Viên Mẫn - Chỉ là chân "con muỗi"

  • Bởi tqvn2004
    28/09/2009
    2 phản hồi

    Viên Mẫn

    Nếu khoản hối lộ 800 ngàn USD - mà PCI dành cho Ban Quản lý dự án Đại Lộ Đông Tây như phía Nhật Bản cáo buộc - là "con muỗi" so với số tiền người ta có thể tham nhũng từ tổng dự án, thì số tiền 80 ngàn USD - chiếm được từ việc cho PCI thuê nhà - chỉ "chân con muỗi"...
    <br /><br />
    Bài viết do tác giả gửi qua đường email. Độc giả Dân Luận có thể tham khảo cách gửi bài lên Dân Luận tại đây: <a href="http://danluan.org/node/378">Hướng dẫn gửi bài</a>!

    Vụ án Đại lộ Đông Tây TP HCM (ĐLĐT) liên quan đến Hùynh Ngọc Sĩ và Lê Quả, nguyên chánh, phó giám đốc ban quản lý dự án (BQLDA) đã kết thúc với 3 năm tù dành cho Hùynh Ngọc Sĩ và 2 năm tù dành cho Lê Quả.

    Dư luận trong mấy ngày qua xôn xao bàn tán về mức án dành cho 2 người. Những tờ báo của nhà nước đưa tin một cách chiếu lệ mà hầu như không có lấy một lời bình luận nào về mức án hoặc những tội danh liệu có đúng người, đúng tội hay chưa - âu cũng là để cho họ được“an phận”. Những tờ báo mạng nằm ngoài sự kiểm soát của nhà nước có đặt ra những tình tiết có thể gọi là “buồn cười” của vụ án - nhưng nếu để ý một chút thì thấy rằng những phân tích đưa ra cũng chỉ mới dừng ở chỗ đánh giá mức án có phù hợp hay không với số tiền nhận hối lộ 820.000USD (công tố viên Tòa án quận hạt TOKYO kiệt kê tới 2,43 triệu USD tiền hối lộ tương đương với gần 10% hợp đồng nhưng chỉ xác lập án hình sự 820.000USD) của BQLDA từ PCI do phía Nhật Bản phát hiện ra.

    Ít ai nghĩ rằng gói thầu PCI (dành cho nhà thầu PCI của Nhật Bản) chỉ là 2 gói thầu nhỏ về thiết kế và dịch vụ tư vấn (DVTV) được ký kết ngày 11-1-2005 trị giá 491 tỷ VNĐ (gói 1 trị giá 196 tỷ cho công tác thiết kế chi tiết và gói 2 trị giá 295 tỷ cho công tác tư vấn giám sát dự án; và gói thứ 2 được Chính phủ chỉ thầu). Hai gói "nhỏ" này nằm trong cả dự án "lớn" gồm rất nhiều gói thầu xây dựng và tư vấn. Trong tổng vốn đầu tư của công trình trị giá 660,6 triệu USD - tương đương 9.863 tỷ (theo tỷ giá USD năm 2005) - thì gói thầu DVTV chỉ chiếm 5% tổng số vốn đầu tư cho dự án hay nói cách khác gói thầu DVTV chỉ bằng 1/20 lần của ĐLĐT. Vậy vấn đề đặt ra là các gói thầu khác thì BQLDA không thèm khoản tiền 10-15% giá trị hợp đồng hay sao khi những nhà thầu xây dựng lại chủ yếu là nhà thầu trong nước (dễ nói chuyện với nhau và an toàn hơn)? Cần nhớ lại là khoản tiền đút lót tương đương 10% hợp đồng là sự thỏa thuận cuối cùng của hai bên, trong khi BQLDA đề nghị mức 15% hợp đồng còn PCI chỉ chịu mức 10%. Thử hỏi, đối với một nhà thầu nước ngoài - để được chỉ thầu một phần bởi Chính phủ - đã phải chi tới 10% giá trị hợp đồng thì liệu các nhà thầu khác của các gói thầu xây dựng lại nhởn nhơ không chịu bỏ ra một phần trăm nào hay sao? Câu trả lời chắc để cho mọi người tự đưa ra cho mình, nhưng nếu là 10 phần trăm thì số tiền phải chi cho BQLDA sẽ lên tới gần 1000 tỷ VNĐ, nếu chỉ là 1 phần trăm thôi cũng đã tới 100 tỷ VNĐ.

    Ở đây, có thể nói thêm rằng những chứng cứ để phát hiện vụ tham nhũng do phía Nhật Bản đưa ra, liên quan đến phần việc mà công ty của họ thực hiện, trong khi đó tất cả công việc từ công tác lập quy hoạch, kế hoạch, đấu thầu, ký kết hợp đồng, giải phóng mặt bằng, thi công, giám sát tư vấn và nghiệm thu lại ở Việt Nam. Mặt khác, người trả tiền thật sự cho dự án lại là Việt Nam, mà cụ thể là những người dân Việt Nam đóng thuế để trả vốn lẫn lãi các khoản vay ODA. Vậy thử hỏi các cơ quan thực thi pháp luật, các cơ quan thanh tra, phòng chống tham nhũng của Chính phủ đang ở đâu mà không phát hiện - dù chỉ một mẩu nhỏ - vụ tham nhũng có thể lên đến hàng chục triệu USD trong những dự án như thế này?

