫn tiếp tục nói dối.

    Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

    Hồng Vệ Binh tiếng Anh là Red Guards - tiếng tầu phiên âm ra la tinh là Hóng Wèi Bīng. Chỉ một phong trào quần chúng rộng lớn gồm các thanh niên trẻ do Mao Trạch Đông lãnh đạo và chỉ huy, là lực lượng nòng cốt để tiến hành Cách Mạng Văn Hóa trong khoảng 1966 -1976, với mục đích thanh lọc xã hội. Đám Hồng Vệ Binh khi được giác ngộ dưới ánh mặt trời hồng của Mao CHủ Tịch liền điên cuồng xông vào các trường học đốt sách vở, giết hại giáo viên, trí thức, tư sản, tàn phá nền văn hóa giáo dục của Trung Quốc với một phương châm na ná như ở Việt Nam đó là "Trí Phú Địa Hào, đào tận gốc trốc tận rễ". Kết quả là gần 40 triệu người chết, nền văn minh cổ xưa lâu đời vào bậc nhất thế giới bị tàn phá gần như hoàn toàn v..v...

    Giờ đây khái niệm Hồng Vệ Binh ở Việt Nam ám chỉ những thành phần cháu ngoan bác Hồ như bác í. Từ bé đến lớn chỉ tiếp thu thông tin một chiều, giờ lớn lên một chút vào mạng internet tiếp xúc với thông tin đa chiều được một chút, thấy những cái đó nó không giống với những cái trước đây được học ở nhà trường nên vội nhẩy dựng lên mà không thèm tìm hiểu sự thật. Phong cách này giống hệt mấy đồng chí Hồng Vệ Binh hồi xưa..

    Nguồn: "Hồng vệ binh" là cái quái gì?

    Có một câu chuyện vui về Hồng Vệ Binh trong cuốn Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên thế này:
    Trên diễn đàn trường này, Hồng vệ binh Bắc Kinh to tiếng chửi bới Hồng vệ binh Ðường Sơn ỉa bậy, biến thủ đô thành một nhà xí hôi thối. Hồng vệ binh Ðường Sơn giằng lấy micrô chửi lại, nói không phải họ bậy, mà Hồng vệ binh Thiên Tân bậy. Hồng vệ binh Thiên Tân nhẩy lên chửi Hồng vệ binh Ðường Sơn nói láo, rút Mao tuyển ra chỉ vào một trang. Lời Mao chủ tịch dạy rành rành: "Không điều tra không có quyền phát ngôn".

    Hồng vệ binh Ðường Sơn gạt người Thiên Tân ra, cũng chỉ vào Mao tuyển: "Người nói không có tội, người nghe phải sửa mình". Giằng co chán, chửi nhau chán, họ choảng nhau. Cảnh sát thổi còi te te nhảy vào, cũng lại rút Mao tuyển để giở một trang khác, đọc to cho mọi người cùng nghe, trong đó cũng lại Mao chủ tịch dạy rằng: "Mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân không phải là mâu thuẫn địch ta, phải giải quyết bằng thương lượng".

    Chả là Mao Tuyển lúc đó là kinh thánh, ai cũng phải làm theo Mao mới gọi là hợp pháp. Khổ nỗi lời Mao có những mâu thuẫn và có thể áp dụng một cách tùy tiện, thành ra cãi nhau to. Vì thiếu lý trí mà những Hồng Vệ Binh đã biến mình thành trò cười, và thành tai họa cho cả dân tộc như thế...

    Những tiểu tướng Hồng vệ binh năm xưa day dứt, hổ thẹn khi nhớ lại chuyện cũ

    10 năm động loạn "Văn cách" (Cách mạng văn hóa 1966 - 1976 tại Trung Quốc), có biết bao bậc lão thành cách mạng, trong đó có không ít danh nhân văn hóa nổi tiếng trong và ngoài nước bị hàm oan, chết tức tưởi.Những "tiểu tướng Hồng vệ binh" năm xưa, khi đã đi gần hết cuộc đời, họ mới có thể cất lời sám hối.

    Đồng chí Ngô Hàm ơi, tôi xin chắp nén tâm nhang tạ tội

    Tháng 6/1966, tôi mới 15 tuổi, học sinh lớp 8 Trường Nữ sinh Số 1 Bắc Kinh. Khi đó, trên toàn quốc đang dấy lên làn sóng phê phán vở kịch “Hải Thụy bãi quan” của Ngô Hàm. Liên tiếp được đọc nhiều bài phê phán trên báo chí, thoạt đầu tôi tìm đọc vì hiếu kỳ bởi giọng văn thách thức quyết liệt, lâu dần thấy mê. Sách báo, chữ in, khi đó đối với tôi thiêng liêng lắm.

    Càng đọc càng thấy căm phẫn, tại sao giải phóng đã bao nhiêu năm mà ngay tại thủ đô vẫn có kẻ dám xỏ xiên bóng gió công kích lãnh tụ vĩ đại, chúng tôi liệu có thể “trơ mắt ếch” đứng nhìn không?

    Khoảng hạ tuần tháng 6/1966, vào một buổi chiều chúng tôi đang ngồi thảo luận trong lớp học, bỗng nghe tiếng ồn ào ngoài sân, ngó ra thấy rất đông học sinh các lớp khác ùn ùn chạy ra cổng, la hét: “Kéo tới nhà Ngô Hàm”, “Đi đấu Ngô Hàm!”, “Hỡi các tiểu tướng, xông lên!”.

