Thà bị thực dân Pháp đô hộ thêm vài chục năm nữa...

  • Bởi tqvn2004
    15/08/2009
    68 phản hồi

    Mê Linh

    Bài viết được gửi lên như một phản hồi tại chủ đề <a href="http://danluan.org/node/2291"><span class="underlined-text">Cuộc chiến về "Sự thật Hồ Chí Minh"</span></a>. Thiết nghĩ đây là một đề tài phù hợp với tranh luận và làm sáng tỏ quá khứ, chúng tôi xin được tách riêng thành một bài hoàn chỉnh để giới thiệu tới độc giả Dân Luận. Rất mong nhận được những phản hồi về chủ đề này với thái độ tôn trọng lẫn nhau và cùng nhau giải đáp các thắc mắc lịch sử để tìm kiếm sự đồng thuận phát triển tương lai.

    PhuNuSaiGon viết:
    Mê Linh viết:
    Tôi ước gì nước Việt không có ông và đảng Cộng sản của ông. Tôi thà không có chiến thắng Điện Biên Phủ, tôi thà bị thực dân Pháp đô hộ thêm vài chục năm nữa rồi theo phong trào trao trả lại độc lập cho các nước thuộc địa do Mỹ chủ xướng sau thế chiến thứ hai để tránh cái họa Cộng sản, nước mình cũng thoát khỏi ách nô lệ mà không phải tốn giọt máu nào như các nước khác trong khu vực.

    Nhắc thêm cho bạn Mê Linh nhớ, 2 triệu người VN đã chết trong nạn đói 1945 do Pháp gây ra đấy bạn ạh. Lúc tôi còn rất nhỏ, bà nội tôi (vợ Lý trưởng đấy) kể nhiều về tội ác của Pháp, nhưng ấn tượng nhất với tôi là câu chuyện từng chứng kiến Pháp kẹp cổ dân mình vào 2 thanh tre, và lấy mã tấu lia đầu hàng loạt cho nhanh hơn là chặt đầu từng người đấy bạn.

    Thưa bạn PhuNuSaiGon,

    Dĩ nhiên thân phận nô lệ có bao giờ được tự do hạnh phúc. Nhưng tốn bao xương máu để thoát khỏi cái ách đô hộ của Pháp sớm hơn vài chục năm để làm gì để rồi đất nước lại rơi vào cái hố thẳm còn tăm tối hơn nữa của chủ nghĩa Cộng sản?

    Nếu bạn không thể quên những câu chuyện bà của bạn kể lại về tội ác của thực dân Pháp thì tôi cũng còn nhớ chuyện cha của bác dâu tôi bị treo cổ hồi cải cách ruộng đất chỉ vì ông làm ăn chăm chỉ và giàu có. Vì chứng kiến cảnh tượng hãi hùng này mà bác dâu tôi bị tâm thần luôn, cho đến nay khi bác khỏe mạnh thì không sao nhưng lúc nào sức khỏe suy kém hay có điều gì buồn phiền là bác lại lảm nhảm nhắc lại những chuyện này.

    Tôi cũng nhớ một câu chuyện khác do ông ngoại tôi kể lại. Ông tôi đi theo Việt Minh từ những ngày đầu. Có một lần ông và những đồng đội của mình bị Pháp bắt được. Lúc những người Pháp bảo các ông xếp hàng trước một bức tường ông tôi nghĩ mình sắp bị xử bắn nên ông làm dấu thánh giá để chuẩn bị lìa đời. Một sĩ quan Pháp thấy vậy tiến đến hỏi tại sao người công giáo như ông mà lại chống Pháp. Ông tôi trả lời người này rằng tín ngưỡng của ông và cả sự mến mộ ông dành cho nền văn hóa rực rỡ của nước Pháp cũng không thể nào ngăn ông chống lại sự xâm lăng của người Pháp (ông tôi là kỹ sư công chánh làm việc cho Pháp). Viên sĩ quan không biết suy nghĩ gì, nhưng sau đó thả ông tôi ra, nhưng ông tôi cũng nói ông rất đau lòng vì những người còn lại có lẽ sau đó đã bị giết hết.

    Còn một câu chuyện nữa của bà trẻ tôi nữa. Bà là em ruột bà ngoại tôi và cũng là người theo Việt Minh. Năm bà 17 tuổi được Việt Minh giao cho việc ám sát một nhà báo việt gian chuyên chỉ điểm cho Pháp. Việc không thành, bà bị Pháp bắt, tra tấn chết đi sống lại đến nỗi gần bị mù và không bao giờ sinh nở được nữa. Bà bị kết án tử hình sau giảm xuống còn khổ sai chung thân tại tòa đại hình Sài Gòn năm 1946. Sau này trong một đợt trao đổi tù binh bà tôi được đưa ra ngoài Bắc và chỉ trở lại Sài Gòn ngày đất nước hòa bình năm 1975. Tên và hình ảnh của bà đến nay vẫn còn được lưu giữ trong Viện Bảo Tàng Phụ Nữ Nam Bộ ở Sài Gòn.

    Bà tôi nói người Pháp tuy tra tấn bà dã man thật nhưng có sự kính trọng đối với tù nhân chính trị nói chung chứ không cư xử với họ như phường vô lại trộm cắp. Những người cai tù thường tìm cách mang sách vào cho bà tôi đọc, còn vợ họ thì bày cho bà đan móc thêu thùa để giải khuây. Còn ông nhà báo việt gian, khi bà tôi nằm bệnh viện có vào thăm với một bó hoa lớn. Ông ta nói tuy chí hướng khác nhau nhưng ông ta cảm phục lòng can đảm của bà và sẽ xin ân xá cho bà.

    Tôi chia sẻ với các bác những câu chuyện này chỉ với mục đích để các bác biết rằng tôi không sinh ra và lớn lên trong một gia đình ngoại lai vong bản.

    Khi tôi nói tôi thà bị thực dân Pháp đô hộ thêm vài chục năm nữa, tôi hiểu rằng tôi có vẻ như phần nào đã phủ nhận xương máu của chính ông bà tôi.

    Nhưng những gì tôi được đọc được thấy đã khiến tôi thật sự tin rằng nô lệ thực dân Pháp tuy có xấu cũng không tồi tệ và bế tắc như nô lệ Cộng sản, vì các nước tây phương trong khối tự do dù sao cũng không dốt nát như những người Cộng sản, và cũng tôn trọng những chuẩn mực văn minh tối thiểu chứ không hành xử một cách độc tài và bất chấp luật lệ như những người Cộng sản. Trên thế giới ngày nay có còn thuộc địa nào đâu, thế nhưng một vài nước Cộng sản vẫn cứ lây lất tồn tại để tiếp tục hại người hại đời.

    Dưới sự cai trị của những người Cộng sản bạn thấy nước mình có giàu đẹp văn minh hơn dưới thời Pháp thuộc không? Chỉ xem cái cách chính quyền các cấp đang đập phá các di tích có lịch sử hàng ngàn năm của dân tộc một cách không chút xót thương rồi xây dựng, tô vẽ lại một cách lòe loẹt rẻ tiền, hay xem cái cách hành xử không thua khỉ đột của cái đám thanh thiếu niên trong các lễ hội hoa vừa qua là đã thấy được phần nào cái “tầm” của nhà cầm quyền và cái “trình” của những thành tựu của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa.

    Trong tương lai gần nếu không tránh được cái họa làm nô lệ cho Trung Quốc nữa thì ôi thôi.. tiền đồ của đất nước không biết còn đen tối đến mức nào.

    Thực dân Pháp đô hộ nước mình trong một trăm năm còn để lại được những công trình kiến trúc đẹp đẽ và nhất là một thế hệ trí thức theo tây học mà những đóng góp của họ đối với nền văn hóa nước nhà đến nay vẫn còn giá trị.

    Nước mình trong tương lai gần mà mất độc lập, chủ quyền về tay Trung Quốc (do mua chuộc và khống chế được Đảng ta) thì các bạn có nhận rằng Việt Nam chỉ còn là một bãi rác của nền công nghệ lạc hậu và những sản phẩm độc hại của Trung Quốc mà thôi hay không?

    Trở lại câu chuyện về chiếc DVD ông Hồ Chí Minh. Tôi có đọc các thư trước của các bạn nhưng không chắc hiểu rõ ý các bạn, nhất là bạn Phunusaigon.

    Nói chung nếu các bạn cũng như tôi không xem ông Hồ Chí Minh là một vị thần bất khả xâm phạm, thì những tài liệu như bộ phim này không thể nào là nguyên nhân gây chia rẽ trong chúng ta được.

    Tôi vẫn là tôi thôi… và vẫn rất mong sớm có dịp hội ngộ cùng bạn Phunusaigon ở Sài Gòn (tuy tôi không còn nhớ chắc là mấy ly chè đó là bạn nợ tôi hay là tôi nợ bạn nữa :)

    Thân mến,

    Mê Linh

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    68 phản hồi

    Là thế hệ 8x, được sống trong hòa bình, tuy không hiểu hết về lịch sử Việt Nam nhưng khi đọc bài viết có tên' Thà bị thực dân Phápddooo hộ thêm vài chục năm nữa" tôi cảm thấy bức xúc và muốn nói lên đúng tâm trạng và suy nghĩ của mình.
    Thứ nhất, khi đọc tiêu đề tôi đã cảm thấy bất bình chứ không cần đọc thêm bất cứ tin tức gì khác, thật là một con người nhỏ mọn, không có tinh thần dân tộc, không có lòng tự trọng và tự tôn cá nhân. Thiết nghĩ cũng là con người bằng xương, bằng thịt, được sống dưới cùng một bầu trời mà chịu làm nô lệ cho người khác thì thật là nhục nhã.
    Chúng ta là người Việt Nam, có phong tục và tập quán riêng, thế mà chịu sự đô hộ suốt bao nhiêu năm cau thực dân pháp, phải học chữ viết của họ, nói tiếng nước họ và sống theo lố sống của họ. Thật là nhục nhã biết bao.
    Một số người đưa ra bằng chứng về những viêc làm sai trái của xã hội chủ nghĩa, của Hồ Chí Minh nhưng tôi thấy họ đang nhìn bằng một cái nhìn hạn hẹp. Hộ cũng đâu có được chứng kiến, đâu phảilaf nạn nhân , chỉ là nghe kể lại mà thôi thế mà dám hùng hồn tuyên bố là đi theo xã hội chủ nghĩa là một việc si lầm. Sao không nhìn vào thực tế và so sánh xem giữa cái được và mất. Chúng ta mới có được độc lập, trong ban hành chính sách có niều sai trái là chuyện bình thường. Có sai thì mới biết rút kinh nghiệm và tiến lên được. Bạn thử so sánh giữa ngày xưa và bây giờ xem. Nước ta có tiếng nói riêng, có chữ viết riêng, có nèn văn hóa riêng, nhân dân đợc sống trong tự do. Có thể nước ta cong nhỏ bé nên chịu nhiều thiệt thòi và bị các nước khác chèn ép nhưng đấy là quy luật bình thường. Cái đấy gọi là ngoại giao, mà đã là ngoại giao thì đương nhiên có cái được và có cái mất, nên đừng nhìn vào mặt tiêu cực mà phải nhìn vào mặt tích cực.
    Thứ hai, bạn đừng có so sánh giữa giàu và nghèo,đừng có nghĩ rằng theo xhcn thì sẽ nghèo suốt đời. NGày nay mọi người có quyền ngang nhau trong học tập và làm ăn nên một nước xhcn cũng có thế trở nên giàu có nêu người dân biết đoàn kết để cùng tiến lên. Không ai có thể bắt bẻ bạn nếu bạn thực sự có tài dù bạn sống dưới chế đọ nào đi chăng nữa. Chỉ có những người bất tài,cứ muốn làm cao nhưng không được mới ra chán ghét chế độ thôi.
    điều cuói cùng, đất nước ta đang độc lập, mọi người đang sống trong hạnh phúc, xin đừng viết những điều tiêu cực như thế. Xã hội có phát triển được hay không là dựa vào niềm tin và sụ cố gắng của mỗi người, tôi thấy người viết bài này vừa không có niềm tin lại thiếu sự cố gắng nên mới có cái nhìn tiêu cực như thế. Tôi tin rằng tất cả người dân Việt Nam biết được học thật sự cần gì và muốn gì. Và học sẽ biết làm thế nào để đưa xã hội phát triển hơn.

