Các Mác 101 (phần thứ hai): Bóc lột tư nhân chuyển thành bóc lột nhà nước

  • Bởi tqvn2004
    06/08/2009
    1 phản hồi

    Tqvn2004

    Bài thứ hai: Bóc lột tư nhân chuyển thành bóc lột nhà nước

    - Cộc, cộc, cộc...

    - Cháu chào bác Trưởng thôn! Có việc gì không hả bác?

    - Bà cháu đâu hả Bống? Có mấy chú ở bên Cơ quan An ninh Văn hóa, PA25, muốn mời bà cháu lên trụ sở làm việc...

    - Ấy chết, các bác các chú định bắt bà cháu ạ...

    - Cháu ạ, với mấy bài viết phản động chống lại đường lối của Đảng như thế, nếu là thập niên 80 hoặc trước đó, bà cháu đi tù mọt gông rồi! Bây giờ thì khác, các chú chỉ muốn hỏi chuyện bà cháu thôi, sau đó sẽ lại thả bà về...

    - Hu hu hu hu, bà cháu già rồi, không ai được động vào bà cháu! Bà cháu có tội tình gì đâu mà bị thẩm vấn, bà cháu chỉ nói lên sự thật thôi mà! Hu hu hu...

    Đang khóc ngon lành thì có ai đó nhẹ nhàng vuốt má em, mở mắt ra, hóa ra là bà. Kể lại cho bà giấc mơ của em, bà cười móm mém:


    Chàng sinh viên Nguyễn Tiến Trung này bị giam vì tội "phản động" đấy Bống ạ!

    Bà Nông thị Cạn: Cháu có biết phản động là gì không?

    Bống: Phản động có phải là phản đối, kích động không hả bà?

    Bà Nông thị Cạn: Không phải đâu, cháu ạ! Phản động là đi ngược lại với trào lưu tiến bộ, ngược lại xu hướng chuyển động của xã hội văn minh. Thật đáng buồn là từ "phản động" hiện nay lại được dùng để chỉ chính những người mong muốn thúc đẩy Việt Nam tiến lên trên con đường văn minh. Lý tưởng CNXH đã từng là động lực hữu hiệu để giúp Việt Nam dành độc lập, chống lại những tư tưởng thủ cựu phong kiến - thực dân. Nhưng khi chúng ta dành được độc lập rồi, lý tưởng này lại trở thành lực cản bước tiến của dân tộc.

    Bà và những người đồng đội của mình đã từng cống hiến cả tuổi thanh xuân để gìn giữ nền độc lập nước nhà. Bây giờ cũng vậy, bà chẳng ngại già yếu, chẳng sợ cái mũ "phản động" kia đâu, bà sẽ nói ra tất cả sự thật, miễn sao tương lai các cháu được hưởng tự do - ấm no - hạnh phúc thực sự... Mà thôi cháu đừng quá lo lắng, hôm qua bà giảng tới đâu rồi ấy nhỉ? Tuổi già trí nhớ kém quá!

    Bống: Hôm qua bà đang nói tới đoạn phương án giải quyết vấn đề của Marx, giao quyền phán xử cho Nhà nước, là "gửi trứng cho ác"...

    Bà Nông thị Cạn: Phải rồi, phải rồi... Nào chúng ta hãy quay lại câu chuyện chi lợi nhuận bán hoa ngày 20/11 ở bài thứ nhất nhé! Giả sử cháu và bạn cháu không đi tới được sự đồng thuận trong chuyện phân chia giá trị thặng dư (m); và Mác dự đoán rằng mâu thuẫn giữa cháu và bạn cháu sẽ trở nên gay gắt không thể giải quyết được, sẽ dẫn tới người này "đào mồ chôn" người kia...

    Bống: Ặc ặc, bà nói nghe ghê quá! Cháu với nó là bạn, nỡ lòng nào vác hàng ra xử lý nhau. Vả lại, cháu còn cần nó sống, đủ sức khỏe để làm vụ hoa 20/11 năm sau cơ mà?

    Bà Nông thị Cạn (cười khà khà): Cháu tinh ý lắm! Đó chính là một trong nhiều lập luận cực đoan của Mác. Có thể bị hạn chế bởi tầm nhìn của thời đại ông ta, Mác không thấy rằng giới chủ và người làm công có thể đi tới thỏa hiệp, bởi cả hai bên đều cần có nhau. Hai bên có mâu thuẫn đối kháng, nhưng cũng có nhu cầu tương sinh tương hỗ.

    Nhưng thôi, bà với cháu cứ giả sử là lập luận trên của Mác hoàn toàn đúng đi. Bạn cháu, với sức khỏe của một thằng lao động chân tay, cộng với số lượng đông hơn, chắc chắn sẽ đào mồ chôn cháu. Xóa sổ giai cấp tư bản bóc lột rồi, giai cấp lao động sẽ lập ra một nhóm đại diện cho mình, gọi là Nhà nước, để quản lý tài sản của toàn xã hội. Bây giờ mọi người cùng nhau chung lưng đấu cật, sản xuất ra của cải vật chất cho toàn xã hội, và cùng chia nhau số của cải vật chất đó...

