Trần Đình Hoành - Hắt hủi nhân tài

  • Bởi tqvn2004
    17/10/2009
    0 phản hồi

    Trần Đình Hoành

    Đây, vấn đề chính là đây. Vòi tiền dưới gầm bàn là vấn đề chính. Sự phức tạp của guồng máy hành chánh thực ra không phải là vấn đề. Khi người ta nói đến guồng máy hành chánh nhiêu khê, có nghĩa là người ta hoặc là lớ ngớ mới từ cung trăng đến hoặc là cố tình bẻ lái vấn đề chính sang cái không phải là vấn đề.
    <br /><br />
    <strong>Các vấn đề hành chính chẳng có gì là phức tạp.</strong> Nếu thực sự muốn giản dị hóa guồng máy hành chánh, một viên chức nhà nước chỉ xong cấp ba với năm bảy năm kinh nghiệm là có thể giản dị hóa thủ tục hành chánh đáng kể. Không cần cả phải một tá chuyên gia nước ngoài với vài tá PhDs (và những ngân sách khổng lồ mượn từ Ngân Hàng Thế Giới và các định chế tài chánh quốc tế) mới giản dị hóa hành chánh được.
    <br /><br />
    Nhưng, khi người ta muốn nhận tiền đưới gầm bàn, <strong>đương nhiên người ta phải làm cho guồng máy trở thành nhiêu khê</strong>, vì chỉ như thế mới có người bằng lòng chi “tiền bôi dầu mở” dưới gầm bàn.

    Tin liên quan:

    Chào các bạn,

    Nhân tài đáp ứng chính sách “thu hút nhân tài” của nhà nước (tỉnh Nghệ An trong bài báo dưới đây), chỉ để bị nhà nước hắt hủi. Vấn đề này có 2 lý do khác nhau, nhưng cả 2 lại có thể bắt nguồn từ một.

    1. Lý do thứ nhất là tham nhũng, như anh Trần Văn Hằng, Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An, nói: “Một số người đi xin việc phải mất không dưới 100 triệu đồng.” (Cảm ơn anh Hằng đã rất thẳng thắn).

    Tham nhũng phá hỏng mọi chính sách. Điều này thì quá hiển nhiên. Khỏi phải lý luận dài dòng.

    2. Lý do thứ hai là hệ quả đương nhiên của kinh tế: Nhà nước không thể mang nhân tài vào làm việc khi không có chỗ trống hay ngân quỹ để chọn nhân tài. Muốn là một chuyện, thực tế kinh tế cho phép hay không lại là một chuyện khác. Nhà nước không nên hứa lung tung nếu không biết chắc là mình có thể giữ lời hứa. Cầm tiền trong tay, cầm danh sách ước tính các chỗ trống trong tay, rồi thì hãy hứa. Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy. Hứa mà không làm được thì người ta có thể bảo là dối trá.

    Thật ra, để hấp thụ nhân tài vào địa phương nhà nước không nên chỉ chú tâm vào chính guồng máy nhà nước, vì guồng máy đó không có nhiều chỗ trống. Chú tâm chính phải là phát triển kinh tế địa phương–làm thế nào để (1) các công ty, nhất là công ty tư nhân, mọc ra càng nhiều càng tốt, và (2) đầu tư từ các nguồn ở bên ngoài–ở tỉnh khác hay nước khác–tuồn vào tỉnh mình càng nhiều càng tốt.

    Khi các công ty đầu tư mở hãng xưởng trong tỉnh nhiều, đương nhiên là nhân tài các nơi sẽ tụ về tỉnh.

    Như vậy có nghĩa là, phát triển kinh tế tỉnh là mục tiêu then chốt để tỉnh thu hút nhiều tài lực và nhân lực.

    Vậy thì tỉnh phải (1) áp dụng những phương pháp thu hút đầu tư mà chúng ta đã nghe thấy thường xuyên: Giản dị hóa guồng máy hành chánh (giấy tờ chỉ qua một cửa, thời gian nhanh chóng, v.v…), miễn thuế địa phương trong thời gian đầu, v.v…

    Và, (2) đừng vòi tiền dưới gầm bàn.

    Đây, vấn đề chính là đây. Vòi tiền dưới gầm bàn là vấn đề chính. Sự phức tạp của guồng máy hành chánh thực ra không phải là vấn đề. Khi người ta nói đến guồng máy hành chánh nhiêu khê, có nghĩa là người ta hoặc là lớ ngớ mới từ cung trăng đến hoặc là cố tình bẻ lái vấn đề chính sang cái không phải là vấn đề.

    Các vấn đề hành chính chẳng có gì là phức tạp. Nếu thực sự muốn giản dị hóa guồng máy hành chánh, một viên chức nhà nước chỉ xong cấp ba với năm bảy năm kinh nghiệm là có thể giản dị hóa thủ tục hành chánh đáng kể. Không cần cả phải một tá chuyên gia nước ngoài với vài tá PhDs (và những ngân sách khổng lồ mượn từ Ngân Hàng Thế Giới và các định chế tài chánh quốc tế) mới giản dị hóa hành chánh được.

    Nhưng, khi người ta muốn nhận tiền đưới gầm bàn, đương nhiên người ta phải làm cho guồng máy trở thành nhiêu khê, vì chỉ như thế mới có người bằng lòng chi “tiền bôi dầu mở” dưới gầm bàn.

    Thế nghĩa là tham nhũng là vấn đề chính trong việc thu hút tài lực và nhân lực vào tỉnh. Và tham nhũng đương nhiên là vấn đề cực lớn, vì nếu một em sinh viên nghèo mới ra trường phải bỏ ra hàng trăm triệu đồng để có được việc làm, thì một công ty với một túi tiền bên hông nhất định là phải chi lớn hơn thế cả trăm cả nghìn lần.

    Thế thì chính sách nào có thể sống được?

    Tham nhũng không chỉ làm tăng tổn phí đầu tư cho giới thương mãi và tăng bất công xã hội cho đất nước, nó còn chận đứng đầu tư đáng kể, vì đưa hối lộ có thể mang người ta vào tù, như các lãnh đạo công ty Nhật liên hệ đến vụ án Nguyễn Văn Sĩ. Các công ty có thể bằng lòng trả chi phí cao một tí, nhưng không mấy ai muốn đi tù chỉ để mở một dự án làm ăn.

    Vòng tới vòng lui, câu hỏi chính vẫn là làm sao để trừ tham nhũng. Đây là căn bệnh trầm kha của dân tộc, đang lở lói thành nhũng mụn ghẻ từ đầu xuống đến hai bàn chân. Dễ dầu gì mà giải quyết.

    Trong thời gian các bạn suy nghĩ câu trả lời cho quốc nạn tham nhũng, mời các bạn đọc bài Tạo sự công khai, minh bạch để toàn xã hội giám sát.

    Chúc các bạn một ngày sạch sẽ.

    Mến,

    Trần Đình Hoành

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi