"Cẩm phạt"... xả rác

  • Bởi tqvn2004
    14/09/2009
    4 phản hồi

    Hiệu Minh

    Xin đọc thêm bài "<a href="http://danluan.org/node/2645">Dân trí... không từ trên trời rơi xuống</a>": Dân trí một nước là kết quả của một quá trình hun đúc, bồi đắp lâu dài thông qua ít nhất ba con đường: <strong><em>giáo dục</em></strong> [qua truyền thông, đài báo; qua nhà trường v.v...]; sự <strong><em>thi hành luật pháp nghiêm minh</em></strong>, nhất quán [các ông cẩm đi phạt]; và sự tự kiểm soát, tự điều chỉnh của <strong><em>xã hội dân sự</em></strong> [như hoạt động của nhóm Hà Nội Xanh - hanoigreen.wordpress.com]. Ở ta, cả ba con đường này đều có vấn đề, đều khiếm khuyết không nhiều thì ít.


    "Lời nguyền" ở cố đô Hoa Lư (Ninh Bình)

    Bàn chính trị hay quốc tế mệt đầu nên Blog HM chuyển hướng sang…rác rưởi. Bên Mỹ, khủng hoảng tài chính có thể nhìn thấy trong thùng rác. Kinh tế đi xuống, dân không đến quán bar mà mua rượu bia về nhà, tự thưởng thức, nên vỏ chai nhiều hơn. Khủng hoảng nhưng không thể không uống, vấn đề là ở đâu thôi.

    Thùng rác nói lên tầm nhìn của lãnh đạo, dân trí, quan trí và văn hóa quốc gia. Môi trường trong sạch, sức khỏe cộng đồng, giáo dục cao siêu… được thể hiện qua cách sắp xếp rác trước khi đi đổ đúng lúc, đúng chỗ.

    Trong truyện Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng có đoạn “Cẩm, Cẩm và Cẩm phạt” viết về cụ cẩm Tây than thở với ông Minđơ (1002 – số hiệu của người cảnh sát) về thời khan hiếm phiếu phạt “vi cảnh”.

    Xin trích nguyên văn:

    - Thầy có tiếc cái thời buổi ngày xưa, cách đây mười năm không?

    - Tiếc lắm! Mười năm trước đây, dân ta còn ngu.

    - Ngày nay dân ta văn minh mất rồi, rõ thảm hại! Thầy phải biết là xưa kia, xã hội tinh những du côn và nặc nô, tinh những người bất lịch sự, chỗ nào cũng phóng uế, cũng đánh nhau. Hồi ấy có khi bốn người ngồi cùng một xe! Họ chửi nhau hàng nửa giờ, đánh nhau vỡ đầu, nhà cửa của họ thì rác rưởi, nước cống, nước rãnh tung toé, ngập lụt… Chó của họ cũng chạy ra ngoài đường nhông nhông… Xe đi đèo, hay không đèn là nhan nhản. Bây giờ mọi sự đã thay đổi cả. Cái thời tốt đẹp của các cụ nhà ta không còn nữa! Thật là tai hại! Than ôi!

    - Cụ tính! Bây giờ đến cả thằng phu xe cũng biết luật! Chả bao giờ chúng quên đèn! Chả mấy khi chúng đứng giữa đường nghênh ngang! Chả còn mấy người réo năm đời mười đời nhau ra như ngày xưa nữa! Bao nhiêu nền nếp của xã hội này thế là hết nhẵn nhụi! Ngay cả đến trẻ con chúng nó cũng không bậy bạ như xưa! Đứa nào cũng quần áo bảnh bao đứng đắn lắm, văn minh lắm, trèo me trèo sấu, đá bóng giữa đường, những cái ấy là thôi cả.

    - Sinh ra ngay cái báo chí, thật là nhảm quá.

    - Chính vậy. Dân chúng chỉ vì báo chí mà đâm ra văn minh, không còn cẩm phạt nhiều như trước nữa.

    Số Đỏ được đăng ở Hà Nội báo từ số 40 từ ngày 7-10-1936, cách đây 73 năm, từ thời Pháp thuộc. Nhắc lại “10 năm trước”, nghĩa là “cụ” Minđơ tiếc thời những năm 1920, khi mà dân An Nam sống vô kỷ luật, bị phạt vi cảnh rất nhiều.

    Sau 10 năm, do báo chí lên tiếng, dân văn minh nhiều lên, các “cụ” Minđơ, Mintoa hết đường làm ăn. Không thu được nhiều phiếu phạt thì chính họ cũng bị phạt vì “sổ dự toán công quĩ” cần tiền.

    Thử tưởng tượng hai “cụ” Min hôm nay sống lại và đi tuần phố phường Hà Nội. Chắc hẳn các thầy đội phải vui sướng vô cùng. Phiếu phạt sẽ như bươm bướm. Thu nhập cho công quĩ tăng lên hàng nghìn lần.

    Dân ăn kem Tràng Tiền, thay vì vứt que vào thùng rác bên cạnh, ném ngay dưới chân. Ở nhà nhiều rác ư, gói vào túi ni long, lên xe máy thả dù xuống phố. Rác vứt ra đường, xả vào vườn hoa công cộng, xuống hồ, ra sông, bất kể chỗ nào. Tiện tay là ném. Vứt rác như nói tục, nói ngọng, đã ăn sâu vào “tiềm thức”. Ai không làm như thế lại cảm thấy…không bình thường. Quen xả rác bừa bãi đã trở thành “văn hóa”.

