Dạ Nghiên - Những định nghĩa bị đánh đồng

  • Bởi tqvn2004
    25/10/2009
    2 phản hồi

    Dạ Nghiên

    Đảng - Nhà Nước

    Hai từ này, hiện nay luôn được gắn liền với nhau.

    Khi ai đó sai phạm với đảng, thì rất dễ được hiểu ngay là sai phạm với nước với dân. Thực tế đã có nhiều người bất đồng với đảng, và bị vơ ngay là “bất đồng với đất nước”, là “phản quốc”. Trong số đó không ít là nhà văn, ca sỹ v.v... ,nhất là những người đang ở hải ngoại. Ở trong nước, chẳng ai muốn bị mang tiếng mình là phản bội tổ quốc, nên đôi khi không thích cũng không nên nói gì không hay về đảng. Khi ngồi chuyện gẫu quán nước chè, bạn chỉ nói lỡ không tốt về đảng, thế nào cũng bị bạn bè mắng (dù là mắng vui), “Đồ phản quốc”

    Đảng có thể kết tội tôi phản Đảng. Tội ấy tôi xin nhận.

    Nhưng đừng suy diễn rằng phản Đảng là phản quốc và kết tội tôi chống lại đất nước. Đó là sự xúc phạm ghê gớm nhất đối với mỗi con người Việt Nam còn giữ trong mình lòng tự hào và sự khắc khoải chờ mong về tương lai dân tộc.

    » Trương Hùng - trong bài "Phản động là gì?"

    Thời từ nửa sau thế hệ 7x, sinh ra từ mốc thời gian nước ta dành độc lập đến nay, hai định nghĩa này hầu như bị đánh đồng một cách nhầm lẫn, nhất là với những người coi kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước là “không phải việc của mình”. Đa phần đều hiểu nhà nước là đảng, đảng là nhà nước, hoặc là cái gì đó na ná giống nhau.

    Có thể bạn là người đã hiểu vấn đề, và không cho điều trên là đúng. Nhưng bạn hãy ra đường hỏi thử những người xung quanh “nhà nước và đảng khác nhau như thế nào”, đoán xem tỷ lệ người biết chiếm bao nhiêu phần trăm trong hơn 80 triệu dân nước nhà!

    “Nhà nước” đích thực là bộ máy quản lý và bảo vệ chung của toàn dân. Thông thường, nhà nước do dân lập ra và chỉ có một.

    Nhưng “Đảng” thì là một đoàn thể những người có cùng chính kiến về kinh tế, chính trị xã hội, theo đường lối nào đó. Đương nhiên,vì mỗi chúng ta đều có cách nghĩ riêng của mình, nên bên cạnh đường lối cách nghĩ của nhóm người này người kia, sẽ còn nhiều cách tư duy và đường lối khác. Tuy là các đường lối cách nghĩ ấy có thể sai đúng khác nhau. Do vậy, dù là đảng nào đi chăng nữa thì đó cũng không hẳn là của toàn dân. Cùng lắm nó chỉ chiếm đa số, hoặc được đa số dân ủng hộ mà thôi. Ở Việt Nam ta, nhà nước có một và đảng cũng chỉ có một. Đó là lý do dẫn đến sự đánh đồng nhầm lẫn trên.

    Do vậy có thể kết luận, nhà nước chính thức là của toàn dân. Còn đảng thì tuỳ từng trường hợp, nếu không muốn nói là không khi nào là của toàn dân được.

    Chống Cộng - Phản Quốc

    Trong khoảng 4 nghìn năm lịch sử Việt Nam, chỉ có người Việt Nam sống trong khoảng thời gian từ năm 1930 đến năm 2009 ngày nay, cứ tính thêm 20 năm cho tròn 100 năm, cho rằng: “Bọn chống cộng là bọn phản quốc”, và yêu nước là phải yêu cộng sản. Vậy phải chăng, người Việt Nam sống trong khoảng 3 nghìn 900 năm còn lại, khi mà đảng cộng sản với chủ nghĩa cộng sản chưa ra đời để cho mọi người yêu, thì họ đều là người không yêu nước? Trong khi họ chính là tiền nhân xây dựng lên đất nước này với đủ màu sắc văn hoá khác nhau. Và trong số họ, không thể đếm được bao nhiêu người đã đổ xương đổ máu vì lãnh thổ.