    tôi chỉ xin tham gia 1 vài ý ngắn gọn
    - Tất nhiên không ai muốn làm nô lệ, tiêu đề của bài viết chỉ là 1 cách nói của tác giả thôi. cũng không phải tự nhiên mà thực dân Pháp theo trào lưu sẽ trao trả độc lập cho VN. Muốn được độc lập, chúng ta sẽ phải đấu tranh, rất mạnh mẽ là khác nhưng là đấu tranh theo cách khác (đàm phán, ôn hòa) chứ không phải theo cái cách lấy trứng chọi đá, với tinh thần "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" được. tuy rằng VN đã chiến thắng nhưng mất mát, tổn thất quá nặng nề, lại còn chịu ơn dẫn đến phụ thuộc ngoại bang (TQ, LX)_rốt cuộc cũng là 1 dạng chư hầu của họ
    - Nếu đường lối đấu tranh đúng đắn, theo trào lưu tiến bộ chung của nhân loại, Pháp rồi cũng sẽ trao trả độc lập cho VN. cùng với tư tưởng khai dân trí như Cụ Phan đề xướng, VN khi ấy cũng sẽ có được 1 nền tảng XH ổn định về cơ sở vật chất và thiết chế nhà nước để sẵn sàng phát triển. tôi tin chắc VN chúng ta bây giờ không thua kém Hong Kong, Singapore.
    - Trong trường hợp lịch sử đã an bài cho dân tộc VN là đi theo ĐCS thì: trước đây ĐCS có công và họ đã được hưởng quá nhiều lợi ích rồi, tuy nhiên những lỗi lầm và hệ lụy mà ĐCS đã gây ra cho dân tộc VN thì nay đã đến lúc phải được ghi nhớ và chịu sự phán xét của nhân dân. đó chính là sự công bằng vậy.

    Khách viết:
    Nhìn thấy cái đề đã thấy ghét. Không muốn dây vào...

    ... tự ngàn xưa người Việt éo cần đánh TQ giành độc lập...

    ... Cuối cùng, xin các bác. Tham nhũng đang hoành hành, Tàu đang o ép, dân chúng đang bị mất đất, những người đấu tranh cho dân chủ đang bị tù đày, thời cơ cách mạng đang dần đến. Hãy tập trung vào những cái đó nhiều hơn, để tìm ra phương cách hành động hữu hiệu nhất, phục vụ lợi ích quốc dân, đồng bào. Đừng sa đà vào những chuyện đã rồi, những chuyện không thể nào đổi thay lại được.

    Xin được nhắc lại một lần nữa (và là lần sau cùng):

    Quan điểm của tôi và những người ủng hộ nó là chính thể chế độc tài hiện nay là căn nguyên của mọi tệ nạn mà bác nêu. Trầm trọng hơn nữa, cái họa vong quốc đang lừng lững trước mặt một khi nhà cầm quyền bị Trung Quốc khống chế hoàn toàn trong tương lai gần. Khả năng đó là rất lớn vì họ hiểu người dân đã mất tín nhiệm nơi họ, và họ phải dựa vào Trung Quốc để duy trì quyền lực.

    Nhắc lại lịch sử không phải là để sa đà vào những điều vô bổ, mà là để chứng minh rằng từ đầu đến cuối, ông Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản của ông là một điều bất hạnh cho dân tộc.

    Không cần có họ, nước Việt vẫn có độc lập, tuy có đến chậm hơn vài chục năm nhưng là một nền độc lập đích thực do khi đó chúng ta đã vững mạnh về cả trí và lực, chứ không phải một nền độc lập hữu danh vô thực như hiện nay.

    Đảng Cộng Sản không phải là những người đã đem lại nền độc lập tự chủ đích thực cho dân tộc, lại càng không chứng minh được khả năng và cả thiện chí thật sự muốn làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng... trong mấy chục năm qua.

    Chứng minh những điều này để làm gì? Để chúng ta hiểu rằng người dân Việt Nam không mang ơn ông Hồ và Đảng Cộng sản của ông về bất cứ điều gì. Vì thế chúng ta cần mạnh dạn đòi lại quyền làm chủ của mình.

    Chỉ khi có dân chủ, tự do, hiền tài của nước Việt mới được góp tài, góp đức của mình vào việc trị nước, giữ nước, tiếng nói của giới trí thức, tầng lớp tinh hoa của đất nước mới được lắng nghe, và những tệ nạn nêu trên mới được giải quyết tận gốc rễ.

    Chừng nào Đảng Cộng Sản còn duy trì sự độc quyền cai trị, tất cả những nỗ lực để giải quyết những tệ nạn kia đều vô vọng, bởi nó đi ngược lại quyền lợi cá nhân của nhà cầm quyền.

    Nếu chúng ta đạt được sự đồng thuận trong suy nghĩ này, đối với tôi sẽ là một bước tiến đầu tiên trên con đường tìm kiếm những "phương cách hành động hữu hiệu nhất để phục vụ lợi ích quốc dân, đồng bào".

    Nếu các bác cũng chia sẻ suy nghĩ này của tôi (và những người cảm thông với nó), thì xin hãy nhìn nhận thiện chí của nhau, bỏ qua những tiểu tiết và hãy góp ý trong tinh thần xây dựng thay vì bài bác, mỉa mai.

    Tôi cảm kích tất cả những phản hồi (thuận cũng như chống) các bác đã gửi đến bài viết nhỏ này của tôi, vì nó cho thấy sự quan tâm của các bác đến hiện tình nước nhà.

    Tuy vậy tôi mong các bác đừng sử dụng những lời lẽ hằn học như "không muốn dây vào", "éo", vì những lời lẽ đó không chứng minh được lẽ phải thuộc về các bác. Nó chỉ cho thấy sự khiếm nhã và kém tôn trọng độc giả của người viết mà thôi.

    Mê Linh

    Tôi xin hỏi mấy bác :Các bác đã có danh sách nội các cho chính phủ tương lai chưa ?Toàn là tài giỏi cả chứ. Gõ đến đây tôi thấy các bác tranh luận như sắp nắm chính quyền đến nơi ấy.Tôi thì tin lớp trẻ từ từ vững bước vào chính trường .Với trình độ học vấn thì lớp trẻ nó sẽ hơn chúng ta và có điều kiện hơn khi trở về nước tham gia vào giới trí thức trong nước cùng nhau xây dựng nhà nước đổi mới. Còn bây giờ mà nếu như thế này ,thế kia thì chúng ta chỉ cần không có ông Cácmac ,Ăng ghen ,Lê nin thôi là miễn bình luận gì cả.CÂM ĐIÊC

    Dear Khách,

    Cách mạng dân chủ xã hội VN làm sao có thể thực hiện nếu không có sự tham gia tích cực của kiều bào thế hệ 1,5?

    Bất cứ cuộc cách mạng nào nếu chỉ do người trong nước tổ chức sẽ lâm vào cái bẫy thiếu kiến thức mà tự hủy hoại, sụp đổ, vì sẽ tạo ra các chính sách sai lầm.

    Kiều bào chẳng qua có điều kiện học hỏi từ các người mà ngay cả CP VN lâu lâu mời qua VN dạy học vài giờ.

    Như kỳ vừa rồi GS Krugman qua VN, hàng ngàn người chịu trả nghe đâu mỗi người $350 nghe GS giảng vài tiếng, trong khi nhiều kiều bào từng nghe các GS tầm cỡ như vậy giảng dạy hàng ngàn giờ đồng hồ, ngoài ra còn làm nhiều problem sets, projects, cho họ kiểm tra kiến thức. Có chậm hiểu lắm thì cũng hiểu biết hơn nhiều người từ VN tuy thông minh hơn nhưng không có cùng điều kiện học hỏi.

    Giáo dục VN ra sao, bạn biết rồi. Trong khi tại G7 và các quốc gia hàng đầu khác như Úc, các quốc gia Bắc Âu, hàng trăm ngàn kiều bào được thụ huấn hàng chục ngàn giờ trong đại học, sau đại học, và kinh nghiệm làm việc thêm mấy chục ngàn giờ khác. Người tại VN làm sao có được cùng kiến thức, kinh nghiệm này?

    Đó là chưa kể về ngoại ngữ và kinh nghiệm tổ chức ở mức độ ít ra là lý thuyết và hoạch định chính sách, tuy do nhiều lý do không làm việc công bố các chính sách này vì không phải là chính trị gia.

    -------------------------------------

    Tôi ghi trong một bài trước đây "nếu kêu gọi được tất cả sức mạnh trí tuệ toàn dân tộc, có thể tìm đủ số người ưu tú để làm các chức vụ trên đây."

    Tôi có ghi là kiều bào giành hết các chức vụ lãnh đạo quốc gia hồi nào? Bạn chưa từng nghe chữ "cố vấn" hay sao?

    Hơn nữa, dân chủ hơn tất cả mọi quốc gia G7, Ban Biên tập HP7 đưa ra ý kiến: toàn bộ Tam Quyền tại VN sẽ do dân bầu, kể cả Tối Cao Pháp Viện. Dân bầu chọn 128 Thượng Nghị sĩ, 360 Dân biểu, Tổng thống, Phó Tổng thống, các vị Bộ trưởng (20 người cao nhất trong Ngành Hành pháp), 9 vị Thượng Thẩm phán, 64 Thống đốc Thành phố và một số chức vụ địa phương khác.

    Như vậy, dân chúng tự do bầu chọn, nếu họ chọn đa số là kiều bào, thì được thôi vì chính họ muốn như vậy. Hoặc nếu họ chọn người trong nước, hay 50/50 hoặc tỉ lệ nào đó, thì cũng được thôi, bạn ghen ghét làm gì? Hay bạn lại muốn toàn dân theo ý bạn?

    Chuyện rất đơn giản đến ngạc nhiên, chỉ là nhiều người như bạn chỉ muốn ý kiến mình bao trùm toàn xã hội, khi ai có ý khác liền tất công CÁ NHÂN người đó, giải thích ý người đó theo hướng có hại cho người đó chứ không trung thực theo đúng ý người kia.

    ----------------------------------------------

    VN bị Pháp đô hộ KHÔNG phải là điều tốt, chỉ là, đó là điều tốt hơn bị CSVN cai trị. VNCH cũng vậy, do phụ thuộc Mỹ, vĩnh viễn sẽ khó thể ngẩng cao đầu, nhưng cũng là chính phủ tốt hơn CP hiện nay gấp trăm, ngàn lần.

    Hãy nhìn vào 5 vị Phó Thủ tướng, họ là tương lai lãnh đạo, lãnh tụ VN trong 20 năm đấy. Chưa cần biết họ sẽ ra sao, chỉ biết họ chán ngấy, chẳng có lời nào, làm điều gì, có thể gọi là đột phá, là có tư tưởng mới, là có thể gây cảm hứng cho bất cứ ai. Cùng lắm họ nhai đi nhai lại như bò ăn cỏ các khẩu hiệu cũ rích từ 60 năm qua.

    Đương nhiên, nếu VN may mắn, nay có thể dựng Việt Nam Dân Quốc không bị Pháp đô hộ, không bị Mỹ đòi "chặt đầu" Tổng thống - như Nixon đòi chặt đầu TT Thiệu, lại tốt đẹp từ căn bản chọn lãnh đạo hơn hiện nay, do đó quốc gia sẽ tốt đẹp hơn hiện nay gấp trăm, ngàn lần.

    Nếu "rủi" chọn lãnh đạo xấu thì có thể kéo xuống bất cứ lúc nào qua Trưng cầu Dân ý, không như hiện nay cho dù ông Dũng xuống, ông HTHải lên, thử hỏi có tốt đẹp hơn cái gì, bao nhiêu?