    Bống: Như vậy thì có gì không tốt hở bà?

    Bà Nông thị Cạn: Cứ từ từ bà kể cho mà nghe! Nhà nước, theo mô tả của chủ nghĩa Mác-Lênin, sẽ là đại diện chân chính duy nhất của toàn xã hội; có nhiệm vụ kiểm soát và phân chia của cải một cách công bằng trong xã hội. Vì giá trị thặng dư bây giờ thuộc về Nhà nước, mà Nhà nước lại là đại diện của giai cấp lao động, vậy thì khái niệm bóc lột không còn nữa, phải không nào? Đây là cách suy nghĩ cực kỳ ngây thơ của Mác và Lênin, cháu ạ!

    Nếu Nhà nước là đức Bồ Tát thánh thiện và toàn năng, lúc nào cũng chỉ nghĩ về đại cuộc, về nhân dân, thì giấc mơ của Mác và Lênin về CNXH có lẽ đã trở thành sự thật. Tiếc thay, Nhà nước là một tổ chức gồm những con người trần tục, có lòng tham và vị kỷ của riêng nó. Khi đã nắm trong tay quyền lực, nó sẽ tìm cách thâu tóm nhiều quyền lực lớn hơn nữa [1], và luôn tìm cách chiếm phần to nhất trong những miếng bánh đáng ra phải chia đều...

    Bống: Như vậy là Nhà nước phản bội lại những người mà mình đáng ra phải đại diện?

    Bà Nông thị Cạn: Chính thế đó cháu ạ! Trong khi công nhân đầu tắt mặt tối kiếm được 1 triệu / tháng, lại có những vị lãnh đạo Nhà nước đánh bạc cả triệu đôla, đi xe hơi trị giá cả ngàn tháng lương công nhân, được mua biệt thự với giá cực kỳ ưu đãi... Kể từ khi xây dựng Nhà nước XHCN theo định hướng của Mác, chúng ta đã tạo ra một tầng lớp bóc lột mới mà người dân mỉa mai gọi là "Tư bản đỏ" [2]. Tài sản nhà nước, vốn là của "chung", nay dần dần được chuyển vào túi những nhà tư bản đời mới này.

    Cháu có biết không, mức lương trung bình của người lao động trong khu vực doanh nghiệp nhà nước THẤP HƠN mức lương trung bình của người lao động trong khu vực tư nhân và khu vực nước ngoài đấy. Nếu phân tích theo Mác thì ở Việt Nam hiện nay, người công nhân làm cho nhà nước đang bị bóc lột số giờ lao động LỚN HƠN người công nhân làm cho doanh nghiệp tư nhân... Thật là ngược đời, phải không cháu?

    Đứng trên cương vị là một Nhà nước XHCN - Nhà nước của người lao động - đáng lẽ người ta phải quan tâm đến người lao động hơn giới chủ. Thế nhưng, ở nước ta, công nhân lại là người bị bóc lột thậm tệ hơn, và người được bảo vệ lại là giới chủ đấy cháu ạ! [3]

    Bống: Bà ơi, thế giả sử tồn tại một Nhà nước "tốt", có những người lãnh đạo thực sự lo cho dân thì sao?

    Bà Nông thị Cạn (ôm bụng cười hô hố, suýt rụng cả cái răng cửa duy nhất sót lại): Những người theo đuổi chủ nghĩa Marx sau này cũng dần dần nhìn thấy rằng Nhà nước không hề thánh thiện và toàn năng như Mác mong đợi, do đó họ đề cao việc đào tạo "con người mới xã hội chủ nghĩa" [4]. Đó lại là một sai lầm mới của CNXH.

    Bống: Ủa, giáo dục đào tạo thì tốt chứ bà?

    Bà Nông thị Cạn: Giáo dục con người để họ trở thành CON NGƯỜI thì tốt, nhưng giáo dục con người để họ trở thành người máy hay những kẻ nô lệ thì sao gọi là tốt được? Điều đáng sợ nhất của xã hội mới theo chủ nghĩa Mác-Lênin không phải là ở chỗ phân chia của cải không công bằng, mà là sự mất tự do của cả nhà tư bản lẫn giai cấp công nhân, một xã hội mà ông Hayek gọi là "chế độ nông nô". Một phần của bức tranh chế độ nông nô đó đã thể hiện qua giấc mơ về bác trưởng thôn tới nhà thăm bà cháu mình đó. Bà sẽ có dịp quay trở lại vấn đề này sau. Giờ đây, bà chỉ muốn hỏi cháu rằng, đạo Phật và đạo Thiên chúa ra đời bao lâu rồi?

    Bống: Cái này thì cháu chịu. Mà sao bà hỏi vậy?