    Ngược lại, các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước - không hiểu vì sợ bị cắt nguồn tài trợ ODA hay vì lý do gì khác bên trong - thay vì tác động để báo chí và các phương tiện truyền thông vào cuộc để làm rõ, làm quyết liệt, để xử lý thật minh bạch, thật công khai - thì lại cố ém nhẹm vụ án, cố làm cho nó nhỏ lại và “ít nghiêm trọng”, dù đã hùng hồn tuyên bố sẽ "làm đến nơi, đến chốn". Vụ án PCI liên quan đến 2 nhân vật nói trên - nhưng theo nhận định của dư luận thì còn nhiều nhân vật cỡ bự hơn (cỡ Tướng) nằm phía sau, chứ không chỉ chỉ là Sỹ, Tượng. Đây là một nhận định hoàn toàn hợp lý vì bản thân hai ông chánh, phó giám đốc BQLDA không thể nuốt trôi hết số tiền rất lớn nói trên, đó là chưa kể rất nhiều dự án đã và đang triển khai trên địa bàn thành phố HCM và trong cả nước.

    Một câu hỏi nữa được đặt ra là nếu như trong dự án ĐLĐT không có sự tham gia của nhà thầu Nhật Bản thì liệu có phát hiện ra một chút tăm hơi của vụ PCI hay không? Câu trả lời đã rõ rành rành là không bao giờ. Việc chạy dự án là hoàn toàn có thật, việc xử 3 năm hay 5 năm tù đối với bản thân ông Huỳnh Ngọc Sĩ không thể phản ánh dù chỉ một phần nhỏ mức độ tham nhũng đối với dự án ĐLĐT nói riêng và tất cả các dự án giao thông và cơ sở hạ tầng nói chung. Nếu số tiền mà họ đã nhận được trong cả dự án ĐLĐT là “con muỗi”, thì số tiền cho thuê nhà 80.000USD kia chỉ là “chân con muỗi” mà thôi. Một bài báo đăng trên Dân Luận nhan đề “Việc làm được trả lương cao nhất - ở tù” đã chia số tiền 80.000 USD cho thuê nhà đã bị chia chác cho tổng cộng 5 năm tù của 2 ông Sỹ, Quả thì mỗi ngày tù họ được trả tới 1 triệu đồng, nhưng nếu lấy số tiền thực tế có thể lên tới hàng chục triệu USD chia cho 5 năm tù của hai ông thì số tiền cho một ngày tù lên tới trăm triệu đồng.

    Một sự thật đau đớn và khôi hài đến mức tột cùng là nếu hỏi bất cứ người dân nào rằng nếu đổi lại việc họ đang đi làm vất vả để kiếm một ngày vài chục ngàn, thậm chí là trăm ngàn bằng việc họ bị đi tù 3 năm (thực tế chỉ khoảng 2 năm nếu “cải tạo tốt”) - để khi ra có trong tay hàng triệu USD thì họ có chấp nhận không, tôi dám chắc chắn một điều rằng đa số đều trả lời là chấp nhận một cách vui vẻ. Điều đó nói lên một thực tế là mức án dành cho những công chức vì “quá bận, nhiều việc” mà vi phạm và “có thân nhân tốt”, chẳng những không có tác dụng răn đe như mong muốn của người dân mà còn có tác dụng ngược lại là khuyến khích công chức tham nhũng khi có thể, vì số tiền đó cũng đủ cho họ hàng của họ sống vương giả cả đời.

    Trong xã hội phong kiến thì quan phạm tội sẽ bị xử nặng hơn dân vì họ được học hành, họ hiểu biết hơn về pháp luật và cũng là để làm gương cho người khác, trong khi đó dưới chế độ XHCN thì liệt kê những thành tích cá nhân, thân nhân để giảm án và chức càng cao thì càng nhẹ tội. Trong môn cờ tướng có nước thí tốt khi Tướng bị lâm nguy nhưng nếu tình thế bắt buộc thì việc mất Sỹ (như đĩ mất váy) cũng chẳng hề hấn gì, miễn là Tướng được an toàn, Sỹ chịu khó ở trong đó một thời gian, có thể là không bằng ở trong biệt thự nhưng cũng chẳng mấy chốc thì lại được về an dưỡng tuổi già và cung phụng vợ con.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cán bộ của ta cơ bản là tốt (thì do chế độ ta đã là chế độ ưu việt từ căn bản). Muốn có những đồng chí vừa giỏi chuyên môn, vừa có bản lĩnh chính trị như đồng chí Sỹ thì Đảng và Nhân dân đã phải giáo dục, đào tạo đồng chí ấy rất nhiều. Bản thân đồng chí Sỹ cũng phải nỗ lực tự phấn đấu, hoàn thiện đạo đức cách mạng trong thời gian dài, luôn quán triệt các loại nghị quyết của Đảng và mang trong tim óc tư tưởng Hồ Chí Minh ...

    Thế nhưng kẻ thù và các thế lực thù địch thật xảo quyệt, chúng moi móc các điểm yếu của cán bộ ta, một mặt chúng gây hoang mang nghi ngờ trong nhân dân, một mặt chúng gây khó khăn trong công tác tổ chức cán bộ của Đảng, làm mất đi những cán bộ nguồn xuất sắc.

    Kiên định dưới ngọn cờ lãnh đạo của Đảng, chúng ta quyết không mắc mưu thâm độc của kẻ thù. Một đồng chí có thể vấp ngả nhưng hàng vạn đồng chí khác có thể xông lên, cuộc đấu tranh của chúng ta nhất định thắng lợi.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm! Tư tưởng HỒ Chí Minh muôn năm!