    Việt Nam Dân Quốc do chính người VN trong, ngoài nước dựng nên, hoàn toàn độc lập, không phụ thuộc bất cứ quốc gia nào, do đó có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Với sức mạnh trí tuệ toàn dân tộc tự do BẦU ra 1000 người xứng đáng nhất, tài giỏi nhất, thì lo gì trong 25 năm không vào hàng các cường quốc Đông Nam Á, trong 50 năm vào hàng cường quốc Á châu?

    www.hienphapvietnam.org
    http://hienphapvietnam.org/index.php/download

    Khách viết:
    Dr_Tran viết:
    Khoảng 40 năm trước, VN còn ít nhân tài lãnh đạo, nên khi đó nếu có dựng nước thì phải phụ thuộc nhiều vào Pháp hoặc Hoa kỳ. Nay kiều bào VN có tài lãnh đạo có thể đã tạm đủ để khai quốc, bước đầu cần có 128 Thượng Nghị sĩ, 360 Dân biểu (một cho mỗi 250 ngàn dân), 20 người trong Văn phòng Tổng thống và Hội đồng Nội các, 64 Thống đốc các Thành phố.

    Theo tôi nếu kêu gọi được tất cả sức mạnh trí tuệ toàn dân tộc, có thể tìm đủ số người ưu tú để làm các chức vụ trên đây. Tổng cộng cần khoảng 1000 người trong số 90 triệu dân VN (=~ 1/100.000)toàn thế giới. Tất cả chỉ chờ cơ hội mà thôi.

    - Các ông cứ cãi nhau ỏm tỏi về dân chủ, hết TBCN lại XHCN, rách việc! Cứ nói là 86 triệu con dân VN đồng lòng cử vị Dr khả kính của chúng ta chọn khoảng 1000 ông bà Việt Kiều về khai quốc và quản trị đất nước, cùng lắm thì ta "thà" nhờ thêm cố vấn tây còn hơn là những người có dính tới CS trong nước. Thế thôi.
    - Ôi, thế còn các đảng khác....với những lãnh tụ đã từng bị tù đày ?
    - Thì Dr chẳng là nhà dân chủ khai quốc công thần đấy thôi; và 1000 người kia không phải là những người dân chủ à ?
    - Thôi cũng được, nhưng gì thì gì phải có tên tôi trong danh sách đấy nhé.
    - Yên tâm đi. Nền dân chủ vĩ đại mà chúng ta mong muốn xây dựng sẽ chưa từng có trong lịch sử.... Chưa bao giờ tôi thấy tràn đầy hy vọng cho bản thân và cho đất nước như thế này!

    Hoàng Việt

    Tôi đề nghị thêm một câu này vào sau chữ "rách việc" để làm nổi hơn loại người luôn mồm nói dân chủ mà chẳng hiểu dân chủ là gì, muốn làm một thứ dân chủ chẳng giống ai: " bầu bán làm gì, mà phải đợi đến bao giờ."

    Như vậy toàn câu sẽ là:"Các ông cứ cãi nhau ỏm tỏi về dân chủ, hết TBCN lại XHCN, rách việc! Bầu bán làm gì, mà phải đợi đến bao giờ, cứ nói là 86 triệu con dân VN đồng lòng cử vị Dr khả kính của chúng ta chọn khoảng 1000 ông bà Việt Kiều về khai quốc và quản trị đất nước, cùng lắm thì ta "thà" nhờ thêm cố vấn tây còn hơn là những người có dính tới CS trong nước. Thế thôi.

    Dr_Tran viết:
    Khoảng 40 năm trước, VN còn ít nhân tài lãnh đạo, nên khi đó nếu có dựng nước thì phải phụ thuộc nhiều vào Pháp hoặc Hoa kỳ. Nay kiều bào VN có tài lãnh đạo có thể đã tạm đủ để khai quốc, bước đầu cần có 128 Thượng Nghị sĩ, 360 Dân biểu (một cho mỗi 250 ngàn dân), 20 người trong Văn phòng Tổng thống và Hội đồng Nội các, 64 Thống đốc các Thành phố.

    Theo tôi nếu kêu gọi được tất cả sức mạnh trí tuệ toàn dân tộc, có thể tìm đủ số người ưu tú để làm các chức vụ trên đây. Tổng cộng cần khoảng 1000 người trong số 90 triệu dân VN (=~ 1/100.000)toàn thế giới. Tất cả chỉ chờ cơ hội mà thôi.

    - Các ông cứ cãi nhau ỏm tỏi về dân chủ, hết TBCN lại XHCN, rách việc! Cứ nói là 86 triệu con dân VN đồng lòng cử vị Dr khả kính của chúng ta chọn khoảng 1000 ông bà Việt Kiều về khai quốc và quản trị đất nước, cùng lắm thì ta "thà" nhờ thêm cố vấn tây còn hơn là những người có dính tới CS trong nước. Thế thôi.
    - Ôi, thế còn các đảng khác....với những lãnh tụ đã từng bị tù đày ?
    - Thì Dr chẳng là nhà dân chủ khai quốc công thần đấy thôi; và 1000 người kia không phải là những người dân chủ à ?
    - Thôi cũng được, nhưng gì thì gì phải có tên tôi trong danh sách đấy nhé.
    - Yên tâm đi. Nền dân chủ vĩ đại mà chúng ta mong muốn xây dựng sẽ chưa từng có trong lịch sử.... Chưa bao giờ tôi thấy tràn đầy hy vọng cho bản thân và cho đất nước như thế này!

    Hoàng Việt

    Nhìn thấy cái đề đã thấy ghét. Không muốn dây nhưng không thể không nói:
    1/ Thể diện một quốc gia, dân tộc không chỉ có căn cứ vào mức sống, thu nhập. Cần gì nói đến Pháp, tự ngàn xưa người Việt éo cần đánh TQ giành độc lập nữa (!), chết bao nhiêu mạng người qua các các trận chiến Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa để làm gì? Thà làm một tỉnh của TQ thì dân cũng có thu nhập tính theo đầu người cao hơn bây giờ (!)
    2/ Năm 1945, ngoài bác Minh kính yêu và Việt Minh nhăm nhe cướp chính quyền. Còn có mấy bác Việt Quốc, Việt Cách như là bác Hải Thần, bác Hồng Khanh, bác Tường Tam ... dựa hơi quân Tàu Tưởng. Thế thì, cái việc cướp chính quyền, thân Tàu, đánh Pháp có tránh được không? Nói kiểu "Nếu" như mấy bác ghét cộng sản thì cũng có thể: Nếu Việt Minh không cướp chính quyền thì Việt Nam ngày nay đã thuộc ... Đài Loan (!). Thuộc Đài Loan dân ta cũng sướng, cũng có thu nhập cao, "thà bị Đài Loan đô hộ cũng còn hơn cộng sản" (!).
    3/ Thực dân Pháp mà rất tốt như các bác nói, hóa ra bác Ngô Đình Diệm từ quan, chống đối chính quyền bảo hộ là sai? là không hiểu thời thế? là không yêu nước? Các bác VNCH theo Mỹ triệt hạ những người thân Pháp là dốt à?

    Cuối cùng, xin các bác. Tham nhũng đang hoành hành, Tàu đang o ép, dân chúng đang bị mất đất, những người đấu tranh cho dân chủ đang bị tù đày, thời cơ cách mạng đang dần đến. Hãy tập trung vào những cái đó nhiều hơn, để tìm ra phương cách hành động hữu hiệu nhất, phục vụ lợi ích quốc dân, đồng bào. Đừng sa đà vào những chuyện đã rồi, những chuyện không thể nào đổi thay lại được.

    Đây là một website khá hay về thu nhập đầu người tại 224 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới.

    Tạm cho là các con số nói chung là khá chính xác, sai số vài %, thì một Guadeloupe "tầm thường" cũng có thu nhập đầu người cao hơn VN 15 lần, còn French polynesia cao hơn VN 30 lần. Các con số này dễ kiểm chứng, cho dù sai số 5-10% vẫn không thay đổi kết quả quá nhiều.

    Đó là các thuộc địa cũ của Pháp đấy.

    Không lẽ địa lý, dân trí VN thua các nước đó, thua số dân tại đó? Lố bịch, lẽ ra VN phải có thu nhập đầu ngưới ít nhất 20 ngàn USD/ năm, nếu không có trận Điện Biên Phủ, các chính sách "cải cách ruộng đất", "hợp tác xã", "kinh tế mới", "đổi tiền", và nay là "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN".

    Có cần ghi thêm rằng, ngay tại bãi rác lớn nhất Hà nội, mỗi ngày vào lúc 3 giờ sáng đều có hàng trăm dân xếp hàng chờ vào... mót rác, như một bài đăng ngay tại trang Dân luận này hôm nay?

    Mà đó là SAU khi kiều bào gởi về hàng năm 8-10 tỉ USD, bán dầu 4-10 tỉ USD, mượn nợ ngoại quốc 4 tỉ USD, nợ CP bằng tiền VN trên dưới 100 ngàn tỉ đồng, tức khoảng 6 tỉ USD, xài gas "chùa" từ Nam Côn sơn mỗi năm nhiều triệu m3, bán các mỏ than, sắt, khai thác cát, đập núi lấy đá, phá rừng, v.v....

    Trừ ra các con số hơn 20 tỉ USD này, thì thu nhập đầu người VN không biết có bằng nước Cộng hòa Dân chủ Congo, hạng 223 trên 224 nước, không nữa.

    Còn nhiều việc khác, khi rảnh sẽ bàn tiếp.

    Dr_Tran viết:
    Đầu thập niên 1960, do sức ép của Hoa kỳ, các quốc gia đi xâm chiếm thuộc địa như Pháp, Anh, Bồ Đào nha, bắt đầu trao trả độc lập lại cho các thuộc địa.
    Thế giới khi đó bước vào chiến tranh ý thức hệ, chiến tranh lạnh, và việc trao trả thuộc địa có ích cho việc tuyên truyền tư tưởng tự do, dân chủ, do Hoa kỳ lãnh đạo, chống lại chủ nghĩa, ý thức hệ cộng sản.
    Các quốc gia như Pháp, Anh, Bồ Đào Nha do nhận viện trợ từ Kế hoạch Marshall của Hoa kỳ nên không thể không nghe theo sức ép này.
    nếu không có Hoa kỳ tăng viện cho Pháp thì Pháp đã tự rút ra khỏi Việt Nam có thể vào năm 1950, hoặc ngay cả không trở lại Việt Nam sau 1945.
    ----------------------------------
    tính mạng quân ông HCM quá rẻ, không bằng một đồng xu teng, nên chết mấy trăm ngàn tại ĐBP không ăn thua gì, trong khi Pháp chết vài chục đã là chuyện chấn động chính trường Paris, cho dù số chết đa số là lính đánh thuê từ Algerie và các quốc gia Phi châu.
    nếu chỉ cần quy ra tiền thì CPVN thiếu nợ TQ phải hàng trăm tỉ USD là ít, cho số hàng chục triệu tấn đạn dược, cà nông, lựu đạn, mìn, dầu, cho đường ống dẫn dầu dài nhất thế giới từ LX qua TQ xuống tận Củ Chi.
    Cả hai cuộc chiến tại VN đều do TQ xúi giục, tạo ra, gây ra. VN ngày nay nghèo mạt hạng cũng là do TQ gây ra phần lớn.
    -----------------------------
    Nay kiều bào VN có tài lãnh đạo có thể đã tạm đủ để khai quốc, bước đầu cần có 128 Thượng Nghị sĩ, 360 Dân biểu (một cho mỗi 250 ngàn dân), 20 người trong Văn phòng Tổng thống và Hội đồng Nội các, 64 Thống đốc các Thành phố. "

