BS Hồ Hải - Con người xã hội chủ nghĩa

  • Bởi Khách
    14/10/2009
    4 phản hồi

    BS Hồ Hải

    <strong>BBT Dân Luận:</strong> Nói cho đúng thì lương lao động chân tay hoàn toàn có thể cao hơn lương lao động trí óc, tùy thuộc vào cung / cầu của thị trường. Ở các nước phát triển, khi đa số người dân đều có học thức, không muốn lao động chân tay, thì lao động chân tay trở nên khan hiếm và vì thế đắt giá hơn lao động trí óc.<br />
    <br />
    Có lẽ điểm sai ở trong cách trả lương ở Việt Nam là họ không tuân theo quy luật thị trường, vẫn theo tư duy "kế hoạch hóa" đã lỗi thời ngày xưa...

    Có một thời sai lầm khi người ta bảo lao động trừu tượng luôn giá trị hơn lao động giản đơn, nhưng người ta đã trả thù lao (lương) cào bằng giữa lao động giản đơn và lao động trừu tượng. Từ đó đến nay đã hơn nữa thế kỷ, người ta đã nhận thức được lao động trừu tượng phải được trả lương cao hơn lao động giản đơn. Vì một ông thầy giáo, kỹ sư không thể trả lương ngang bằng với anh công nhân vệ sinh đường phố!

    Ấy thế, nhưng mà trong lao động trừu tượng lại có nhóm làm ra sản phẩm như anh kỹ sư sản xuất ra cái máy. Trong khi đó, ông thầy giáo, ông bác sỹ không làm ra sản phẩm vô tri vô giác. Họ làm ra những tâm hồn đẹp và những phần xác lực lưỡng để mang vác tâm hồn đẹp. Và bây giờ người ta cũng lại nhầm tiếp là loại làm ra tâm hồn và thể xác con người là loại làm dịch vụ không đẻ ra lợi nhuận cho xã hội. Nên lương của loại lao động trừu tượng này không được cao và sự đãi ngộ không được bằng loại lao động trừu tượng làm ra sản phẩm vô tri, vô giác. Nên cứ thế mà họ kêu gọi đạo đức thầy giáo, đạo đức nghề y. Tại sao lương y mà không từ mẫu như vị cha già đã nói?

    Ô hay, hôm nay mới biết ở nước đại Việt bên bờ biển Đông cho rằng lao động trừu tượng làm ra tâm hồn và thể xác con người không được đánh giá ngang bằng loại lao động cũng trừu tượng nhưng làm ra vật vô tri, vô giác. Điều ấy có nghĩa là con người rẻ hơn tất cả? Hôm nay đọc bài Giáo dục: Đừng khinh bỉ các thầy cô giáo của Nguyễn Hưng Quốc mới thấy chỉ ở nước Đại Việt mới có điều nghịch lý này mà chưa ở đâu có. Con người là rẻ hơn tất cả mọi vật ở trên đời, dù con người là sản phẩm cao quí nhất của tạo hóa. Đặc biệt, có phải chăng chỉ có con người của xã hội xã hội chủ nghĩa mới rẻ như thế chăng?

    Giáo dục: Đừng khinh bỉ các thầy cô giáo
    Nguyễn Hưng Quốc
    13/10/2009

    Lối giáo dục ở Việt Nam hiện nay hoàn toàn không có sự tin cậy nào đối với học sinh và sinh viên cả. Tất cả đều bị xem là ngu dốt. Do đó, chỉ cần ngoan ngoãn lắng nghe và ghi nhớ những gì thầy cô giáo dạy bảo. Không được nghi ngờ. Không được tra vấn. Thậm chí, không cần tự tìm hiểu gì thêm nữa. Chỉ cần học thuộc lòng: đủ rồi!

    Lối giáo dục ấy, thật ra, cũng rất coi thường các thầy cô giáo. Có thể nói hiếm có ở nơi nào các thầy cô giáo bị khinh bỉ như ở Việt Nam. Không phải phụ huynh khinh bỉ. Không phải xã hội khinh bỉ. Mà là chính quyền khinh bỉ. Bộ giáo dục khinh bỉ. Cơ chế giáo dục chính thống trong cả nước khinh bỉ. Tất cả dường như đồng loạt mắng thẳng vào mặt các thầy cô giáo: Bọn mày ngu lắm!

