Hiệu Minh - Khi người Việt bị cảnh sát Mỹ đánh

  • Bởi tqvn2004
    29/10/2009
    2 phản hồi

    Hiệu Minh

    Vụ cảnh sát San Jose (đọc là san-hô-dê) còng tay và đánh đập em Hồ Quang Phương đầu tháng 9 vừa qua đang gây xôn xao dư luận. Em Phương, 20 tuổi, từ thành phố Hồ Chí Minh sang Mỹ học kinh tế tài chính.

    Blog HM cách nơi xảy ra vụ việc 4 múi giờ nên chỉ có thể “bình loạn” thông qua giới truyền thông để hầu bạn đọc.

    Vụ việc qua mô tả của báo chí

    Tường thuật trên báo Người Việt, em Phương cho biết “Chuyện xảy ra cho tôi hồi 9:15 phút tối ngày 3 Tháng Chín. Lúc ấy, một bạn cùng phòng, Jeremy Suftin (da trắng), rửa chén, và xà bông văng vào thịt bò tôi chuẩn bị để nấu ăn. Chúng tôi lời qua tiếng lại, rồi mọi chuyện cũng xong. Khi cầm con dao chuẩn bị lóc mấy miếng thịt bò có dính xà phòng, tôi nói ‘Ở Việt Nam, tôi có thể giết ông bằng con dao này.’”

    Anh Suftin lo ngại cho tính mạng của mình và gọi cảnh sát. Bốn cảnh sát viên đến tại chỗ sau khi nhận điện thoại. Lúc đó, Phương không hề có dao hay vũ khí gì trong tay.

    Theo báo cáo của cảnh sát, cảnh sát viên Kenneth Siegel thấy Phương ở hành lang, hỏi tên nhưng không hiểu Phương nói gì.

    Siegel bảo Phương đứng yên trong khi ông vào phòng tìm ví của Phương xem căn cước. Tuy nhiên, Phương không chịu nghe lệnh của cảnh sát là phải đứng yên, bản báo cáo cho hay.

    Thay vào đó, Phương đi theo cảnh sát viên Siegel vào phòng. Cảnh sát viên Steven Payne Jr. tìm cách còng tay Phương lại. Cảnh sát viên Payne viết trong bản báo cáo rằng anh ta đẩy người sinh viên vào tường khi người này tìm cách chống lại việc còng tay.

    Theo báo Mercury News, Phương nói kính cận của anh bị rơi xuống đất. Khi anh tìm cách nhặt lên, các cảnh sát viên đánh anh. Một bạn cùng phòng khác, Dimitri Masouris, dùng điện thoại để quay cảnh tượng này.

    Phản ứng nhiều chiều

    Cộng đồng người Việt ở đây đang nổi giận và đã có biểu tình. Nhưng có người thì bình tĩnh hơn, đợi kết quả điều tra của chính quyền.

    Bộ Ngoại giao Việt nam nhanh chóng lên tiếng “Dư luận Việt Nam rất bất bình khi biết thông tin về sự việc này. Hành động sử dụng bạo lực và lạm dụng quyền lực của cảnh sát là không thể chấp nhận được và cần phải bị xử lý nghiêm”.

    Lâu lắm mới thấy Việt Nam ta phản ứng nhanh như thế khi quyền lợi hay tính mạng công dân của mình bị đe dọa. Giá như ngư dân Việt Nam bị cướp ở Hoàng Sa cũng được lên tiếng đúng lúc thì tốt biết bao.

    Ngày 27-10-2009, báo Người Việt phỏng vấn ông Andrew Hall, cảnh sát trưởng của Westminster, và được một lời hứa “Cần kiên nhẫn một chút để bánh xe công lý có thời gian khởi động và quay”.

    Các luật sư của đôi bên đang tìm kẽ hở để buộc tội đối phương. Ai thắng không quan trọng, nhưng luật sư vẫn có pay check. Ở nước Mỹ rất hay, không phải bên nguyên hay bị đứng ra trước ống kính tivi hay micro của đám nhà báo, mà họ “nhờ” luật sư “phát ngôn” hộ.

    Luật sư của cảnh sát Kenneth Siegel cho biết anh ta không làm gì sai trong vụ việc đánh sinh viên “Anh Phương phải chịu trách nhiệm về hành vi của bản thân vì không tuân theo mệnh lệnh từ cảnh sát. Anh ta đã chống cự và không tuân lệnh, khiến sự việc căng thẳng”.

    Phía bên anh Phương cũng có luật sư Nguyễn Hoàng Duyên bảo vệ khi thừa nhận, chính ông là người cung cấp đoạn video quay hình cảnh sát đánh người cho báo chí, vì “cảnh sát có nhiều điểm sai trái trong vụ này”.

    Theo luật sư Duyên “Cảnh sát đã không đúng về mặt thủ tục khi bắt nghi can. Cảnh sát đã sử dụng vũ lực không theo các nguyên tắc đã được huấn luyện”. Và ông này bình luận “Tôi cho rằng nhân viên công lực đã đối xử với nghi can như súc vật”.

    Trong đoạn video, tuy không rõ mặt những cảnh sát viên đánh em Phương bằng dùi cui, nhưng nghe rõ tiếng khóc, van xin của người bị đánh. Bất luận em Phương đã “chống người thi hành công vụ” như thế nào thì mấy cảnh sát Hoa Kỳ không thể biện minh cho hành động đánh đập một người “đã bị khống chế”.

    Chỉ có điều, vụ việc đã xảy ra gần 2 tháng, mặt mũi anh Phương đã lành lặn, video mới được tung ra. Giá như video clip ấy được phát tán ngay sau ngày bị đánh thì vụ việc sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều.

    Cách hành xử của người Việt

    Tôi xin kể lại một trải nghiệm của chính bản thân. Khi mới sang công tác bên Washington DC, mới biết lái xe, dù có bằng, hiểu luật lệ rõ qua lý thuyết, nhưng ra đời lại…không nhớ.

    Một lần đưa cả hai đứa nhỏ đi qua đường gần Pentagon có hạn chế tốc độ 25 miles. Ở đó lúc nào cũng đầy cảnh sát. Khi thấy một xe khác đang bị cảnh sát dừng vì lý do nào đó nên tôi vọt ga đi cho nhanh vì không muốn liên lụy.

    Đi được vài phút thì đã thấy một xe cảnh sát lập lòe phía sau, ra hiệu dừng lại. Tạt xe vào mép đường, tôi mở cửa ra khỏi xe, vì theo thói quen ở Việt Nam, phải đến chỗ cảnh sát để trình giấy tờ.

    Viên cảnh sát da trắng đã hét lạc cả giọng “Return to your car, return to your car – Vào trong xe ngay”. Và tay anh đã sờ vào súng ngắn đeo bên hông. Đi thêm vài bước là có thể ăn đạn vì cảnh sát tưởng bị tấn công.

    Hóa ra, ở đây khi cảnh sát kiểm tra giấy tờ thì tài xế phải ngồi yên trong xe, kéo cửa chắn gió xuống, vẫn đeo dây bảo hiểm, hai tay đặt lên vô lăng để chứng minh không có vũ khí trong tay. Hành khách trong xe phải đặt tay lên hàng ghế phía trước.

    Cảnh sát sẽ đi từ phía sau xe lại để kiểm tra giấy tờ. Mọi manh động khác được cho là “chống người thừa hành công vụ” có thể bị bắt, bị đánh hoặc bắn chết mà cảnh sát vẫn vô tội.

    Tuy “phạm luật” như thế nhưng tôi chỉ bị viên cảnh sát nhắc nhở, một cuộc thoát hiểm kỳ lạ.

    So sánh với vụ việc em Phương

    Chuyện gì xảy ra trong nhà thì chỉ có cảnh sát, em Phương và mấy người cùng phòng biết rõ hơn cả. Rõ ràng, em Phương đã đe người cùng phòng “Ở Việt Nam thì anh có thể bị giết”. Việc đó đủ cho người bị dọa gọi cảnh sát.

    Việc Phương không nghe rõ mệnh lệnh của cảnh sát cũng gây ra phiền toái. Miscommunications, thiếu hiểu biết về pháp luật sở tại, dân ta lại hay đùa chết người, như hành khách đùa mang bom lên máy bay ở Việt Nam. “Dọa chơi” dễ bị rơi vào vòng lao lý.

    Việc phân tích đúng sai hãy để cho các luật sư đôi bên và tòa án làm việc. Chỉ có điều, ra trước tòa cần có những chứng cứ cụ thể. Không thể dùng tình cảm quê hương để kêu gọi tòa phán xét có lợi cho mình. Người đồng bào là luật sư Nguyễn Hoàng Duyên đang có dịp chứng minh khả năng bảo vệ “thượng đế” của mình trước “thiên đường” luật pháp Hoa Kỳ.

    Về phần cảnh sát San Jose có thích dùng bạo lực hay không và nhất là phân biệt đối xử với người Việt thì ông cảnh sát trưởng của Westminster sẽ tìm ra câu trả lời. Chuyện cảnh sát từng “quá tay” giết người Việt trong quá khứ đã khoét sâu hố ngăn cách nơi đây.

    Việc em Phương bị đánh đập đã dấy lên nỗi lo ngại tại một nơi được gọi là mơ ước của tự do, dân chủ và nhân quyền nhất thế giới. Hãy xem pháp luật của nước Mỹ được thượng tôn như thế nào qua vụ việc này.

    Nếu em Phương sai, không nghe lời cảnh sát, dẫn đến vụ việc đáng tiếc thì chính em phải rút kinh nghiệm và học được một bài làm thế nào sống ở thiên đường.

    Nếu cảnh sát đã lạm dụng quyền lực, đánh người bị khóa tay thì đến lượt họ phải bị phạt, xin lỗi, đền bù. Khi đó, ai bàn chuyện Việt Nam đưa Hoa Kỳ vào danh sách CPC, Cu Ba phải đứng ra canh tự do và nhân quyền cho nước Mỹ thì cũng không oan :)

    Có điều chắc chắn, ở xứ Mỹ này, vụ việc không thể bắt đầu bằng… khủng long và kết thúc bằng… thạch sùng.

    Hiệu Minh. 28-10-2009

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Ngư dân VN vào tránh bão gần Hoàng Sa bị lính TQ nó đánh cho tơi tả, lại còn tịch thu máy móc ngư cụ. Sự việc đăng ầm ầm trên mạng mà mãi mới đến tai quan chức (bọn này mũi nó thính lắm mà không biết sao vụ này điếc hết). Im thin thít mãi rồi cũng phản ứng yếu ớt: sẽ điều tra, đòi xin lỗi...

    Đến vụ cảnh sát Mỹ thì làm dữ: báo chí giật tít to, đăng hình ảnh, lời khai, nhân chứng, video... phát ngôn bộ ngoại giao lên tiếng...

    Mỹ vẫn là kẻ thù số 1 như cái gọi là "đề cương tuyên truyền" chỉ thị nên tranh thủ dịp này kích động tinh thần chống Mỹ. TQ đểu cáng vẫn là đồng chí đồng chuột, cấm nhân dân phản đối, bức xúc.

    Hay tại đi xe đạp ăn vạ thằng lái ô tô dễ, chứ 2 xe đạp đâm nhau không cẩn thận nó giã lại cho nhừ đòn?