    Xin ngỏ vài lời với tác giả bài viết:
    - Chiến tranh lạnh bắt đầu từ sau khi liên minh chống phát xít gồm Mỹ, Anh, Pháp, Liên xô... tan vỡ. Đa số các nhà sử học lấy tuyên bố của W. Churchill 3/1946 (lúc đó Churchill đã thôi làm thủ tướng Anh, nhưng vẫn là một chính khách có ảnh hưởng mạnh) đáp lại tuyên bố của Staline làm mốc mở đầu chiến tranh lạnh, chia thế giới thành hai phe đối lập đằng sau "bức màn sắt". Chiến tranh lạnh không phải bắt đầu từ đầu những năm 60 như tác giả bài viết nhầm;
    - Mỹ muốn hất cẳng các cường quốc thuộc địa ngay từ sau thế chiến 1 với tuyên bố 14 điểm của Tổng thống W. Wilson. Kế hoạch Marshall bắt đầu từ 1947 dưới thời Tổng thống Truman để góp phần khôi phục kinh tế Châu Âu sau chiến tranh và hướng châu Âu vào con đường tự do mậu dịch do Mỹ đề xướng (hệ thống Breston Woods). Những năm 60 nhiều nước phải trao trả độc lập cho các nước thuộc địa do phong trào giành độc lập lên cao được sự ủng hộ của các đảng cánh tả và người dân các nước thực dân. Bên cạnh đó cũng có yếu tố Mỹ như Dr Trần viết nhưng không phải vì kế hoạch Marshall (đã kết thúc từ 10 năm trước) mà do Mỹ lợi dụng sự suy yếu của đồng minh để thay thế các nước này nhằm phát huy ảnh hưởng của Mỹ trên toàn thế giới và ngăn chặn CNCS lan sang các nước thuộc địa cũ, đặc biệt ở Châu Phi;
    - Trong đệ nhị thế chiến, Mỹ không ủng hộ De Gaule và chính phủ Nước Pháp tự do của De Gaule. Mỹ không muốn Pháp quay trở lại Đông Dương và do vậy theo đề nghị của Mỹ Hội nghị Yalta đã quyết định biến Đông dương sau thế chiến 2 thành lãnh thổ ủy trị và giao cho Anh và Trung hoa dân quốc của Tưởng giới Thạch (chứ không phải Pháp vốn dĩ cai trị xứ này) thay mặt đồng minh vào giải giáp quân đội Nhật bại trận ở Đông Dương. Đây là những nguyên nhân dẫn đến rạn nứt trong quan hệ Mỹ-Pháp nhũng năm sau này. Mặc dù 1945 không được sự ủng hộ và giúp đỡ của Mỹ, Pháp vẫn quyết tâm trở lại Đông Dương; chứ không như tác giả nói. Mỹ chỉ ủng hộ và giúp Pháp sau đó cho đến khi Pháp rút về nước 1955 để ngăn chặn nguy cơ "làn sóng đỏ" ở Châu Á. Cách đây it lâu khi hồ sơ về chiến tranh Đông Dương được giải mật tại Pháp, Pháp đã kết luận là lẽ ra sau trận Biên giới 1950, Pháp đã nên rút ra khỏi VN dể tránh thất bại ở DBP. Dr Trần có lý khi nhắc đến mốc lịch sử 1950 này;
    - Ở DBP Việt Minh mà chết "mấy trăm ngàn người" tức là chết không còn một mống nào, kể cả ... tướng Giáp !!?? Có nhà sử học nào, có chuyên gia về năng lượng và dầu khí nào, có sách kỷ lục thế giới nào chứng minh được sự tồn tại của một "đường ống dẫn dầu dài nhất thế giới từ LX qua TQ xuống tận Củ chi"? Xin nhớ rằng ngay cả trong Tuần trăng mật Trung-Xô đầu những năm 50 còn chẳng làm gì có ống dẫn dầu giữa LX và TQ nữa là khi TQ và LX mâu thuẫn nhau kịch liệt, coi nhau là kẻ thù, thậm chí choảng nhau ở biên giới 1969 (nên những năm 70 Mỹ mới chơi con bài TQ chống LX là vì vậy). Có lúc TQ còn không cho hàng viện trợ của LX và các nước CS đông Âu cho VN quá cảnh nước họ nữa cơ mà. Đường ống dẫn dầu thô sơ từ Bắc vào Nam VN thì có, nghe nói đến tận Lộc Ninh;
    - Sau khi tuyên bố độc lập 2-9-45, Việtnam hoàn toàn bị cô lập, không được nước nào công nhận và quan hệ, kể cả TQ, vì khối CS mới thành lập sau chiến tranh đang rất khó khăn và cho cụ Hồ không phải là CS mà là quốc gia (lúc đầu Mỹ cũng cho là như vậy nên mới có chuyện Mỹ giúp Việt Minh 1944). Mãi đến 1950 sau trận biên giới Việt Minh mới liên hệ được với TQ. Vậy trong chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, TQ không phải là nước trực tiếp "xúi dục, tạo ra, gây ra" chiến tranh.
    Trong chiến tranh Đông Dương lần thứ 2 cũng vậy. Theo các nhà sử học, 1959 nghị quyết TW 15 được thông qua chuyển hướng từ đấu tranh đòi thi hành Hiệp định Geneve sang đấu tranh giải phóng Miền Nam. 1960 Mặt trận GP ra đời. Lúc này Liên Xô đang thực hiện chính sách chung sống hòa bình, thi đua hòa bình, hòa hõan với Mỹ để tập trung xây dựng kinh tế, giữ CS Đông Âu bắt đầu có dấu hiệu "li tâm" nên không muốn chiến tranh vì theo họ " một đốm lửa có thể cháy thành rừng". TQ mới được vài năm hòa bình lại bị thất bại trong "đại nhảy vọt" nên khó khăn nhiều mặt. TQ cũng muốn hòa hoãn với Mỹ để thoát khỏi bị cô lập sau chiến tranh Triều tiên. Trước đó tại Hội nghị Geneve TQ đã bộc lộ chính sách này nên ép VN đi vào giải pháp. Sự ủng hộ của LX và TQ lúc đầu là miễn cưỡng để qua đó có thể giành nhau ngọn cờ lãnh đạo thế giới CS. Ủng hộ thế thôi, nhưng TQ không muốn VN thắng hoàn toàn để mạnh lên, nên Mao thường nói: chổi của ta ngắn, không thể quét hết được mạng nhện. Câu chuyện về việc DS Pháp và những ai đó vẫn hy vọng qua TQ tìm được một giải pháp chính trị vào đêm trước ngày 30-4-75 phần nào cho ta hiểu điều này.

    Tác giả đang cùng với bạn bè soạn thảo HP 7 và cho rằng: "...nay kiều bào VN có tài lãnh đạo đã tạm đủ để khai quốc". Nếu như vậy có nghĩa là những tác giả của dự thảo HP này tính dựa hoàn toàn vào người việt ở nước ngoài, và sẽ "dinh" khoảng 1000 vị ở nước ngoài về VN để khai quốc, quên hẳn 86 triệu người ở trong nước. Hay đấy! tôi xin một xuất về khai quốc vì tôi học khoa học chính trị và quản trị nhà nước (gestion de l'Etat), có bề dày kinh nghiệm, nhưng nói thật nhé lúc đó ngay đến các ông "dân chủ", "bất đồng chính kiến" trong nước cũng chẳng cho phép làm như ý tưởng của các tác giả HP 7, nói gì đến những người khác. Lẽ phải thuộc về kẻ mạnh cơ mà; làm gì có chuyện không mất gì mà lại được hưởng phần hơn, lại càng không được ăn cả cái bánh. Đúng là không hiểu gì về chính trị, mơ giữa ban ngày! Chưa có gì đã cãi nhau như mổ bò, nếu có bánh thật chắc khó tránh khỏi đánh nhau.
    Một chi tiết nữa, nhỏ thôi, khiến tôi càng ngờ ngợ hay cái ông này có vấn đề ... thần kinh. Ông bảo cần "20 người trong Văn phòng Tổng thống và Hội đồng Nội các". Ông có biết VP Tổng thống, VP Thủ tướng nước ông ở có bao nhiêu người không ? Chưa nói đến bộ máy đồ sộ hàng vài trăm người trực tiếp giúp cho các vị Tổng thống , Thủ tướng, bộ trưởng thực hiện mandat của mình, con số 20 chắc cũng chưa đủ để làm vệ sinh cho văn phòng các vị lãnh đạo đất nước theo ý tưởng của các tác giả. Hay các vị dùng chữ VĂN PHÒNG để chỉ các vị Tổng thống, thành viên Hội đồng Nội các ? Nếu đúng vậy tôi thành thật khuyên các vị nên xem lại tiếng việt của mình. HP là luật cơ bản, không có gì nghiêm túc, chính sác và trong sáng về tiếng việt hơn. Văn bản pháp luật đòi hỏi như vậy, thưa các vị.
    Đọc phản hồi này, các vị có thể bổ túc những sai sót, xì nẹc tôi cũng được, nhưng xin bám sát vào nội dung và câu chữ, đừng chuyện nọ xọ chuyện kia. Nếu lan man quá, tôi xin phép không thưa lại, mong các vị thứ lỗi, vì còn bận làm ăn nuôi sắp nhỏ.

    Hoàng Việt

    Thoạt tiên Dr. Tran viết thế này:

    Dr_Tran viết:
    Đầu thập niên 1960, do sức ép của Hoa kỳ, các quốc gia đi xâm chiếm thuộc địa như Pháp, Anh, Bồ Đào nha, bắt đầu trao trả độc lập lại cho các thuộc địa.
    Các quốc gia như Pháp, Anh, Bồ Đào Nha do nhận viện trợ từ Kế hoạch Marshall của Hoa kỳ nên không thể không nghe theo sức ép này.

    Cứ cho nhận định của Dr. Tran là đúng, thì có nghĩa là thực dân Pháp không hề tự nguyện trao trả độc lập cho các nước thuộc địa, mà là do sức ép của đại ca Mỹ.
    Nhưng phía dưới Dr. Tran viết:

    Trích dẫn:
    Do đó, từ Paris, quân viện cho quân Pháp tại Việt Nam bị cắt, nếu không có Hoa kỳ tăng viện cho Pháp thì Pháp đã tự rút ra khỏi Việt Nam có thể vào năm 1950, hoặc ngay cả không trở lại Việt Nam sau 1945.

    Hố hố, một mặt Mẽo đòi Pháp trao trả độc lập, mặt khác lại tăng viện cho Pháp để bọn thực dân này tiếp tục cuộc chiến Đông Dương, thế là thế nào đây hở Dr. Tran?

    Cũng có thể Dr. Tran sẽ cãi: tôi viết là "đầu thập niên 60, do sức ép của Hoa Kỳ...", còn việc Hoa Kỳ tăng viện cho Pháp là trước đó cơ!
    Nếu cố cãi như thế, thì chỉ chứng tỏ một điều: sau WW 2, Hoa Kỳ ủng hộ Pháp quay lại tái chiếm Đông Dương, nhưng bị Việt Minh đánh cho nhừ tử, nhất là trận ĐBP. Thế là phải ký Hiệp định Giơ-ne-vơ. Trong việc ký hiệp định này, việc Pháp có chịu sức ép của Mẽo hay không chỉ là chuyện phụ. Chứ chả phải Pháp hay Mẽo tốt đẹp gì đối với các dân tộc Đông Dương ở đây sất.
    Ngồi đó mà mơ nếu Pháp tiếp tục đô hộ Việt Nam thì thu nhập của dân ta sẽ gấp 30 lần hiện nay (tức là vào khoảng 25 - 30,000 USD/người/năm) nhá! Pháp đã giúp được nước nào trong số các thuộc địa cũ của nó được như thế chưa?

    Dr Tran lại tán tiếp:

    Trích dẫn:
    Đây cũng cần nói thêm, Trung quốc giúp đỡ quân đội ông HCM rất nhiều, sau cuộc cách mạng TQ thành công năm 1949, hàng chục triệu tấn đạn dược, cà nông, được TQ cung cấp cho quân ông Hồ.

    Do chuyển qua bằng đường bộ thuận lợi, 1000 tấn dễ hơn 1 tấn từ Pháp, Hoa kỳ chở sang, nên quân ông HCM rõ ràng có lợi thế, vả lại tính mạng quân ông HCM quá rẻ, không bằng một đồng xu teng, nên chết mấy trăm ngàn tại ĐBP không ăn thua gì, trong khi Pháp chết vài chục đã là chuyện chấn động chính trường Paris, cho dù số chết đa số là lính đánh thuê từ Algerie và các quốc gia Phi châu

    Đọc đoạn này, có thể đoán chắc là Dr Tran không hiểu biết tí gì về trận Điện Biên Phủ.
    Quân của HCM lợi thế hơn quân Pháp ư? Dr Tran có biết là tại Điện Biên Phủ nói riêng, và trên toàn mặt trận Đông Dương nói chung, thì tương quan lực lượng hai bên về mặt vũ khí, đạn dược là như thế nào không?
    Quân Việt Minh chết hàng trăm ngàn tại ĐBP ư? Số liệu ở đâu ra thế?
    Quân Pháp chết chủ yếu là lính đánh thuê từ Algerie và các quốc gia Phi châu ư?