    Viết vậy có quá đáng lắm không?

    Tôi nghĩ là không.

    Nhưng trước hết, xin nói qua một chút về vài nét giáo dục tại Úc (và cũng tại hầu hết các quốc gia Tây phương khác) để bạn đọc dễ so sánh.

    Tại Úc, ở mọi cấp dường như không có sách giáo khoa bắt buộc. Tôi xin lấy các môn ngôn ngữ làm ví dụ. Ở mỗi cấp lớp, Bộ giáo dục chỉ nêu lên các yêu cầu chung, một số đề tài chung, và một số tài liệu chung. Hết. Công việc thiết kế chương trình giảng dạy cũng như việc tìm kiếm tài liệu tham khảo cho từng buổi là nhiệm vụ của các thầy cô giáo.

    Tại sao ư? Lý do đơn giản: Mọi việc giảng dạy chỉ có hiệu quả khi, thứ nhất, đáp ứng nhu cầu của học sinh, và thứ hai, phù hợp với trình độ chung trong cả lớp. Ở cả hai khía cạnh này, mức biến thiên rất lớn: Chúng khác nhau tuỳ theo yếu tố địa lý (nông thôn / thành thị), yếu tố xã hội ( giàu / nghèo), yếu tố chủng tộc (khu có nhiều hay ít di dân), v.v… Không ai nắm chắc những biến thiên ấy cho bằng người giáo viên đang trực tiếp giảng dạy trong từng lớp. Bởi vậy, không có ai có thẩm quyền hơn các thầy cô giáo ấy trong việc quyết định nên chọn bài đọc và bài tập như thế nào để các em có thể đáp ứng được đòi hỏi chung của Bộ giáo dục.

    Ở Việt Nam thì khác.

    Ở Việt Nam, hầu hết các thầy cô giáo giống như mấy con chim con, cứ há mồm cho chim mẹ đút thức ăn.

    Này nhé, chương trình mỗi môn học đều được Bộ giáo dục soạn thảo rất kỹ. Tuần nào dạy đề tài gì và dạy bao lâu đều được ghi rõ. Chưa hết. Trong đề tài ấy, những kiến thức gì cần phải dạy cũng được ghi sẵn. Cũng chưa hết. Người ta còn bày – và thật ra là bắt – giáo viên phải theo đúng từng bước, từng bước trong việc trình bày các kiến thức ấy. Tất cả đều nằm trong cái gọi là “giáo án”.

    Cầm giáo án ấy trên tay như một thứ bửu bối, điều bận tâm duy nhất của các thầy cô giáo là làm sao cho khỏi “cháy giáo án”, nghĩa là không dạy quá giờ hay không đúng giờ quy định!

    Dạy chán, không ai chê trách. Dạy học sinh không hiểu, cũng không ai chê trách. Nhưng chỉ cần dạy “cháy giáo án” là có vấn đề: Không hoàn thành nhiệm vụ. Học sinh có thể chê trách. Hiệu trưởng có thể chê trách.

    Dần dần người ta không cần gì hơn ở thầy cô giáo cái chức năng của một thứ máy đọc: Đọc các giáo án viết sẵn và phát sẵn. Đọc có chút duyên dáng và hài hước càng tốt; không có cũng chẳng sao. Điều học sinh cần là nghe rõ và chép kịp để về nhà học thuộc lòng hay chuẩn bị cho các kỳ kiểm tra hay thi cử về sau.

    Một chính sách giáo dục như vậy không phải khinh bỉ giáo viên thì còn là cái gì nữa?

    Khinh bỉ giáo viên, thật ra, là khinh thường chính hệ thống giáo dục của cả nước. Chứ không phải sao? Một hệ thống giáo dục không thể đào tạo được những trí thức có đủ khả năng thực hiện yêu cầu cơ bản của nghề nghiệp, tức tìm tòi và giảng dạy, không phải là một nền giáo dục què quặt sao?

