Phóng viên Séc phỏng vấn Hòa thượng Thích Quảng Độ

  • Bởi Khách
    04/08/2009
    3 phản hồi

    Synovy phỏng dịch

    Nói chuyện với nhà sư đối lập nổi tiếng Thích Quảng Độ với chủ đề khi nào đất nước của ông sẽ chấm dứt sự cầm quyền của những người Cộng Sản.

    Thành phố HCM - Ông đón tôi trong bộ đồ tu hành mầu nâu với nụ cười nở rộng trước cửa chùa Thanh Minh. Ngôi chùa này không xa trung tâm t/p HCM Nơi đây là chỗ tu hành của nhà sư đối lập nổi tiếng cũng như nơi ông bị giam lỏng.

    Nhà tu hành với diện mạo như một ông tiên trong truyện cổ tích luôn ban phát những điều tốt đẹp, trông ông có vẻ bình thản, luôn tươi cười nhưng điều đó không giấu được nỗi u uất bất lực trước chính quyền Cộng sản, cũng như cảnh cô lập trước đời sống thường nhật của xã hội. Trong lúc loay hoay mở nút chai nước lọc, ông hỏi:

    "Những người dân Séc phải thật hạnh phúc, khi chỗ họ thay đổi tình hình chính trị"

    Phóng viên: Chắc chắn vậy.

    * Tuy nhiên tại sao đất nước tôi chính quyền Cộng Sản không sụp đổ vào thời điểm 1989, bởi các bạn ít ra còn có tí chút tự do trong một chừng mực nhất định, ở đây chúng tôi luôn luôn bị theo dõi,không riêng tôi, mà tất cả mọi người dân thường khác, chúng tôi bị kèm kẹp nặng nề.

    Phóng viên: Trước đây đất nước tôi / CH Séc /những điều đó cũng đã xẩy ra giống vậy

    * Thế nhưng ở đây /Việt Nam/ người dân luôn bị nỗi sợ hãi ám ảnh, Nói đến chính trị là điều tối kỵ, ngay cả trong gia đình, họ sợ tố giác lẫn nhau, kể từ anh em, vợ chồng, cha mẹ, người với người không tin nhau.

    Phóng viên: tôi đã thử hỏi nhiều người Việt Nam, nhưng đa số đều trả lời họ không quan tâm đến chính trị, quan trọng với họ là công việc làm ăn, buôn bán. Ông nghĩ sao? Thật sự dân chúng mong muốn thay đổi chế độ, khi mà công chuyện làm ăn của họ không ai thò mũi vào?

    * Trước mặt anh, một người ngoại quốc, họ sẽ không nói, những gì họ nghĩ.

    Phóng viên: Việt nam đang phát triển nhanh, những người Việt nam có cơ hội thời điểm những năm 90 làm ăn buôn bán tự do nay giàu có, liệu họ có muốn thêm những tự do khác?

    * Ở thời kỳ bao cấp 70-80, với chính sách quốc hữu hoá, đời sống thật cơ cực, người dân thường xuyên sống trong cảnh đói ăn, thiếu mặc, chính quyền nhận ra rằng, họ phải thay đổi cơ chế về kinh tế, họ thả lỏng buôn bán tư nhân, mức sống người dân đã được cải thiện, Tuy nhiên về chính trị thì không, đất nước này vẫn ở thời kỳ trước đây 34 năm.

    Phóng viên: Thế nhưng ở Việt nam thỉnh thoảng vẫn có những cuộc khiếu kiện nhỏ lẻ công khai, chủ yếu nhắm tới các tệ nạn tham nhũng ở cửa công quyền. Liệu những phản đối này có thể đem đến một điều gì to tát hơn không?

    * Tôi có thể ngồi đây và phản đối cả ngày, thế nhưng ngoài đường phố thì không, người dân không được phép tụ tập, nếu đâu đó có có tụ họp, lập tức cảnh sát tới can thiệp. Vấn đề lớn nhất là làm sao đoàn kết được toàn dân,chung sức đấu tranh đòi quyền tự do và dân chủ. Chúng tôi cần một người lãnh đạo,có khả năng tập hợp tổng thể nhân dân. Để có một lúc ngày ấy sẽ đến, tất cả cùng đứng lên. Sẽ giống như đất nước các anh.