    Công nhận trí tưởng tượng của Dr. Tran siêu thiệt!

    Còn cái đoạn này thì khỏi bình luận luôn:

    Trích dẫn:
    Khi đó, chắc chắn chính ông HCM đã có hàng trăm lá thư cầu viện, cám ơn "chính phủ và nhân dân TQ". TQ chắc chắn còn giữ các tài liệu này, do đó nay trong các cuộc đàm phán với CP VN, phe TQ chỉ cần trưng ra các văn bản này là phe CP VN cứng họng chẳng còn gì để bàn thảo, phải ký ngay thôi, vì chính Hồ Thái Tổ đã công nhận TQ là khai quốc công thần số 1, là ân nhân vĩ đại của dân tộc VN, nên làm sao con cháu VN dám bàn thảo, tranh luận, với TQ?

    TQ không cho ông HCM cái gì "free", "gratuit" cả. Họ đều có ghi sổ sách, nếu chỉ cần quy ra tiền thì CPVN thiếu nợ TQ phải hàng trăm tỉ USD là ít, cho số hàng chục triệu tấn đạn dược, cà nông, lựu đạn, mìn, dầu, cho đường ống dẫn dầu dài nhất thế giới từ LX qua TQ xuống tận Củ Chi.

    Thực tế không thể chối cãi, nếu không có TQ giúp thì ông HCM đơn giản là không có vũ khí để đánh Pháp, và do đó không có trận ĐBP, và sau này không thể xâm lăng miền Nam.

    Cả hai cuộc chiến tại VN đều do TQ xúi giục, tạo ra, gây ra. VN ngày nay nghèo mạt hạng cũng là do TQ gây ra phần lớn.

    Nhưng chưa hết, sẽ còn dài dài, ngày nào mà cờ VN còn là một mảnh nhỏ cờ TQ cắt ra, thật ra một trong các ngôi sao trong cờ TQ có lẽ có nghĩa rằng đó là lãnh thổ VN hiện tại.

    Chán!

    Đầu thập niên 1960, do sức ép của Hoa kỳ, các quốc gia đi xâm chiếm thuộc địa như Pháp, Anh, Bồ Đào nha, bắt đầu trao trả độc lập lại cho các thuộc địa.

    Thế giới khi đó bước vào chiến tranh ý thức hệ, chiến tranh lạnh, và việc trao trả thuộc địa có ích cho việc tuyên truyền tư tưởng tự do, dân chủ, do Hoa kỳ lãnh đạo, chống lại chủ nghĩa, ý thức hệ cộng sản.

    Các quốc gia như Pháp, Anh, Bồ Đào Nha do nhận viện trợ từ Kế hoạch Marshall của Hoa kỳ nên không thể không nghe theo sức ép này.

    Hơn nữa, sau thế chiến 2, ngay tại các quốc gia này, nhiều thành phần dân quân, nạn nhân thế chiến 2 lên làm lãnh đạo, tổ chức nhiều phong trào cách mạng tự do dân chủ, điển hình tại Pháp với việc thành lập nền Đệ Ngũ Cộng hòa, viết lại toàn văn Bản Hiến pháp, vào năm 1953.

    Các thành phần tiến bộ này không chấp nhận việc tiếp tục cai trị các thuộc địa, vì chính họ từng là nạn nhân bị Đức Quốc xã chiếm đóng, họ không muốn trở thành các Gestapo, các Heinrich Himmlers tại các thuộc địa.

    Do đó, từ Paris, quân viện cho quân Pháp tại Việt Nam bị cắt, nếu không có Hoa kỳ tăng viện cho Pháp thì Pháp đã tự rút ra khỏi Việt Nam có thể vào năm 1950, hoặc ngay cả không trở lại Việt Nam sau 1945.

    ----------------------------------

    Đây cũng cần nói thêm, Trung quốc giúp đỡ quân đội ông HCM rất nhiều, sau cuộc cách mạng TQ thành công năm 1949, hàng chục triệu tấn đạn dược, cà nông, được TQ cung cấp cho quân ông Hồ.

    Do chuyển qua bằng đường bộ thuận lợi, 1000 tấn dễ hơn 1 tấn từ Pháp, Hoa kỳ chở sang, nên quân ông HCM rõ ràng có lợi thế, vả lại tính mạng quân ông HCM quá rẻ, không bằng một đồng xu teng, nên chết mấy trăm ngàn tại ĐBP không ăn thua gì, trong khi Pháp chết vài chục đã là chuyện chấn động chính trường Paris, cho dù số chết đa số là lính đánh thuê từ Algerie và các quốc gia Phi châu.

    Khi đó, chắc chắn chính ông HCM đã có hàng trăm lá thư cầu viện, cám ơn "chính phủ và nhân dân TQ". TQ chắc chắn còn giữ các tài liệu này, do đó nay trong các cuộc đàm phán với CP VN, phe TQ chỉ cần trưng ra các văn bản này là phe CP VN cứng họng chẳng còn gì để bàn thảo, phải ký ngay thôi, vì chính Hồ Thái Tổ đã công nhận TQ là khai quốc công thần số 1, là ân nhân vĩ đại của dân tộc VN, nên làm sao con cháu VN dám bàn thảo, tranh luận, với TQ?

    TQ không cho ông HCM cái gì "free", "gratuit" cả. Họ đều có ghi sổ sách, nếu chỉ cần quy ra tiền thì CPVN thiếu nợ TQ phải hàng trăm tỉ USD là ít, cho số hàng chục triệu tấn đạn dược, cà nông, lựu đạn, mìn, dầu, cho đường ống dẫn dầu dài nhất thế giới từ LX qua TQ xuống tận Củ Chi.

    Thực tế không thể chối cãi, nếu không có TQ giúp thì ông HCM đơn giản là không có vũ khí để đánh Pháp, và do đó không có trận ĐBP, và sau này không thể xâm lăng miền Nam.

    Cả hai cuộc chiến tại VN đều do TQ xúi giục, tạo ra, gây ra. VN ngày nay nghèo mạt hạng cũng là do TQ gây ra phần lớn.

    Nhưng chưa hết, sẽ còn dài dài, ngày nào mà cờ VN còn là một mảnh nhỏ cờ TQ cắt ra, thật ra một trong các ngôi sao trong cờ TQ có lẽ có nghĩa rằng đó là lãnh thổ VN hiện tại.

    -----------------------------

    Theo Pháp, Hoa kỳ, thì có tự do dân chủ; theo TQ thì chỉ có nghèo đói và mất nước. Đương nhiên tự chúng ta làm, không phụ thuộc xứ nào, là tốt nhất.

    Nay tôi và các bạn khác làm HP7 là để hy vọng dựng nên một quốc gia VN tự do, dân chủ, hòa bình, trung lập, không theo Pháp, chẳng theo Hoa kỳ, đương nhiên không phụ thuộc TQ, nên các việc TQ "giúp VN" chẳng còn có ký lô gờ ram nào, thậm chí chấp TQ đưa ra các văn bản ông HCM, Phạm Văn Đồng cầu viện, chúng tôi còn mừng.

    Lại chẳng ngại Pháp, Hoa kỳ kể công như thời còn thuộc Pháp, hoặc thời VNCH quá dựa vào Hoa kỳ.

    Khoảng 40 năm trước, VN còn ít nhân tài lãnh đạo, nên khi đó nếu có dựng nước thì phải phụ thuộc nhiều vào Pháp hoặc Hoa kỳ. Nay kiều bào VN có tài lãnh đạo có thể đã tạm đủ để khai quốc, bước đầu cần có 128 Thượng Nghị sĩ, 360 Dân biểu (một cho mỗi 250 ngàn dân), 20 người trong Văn phòng Tổng thống và Hội đồng Nội các, 64 Thống đốc các Thành phố.

    Theo tôi nếu kêu gọi được tất cả sức mạnh trí tuệ toàn dân tộc, có thể tìm đủ số người ưu tú để làm các chức vụ trên đây. Tổng cộng cần khoảng 1000 người trong số 90 triệu dân VN (=~ 1/100.000)toàn thế giới. Tất cả chỉ chờ cơ hội mà thôi.

    www.hienphapvietnam.org
    http://hienphapvietnam.org/index.php/download

    tqvn2004 viết:
    Xin được nhắc nhở các bác về việc sử dụng ngôn ngữ thiếu tôn trọng trong tranh luận như "ngu xuẩn tột độ". Chúng ta là người lớn, có thể khác biệt về quan điểm, nhưng không cần phải thóa mạ nhau để chứng tỏ ràng mình đúng hơn người kia. BBT từ nay sẽ loại bỏ thẳng tay những bài sử dụng ngôn ngữ như vậy, mong các bác chú ý dùm cho.

    Mình ủng hộ ý kiến của tqvn, nên giữ cái tốt cái nét đặc thù riêng của Dân luận, toàn trí thức với nhau cả. Nếu thích mời các bác qua X-cà xả bầu tâm sự rồi quay về đây.

    Có được thua gì đâu, tranh luận cho vui vẻ thôi mà.

    Xin được nhắc nhở các bác về việc sử dụng ngôn ngữ thiếu tôn trọng trong tranh luận như "ngu xuẩn tột độ". Chúng ta là người lớn, có thể khác biệt về quan điểm, nhưng không cần phải thóa mạ nhau để chứng tỏ ràng mình đúng hơn người kia. BBT từ nay sẽ loại bỏ thẳng tay những bài sử dụng ngôn ngữ như vậy, mong các bác chú ý dùm cho.

    Khách viết:
    Có thực là ở các nước thuộc địa khác thì độc lập là do thực dân Pháp, vào một hôm đẹp trời, bỗng thấy xấu hổ là đã đi đô hộ các nước đó, mà ra quyết định trao trả độc lập không? Hay đó chỉ là kết quả của một cuộc đấu tranh lâu dài, đổ không ít máu me của phong trào giải phóng dân tộc?

    Dĩ nhiên nói đến lịch sử thì nên hết sức tránh dùng chữ "nếu", để rồi ngồi đó mà tưởng tượng ra chuyện này chuyện nọ lẽ ra đã xảy ra. Dr. Tran đặt câu hỏi "sẽ ra sao nếu không có trận Điện Biên Phủ" đã là dớ dẩn, nhưng câu trả lời của ông "siêu giáo sư" nào kia, ..., mới thực là ngu xuẩn tột độ!

    Kép Tư Bền

    Ô! Thế bác sống ở thời đại ngày nay mà không thấy rằng việc các nước thực dân trả lại độc lập cho các nước thuộc địa là một xu thế tất yếu của lịch sử à?!

    Xin lỗi nhá! Bác mới thực sự là ngu xuẩn tột độ!

    Còn nói đến chuyện lịch sử nhé, cũng chả việc gì phải hết sức tránh dùng chữ "nếu" đâu bác ạ! Thậm chí cứ bàn luận nếu hữu ích cho việc nhận thức (như đánh giá lịch sử đầy đủ và khách quan hơn, rút ra những bài học kinh nghiệm, v.v).

    Xin lỗi nhá! Bác mới thực sự là ngu xuẩn tột độ!

    Khách viết:
    Giả dụ, nếu sau năm 1954 và 1975, chính quyền ĐCS không mắc những sai lầm nghiêm trọng, thì có ai dám mở mồm nói rằng "thà chịu sự đô hộ của thực dân thêm vài chục năm nữa", để chờ nó bố thí độc lập, tự do cho mình không? Có thực là ở các nước thuộc địa khác thì độc lập là do thực dân Pháp, vào một hôm đẹp trời, bỗng thấy xấu hổ là đã đi đô hộ các nước đó, mà ra quyết định trao trả độc lập không? Hay đó chỉ là kết quả của một cuộc đấu tranh lâu dài, đổ không ít máu me của phong trào giải phóng dân tộc?
    ...
    Kép Tư Bền

    Ngay cả khi điều giả sử mà bác nói là thực, tức là VN bây giờ mang một hiện trạng khác, thì chúng ta vẫn có thể đặt vấn đề so sánh hiện trạng khác đấy với một hiện trạng khác nữa theo giả thiết của bác Mê Linh (tức là nếu để thực dân Pháp đô hộ...). Hiện trạng nào tốt hơn hoặc ít tệ hơn thì nên được chọn.