    Thấy ta làm thế, Tây lịch sự, đang ở một môi trường có kỷ luật về rác rưởi, sang Việt Nam đâm lạc lõng, nên các bác ấy cũng… bắt chước.

    Xem văn minh đô thị hôm nay thấy không khác những chi tiết trong Số Đỏ thời 1920, cách đây gần một thế kỷ. Dân thời đó đọc báo nên sống văn minh hơn. Không hiểu hôm nay người ta có văn hóa đọc như các vị tiền bối, dù báo in, online, đài, tivi, internet tràn ngập.

    Thời nay có chế độ phạt vi cảnh. “Minđơ, Mintoa” có hàng nghìn so với thời hai người đạp xe phụ trách an ninh 16 phố. Nhưng người ta vẫn ước mong, đến bao giờ thì chuyện “buồn” ít phiếu phạt của hai thầy đội xưa lại xảy ra, cư dân “ngàn năm văn hiến” không xả rác ra đường như thời cụ Vũ Trọng Phụng.

    Bài và ảnh: HM. (Entry đã được Việt Hùng biên tập và đăng trên TPO)

    ________________________

    Người viết được may mắn đi đó đây. Ngoài thú vui về chụp phong cảnh, hoa nở hay người đẹp, tôi rất thích chụp…thùng rác. Vài hình ảnh để bạn đọc tham khảo… rác quốc tế.


    Solomon, dân đi chân đất, ăn trầu


    Thùng rác có đôi ở Timor Leste, đất nước vừa sau chiến tranh


    Người Mỹ vào ngày đổ rác định kỳ


    Sọt rác - kỷ luật Đức

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Không cứ ở Ha nôi,nhiều thành phố khác cũng cùng chung số phận như vậy .Ý thức của người dân cả một thế hệ dài không ai hướng dẫn nề nếp văn minh ,văn hóa,rồi thì dân ngụ cư từ các tỉnh đổ về thành phố họ sinh hoạt bừa bãi theo tập quán .Vừa rồi có nhóm HANOI XANH là rất tốt cho phong trào văn minh đô thị ,một mặt tuyên truyền rộng rãi và lâu dài,một mặt cũng xử phạt thật nghiêm minh những đối tượng cố tình vi phạm.
    Chính phủ phải quan tâm triệt để vì đây là bộ mặt văn minh đô thị VN
    từ những cái nhỏ tới lớn đều phải chú trọng như nhau.
    CÂM ĐIÊC

    Tình hình thì là như vậy, sắp đến 1000 năm Hà Nội văn vật, các bác có ý kiến gì không?
    Em ngu dốt, chỉ biết phận mình cố gắng k xả rác bừa bãi thôi ạ, cũng chưa đủ can đảm bảo người khác cũng phải như vậy. Haizzz, bao h đủ can đảm nhỉ ?

    Hội đồng hốt rác Trung ương xin thông báo và mời thầu:
    Hiện nay, tất cả các nhà kho đựng "rác sạch" tại các cơ quan trung ương đã đầy, không còn bể chứa và kho chứa rác. Hội đồng Trung ương đã liên hệ nhiều tỉnh thành để mượn nhà kho chứa tạm, nhưng các tỉnh vừa báo cáo lên rằng: ở tỉnh cũng đang tồn đọng vượt mức các năm trước, hết kho chứa.
    Năm nay, rác nhiều nhất là các ý kiến phản biện của TOÀN DÂN VIỆT NAM. Bao gồm NHIỀU THÀNH PHẦN YÊU NƯỚC như trí thức, thanh niên, việt kiều, cán bộ lão thành, binh sĩ, công chức, nông dân, công nhân, tiểu thương...Xin gọi tắt là RÁC PHẢN BIỆN TỔNG HỢP.
    Căn cứ vào tình hình thực tế, Hội đồng hốt rác trung ương xin mời các doanh nghiệp có đủ năng lực tài chính hãy tham gia đấu thầu kho chứa rác. Giá mỗi bộ hồ sơ dự thầu là 500 ngàn đồng VN.
    Chi tiết: xin mời vào web hotraccaocaptrunguong.xincho.votrachnhiem.vn

    Ở Việt Nam, rác nhiều nhất không phải là rác sinh hoạt, mà là rác ... tư tưởng, rác nghị quyết, rác chỉ thị, rác nghị định.
    100% các văn kiện, quyết định đều na ná nhau ở chỗ: sau khi đọc xong, "quán triệt" xong là ... vào sọt luôn. Ai về nhà nấy, ai thích gì làm nấy. Nếu vướng mắc thì đã có "cò" giải quyết. Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng cách dùng ... nhiều tiền hơn. Văn kiện và thực tế hành động là một trời một vực, chẳng ai chấp hành, từ đỉnh xuống đáy đều giống nhau.
    Do đó, các thùng rác hữu cơ ven đường đã bị lây nhiễm thói quen của rác tư tưởng, nên có thùng đàng hoàng nhưng người dân vẫn bỏ rác ra ngoài. Đó là sự thật hơn 100%.
    ( Họ và tên người viết : Nói Sai Chết Liền)