Huy Đức - Bảo Vệ hay Tự Vệ

  • Bởi tqvn2004
    31/10/2009
    4 phản hồi

    Huy Đức

    Cuối cùng, giải pháp bảo vệ an ninh cho ngư dân đã được đưa ra bàn tại Quốc hội. Chưa bao giờ người dân Việt Nam đánh cá trên lãnh hải ông cha lại hay bị Tàu Trung Quốc bắn giết, bắt giữ và cướp bóc nhiều như hiện nay. Tuy nhiên, đòi “các đội tàu đánh bắt xa bờ phải tổ chức những đơn vị dân quân” thì lại rất cần xem lại.

    Tướng Lê Quang Bình, Chủ nhiệm Ủy ban An Ninh Quốc phòng cho rằng: “Dân quân tự vệ biển sẽ được trang bị súng để có thể tự vệ khi bị tấn công, đây là lực lượng nòng cốt giúp người dân khi ra biển, xác định đâu là chủ quyền Việt Nam”. Sáng kiến của ông Bình được Luật sư Nguyễn Đăng Trừng phụ họa: “Trong tình hình tranh chấp chủ quyền Biển Đông rất phức tạp như hiện nay, nếu không tổ chức khai thác đánh bắt liên tục trên vùng biển của ta thì dần dần trong thực tế, chúng ta sẽ mất chủ quyền trên biển”. Ông Trừng nói đúng, nhưng “trang bị súng cho ngư dân” không những không giúp họ bảo vệ được bản thân trước những chiến hạm của giặc ở Hoàng Sa mà còn có thể là cái cớ để những con tàu cá mỏng manh của Việt Nam bị bắn.

    Ở đâu mà Dân không thể tự do đi, đến thì ở nơi đó Nước không có chủ quyền. Nhưng, Nước không thể giữ chủ quyền bằng cách đưa Dân đến nhưng nơi không đảm bảo được an ninh cho họ. Người dân ra biển là để mưu sinh chứ không phải để hy sinh. Đó là lý do mà một số ngư dân đã phải bán thuyền bán lưới khi họ không tìm thấy an ninh cho dù ngoài biển khơi vẫn có rất nhiều tôm cá.

    Tương quan lực lượng và diễn tiến xung đột khu vực Biển Đông cho thấy chúng ta đang ở một thời điểm phải đầu tư thích đáng để xây dựng lực lượng chính quy chứ không phải là dân quân. Tháng 6-2009, trên blogosin, tôi đã đề nghị thiết lập hạm đồn biên phòng Hoàng Sa. Theo đó, “Hạm” sẽ là một căn cứ: vừa tiếp tế cho các lực lượng đang giữ đảo Trường Sa; vừa phát tín hiệu giúp ngư dân xác định “lãnh hải” của Việt Nam; vừa có những đội tàu cao tốc có thể ứng cứu thật nhanh khi ngư dân gặp nạn. Chi phí một chiến hạm như vậy không nhỏ, nhưng với một quốc gia có bờ biển dài, phạm vi rộng và tính chất phức tạp như Việt Nam thì không thể không đầu tư. Chúng ta có đủ tiền nếu việc đầu tư cho an ninh quốc phòng không còn dàn trải.

    “Chiến tranh nhân dân” đã là yếu tố giúp Việt Nam thắng trong những cuộc chiến tranh chống ngoại xâm. Tuy nhiên, “chiến tranh nhân dân” là phương thức chỉ có thể phát động bởi những người dân đang sống trong những vùng có ngoại bang chiếm đóng. Nó cần trước hết lòng yêu nước, căm thù giặc; tuy nhiên, ở đâu mà nhân dân tự phát thì rất dễ bị đàn áp; ở đâu mà những người lãnh đạo kháng chiến biết tạo thành một thế trận thì “nhân dân” sẽ quấy rối, tiêu hao sinh lực địch để khi quân chủ lực xuất hiện thì có thể giải quyết dứt điểm chiến trường. “Mỗi khi tổ quốc bị xâm lăng”, Lòng yêu nước sẽ “trở thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ”. Nhưng, với một quốc gia mà giặc lúc nào cũng ngấp nghé thì phải chuẩn bị chứ không thể chờ đến khi chúng xách súng đến nhà. Tuy nhiên, chuẩn bị mà quá mức cần thiết thì không chỉ lãng phí mà không khéo còn làm sứt mẻ đi hình ảnh anh hùng của quân đội.