    Tất nhiên, điều giả sử mà bác Kép nói là hoang tưởng. Và bởi thế nên việc đặt vấn đề "thà" bác Mê Linh lại càng không có gì đáng trách cứ hay khinh miệt cả. Có chăng là bác Kép hay những người giống bác là đạo đức giả (như bác Dr_Tran nói) mà thôi!

    Bao nhiêu xương máu của cha anh đã đổ xuống để làm gì nếu không phải là vì một tương lai VN tươi sáng? Đừng nói rằng chỉ vì độc lập thôi là đủ nhé! Độc lập sớm mà dân sống khốn khổ và mất tự do như súc vật thì so thế nào được với độc lập muộn mà dân sống sung dướng và tự do hơn?!

    Việc "thà" như bác Mê Linh nói đó không có nghĩa là phỉ báng xương máu cha anh gì hết! Nếu cha anh chúng ta biết trước được tương lai VN như thế này thì chắc chắn chẳng mấy ai trong số họ sẵn sàng đổ máu đâu, các vị đạo đức giả ạ!

    “Thà chấp nhận cho thực dân đế quốc đô hộ còn hơn là sống dưới chế độ Cộng sản” Câu này quá đúng chứ có gì sai đâu mà nhiều người bày đặt bắng nhắng lên nhẩy.

    Điều này đã được thực tế chứng minh rồi còn gì, chẳng phải là trong lịch sử VN chưa bao giờ mà người dân Việt lũ lượt kéo nhau bỏ nước đi vượt biên nhiều đến mức cây cột đèn nếu không dây rợ chằng chịch thì nó cũng ra đi đó sao.

    Đừng có bào chữa là do giai đoạn đó chính sách sai lầm này nọ dẫn đến kinh tế khó khăn nên ngừơi dân “đành” phải bỏ nước ra đi, ngay bây giờ nè, kinh tế VN phát triển rồi nè nhưng giả sử nếu Mỹ và các nước tuyên bố mở cửa đón nhận thuyền nhân trở lại như thập niên 70 thì đảm bảo phong trào vượt biên sẽ ồ ạt trở lại ngay.

    Đừng nói chi xa, ngay hiện nay có biết bao nhiêu phụ nữ nước ta chấp nhận lấy chồng Đài loan, Hàn quốc, họ thà chấp nhận làm thân nô lệ trên xứ người để được thoát ra khỏi cái xứ sở “độc lập – tự do – hạnh phúc” này.

    Đó, chẳng phải là họ thà chấp nhận chết trên biển, thà chấp nhận “bị” thực dân đế quốc “đô hộ suốt đời” còn hơn là sống dưới chế độ CS đó sao.

    Những ai bày đặt phê phán câu nói này để ra vẻ là mình yêu nước thì trước hết hảy tự nhìn lại bản thân mình xem có xứng đáng không rồi hẳn mở miệng. Nhé !

    Western Cowboy

    Vấn đề này (thà bị Pháp đô hộ thêm 20 năm, để VN nay giàu nhất Đông Nam Á...) thật không khác vấn đê nhà vua Thái lan nên ngưng tham dự vào chính trị. Ai cũng biết hai vấn đề này là đúng, rất nên, nhưng không ai dám nói ra cả. Ít ra trong 50 năm nữa.

    Hôm nay đọc bài 30 ngàn dân Thái van xin nhà vua tha cho Thaksin mà mắc cười. Nhà vua hơn 80 tuổi, mắc mớ gì đến Thaksin, ông này có làm gì chống vua Thái bao giờ, chẳng qua chỉ vì Thaksin quá được lòng dân, vua ghen ghét, nên lật đổ Thaksin để ra cái oai, cho bõ ghét.

    Một lời nhà vua "phán" ra có giá trị cao hơn chục triệu phiếu dân bầu cho Thaksin, chỉ có dân tộc nào hèn nhát mới công nhận điều đó.

    Kinh tế VN thua Thái lan, rất uổng, lẽ ra VN phải hùng mạnh, chiếm Thái lan làm thuộc địa, hay chiếm 1/2 xứ Thái làm đất VN mới đúng. Mạnh được, yếu thua, thế giới này rất công bằng.

    Nhưng dân Á châu ngu muội thì suốt đời vẫn là dân Á châu ngu muội, cho dù ở VN, Thái, ngay cả qua Mỹ 40 năm vẫn còn cái chân đầy phèn chua.

    ------------------------------

    Ông GS Mỹ tôi ghi ra trước đây đã vô cùng cao minh khi không đá động đến chính trị. Ông thừa biết khi VN giàu hơn tất cả các quốc gia quanh vùng, nếu còn theo Pháp, dưới MỘT nước, trên 150 nước khác khắp năm châu, thì khi đó chính trị VN không còn quan trọng.

    Thử hỏi các Việt kiều tại Pháp hiện nay, xem họ có quan trọng việc không có người Việt nào trong nội các chính phủ Pháp hay không.

    Họ đang bị "đô hộ" đấy, có phải không nào, tất cả các nhân vật chốn công quyền đều là người Pháp, giấy tờ tất cả bằng tiếng Pháp, người Việt không có đại diện chính quyền, v.v... nhưng có Việt kiều Pháp nào vì vậy mà bỏ xứ Pháp xin về VN hay không?

    Tại Mỹ, Úc, Đức, và 100 xứ khác cũng vậy. Chẳng ai quan tâm đến có người Việt hay không trong chính quyền, cái họ quan tâm là túi tiền, là tự do, dân chủ, giáo dục, y tế, và hàng trăm thứ khác tất cả đều hơn VN ngày nay.

    Như vậy, nếu nguời dân VN chia làm 2 miền, miền A sống trong chế độ hiện tại với thu nhập trung bình khoảng 25 ngàn đồng/ngày; miền B thuộc Pháp có thu nhập 750 ngàn đồng/ngày, thử hỏi dân miền nào chạy qua miền nào.

    Thôi đi các người đạo đức giả, nếu quý vị đang có thu nhập trung bình tại VN, cho quý vị quyền chọn ở tại VN hay qua Pháp, Mỹ, quý vị chọn ở đâu?

    -----------------------------

    Pháp qua VN cũng muốn VN phát triển, nếu không thì bỏ tiền ra, lỗ rất nặng, cất cầu, nhà thờ, ống cống, ống nước, cột điện, đường xe lửa, v.v... làm gì? Dựng nên 30 trường Lasan làm gì, mở trường y dược làm gì, cho hàng ngàn sinh viên VN giỏi qua Pháp học làm gì?

    Không phải là phưong cách tốt nhất, nhưng đó là cách DUY NHẤT cho VN tiến bộ. Dựng nên một chính phủ khó gấp trăm lần dựng nên một tập đoàn kinh tế, ngàn lần khó hơn một công ty.

    Ba tôi được Pháp cho đi du học Paris từ 1951, tốt nghiệp, lại được cho qua Đức học triết, thần học, rồi trở về Pháp học tiến sĩ luật. Đang học tại Paris thì Pháp thua trận ĐBP, nhưng không vì vậy mà Pháp bỏ ngang, vẫn cung cấp tiền bạc, điều kiện, cho qua Đức và về Paris học thêm 10 năm sau đó.

    Nếu không có trận ĐBP thì lớp sinh viên VN du học từ Pháp về dư sức lãnh đạo VN tốt đẹp hơn bất cứ chính phủ nào trong vùng, ăn đứt cái cảng cá hôi hám Singapore, cái nước Xiêm la dốt nát nay gọi là Thái lan.

    Pháp rõ ràng muốn Việt Nam hóa chính trị tại VN nên ráo riết huấn luyện lớp sinh viên ưu tú VN để về lãnh đạo. Rất tiếc, số mạng VN không may mắn như vậy.

    ---------------------------------

    Người VN trong và ngoài nước hiện nay không đủ khả năng dựng nên một công ty đàng hoàng, nói gì dựng nên một tập đoàn hùng mạnh, nói gì dựng nên một chính phủ lành mạnh, tốt đẹp, như một chính phủ mà Pháp đã có thể dựng nên, tổ chức, giùm cho VN?

    Người VN, cho dù tập trung mọi nhân tài toàn thế giới, theo tôi, cũng còn phải mất ít nhất 50 năm mới có được 1 chính phủ tạm gọi là tốt đẹp, mà lẽ ra đã có thể có được vào khoảng thập niên 1960 nếu Pháp còn quản trị VN liên tục từ 1945.

    Như vậy, trường hợp tốt nhất, VN bị chậm trễ 100 năm, còn xấu nhất thì 200 năm sau cũng không có được một chính phủ tốt, nếu thế hệ 1,5 bị "hụt chuyến đò" trong việc về giúp quản trị VN.

    Thế hệ 1 quá già, quá cực đoan, không thể giúp, còn thế hệ 2, 3 sinh ra tại nước ngoài nên không quan tâm, không hiểu VN.

    Thời cơ đã qua, nay người VN phải sống và chịu đựng dưới CP hiện nay thêm nhiều năm nữa. Chúc mọi người may mắn.

    Chào bạn Mê Linh, ý tôi muốn nói là trong số 3 triệu đảng viên, chưa thấy ai có đủ tài làm lãnh đạo quốc gia. Nhìn 5 ông Phó Thủ tướng mà ngán ngẫm. Ông Dũng tuy bất tài nhưng có lẽ ít bất lương nhất trong số các ông còn lại.

    Theo chỗ tôi biết, ông HTHải bất lương, xấc láo hơn ông Dũng nhiều. Chỉ có khoảng 10 người có thể làm Thủ tướng, Đảng trưởng, sau này, trong khoảng 5-10 năm tới. Không thấy ai trong số đó xứng đáng là chủ một tiệm bán chạp phô, bán mì gõ.

    Quả thật, họ từng làm gì, từng được công ty tư nhân nào thuê mướn làm quản trị 1 department 10 người? Hạng HTHải mà làm Thủ tướng thì có mà đại họa cho quốc gia.

    Khách viết:
    Với thành phần lãnh đạo năm 1975 và ngay cả hiện nay, CP VN không tài nào quản trị quốc gia được tốt đẹp, cho dù họ muốn. Lý do là vì không đủ người tài giỏi, do đó họ phải đem người tài vào, từ lớp kiều bào.

    Thưa bác Khách,

    Tôi thì thấy ở trong nước có nhiều người tài giỏi lắm, và có khi họ còn có khả năng giúp nước nhiều hơn cả kiều bào nữa, vì họ sống trong nước nên có thể hiểu rõ ưu khuyết điểm của đất nước hơn. Chỉ tiếc là Chính phủ có cho họ cơ hội để đóng góp đâu. Chỉ muốn độc quyền lãnh đạo theo cái cách "sai đâu sửa đấy, sửa đâu sai đấy, sai đấy, sửa đâu?" bao nhiều năm nay nên đất nước mới đi thụt lùi như thế.

    Điều mà tôi sợ nhất bây giờ, là các ông ấy cứ nhân nhượng để tranh thủ sự ủng hộ của Trung Quốc trong việc duy trì chế độ độc đảng. Đến lúc nước này quá quắt đến độ chính các ông ấy cũng không chịu được nữa, thì lại kêu gọi "toàn quốc kháng chiến", tức là lại dẫn dắt nhân dân vào một cuộc binh đao mới để đánh đuổi ngoại xâm bảo vệ tổ quốc!

    Nhiều người ước vọng rằng, "phải chi CP VN không có tham nhũng, không quản lý kinh tế sai lầm, cho tự do dân chủ, v.v..."

    Họ là những idealists, những ước vọng gia, những lý tưởng gia, không một chút thực tế.

    CP VN sai vì không thể không sai. Sai vì trí tuệ các lãnh đạo VN quá kém.

    Quản trị quốc gia không phải như quản trị một quân đội chuyên đánh du kích. Khả năng tổ chức một cuộc đánh bốc rất khác với khả năng thượng đài. Không ai mời Mike Tyson làm lãnh đạo một cửa tiệm, một nhà hàng. Vậy tạo sao có người như ông Tướng Lê Đức Anh, ngoài đánh lộn ra còn biết gì khác, mà làm Thái Thượng Hoàng cai trị 86 triệu dân?