    Phóng viên: Vậy phương Tây sẽ phải làm gì! Để ngày ấy có thể đến gần nhất?

    * Phương tây chỉ chú trọng đến buôn bán, chính trị họ không quan tâm. Chẳng hạn Bush đã hứa hẹn, rằng Hoa kỳ sẽ đứng về phía những người đang đấu tranh cho tự do, dân chủ tại Việt nam. Nhưng chuyến thăm Hà nội đã không đả động đến vấn đề nhân quyền.

    Phóng viên: Ông nói rằng, những người đối lập không có người lãnh đạo. Vậy liệu sẽ tìm ở đâu ra người đó?

    * Có thể ngay trong chính đảng cộng sản Việt nam.

    Phóng viên: Khoan đã ông. Tại sao lại ở trong cái đảng bị oán ghét trăm đường này?

    * Có thể lắm chứ. Nhưng phải là một đảng viên đã có tư tưởng, quan điểm khác, đã nhìn ra rằng chế độ không thể tồn tại mãi như vầy. Có lẽ sẽ giống như những gì đã xẩy ra ở Nga.

    Phóng viên: Ông thấy những tín hiệu có người có khả năng lãnh đạo phe đối kháng giữa những người cộng sản?

    * Họ vẫn ở trong bóng tối, khi thời điểm chín mùi, chắc chắn họ sẽ xuất hiện.

    Phóng viên: Ông bị giam lỏng tại gia, chính xác là như thế nào, Ông có thể ra ngoài chứ?

    * Công an luôn canh chừng bên nhà đối diện,quan sát theo dõi mọi sự ra vào của chùa. Tôi chỉ ra ngoài mỗi tháng một lần, đến bệnh viện để kiểm tra sức khoẻ, trên đường đi về đều bị theo dõi.

    Phóng viên: Vậy nhưng trước đây hai năm Ông đã xuất hiện trước đám đông những người dân oan đi khiếu kiện.

    * Vâng. Họ có khoảng một ngàn người, tôi đã ở đó một lúc và nói chuyện với họ, giúp họ một ít tiền. Tối đến đám đông bị công an bắt giữ và đưa phân tán về các vùng quê, khiến họ không có khả năng tụ hợp trở lại.

    Phóng viên: Vậy có nghĩa rằng ông có thể đi ra ngoài, khi ông muốn? Ông có thể đi ra khỏi t/p HCM?

    * Vâng. Nhưng họ sẽ bố trí cảnh tai nạn giao thông, để loại trừ tôi.

    Phóng viên: Người dân thường Việt nam biết tiếng ông? Hiểu những phản đối của ông?

    * Người Việt biết tôi nhiều ở Hoa kỳ. Tại Việt nam họ biết về tôi rất ít. Trên phương tiện truyền thông không nói về tôi. Không khi nào tôi được nói trên radio hoặch tivi. Tôi hoàn toàn bị biệt lập.

    Phóng viên: Vậy ông nắm được thật sự cuộc sống Việt Nam như thế nào?

    * Tôi nhận được tin tức qua internet, qua đó tôi theo dõi các sự kiện, tôi nghe radio.

    Phóng viên: Vâng, nhưng điều đó có đủ để ông nắm được những thông tin, chẳng hạn thực trạng của vùng quê Việt Nam.

    * Tôi thật biết rất ít về nông thôn, chỉ thỉnh thoảng có người ở quê lên thăm tôi.

    Phóng viên: Những người Cộng Sản lên cầm quyền đã làm những gì tốt đẹp?

    * Không có gì. Họ đã giết quá nhiều người chẳng hạn qua đợt cải cách ruộng đất.

    Phóng viên: Nhưng chuyện đó đã cách vài chục năm. Chế độ ngày nay phải có gì khác với hồi chấm dứt nội chiến?

    * Vâng, nhưng chỉ một ít thôi, họ vẫn luôn kìm kẹp người dân và không cho nhân dân nói, những gì nhân dân muốn.