    Nếu như trong chiến tranh, khi đang có quân đội nước ngoài chiếm đóng, bên cạnh các quân, sư đoàn, quân đội có thể tổ chức các lực lượng địa phương như: quân khu, tỉnh đội, huyện đội và xã đội. Thì, trong thời bình quân đội chỉ nên tổ chức các sư đoàn chủ lực, có khả năng tác chiến tốt và hình thành các quân đoàn thật nhanh. Vì lực lượng quân chủ lực không cần duy trì quá lớn nên từ sỹ quan cho đến binh lính, thay vì tuyển “nghĩa vụ” thì chỉ tuyển những người có tố chất và tự nguyện lựa chọn binh nghiệp lâu dài. Các doanh trại quân đội vì thế không cần đóng trong các thành phố, nơi chỉ có dân, mà phải đóng ở những nơi có thể cơ động nhanh đánh địch. Bên cạnh các doanh trại quân đội là khu gia binh với đầy đủ các dịch vụ về y tế, văn hóa, giáo dục cho gia đình người lính.

    Tuy nhiên, để đảm bảo khi tổ quốc bị xâm lăng, trai tráng có kỹ năng tham gia chiến tranh nhân dân, trong đời tất cả đàn ông đều phải tham dự một khóa huấn luyện quân sự bắt buộc, có lẽ chỉ cần 3 tháng. Để khóa huấn luyện quân sự này không ảnh hưởng nhiều đến việc học hành và việc làm của đàn ông, thay vì “bị gọi” nên để họ đăng ký vào bất cứ thời điểm nào mà họ cho là thích hợp nhất trong khoảng từ 18 cho đến năm 30 tuổi. Trong số những trai tráng huấn luyện 3 tháng ấy, nếu ai có khả năng chỉ huy và lòng đam mê thì nhà nước trả tiền để họ dự thêm các khóa huấn luyện sỹ quan dự bị. Khi chiến tranh xảy ra, những người ấy có thể đứng trong đội hình các đơn vị chiến đấu, được hình thành bởi các “khung” từ các đơn vị chủ lực hoặc có thể sẽ ở lại trong vùng tạm chiếm chỉ huy chiến tranh nhân dân.

    Chỉ cần cấu trúc lại quân đội rồi dùng cơ sở vật chất của quân khu, của thành đội, của các quận đội, các phường đội đóng trong một thành thành phố thôi cũng đủ để mua cho Việt Nam không chỉ một hạm tàu giữ biển. Khi chiến tranh xâm lược trên toàn cục không có khả năng xảy ra trong một tương lai khoảng 5-7 năm mà vẫn duy trì một bộ máy theo mô hình chiến tranh nhân dân là không chỉ vô cùng lãng phí. Hẳn nhiều người còn nhớ vụ một Phường đội phó Phường 15 Quận 10 chỉ huy các chiến sỹ Phường đội bắt giữ và tra tấn 4 học sinh của trường phổ thông Trần Phú; vụ 3 chiến sỹ Phường đội 15 Gò Vấp đánh chết anh Nguyễn Nhật Minh; vụ các chiến sỹ Phường đội Tân Hưng, Quận 7 dùng gậy và dùi cui đánh mấy thường dân chỉ vì “Phường” rủ đi nhậu mà các thường dân này không chịu.

    Đối tượng chiến đấu của quân đội là giặc xâm lăng, trong bất kỳ tình huống nào, quân đội cũng không được đưa ra để xung đột với nhân dân. Bởi nếu dân mà không còn tin thì khi có chiến tranh quân đội ấy làm sao được nhân dân ủng hộ. Đã là những người được vũ trang thì phải chính quy và phải đặt mình trong doanh trại và trong quân phục. Quyền vũ trang không thể được sử dụng trong một môi trường vô kỷ luật. Đó là lý do, trong thời bình quân đội nên tổ chức thành những đơn vị chuyên nghiệp và tinh nhuệ, có khả năng cơ động cao và chỉ có một mục tiêu duy nhất là bảo vệ tổ quốc, bảo vệ nhân dân.

    Tướng Lê Quang Bình hẳn còn nhớ vụ tàu USS Maddox và “Sự kiện Vịnh Bắc Bộ” ngày 2-8-1964. Khi đang có kẻ đứng bên mình lăm le thì một phát súng bắn đi từ một con tàu nhỏ của ngư dân cũng có thể bị sử dụng như một cái cớ làm nổ ra xung đột. Không thể có một hành động quân sự trên một vùng biển tranh chấp với một lũ giặc đầy mưu mô mà lại không được tính toán chiến lược ở cấp tối cao. Ngư dân khi có súng ống trong tay lại ở giữa biển khơi chỉ cần “cướp cò” là đã có thể kéo cả hai quốc gia vào cuộc chiến. Do vậy, lập “dân quân biển” và “trang bị súng” cho ngư dân không chỉ đặt tính mạng của những ngư dân ấy trong mối đe dọa cao hơn mà còn có thể đặt tổ quốc vào chỗ lâm nguy. Quốc hội nên bình tĩnh để tìm phương cách bảo vệ dân thay vì buộc nhân dân tự vệ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Đã thành thói quen mỗi khi vào Dân luận hay một số trang nhạy cảm khác em đều phải vượt tường lửa . Mấy hôm nay vô tình vào trực tiếp thấy chạy ngon ơ . Sao vậy các bác ? Hay Đảng ta đang dần dần chịu đủi mới ? Nếu thật như vậy thì em xin cảm ơn Đảng đã không trói em và bạn em như ngày xưa !