    Muốn quản trị quốc gia tốt phải có Lý luận chính trị, xã hội, triết, kinh tế, văn học. Phải có kiến thức, phải có kinh nghiệm thực tế.

    Mỗi ngành học lại chia ra thành nhiều nghành phụ, như geopolitics (chính trị địa lý), geoeconomics (kinh tế địa lý), political economics (kinh tế chính trị), triết học nhân văn, triết học chính trị, triết học xã hội, triết học kinh tế, v.v...

    CP VN hiện nay không có ai có đủ khả năng trong bất cứ nghành nào kể trên, đủ để quản trị quốc gia. Nhiều chính sách đưa ra thật quá ngây ngô đến buồn cười, như phải đủ kg nào đó mới cho chạy xe gắn máy, học sinh không được tự học vào thi phổ thông, đại học, mà phải qua trường lớp do CP dựng nên, làm việc gì cũng phải lên phường "chứng lý lịch", không cho mở trường đạo, v.v...

    Với thành phần lãnh đạo năm 1975 và ngay cả hiện nay, CP VN không tài nào quản trị quốc gia được tốt đẹp, cho dù họ muốn. Lý do là vì không đủ người tài giỏi, do đó họ phải đem người tài vào, từ lớp kiều bào.

    Nhưng kiều bào tài giỏi không đời nào chịu phục vụ cho CP VN, tương tự như Khổng Minh, Bàng Thống, đời nào phục vụ cho Tào Tháo.

    Kẻ gian hùng có thể "thành công" trong một khoảng thời gian nào đó, như Tào Tháo đến chết vẫn giữ vững địa vị, ông HCM, Tần Thủy Hoàng, họ Kim đời cha bên Bắc Hàn, có lẽ Castro bên Cuba, nhưng triều đại họ không thể thành công mãi mãi, khi bị hạ bệ thì ngày đó sẽ rất khó coi, có khi tệ hại như bên Rumami.

    Thưa bác Kép Tư Bền,

    Không ai nói “tôi thích được đô hộ” ở đây cả. Mọi người chỉ nói “giữa hai cái xấu, người có trí khôn sẽ chọn cái ít xấu hơn”. Nếu bác Kép Tư Bền cho rằng đây là một “điều ngu xuẩn tột độ” thì tôi e rằng chính trí thông minh của bác mới là chỗ có vấn đề.

    Thưa bác NiMarxNiJesus,

    Nước chúng ta nhỏ thì đã nhỏ từ mấy ngàn năm nay rồi chứ không phải bây giờ mới nhỏ. Nhưng trong quá khứ chúng ta “tiểu” chứ không hề “nhược” vì tổ tiên ta tuy luôn biết khôn khéo giữ tình hòa hiếu với quân bành trướng, cũng đã nhiều lần đánh cho chúng “phiến giáp bất hoàn” để dạy cho chúng đạo lý “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”. Không như ngày nay, cứ viện lẽ “chúng ta nhỏ, chúng ta yếu” rồi lao thẳng vào qũy đạo của giặc, hết cắt đất, cắt biển lại đào xới tài nguyên dâng cho chúng để được yên thân.

    Bác cũng nói “Chính quyền này sẽ phải thay đổi để tồn tại”. Thì người dân đã được mục sở thị những “thay đổi để tồn tại” này rồi đó: Bỏ tù bất đồng chính kiến, ra luật cấm công bố các phản biện khoa học, nỗ lực đưa mối bang giao hữu hảo với quân ngọai xâm lên “tầm cao mới” v..v..

    Nếu các bác đề cao tinh thần quyết tử của cuộc kháng chiến chống Pháp, sao lại tán thành lối hành xử chủ hòa chủ bại của nhà cầm quyền hiện nay trước Trung Quốc như thế?

    Những ai thật lòng quan tâm đến vận mệnh đất nước, xin hãy nhìn cho kỹ ai đang trải thảm đỏ rước giặc vào nhà, và xin hãy “nhắm thẳng vào quân thù mà bắn”. Đừng lớn tiếng đề cao lòng ái quốc nhưng lại cố tình bào chữa cho những kẻ đang mãi quốc cầu vinh, vì như thế là ngụy quân tử.

    Mê Linh

    Cũng như bác NimarxNijesus, Kép tôi cực kỳ khinh bỉ những kẻ nào dám mở mồm nói rằng sẵn sàng chấp nhận sự đô hộ của ngoại bang.
    Lịch sử Việt Nam hàng ngàn năm với vô số các cuộc đấu tranh chống ngoại xâm, và cuộc kháng chiến chống Pháp là một trong số đó. Sau mỗi cuộc đấu tranh, khi đất nước giành được hoặc giữ được độc lập, thì bắt đầu công cuộc xây dựng đất nước. Tùy vào sự anh minh của chính quyền mỗi thời mà công cuộc này có thể tốt hơn hay kém hơn. Nhưng thật là ngu xuẩn khi lấy kết quả của việc xây dựng đất nước để luận ngược lại về ý nghĩa của cuộc đấu tranh chống ngoại xâm trước đó. Điều đó cũng đúng khi nói về lịch sử chống ngoại xâm của bất kỳ dân tộc nào trên thế giới.
    Giả dụ, nếu sau năm 1954 và 1975, chính quyền ĐCS không mắc những sai lầm nghiêm trọng, thì có ai dám mở mồm nói rằng "thà chịu sự đô hộ của thực dân thêm vài chục năm nữa", để chờ nó bố thí độc lập, tự do cho mình không? Có thực là ở các nước thuộc địa khác thì độc lập là do thực dân Pháp, vào một hôm đẹp trời, bỗng thấy xấu hổ là đã đi đô hộ các nước đó, mà ra quyết định trao trả độc lập không? Hay đó chỉ là kết quả của một cuộc đấu tranh lâu dài, đổ không ít máu me của phong trào giải phóng dân tộc?
    Dĩ nhiên nói đến lịch sử thì nên hết sức tránh dùng chữ "nếu", để rồi ngồi đó mà tưởng tượng ra chuyện này chuyện nọ lẽ ra đã xảy ra. Dr. Tran đặt câu hỏi "sẽ ra sao nếu không có trận Điện Biên Phủ" đã là dớ dẩn, nhưng câu trả lời của ông "siêu giáo sư" nào kia, rằng giá mà thực dân tiếp tục đô hộ thì thu nhập của người dân VN lẽ ra đã có thể gấp 30 lần bây giờ (tức là, thực dân Pháp, sau khi đã đô hộ Việt Nam cả trăm năm, kìm giữ dân VN luôn ở bên miệng vực chết đói, bỗng dưng vỗ đít, chết chửa, mình bóc lột hơi quá tay, giờ phải làm gì đền bù cho họ chứ!), lịch sự mà nói, mới thực là ngu xuẩn tột độ!

    Kép Tư Bền

    Mê Linh viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    Có thể các bạn chưa cảm thấy cái NHỤC bị đô hộ, chưa thấy xấu hổ khi đất nước có những quan thái thú đứng đằng sau một số người VN để điều hành, lãnh đạo .
    ...

    Mà cho đù khổ cực bên nhau, độc lập vẫn là yếu tố quan trọng nhất đôi với đất nước, không thể chỉ vì khổ cực, vì oán ghét chính quyền mà mang ý tưởng chấp nhận đất nước bị đô hộ để được vinh thân.

    Tôi đã cảm thấy chính xác nỗi nhục nhã xấu hổ này khi chứng kiến việc Chính quyền đàn áp những sinh viên học sinh vô tội xuống đường để phản đối Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa Trường Sa, qua hình ảnh những ngư dân Việt Nam gầy gò phải chắp tay vái lạy bọn côn đồ để được phép mưu sinh ngay trên lãnh hải của nước mình, qua sự bất lực của những người hữu trách trong việc bảo vệ công ăn việc làm cho đồng bào mình trước làn sóng lao động nhập cư bất hợp pháp từ người láng giềng to béo bất lương... và trầm trọng hơn cả là qua việc bị buộc phải tiến hành đại dự án bauxite tây nguyên trong tình trạng thua thiệt mọi bề và lòng dân oán thán...

    Người dân ngày nay không còn tín nhiệm Chính quyền này nữa không phải vì ngại nghèo khổ mà chính vì nhận thấy vì tiền và quyền họ đã cam tâm đánh đổi độc lập chủ quyền của dân tộc rồi.

    Đúng, đó là điều nhục của một nhược tiểu bên cạnh 1 nước lớn, nỗi nhục này quả là có và ở trong 1 cái thế phải nhẫn nhịn, bởi vì có đánh cũng chả thể đánh TRONG LÚC NÀY .

    Nhưng không thể vì nỗi nhục ấy mà thà thế này, thà thế nọ ...

    Có những cái có thể chấp nhận như : Thà là chịu ảnh hưởng Mỹ còn hơn chịu ảnh hưởng Tàu nhưng không thể có tư tưởng thà là chịu đựng, để cho cả 1 dân tộc bị nô lệ để chứng minh là không hèn, khong nhục .

    Thuở nhỏ, tôi đã từng sống dưới thời Pháp thuộc, gia đình tôi chả ai dám bắt nạt kể cả tây, thuở nhỏ tôi cũng đã đặt nhiều câu hỏi : Vì sao bố mình làm quan mà lại cho con cái theo kháng chiến ??? Tại sao cả làng tôi, những gia đình khá giả cũng như thế chứ chả phải những dân bần cố nông mới chống Pháp .... Câu trả lời là : Họ không nngu dại và họ sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc riêng tư cho công cuộc dành độc lập .

    Còn vì sao mà lại có tình trạng như ngày hôm nay thì nằm ngoài dự kiến của những người đó , dù sao, không thể vì những ngày này, vi chính quyền này mà đang tâm ao ước 1 thời nô lẹ .

    NiMarxNiJesus viết:
    Có thể các bạn chưa cảm thấy cái NHỤC bị đô hộ, chưa thấy xấu hổ khi đất nước có những quan thái thú đứng đằng sau một số người VN để điều hành, lãnh đạo .
    ...

    Mà cho đù khổ cực bên nhau, độc lập vẫn là yếu tố quan trọng nhất đôi với đất nước, không thể chỉ vì khổ cực, vì oán ghét chính quyền mà mang ý tưởng chấp nhận đất nước bị đô hộ để được vinh thân.

    Tôi đã cảm thấy chính xác nỗi nhục nhã xấu hổ này khi chứng kiến việc Chính quyền đàn áp những sinh viên học sinh vô tội xuống đường để phản đối Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa Trường Sa, qua hình ảnh những ngư dân Việt Nam gầy gò phải chắp tay vái lạy bọn côn đồ để được phép mưu sinh ngay trên lãnh hải của nước mình, qua sự bất lực của những người hữu trách trong việc bảo vệ công ăn việc làm cho đồng bào mình trước làn sóng lao động nhập cư bất hợp pháp từ người láng giềng to béo bất lương... và trầm trọng hơn cả là qua việc bị buộc phải tiến hành đại dự án bauxite tây nguyên trong tình trạng thua thiệt mọi bề và lòng dân oán thán...

    Người dân ngày nay không còn tín nhiệm Chính quyền này nữa không phải vì ngại nghèo khổ mà chính vì nhận thấy vì tiền và quyền họ đã cam tâm đánh đổi độc lập chủ quyền của dân tộc rồi.

    Khách viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    Các bạn có thể chê CS , có thể phê bình sai trái của chisnh quyền nhưng nếu lại có kiểu thà như thế này thì chính các bạn đã tự tiêu diệt mình bởi sự phỉ nhổ của những công dân VN đã từng hy sinh xương máu, hạnh phúc cá nhân để cố mà dành độc lập cho đất nước trong đó không chỉ là những người CS mà các bạn đang thù ghét mà còn là những bậc anh hùng như Nguyễn Thái Học, những hoàng đế và quan lại triều Nguyễn đã từ bỏ hết mọi quyền lợi vật chất để chống lại thực dân.

