Nước uống sạch (drinking water) - Một điều bất ngờ

  • Bởi MD
    03/09/2009
    4 phản hồi

    Hôm nay tôi ngồi chuẩn bị presentation cho một nhóm học sinh HN về chủ để nước sạch. Nhớ đến việc gần đây HN và TP HCM muốn tăng giá nước sinh hoạt (1), tôi thử làm vài phép tính để so sánh, kết quả thật bất ngờ.

    Ở Pháp: 312€ / 120 m3 (2) = 2,6€ / m3
    Ở Việt Nam: 3600 VND / m3 (1)
    1€ = 25808 VND (3)

    Thói quen người VN luôn đun nước trước khi sử dụng. Tôi giả sử nhiệt độ nước là 20°C.

    C H2O = 4,18 J / g /°C
    1kWh điện tại VN = 800 VND

    Vậy số tiền phải trả để đun 1 m3 nước lên 100 °C là

    800*80*4,18*1E6/1E3/3600 = 74311 VND

    Tổng số tiền phải trả để có thể uống được nước là: 77911 VND = 3€ / m3

    Từ kết quả (bất ngờ) trên tôi có vài nhận xét sau:

    - Ai bảo Việt Nam mình cái gì cũng rẻ là nói láo. Ở đây tôi chỉ tính giả nước theo khung rẻ nhất có thể, trong khi thực tế người dân phải trả nhiều hơn (4).

    - Việc đun sôi nước chỉ có tác dụng loại bỏ ô nhiễm sinh học, còn ô nhiễm hóa học (kim loại nặng, chất hữu cơ hòa tan, thuốc trừ sâu...) còn nguyên. Vì vậy xét về mặt chất lượng, nước đun sôi để nguội tại VN cũng không thể đảm bảo cho sức khỏe người dân (tùy thuộc vào khả năng xử lý của nhà máy, tôi không có dữ liệu cụ thể nên không dám bàn).

    __________________

    Ghi chú:

    1/ http://www.laodong.com.vn/Home/Ha-Noi-cung-tang-gia-nuoc-sinh-hoat/20079/54575.laodong

    2/ http://fr.wikipedia.org/wiki/Eau_potable_en_France#Prix_de_l.27eau_potable

    3/ http://www.vietcombank.com.vn/en/exchange%20rate.asp

    4/ http://www.laodong.com.vn/Home/Gia-nuoc-sinh-hoat-len-den-50000m3/20092/127414.laodong

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    http://www.sgtt.com.vn/Detail29.aspx?ColumnId=29&newsid=56937&fld=HTMG/2009/0915/56937

    Dân ngã ba sông phải mua nước ngọt với giá 100.000đ/m3

    SGTT - Làng Đông Bình nằm giữa ngã ba sông Thu Bồn, Ly Ly và Trường Giang, thuộc xã Duy Vinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Thật trớ trêu là, làng quê “ốc đảo” với sông nước tứ bề vẫn “khát” trong chính mùa mưa. Giá nước ngọt ở đây cao kỷ lục: 100.000đ/m3!

    Chiếc thuyền chở nước ngọt từ bên kia Duy Nghĩa cập bến Đông Bình lúc 10h30. Nhưng trên bến sông, hàng chục người dân, già có, trẻ có, đàn ông, phụ nữ cũng có đã đội mưa, mang thùng, xô, bình chứa nước... đứng chờ từ sớm. Ông Võ Đức Cương, trưởng thôn Đông Bình cũng tham gia “đội quân” đi mua nước. Ông nói: “Dân chúng tôi khổ lắm anh ơi. Làng nằm lọt thỏm giữa sông nước thế này mà ngày nào bà con cũng phải đi mua từng thùng nước về ăn uống...”

    “Chợ nước ngọt” ở bến sông Đông Bình diễn ra hàng ngày. Ai chậm chân thì ngày đó gia đình họ không có nước ngọt để dùng. Chứng kiến cảnh người dân rồng rắn đi mua nước cả ngày trời mới thấy giọt nước ngọt quý biết chừng nào! Giá mỗi gánh nước được các chủ thuyền “hét” lên 3.800đ, nhưng người dân nơi đây cũng phải mua. Võ Thị Bích, ở tổ 17 của thôn Đông Bình, nói: “Mấy hôm nay trời mưa, họ bán như thế cũng là giảm giá rồi. Chứ ngày nắng thì phải bỏ ra 4.000đ mua một gánh nước”. Bích nhẩm tính, gia đình chị có bốn người, mỗi ngày dùng gần một gánh nước cho việc ăn uống, sinh hoạt. Dè sẻn lắm thì cũng hết 1m3 nước mỗi tháng, gia đình chị phải trả 100.000đ!

    Ông Nguyễn Văn Năm, chủ tịch UBND xã Duy Vinh, cho biết nguyên nhân Đông Bình khát nước trong cả những ngày mưa là do nước giếng nổi phèn hôi thối không dùng được, còn nước sông thì thường xuyên nhiễm mặn, chỉ dùng để tắm giặt. Nước dùng ăn uống mỗi ngày phải mua của các ghe thuyền bên xã Duy Nghĩa, Duy Thành lấy từ các giếng chở sang bán.

    Làng Đông Bình có 350 hộ dân, với 1.715 nhân khẩu. Do nằm ở ngã ba sông Thu Bồn, Ly Ly, Trường Giang với bốn bề sông nước nên Đông Bình được gọi là “ốc đảo”. Tranh thủ trời mưa, các gia đình ở Đông Bình tích trữ nước vào bất cứ thứ gì có thể đựng được. Nhưng mưa to thì lũ lớn xuất hiện, cả làng lại lo chạy lũ. Đến khi lũ rút thì lại không có nước để dùng. Đỗ Long, người dân trong thôn cho biết: “Do tiền chi phí mua nước ngọt quá cao nên hầu hết người dân chúng tôi chỉ dùng để ăn uống, còn tắm giặt hay bất cứ việc gì cũng dùng nước sông, nước giếng ô nhiễm mất vệ sinh. Nước ô nhiễm đến mức giặt xà phòng mà cũng không nổi bọt nữa là...”

    Theo trưởng trạm y tế xã Duy Vinh Đỗ Thị Mười, người dân thôn Đông Bình có tỷ lệ mắc các bệnh đường ruột hơn 30%, cao nhất trong sáu thôn trong xã. Nguyên nhân chính là nguồn nước bị ô nhiễm, làng lại chưa có công trình nước sinh hoạt.

    Hoàng Lan Nhi

    Tất nhiên tôi hiểu điều đó, nên có chữ "drinking water" ngay bên cạnh đấy thôi.
    Phép tính này thực tế là một so sánh không đầy đủ về sử dụng nước. Vì nước uống chỉ chiếm khoảng 2 L / người / ngày trên tổng số 150-200L/ người / ngày. Lượng nước trực tiếp ảnh hưởng đến sức khỏe, ngoài 2L ở trên còn một lượng không nhỏ dùng trong thực phẩm, tuy nhiên rất khó để đánh giá.

    Ở EU mà nói, thì nước dội WC hay nước vòi đều cùng chất lượng, tức là đều có thể uống được luôn; theo tôi, đây là sự lãng phí không cần thiết.

    Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, là việc những nước nghèo luôn phải bỏ ra một số tiền lớn hơn để thỏa mãn một nhu cầu cơ bản với chât lượng tương đương so với một nước giầu.