    Phóng viên: Nhưng họ không giết người như trước.

    * Bây giờ họ không thể, trước kia thì họ tự cho mình cái quyền đó, ngày nay cả thế giới sẽ phản đối. Tuy nhiên những người cộng sản vẫn bí mật giết hại ngững người đối lập trong nhà tù. Đơn giản là họ bị bắt và một đi không trở về. Nếu như có phản kháng lớn của dân chúng, nhà nước cs sẽ không ngần ngại đàn áp bắn giết thẳng tay. Cũng giống như Trung quốc thời 1989. Những người cộng sản ác độc như hổ báo.

    Phóng viên: Nhưng ít ra họ cũng giành được độc lập cho Việt nam,khi họ đánh bại thực dân Pháp.

    * Không, Họ chỉ lợi dụng ý nguyện và tình yêu tổ quốc của người Việt nam, để đạt được mục đích tiếm quyền. Những người cộng sản vô thần, họ không có gia đình và cũng như tổ quốc.

    Phóng viên: Ông đã sống trải qua hai chế độ độc tài, trước là Ngô Đình Diệm thập niên 50-60,sau là chế độ độc tài cộng sản Bắc Việt nam. Cả hai chế độ đều giam cầm ông, Vậy chế độ nào tồi tệ hơn?

    * Cả hai đều kinh khủng. Nhưng với cộng sản thì khó khăn hơn để chống lại. Trong khi Ngô Đình Diệm để chúng tôi tự do trong chùa chiền không can thiệp, chỉ quan tâm đến chúng tôi làm gì ngoài xã hội thì cộng sản thâm nhập đánh phá sâu vào tận trong nội bộ phật giáo.

    Phóng viên: Tại sao ông đấu tranh chống lại sự độc tài?

    * Tôi tin vào đất nước này,cũng như vạn vật trong cuộc sống,sự độc tài rồi cũng sẽ phải bị thay đổi, hôm nay là nó nhưng ngày mai sẽ không còn. Hơn nữa một chế độ bóp nghẹt quyền sống cơ bản của con người sẽ không tồn tại lâu dài. Bởi vậy tôi sẽ tranh đấu đến cùng, khi tôi còn sống.

    Phóng viên: Đã nhiều lần ông được đề cử vào giải Nobel hoà bình vì những đóng góp cho quyền được sống của con người, Với ông điều này có ý nghĩa sao?

    * Không khi nào và tôi cũng không hy vọng, rằng tôi sẽ nhận giải Nobel,kể cả khi điều đó xẩy ra thì cũng chỉ ảnh hưởng rất nhỏ tới hiện tình tại Việt nam.Tôi không nghĩ rằng tôi đã làm được gì lớn lao cho nhân loại,thế giới như chẳng hạn ngài Pan Ki-mun / tổng thư ký Liên hiệp quốc/ Tôi chỉ làm những điều nhỏ cho dân tộc Việt.

    3/08/2009

    _______________________________

    Phỏng dịch từ báo iDNES.cz. Tờ báo có lượng người đọc lớn nhất tại CH Séc với tựa „Komunisté jsou brutální jako tygr“ Tạm chuyển ngữ sang tiếng Việt "Những người cộng sản ác độc như hổ báo"

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Thông tin trên được lược dịch từ báo CH Czech.Không ai xuyên tạc,bịa đặt. Đây là nguyên bản từ tiếng Séc:

    03.08.2009 - TOMÁŠ NÍDR - Ze světa - str. 07
    „Komunisté jsou brutální jako tygr“

    Rozhovor s nejznámějším vietnamským disidentem Thich Quang Do o tom, kdy v jeho vlasti skončí vláda komunistů