    Trong số hơn 2 triệu đảng viên cộng sản trên toàn quốc hiện nay, ai dám đứng ra khẳng định họ không phe cánh, đấu đá nhau, không chống nhau? Như vậy, khi người cộng sản chống người cộng sản thì ai là người yêu nước, ai là người phản quốc? Nếu nói “Chống cộng” là “Phản quốc” thì chính cá nhân các đồng chí trong bộ máy cộng sản kia đã là người không yêu nước mất rồi.

    Cha ông tổ tiên tôi, họ hàng tôi rất nhiều là người của chủ nghĩa cộng sản. Tôi, khoảng nào đó, cũng yêu cộng sản. Nhưng chính tôi cũng công nhận: Định nghĩa “Chống cộng” không khi nào là “Phản quốc”. “Chống cộng” và “Phản quốc”( “Phản động”) chẳng liên quan gì nhau.

    - Dạ Nghiên -

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Ngày xưa chính Hồ Chí Minh còn không dám trắng trợn nói "Trung với đảng Hiếu với dân" mà phải nói "Trung với nước...".

    Sau này (Xích Lô này nhớ mang máng đâu như vào năm 66, 67), lợi dụng tình hình cả nước căng thẳng vì cuộc chiến tranh bước vào giai đoạn máu lửa, ít ai chú ý, đảng bèn đánh tráo khái niệm như hiện nay.

    Về những thủ đoạn tương tự thế này, phải công nhận đảng CSVN là bậc thầy.

    Trên đây mới là những sự đánh đồng mị dân đã được nhiều báo "lề trái" đề cập. Nhưng còn có sự đánh đồng khác, được những nhà lãnh đạo lừa ngay chính các đảng viên:
    Trung với đảng là phải răm rắp tin nghe theo lãnh đạo. Không tin, không nghe lãnh đạo (dù sai lè lè) là phản đảng, là phản lý tưởng cộng sản, phản chủ nghĩa xã hội, phản quốc. Tất nhiên là phản động. Rút cục trung với đảng, trung với nước, trung với lý tưởng CNXH có nghĩa là phải trung thành với lãnh đạo (!), lãnh đạo là đảng là nước là lý tưởng là mơ ước ngàn đời ... Thế nên không ai dám phê bình lãnh đạo. Chi bộ nào cũng toàn đảng viên tốt (!) và trong sạch vững mạnh (!)
    Thực tế lịch sử, cùng một tư tưởng trọng Phật nhưng ở VN trải đến 4 triều đại Đinh Lê Lý Trần. Cùng trọng Nho, có đến 5 triều đại Hồ, Lê, Mạc, Lê trung hưng, Nguyễn. Ngay bản thân Cộng sản quốc tế, mặc dù cùng lý tưởng cọng sản nhưng cũng lần lượt có đến 3 tổ chức liên tiếp thay nhau QT1, QT2, QT3.
    Tuy nhiên, cũng phải nhấn mạnh là dân ta chưa khôn về mặt tư tưởng, trí thức ta còn hời hợt về mặt tư duy. Cho nên, sự thật rành rành thế nhưng ít người phát hiện ra và phần nhiều nhất định không chịu hiểu. Một anh bạn đã kể rằng: Tao đã phân tích đến thế mà chúng nó còn cứ cãi. Ức nhất là toàn tiến sĩ, thạc sĩ, cử nhân mà điếu chịu hiểu. Chẳng lẽ cái đạo Khổng Nho nô tài quị lụy nó ngấm sâu vào đầu óc khiến người Việt ngu hèn đến thế sao?