    Nếu vậy thì phải sửa chữa lại hệ thống đào tạo giáo viên. Và cả hệ thống giáo dục nói chung.

    Nhưng có thực là các thầy cô giáo ở Việt Nam không đủ khả năng lên lớp một cách độc lập? Không đủ khả năng để thiết kế và chuẩn bị bài giảng để đáp ứng các yêu cầu của Bộ giáo dục?

    Tôi không tin.

    Phải tạo cơ hội cho các giáo viên thực tập thì mới biết được là họ có đủ khả năng hay không. Đúng hơn, phải nói thế này: Phải để cho các giáo viên tự do thực tập thì họ mới có đủ khả năng giảng dạy độc lập được.

    Nếu không cho tập đi, người ta sẽ không bao giờ biết đi cả.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Các bác không nên bức xúc quá hóa "phủ định sạch trơn".
    Thực ra, các thánh tổ sư đi trước đã chỉ rõ nhưng đời sau cứ cố tình không chịu hiểu. Muốn có XHCN thì phải có con người mới XHCN. Đặc trưng quan trọng nhất của con người mới XHCN là "làm chủ bản thân mình tiến tới làm chủ xã hội". Nhưng thực tế thì sao?
    - Những năm thời bao cấp. Về tư tưởng, nghị quyết đảng nghĩ hộ dân. Về kinh tế, nhà nước phân phối. Thế là dân không được tự chủ cả về kinh tế và tư tưởng.
    - Đến kinh tế thị trường ngày nay. Về kinh tế, dân đã được tự do. Về tư tưởng, tụ họp nhau bàn chuyện quốc sự, nói thẳng nói thật là có nguy cơ bị qui chụp "phát ngôn thiếu xây dựng", là có cơ hội "được" lên bảng phong thần, trở thành "quân phản động".
    - Dân chả có cơ hội gì làm chủ xã hội. Tài sản quan chức bao nhiêu? chi tiêu của chính quyền thế nào? dân không được phép biết. Công nhân, nông dân biểu tình đòi quyền lợi chính đáng, dân chúng thể hiện lòng yêu nước (như mặc áo TS&HS, bày tỏ quan điểm về bauxit) lập tức bị gán tội gây rối trật tự, nghe lời xúi giục của các thế lực thù địch ... bị vặn vẹo, tội tù, CA theo dõi.

    Cứ kiểu độc tài như hiện nay thì tiến lên Tư Bản Văn Minh cũng không xong nói gì đến XHCN. Có lẽ vai trò, sứ mệnh lịch sử của đcsVN sắp chấm dứt chăng?

    Cái này là do đất nước mình không có người dẫn đường cho dân. Nên cứ sao chép bản của người ta về làm theo nên hậu quả để lại thê thảm như ngày hôm nay thôi. Phải như ông Hồ mà sáng 1 chút thì đâu có thảm trạng hôm nay? Bi kịch từ nhân vật cầm đầu mà ra cả.