    DÂN TRONG NƯỚC

    Đọc bài viết của Huy Đức, tôi thấy có một chút mâu thuẫn, đó là "Chiến tranh nhân dân", xin hỏi : chiến tranh của nhân dân, chiến tranh vì nhân dân hay chiến tranh do nhân dân?. Theo thiển ý của tôi, không có bất cứ một dân tộc nào "thích" chiến tranh. Cụm từ "chiến tranh nhân dân" phải chăng chỉ xuất hiện từ khi có cộng sản? Tôi cho rằng cụm từ này là ngụy biện, mị dân, kích động lòng hận thù dân tộc này đối với dân tộc kia, người dân Trung Quốc cũng hiền lương như bao dân tộc khác, cái sai, cái tham, cái mộng bá quyền là của nhóm cầm quyền chóp bu. Đừng lôi nhân dân vào trong cuộc chiến. Điều này không có nghĩa VN không chuẩn bị cơ sở, nhân lực quốc phòng gì cả (ý này tôi đồng tình với Huy Đức).

    "ở đâu mà những người lãnh đạo kháng chiến biết tạo thành một thế trận thì “nhân dân” sẽ quấy rối, tiêu hao sinh lực địch để khi quân chủ lực xuất hiện thì có thể giải quyết dứt điểm chiến trường". Không nên. Thời buổi này là "cái gì cũng bấm nút", không nên sử dụng chiến tranh du kích, tôi cho rằng lạc hậu. Chiến tranh du kích phát huy tác dụng trong thời kỳ chiến tranh với Pháp, Mỹ, không có nghĩa có tác dụng thời nay (thời đại của công nghệ thông tin, vũ khí giết người hàng loạt, vũ khí sinh học v.v...), mặt khác, ai dám bảo đảm một lần nữa cộng sản không lôi cả nhưng phụ nữ và trẻ em vào cái gọi là "Chiến tranh nhân dân" "Chiến tranh du kích", như thế là tội ác! Đừng để có thêm Kim Đồng, Võ Thị Sáu hay tệ hại hơn là một Lê Văn Tám giả dối! Đừng để có thêm "bà mẹ Bàn Cờ" để "nước mắt mẹ không còn vì khóc những đứa con" để rồi từ sai lầm đó đến khi "hết giặc" rồi "Mẹ tôi" ngồi ôm bằng "Tổ quốc ghi công" và sau đó là ... bước ra khỏi nhà để có chỗ cho sân golf, cho resort, cho biện thự nghỉ dưỡng.

    Nguyễn Ngọc

    Những cái đầu vĩ đại nảy sinh những ý kiến vĩ đại chỉ làm hại dân và nước . Ăn lương từ tiền thuế của người dân lại không bảo vệ được cho dân nay lại tính đem dân ra để thí thật là đáng phỉ nhổ . Cám ơn anh Huy Đức đã nói và vạch ra cho những cái đầu vĩ đại thấy cái hại của sáng kiến vĩ đại của các quí ngài ấy .

    Thấu tình đạt lý!
    Rất cảm ơn tác giả bài viết đã nói hộ những suy nghĩ của chúng tôi. Chúng tôi thấy ớn lạnh khi tưởng tượng ra cảnh ngư dân Việt thí mạng một cách oan uổng, vô ích trên biển. Phải, họ mưu sinh chứ không phải ra đấy để hi sinh, mà trong trường hợp đó không thể gọi là hi sinh được, mà là chết oan!
    Quân đội chính quy ở đâu mà phải cần đến dân quân tự vệ? Quân đội chính quy nếu không tổ chức hợp lý chắc gì đã làm nên cơm cháo gì mà hi vọng vào dân quân tự vệ? Thật nực cười cho những chính sách ngớ ngẩn. Xin đừng đưa mạng người dân ra làm thí nghiệm cho những "tối kiến vĩ đại" của các vị nữa!