    Ho Či Minovo Město - Do hnědého mnišského hábitu oděný Thich Quang Do mě vítá s širokým úsměvem před oltářem pagody Thanh Minh. Tento chrám nedaleko centra Ho Či Minova Města slouží nejznámějšímu vietnamskému disidentovi již deset let jako modlitebna, ale také jako domácí vězení.
    Osmdesátiletého buddhistu s vizáží pohádkového dědečka, který na požádání splní přání, to zdánlivě netrápí. Často se směje, ale ani to nemůže zakrýt jeho naprostou bezmoc vůči komunistickému režimu a také jistou odtrženost od běžného vietnamského života. Zatímco neúspěšně zápolí se zátkou na plastové lahvi s vodou, vyzvídá: „Češi musí být velmi šťastní, že se u nich změnila politická situace, že?“ Určitě. Proč ale u nás režim v roce 1989 padl a tady ke změně nedošlo?
    Ten váš byl mírnější. Měli jste alespoň nějakou svobodu. My jsme vždy pronásledováni tajnou policií. Ne jen já, ale všichni obyčejní lidé. Jsme tu těžce utiskováni.

    * Něco takového jsme u nás měli také.

    Ale tady se lidé mnohem více báli a bojí. O politice se neodváží říct nic. Dokonce ani v rodině. Bojí se, že by je mohl udat bratr, manžel nebo rodiče. Lidé se bojí jeden druhého.

    * Já jsem to přesto zkoušel a lidí se na ni ptal. Většinou mi říkali: „Politika nás nezajímá, to, co je pro nás důležité, je obchod.“ Myslíte, že Vietnamci opravdu touží po změně vlády, když jim do jejich podnikání nikdo nemluví?

    Vám jako cizinci neřeknou, co si opravdu myslí.

    * Vietnam se rychle rozvíjí. Budou chtít Vietnamci, kteří v 90. letech dostali svobodu v podnikání, se svou lepší ekonomickou situací také více svobody?

    V 70. a 80. letech po kolektivizaci se ve Vietnamu žilo velice těžko, lidé často měli hlad. Vláda viděla, že musí změnit hospodářský systém. Povolila podnikání a ekonomicky se zemi daří mnohem lépe, ale politická svoboda se neposunula ani o kousek dál. Jsme tam, kde před 34 lety.

    * Ale i ve Vietnamu se občas konají veřejné protesty. Jsou zaměřené hlavně proti korupci na úřadech. Mohou tyto protesty přerůst v něco většího?

    Tady mohu sedět a protestovat třeba celý den, ale ne na ulici. Vietnamci se nemohou volně scházet, když se někde objeví skupinka, policie zasáhne. Náš největší problém je, jak lidi spojit, aby společně bojovali za svobodu a demokracii. Potřebujeme lídra, který by byl schopen sjednotit celý národ. Aby pak najednou přišel ten den, kdy všichni povstanou. Bude to jako u vás.

    * Co by tedy měl Západ dělat, aby tento den nadešel co nejdřív?

    Západ se stará jen o byznys, politika ho nezajímá. Třeba Bush sliboval, že Amerika bude stát na straně těch, kteří budou usilovat o svobodu. Ale při své návštěvě Hanoje o lidských právech ve Vietnamu nepromluvil.

    * Říkal jste, že opozice nemá lídra. Kde by ho mohla najít?

    Třeba v komunistické straně.

    * Počkejte. V té všemi nenáviděné straně?

    Třeba. Ale musel by to být komunista s jinými názory, který by viděl, že režim takto dál fungovat nemůže. Třeba jako se to stalo v Rusku.

    * Máte signály, že někdo takový na vedoucí pozici mezi komunisty je?

    Nyní jsou ve skrytu, ale když čas nazraje, určitě se objeví.

    * Jste zde držen v domácím vězení. Co to přesně znamená? Můžete vyjít ven?

    Policisté jsou neustále v domě naproti bráně a pozorují všechny návštěvy chrámu. Já vycházím ven jen jednou měsíčně, když jdu do nemocnice na prohlídku. Celou cestu jsem sledován.

    * Přesto se vám před dvěma lety povedlo veřejně promluvit na shromáždění nespokojených farmářů.

    Ano. Bylo tam asi tisíc lidí, chvíli jsem tam mluvil a dal jsem jim nějaké peníze. Večer všechny shromážděné zatkli a rozvezli je po venkově, aby se nemohli znovu shromáždit.

    * Znamená to tedy, že ven můžete vyjít, kdy se vám zlíbí? Můžete třeba opustit Ho Či Minovo Město?