    Nói dài cũng như nói ngắn gọn, sở dĩ đảng CSVN cứ bám lấy chủ nghĩa xã hội và quyết tâm xây dựng mô hình "con người mới XHCN" là vì xã hội chủ nghĩa thì chỉ có một đảng Mác - Lênin nắm quyền lãnh đạo muôn đời, sai trái thì dân phải chịu, đảng vẫn tiếp tục tồn tại. Hơn nữa, đảng CSVN là đảng duy nhất lãnh đạo nhà nước và xã hội ( theo điều 4 hiến pháp do đảng sửa chữa và quốc hội gật đầu) thì không khó khăn gì trong việc điều hành đất nước, đường lối đúng thì tốt, mà sai bét thì cũng vậy, chẳng ai phải chịu trách nhiệm hoặc dám chống đảng. Lãnh đạo sung sướng như thế, dễ dàng như thế, nên đảng không bao giờ từ bỏ XHCN, kể cả bán hết đất nước này cho ngoại bang.
    Cho nên, có một giả thiết thú vị được đặt ra. Giả sử khoảng 5 năm nữa, nếu chúng ta nghe tin: đảo Bạch Long Vĩ, đảo Cồn Cỏ và 1/2 đảo Phú Quốc đã được Trung Quốc thuê 99 năm, hiệp định ký bí mật vào năm 2009, bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1-1-2015 do Bộ chính trị quyết định vào ngày 1-12-2009" ( chẳng hạn) ... thì dân ta đừng giãy nảy lên phản đối, nhé. Lúc ấy, mấy tay trong cái "thùng nước lèo" bộ chính trị đã về hưu hết sạch, còn đâu mà tìm!
    Xã hội chủ nghĩa có "giá trị" duy nhất là buộc toàn xã hội phải cúi đầu theo một đảng, phải thủ tiêu hoàn toàn sự tranh đấu cho dù đảng ấy thối nát đến đâu. Khổ như thế đấy, cho nên làm gì có con người xã hội chủ nghĩa tốt đẹp, vì muốn tốt đẹp cũng không được, hoặc muốn tốt đẹp thì phải đói rách, bởi xung quanh mình toàn là phe cánh tham nhũng, nếu mình tốt đẹp thì bị gọi là kẻ hâm hấp, không thức thời và chỉ có con đường ... ra đứng đường, buôn thúng bán mẹt mà thôi!
    Từ các lý do trên, thầy trò ở VN hiện nay muốn trở thành người tốt thì chỉ có một cách là ra nước ngoài ( nước tư bản tiên tiến, văn minh) để học tập tu dưỡng cả về kiến thức và lối sống, đạo đức. Khi học xong, nếu "em, cháu" nào về nước thì đủ sức vào công ty nước ngoài. Thế là xong! Vì vậy, lãnh đạo chóp bu của đảng ta đã đưa hết con cháu xuất ngoại, mặc cho dân trong nước tha hồ ... học và hành vòng quanh, như một khúc hát ả đào "hồng hồng tuyết tuyết cái chi chi"! Các bạn ngẫm lại mà xem ai đúng, ai sai, cãi nhau làm gì cho mệt. Đừng mơ xây dựng con người xã hội chủ nghĩa. Chấm hết!
    ( Cháu cụ Khốt - Hà Nội)

    Một ngàn lần không là không ! Không bao giờ áp dụng phương pháp này ở VN được vì không có quốc gia nào bị các lực lượng thù đich chống phá như VN ta . Các giáo viên mà đảm nhiệm vai trò kiến tạo phương pháp giáo dục thì thể nào cũng bị các thế lực thù địch dùng diễn biến hoà bình để thực hiện mưu đồ phản loạn hoá giáo viên nhằm lật đổ chính quyền của nhân dân ngay . Đây là cái đầu của xã hội mà , chúng không ngu dại gì mà bỏ qua ưu thế này .
    Hãy thử tưởng tượng giáo viên đứng lớp dạy các học sinh ,sinh viên về Công Ước Quốc Tế về nhân quyền ,dân quyền , về bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền , về Hiến Chương Liên Hiệp Quốc , về dân chủ , tự do là gì . Thì thử hỏi làm sao toàn dân sẽ đồng thuận được với Đảng được . Làm sao các lãnh đạo có nhà cao , xe đẹp , trương mục kếch sù ở các ngân hàng ngoại quốc mà không bị người dân chất vấn , thu hồi ? . Làm sao Đảng dâng đất đai , biển đảo cho ngoại bang được ? Đừng nói chi dân chúng sẽ lật đổ chính quyền . Triệt tiêu Đảng thì có nước mà tự sát như đồng chí chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã từng cảnh báo . Đúng là Minh Triết khi biết rõ về hậu vận của đảng và chính quyền khi bỏ đi điều 4 của hiến pháp do đảng đã soạn ra nhằm giữ cho sự tồn vong của Đảng . Còn đất nước này ra sao cũng chẳng ảnh hưởng tới Đảng và chính quyền cả .
    Thông cảm nhé các đồng chí giáo viên quý mến !!!