    Ngay lập tức máu nóng cuồn cuộn trong người, chúng tôi cùng òa lên nhập với mọi người lao ra khỏi cổng trường, rầm rập chạy dọc theo phố Nam Trường xộc thẳng tới trước cổng lớn nhà Ngô Hàm ở phố Bắc Đẩu.

    Nơi đó đang chật cứng học sinh đủ mọi lứa tuổi, tiếng hô khẩu hiệu, tiếng đạp cổng rầm trời dậy đất, khí thế xung thiên tựa như muốn đạp bằng nhà Ngô Hàm.

    Một nữ sinh cấp 3 đang đứng trên bậc thềm cao nhất vung nắm đấm, gân cổ lên gào giọng the thé: “Đả đảo Ngô Hàm!”, “Kẻ nào phản đối lãnh tụ vĩ đại, chúng ta đập nát đầu chó của nó!”. Tiếng đập cửa, đá cửa cùng tiếng la hét quyện với nhau như vỡ chợ.

    Ngay lúc ấy có một cô học sinh nhỏ nhà cách vách với nhà Ngô Hàm kéo tôi và một học sinh nữa chạy luồn sang sân sau nhà cô ta, trèo lên một cây to bước xuống nóc tường xây nhà Ngô Hàm rồi xuống đất.

    Bị cảnh vệ gác nhà Ngô Hàm chặn lại, chúng tôi liền níu kéo, cào cấu chống lại. Không biết ai đã phá tung được cánh cổng, thế là dòng người như nước vỡ bờ ào vào trong sân.

    Loáng cái, căn phòng phía bắc ngôi nhà chật cứng học sinh, Ngô Hàm đang ngồi trên chiếc sofa kê gần cửa sổ, bên cạnh có lẽ là viên thư ký của ông đang ra sức dang tay bảo vệ ông. Nhiều học sinh xô tới hất tung các chồng sách báo, rồi chộp lấy ném tới tấp vào người ông, phun nước bọt vào mặt ông.

    Tôi cố chen được tới ngay bên cạnh Ngô Hàm, hiếu kỳ ngắm nghía, tôi thấy khuôn mặt ông phúc hậu, đôi mắt hiền từ, chẳng giống hình tượng “yêu ma quỷ quái” mà báo chí mô tả chút nào, bất giác tôi dội lên lòng thương cảm, thấy tội nghiệp thế nào ấy.

    Nhưng ngay lập tức nhớ tới Ngô Hàm là kẻ đã dám láo xược phản đối lãnh tụ vĩ đại, thế là lại cố làm vẻ nghiêm trọng cật vấn ông: “Tại sao ông lại dám phản đối lãnh tụ vĩ đại?”. Ông vội lắc đầu và cúi xuống, nói: “Tôi không phản đối lãnh tụ vĩ đại bao giờ!”. Nước bọt do lũ học trò chúng tôi nhổ chảy nhểu từ đỉnh đầu hói của ông trượt xuống trước trán.

    Lát sau thì Hiệu trưởng và Bí thư Chi bộ tới dẫn đám học sinh ra tập trung tại sân trước nhà mở đại hội phê phán tại chỗ, hò hét, hô khẩu hiệu khản cổ một lúc liền kéo đi, cắt cử mấy đứa chúng tôi ở lại trong nhà viết khẩu hiệu, biểu ngữ.

    Tôi cầm một tờ biểu ngữ, đang loay hoay không biết dán ở chỗ nào thật bắt mắt, thì ngó thấy một học sinh đứng phía ngoài cửa sổ gỗ gõ gõ vào tấm kính, rồi đưa bàn tay vã vã lên trán mình, ra hiệu bảo tôi hãy dán luôn tờ biểu ngữ ngay lên trán Ngô Hàm.

    Thoạt đầu, tôi ngần ngừ không nhẫn tâm, nhưng nghĩ ngay tới lập trường giai cấp phải kiên định, liền cố làm ra vẻ hung hăng tức giận, bước tới ấn tờ biểu ngữ lên trán ông.

    Sau khi “Bè lũ bốn tên” bị đập tan, đọc được bài báo kể lại cái chết thê thảm của vợ chồng Ngô Hàm trong “Văn cách” bởi bàn tay “quần chúng cách mạng” là bọn “tiểu tướng Hồng vệ binh” cuồng tín như tôi, lòng tôi bỗng nhói đau.

    Đối với cảnh ngộ thê thảm của cả nhà ông, lẽ nào chúng tôi không có trách nhiệm? 20 năm đã qua đi, mỗi lần nhớ tới chuyện này tôi lại thấy hổ thẹn day dứt. Tới nay, nỗi oan khuất của Ngô Hàm đã được làm sáng tỏ, tôi thầm cáo lỗi với hương hồn ông, cầu mong trên trời xanh cao vời vợi, anh linh ông được an ủi.

    (Lời kể của nguyên tiểu tướng Trương Nghĩa Đông).

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cho đến tận bây giờ, thế kỷ 21, "hai thằng" nối khố gồm 2 nhóm lãnh đạo Trung và Việt vẫn mang nguyên tư tưởng sùng bái này để "dạy" cho toàn dân, hòng đi lên "thiên đường cộng sản".
    Thật là, đấm ngực mà ho, chẳng biết trời có thấu chăng? Mới dây, tôi qua TQ, nghe người dân chửi bới quá trời. Họ bảo, họ chả sung sướng gì hơn VN. Nguyên văn " Bên TQ chúng tôi phải học lý thuyết ông Mao, ông Đặng thì bên các bạn phải học ai"?

    "Giữ ý kiến một người gieo vạ cho muôn người khác"...Ôi biết bao người phải chết chỉ vì cái tội sùng bá cá nhân.