    Bà Nông thị Cạn: Đạo Phật có cách đây khoảng 2.500-2.600 năm. Đạo Thiên chúa cũng có khoảng hơn 2.000 năm tuổi. Hai đạo này đường lối khác nhau, nhưng đều có điểm chung là giáo dục và kêu gọi con người sống tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn. Nhưng liệu có ai kết luận được rằng hai đạo này đã thành công trong công cuộc cải tạo con người? Hai đạo cả ngàn năm tuổi này không làm được điều mà CNXH mong muốn, như vậy đến khi nào chúng ta mới có CNXH - 2000 năm nữa chăng?

    Giải pháp "con người mới xã hội chủ nghĩa" của chủ nghĩa Mác-Lênin được liệt vào hàng "Đức trị", sánh ngang với mơ ước "vua sáng, tôi hiền" và "quan lại thanh liêm như Bao Công" của 1000 năm phong kiến. Có lẽ cũng vì gần gũi với những giá trị phong kiến cổ lỗ mà chủ nghĩa Mác - Lênin đã dễ dàng thâm nhập vào các quốc gia có trình độ dân trí kém phát triển như Việt Nam, trong khi đó ở những nước công nghiệp phát triển, cách mạng XHCN đã không xảy ra như Mác tiên đoán. Các quốc gia tiên tiến hiện nay đã chuyển sang con đường "Pháp trị" rồi cháu ạ!

    Để cháu nhìn thấy sự khác biệt giữa "đức trị" và "pháp trị", bà lấy ví dụ minh họa như thế này: "Đức trị" có nghĩa là nhà cháu nuôi mèo, nhưng để thức ăn ê hề khắp mọi nơi, không có biện pháp đậy điệm bảo vệ, chỉ tập trung giảng dạy đạo đức cho con mèo: "Không được ăn vụng, vì ăn vụng là không lành mạnh, không giản dị và nghiêm trọng hơn là dẫn đến mất đoàn kết"! Còn "Pháp trị" là cháu xây dựng hệ thống đậy điệm bảo vệ thức ăn, kèm hệ thống kiểm tra độc lập, nhằm sớm phát hiện mèo ăn vụng và nếu phát hiện ra, mèo sẽ bị phạt roi cho chừa. Cháu thử ngẫm xem phương pháp nào sẽ hiệu quả hơn? Chẳng có gì đảm bảo rằng một chú mèo tốt nghiệp trường Đảng Nguyễn Ái Quốc sẽ sống trong sạch hơn và không tính chuyện ăn vụng khi có cơ hội!

    Thôi, bà cháu ta tạm nghỉ ở đây nhé, bà đi vào mạng X-cafevn.org để xem các chú bên ấy làm ăn thế nào đã! Lần sau bà sẽ nói về sai lầm của Mác trong việc tiêu diệt động lực phát triển của xã hội đấy!

    (Chưa dứt lời, bà em đã long tong chạy ra hàng Internet Cafe ở đầu làng...)

    _______________

    Chú thích của Bống:

    [1] Một minh chứng quan trọng cho sự tìm cách gia tăng quyền lực của Nhà nước là Hiến pháp Việt Nam. Hiến pháp năm 1946, khi nước nhà mới dành độc lập, là một hiến pháp tương đối dân chủ, nêu rõ quyền bính thuộc về Nhân dân. Sau những lần sửa đổi sau đó, quyền của Nhân dân ngày càng giảm xuống, thay vào đó là quyền lực của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Nhớ rằng Hiến pháp là bộ luật có hiệu lực bao trùm tất cả các bộ luật khác, là hợp đồng giữa Nhân dân và Nhà nước. Hợp đồng này chỉ được thay đổi nếu có sự đồng ý của Nhân dân. Trên thực tế, các lần thay đổi Hiến pháp sau năm 1946 đều không trưng cầu dân ý, mà chỉ do Quốc hội với 90% là Đảng viên ĐCSVN thông qua.

    [2] Bàn về giai cấp mới: http://www.x-cafevn.org/forum/showpost.php?p=21804&postcount=28

    [3] Để hiểu thêm về đời sống cũng như mức lương của công nhân Việt Nam, xin đọc thêm loạt bài trên các báo trong nước, tiêu biểu là:

    Cần một mức lương tối thiểu chung

    Kỳ 1: Công đoàn - đình công - lương tối thiểu: từ góc nhìn vĩ mô

    Kỳ 2: “Đình công - ai ép ai?” nhìn từ lý thuyết mặc cả

    [4] Nguyên văn lời Hồ Chí Minh: "Muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội, phải có con người mới xã hội chủ nghĩa", nói ngày 2/3/1962 khi đến thăm Trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Con người mới XHCN phải có đạo đức cách mạng "cần, kiệm, liêm, chính", "Chí công, vô tư"; nói cách khác là "có phẩm chất đạo đức trong sáng, lối sống lành mạnh, giản dị, khiêm tốn, có tinh thần đoàn kết tương thân thương ái, đặt quyền lợi tập thể trên lợi ích cá nhân".

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Rất hay good...công nhận tác giả bài này viết rất hay...nếu không phải là người thông minh thì cũng là người từng trải...xin bổ sung thêm một câu nói nữa "dân không cần biết ai là vua, dân chỉ cần cơm no, áo ấm là được"....