    Thưa bác NiMarxNiJesus,

    Bày tỏ lòng tri ân thành thật đối với xương máu của cha ông theo tôi là làm cách nào để xóa bỏ nền độc tài toàn trị của nhà cầm quyền hiện nay, để cho mọi hiền tài của nước Việt được tham gia giúp nước, bởi xin được hỏi bác những sự hi sinh cao cả của tiền nhân là nhằm mục đích gì nếu không phải là đem lại tự do, văn minh, thịnh vượng cho tổ quốc, đồng bào? Không tiếp bước tiền nhân mới là phụ lòng họ.

    Suy nghĩ cho cặn kẽ sẽ thấy ai đáng bị khinh miệt và phỉ nhổ hơn ai.

    Kính bác,

    Mê Linh

    Tôi không phản đối những mong mỏi của mọi người dân cũng như đất nước được tự do, phồn vinh, hạnh phúc ...
    Tôi cũng chẳng chống lại những cách tranh đấu bất bạo động , chính quyền VN hiện nay vẫn còn nhiều khiếm khuyết và họ cần thay đổi để tồn tại, điều đó không có nghĩa là chúng ta thà để thực dân Pháp tiếp tục đô hộ đất nước này . Chả có triều đại nào có thể vĩnh viễn cai trị và triều đại nào đi ngược với sự tiến hóa ắt sẽ bị đào thải .

    Có thể các bạn chưa cảm thấy cái NHỤC bị đô hộ, chưa thấy xấu hổ khi đất nước có những quan thái thú đứng đằng sau một số người VN để điều hành, lãnh đạo .

    Quả là dưới thời thực dân Pháp đô hộ, một số dân chúng tại thành thị có 1 cuộc sống sung túc ( Điển hình là gia đình tôi tại HN ) , nông dân miền Nam cũng không khổ như nông dân ngày nay . Một phần là do cách quản lý của Pháp và một phần lớn vẫn là tài nguyên đất nước lúc đó dồi dào lắm trong khi dân số chỉ mới bằng 1/5 bây giờ .

    Mà cho đù khổ cực bên nhau, độc lập vẫn là yếu tố quan trọng nhất đôi với đất nước, không thể chỉ vì khổ cực, vì oán ghét chính quyền mà mang ý tưởng chấp nhận đất nước bị đô hộ để được vinh thân, những người chiến đấu chống sự đô hộ của Pháp không chỉ có CS VN mà còn là rất nhiều lực lượng .

    Hãy thử tưởng tượng, 1 gia đình nghèo khó và có 1 ông bố cứ cho là vo trách nhiệm, có đứa con nào nỡ ao ước rằng bố mình chết đi để mẹ mình lấy 1 người khác giàu có hơn và cho các con tự do hơn ...

    Những kẻ mong muốn đất nước này rơi vào vòng nô lệ của bất cứ quốc gia nào, Mỹ, Tàu, Tây đều đáng khinh miệt .

    NiMarxNiJesus viết:
    Các bạn có thể chê CS , có thể phê bình sai trái của chisnh quyền nhưng nếu lại có kiểu thà như thế này thì chính các bạn đã tự tiêu diệt mình bởi sự phỉ nhổ của những công dân VN đã từng hy sinh xương máu, hạnh phúc cá nhân để cố mà dành độc lập cho đất nước trong đó không chỉ là những người CS mà các bạn đang thù ghét mà còn là những bậc anh hùng như Nguyễn Thái Học, những hoàng đế và quan lại triều Nguyễn đã từ bỏ hết mọi quyền lợi vật chất để chống lại thực dân.

    Thưa bác NiMarxNiJesus,

    Bày tỏ lòng tri ân thành thật đối với xương máu của cha ông theo tôi là làm cách nào để xóa bỏ nền độc tài toàn trị của nhà cầm quyền hiện nay, để cho mọi hiền tài của nước Việt được tham gia giúp nước, bởi xin được hỏi bác những sự hi sinh cao cả của tiền nhân là nhằm mục đích gì nếu không phải là đem lại tự do, văn minh, thịnh vượng cho tổ quốc, đồng bào? Không tiếp bước tiền nhân mới là phụ lòng họ.

    Suy nghĩ cho cặn kẽ sẽ thấy ai đáng bị khinh miệt và phỉ nhổ hơn ai.

    Kính bác,

    Mê Linh

    Phunusaigon viết:
    Và cái chính là nó giúp ích được gì trong việc đồng thuận phát triển tương lai? khi mà chê độ thực dân này đã qua như một vết thương sắp lành rồi, nó chỉ còn là giai đoạn lịch sử k hơn k kém. VN đang trên đường hội nhập toàn cầu để phát triển, có cần k khi khơi gợi những vết thương này để tranh cãi?
    Sao chúng ta k giúp VN mở rộng tri thức, chống những tội ác, tiêu cực đang hiện hữu. Đó mới chính là hướng đến sự đồng thuận. Sao chúng ta lại quay mòng mòng trong quá khứ thế này? (Tôi k nghĩ cách này cũng là mở rộng tri thức, vì như trên đã nói)
    Tại sao chúng ta k tiếp cái câu “Làm gì tiếp theo?” mà tôi từng đọc trên DL? K lẽ đây là cái tiếp theo đó?

    Xin mượn lời của nhà báo Ngô Nhân Dụng trong bài "Có quyết tâm thì chống được tham nhũng" trên trang Người Việt để trả lời cho câu hỏi của bác: "Cho nên nếu đồng bào Việt Nam mình muốn bài trừ tham nhũng thì cũng cần một hành động quyết tâm. Phải thay đổi cái cơ chế gây nên đại họa tham nhũng này. Cơ chế đó là độc quyền chính trị của một đảng bịt miệng toàn dân không cho nói."

    Ngắn gọn và đơn giản như thế thôi bác ạ. Tuy ông Ngô Nhân Dụng chỉ bàn về việc chống tham nhũng trong bài này, tôi nghĩ cái ý "phải thay đổi cái cơ chế độc quyền chính trị đã gây nên những đại họa này" rất đúng cho cả đại cục.

    Điều gì đã xảy ra đối với những trí thức đã liều mạng góp ý, phản biện.. để hỗ trợ Chính quyền trong việc an dân, trị nước từ trước đến nay, đặc biệt là qua sự kiện "đại án bauxite tây nguyên" gần đây?

    Khi chúng ta đã thấy rõ rằng mọi nỗ lực để góp sức với Chính quyền đều vô hiệu, thậm chí những con người tài ba và ưu tú nào đã có can đảm lên tiếng dù là rất ôn hòa và thiện chí, còn bị thiệt thân, thì cái "bước tiếp theo" mà bác hỏi chính là phải tìm cách xóa bỏ cái thể chế độc tài, độc quyền này càng sớm càng tốt thì mới mong cứu được dân được nước.

    Dĩ nhiên xóa bỏ nó bằng cách nào không phải là việc có thể thực hiện được trong một sớm một chiều. Nhưng tôi tin rằng một trong những phương cách hiệu quả chính là phân tích cho rạch ròi sự thật lịch sử, để đem ra ánh sáng những kẻ đang "ăn mày dĩ vãng", muốn lợi dụng cái hào quang của cuộc kháng chiến chống Pháp và chiến thắng Điện Biên Phủ để hùng hổ vỗ ngực nói rằng "nếu không có chúng tôi thì dân tộc này làm gì có độc lập, tự do, hạnh phúc, vì thế chúng tôi xứng đáng lãnh đạo đất nước này đời đời kiếp kiếp".

    Nhìn lại lịch sử sẽ thấy thực ra những người Cộng sản không hề đem lại được nền độc lập thật sự cho dân tộc bằng chiến thắng Điện Biên Phủ, bởi thoát khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp thì chúng ta lại rơi ngay vào cái vòng nô lệ cho Nga sô và Trung cộng.

    Đó là chưa kể đến một thảm họa khác nữa mà ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản của ông đã gây ra cho dân tộc, đó là khi chọn đi theo phía Cộng sản, họ đã dẫn dắt đất nước vào cái thế đối đầu với hơn một nửa thế giới còn lại trong khối tự do, vì thế mới xảy ra cuộc huynh đệ tương tàn trong hai mươi năm mà họ lại gọi là "cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước" để một lần nữa lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân.

    Bởi vậy tôi rất đồng tình với những nhận xét của vị giáo sư Mỹ trong câu chuyện của Dr. Tran.

    Nếu như dân tộc Việt Nam may mắn hơn và không có ông Hồ Chí Minh du nhập chủ nghĩa Cộng sản vào nước ta, nếu như chúng ta không có chiến thắng Điện Biên Phủ, thì chúng ta cũng vẫn có độc lập, tuy chậm hơn vài chục năm, nhưng là một nền độc lập đích thực và vững bền hơn nhiều, bởi khi đó kinh tế cũng như dân trí của chúng ta đã lớn mạnh hơn rất nhiều. Khi Chính phủ Pháp dưới sức ép của Mỹ và các phong trào nhân quyền của chính nhân dân Pháp buộc phải trao trả lại độc lập cho Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của những trí thức quốc gia theo đuổi chủ trương dân quyền vào thời đó Việt Nam chắc chắn đã trở thành một trong những quốc gia văn minh và thịnh vượng nhất trong khu vực.

    Khi chúng ta có dân trí cao và lại giàu có, thì còn sợ gì bị nước nào đô hộ nữa? còn sợ gì không bảo vệ được nền độc lập tự chủ của mình? Chậm nhưng mà chắc thì có phải là hay hơn không?

    Còn như bây giờ... sau bao cuộc huynh đệ tương tàn, chúng ta có thật sự là một quốc gia văn minh, độc lập, tự chủ hay không, bác nào có óc nhận xét chắc đã có câu trả lời.

    Nghĩ đến đây tôi thấy thật tiếc nuối và xót xa cho cơ hội tốt đẹp đã mất của dân tộc.

    Thật mong rằng chúng ta không phạm sai lầm một lần nữa. Chỉ có một thể chế tự do, dân chủ mới tạo điều kiện cho mọi hiền tài của dân tộc có dịp thi thố để xây dựng và bảo vệ đất nước.

    Mê Linh

    BÂY GIỜ NGƯỜI VIỆT NAM CHỈ GHÉT KẺ GÂY CHIẾN TRANH THÔI. Nhìn những nghĩa trang chôn cất binh lính 2 bên bạt ngàn trên khắp đất nước chưa kể số mất tích. Ai mà không đau đớn lòng. Máu đỏ da vàng !Những tham vọng của cả 2 bên chỉ có người dân hứng chịu ,khi đã đạt được yêu cầu người dân được gì? 27/7 vừa qua nhà nước tổ chức kỷ niệm thật hoành tráng cũng chỉ để răn đe là chiến tranh như thế đó ,chết đấy ,im đi ,đừng có tự diễn biến mà xảy ra nội chiến đấy. Vậy hãy để lịch sử chép lại những người đã gây ra cuộc chiến này cho con cháu phán xét. CÂM ĐIÊC

    Khách viết:
    Dr_Tran viết:
    Nhiều người tại VN HIỆN NAY vẫn còn ghét Pháp, ghét Mỹ, theo tôi là rất sai quấy, thiếu lý luận, thiếu học thức, nói nặng chút là thiếu óc.

    Xin lỗi bác trước, nhưng cho tôi nói câu này: nguyên bài viết của bác giống cái kiểu Bùi Tín quá.

    Ai nói với bác là người VN ghét Pháp, Mỹ? Thật hồ đồ!
    Người VN nếu có chỉ ghét chế độ thực dân Pháp, chính sách của đế quốc Mỹ đã gây đau thương cho đất nước. Muốn chi li hơn nữa, trong đám thực dân, đế quốc đó có kẻ tốt người xấu, chứ k phải tất. Vậy tóm lại, chính xác hơn, ghét những kẻ tàn độc! Bác ạh.

    Phunusaigon

    Theo tôi bác DR Tran nói đúng đó chứ, bác PNSG nên để ý chữ "Nhiều người..."
    Báo chí Việt nam bây giờ toàn nói xấu Mỹ đó thôi(Pháp thì ít nhắc đến hơn), báo là tiếng nói của đảng, mà đảng lại nói "Ý đảng là lòng dân" nghĩa là đảng nói cũng như dân nói thôi.
    Có phải thế không nhỉ bác PNSG.

    Kính bác.

    Pages