    Ano, ale určitě by zorganizovali nějakou dopravní nehodu, aby se mě zbavili.

    * Znají běžní Vietnamci vaše jméno? Vědí o vašich protestech?

    Spíše mě znají Vietnamci ve Spojených státech. Tady mě znají velmi velmi málo. V médiích se o mně nemluví, nikdy jsem nemluvil v rádiu nebo v televizi. Jsem tu kompletně izolován.

    * Víte tedy vůbec, jaký život ve Vietnamu opravdu je?

    Dostávám zprávy po internetu, mohu na něm sledovat události, poslouchám rádio.

    * Dobře, ale stačí to k tomu, abyste měl dostatečné informace například o skutečném stavu vietnamského venkova?

    O venkově toho vím opravdu velmi málo. Jen zřídka mě navštíví někdo z vesnice.

    * Udělali komunisté po dobu své vlády něco pozitivního?

    Nic. Zabili příliš mnoho lidí například během pozemkové reformy.

    * Ale to bylo před desetiletími. Není dnešní režim jiný než ten po konci občanské války?

    Ano, ale jen trošku. Stále utiskují lidi a nenechají je říct, co chtějí.

    * Ale nezabíjejí je jako dřív.

    Teď už nemohou, dříve si to mohli v klidu dovolit, teď by o tom hned mluvil celý svět. Nadále jsou však potajmu ve vězeních zabíjeni odpůrci komunistů. Prostě jsou zatčeni a už se nikdy nevrátí. Ale kdyby přišel velký protest, nebáli by se zabíjet otevřeně. Jako v Číně v roce 1989. Komunisté jsou brutální jako tygr.

    * Minimálně ale přinesli Vietnamu nezávislost, když porazili francouzské kolonialisty.

    Ne, jen zneužili myšlenku nezávislosti a lásku Vietnamců k vlasti, aby nastolili svoji vládu. Komunisté nemají náboženství, nemají rodinu a nemají ani vlast.

    * Zažil jste dvě diktatury: vládu jižanského prezidenta a katolického fanatika Ngo Dinh Diema na přelomu 50. a 60. let a režim severovietnamských komunistů. Obě vás věznily. Která z nich je horší?

    Obě jsou strašné, ale komunistickou je těžší porazit. Zatímco Ngo Dinh Diem nás v chrámech nechal být a staral se jen o to, co děláme na veřejnosti, komunisté pronikají až do nitra chrámů.

    * Proč jste se rozhodl bojovat proti diktaturám?

    Věřím v tuto zemi a věřím v to, že jako vše v životě, i diktatura podléhá změně. Dnes tu je a zítra už tu nebude. A režim, který popírá základní lidské potřeby a lidské ideály, nemůže přetrvat dlouho. Takže pokračuji ve svém boji až do konce. Do té doby, co budu žít.

    * Mnohokrát jste byl za svůj nenásilný boj navržen na Nobelovu cenu za mír. Co to pro vás znamená?

    Nikdy jsem ani nedoufal, že bych mohl dostat Nobelovu cenu. Ale i kdyby se tak stalo, bude to mít minimální dopad na situaci ve Vietnamu. Navíc si nemyslím, že ji mohu dostat. Nedělám nic pro svět či lidstvo tolik jako třeba Pan Ki-mun (generální tajemník OSN - pozn.red.), jen pro vietnamský národ. Proto si ji nezasloužím.

    ***

    „Vycházím ven jednou měsíčně, když jdu do nemocnice na prohlídku. Celou cestu jsem sledován.“

    * Mnišský disident Thich Quang Do se narodil 27. listopadu 1928, rodiče mu vybrali kariéru buddhistického učence a mnicha. Veřejně vystupoval proti jihovietnamské Američany podporované diktatuře. Kvůli svým postojům by zatčen a mučen. Stejně rozhodně vystupoval proti komunistům, když v roce 1975 Ho Či Minovi dědicové dobyli jih země. Opakovaně byl zatýkán, držen za mřížemi či v domácím vězení. Proviněním bylo i organizování pomoci pro tisíce lidí postižených katastrofálními záplavami v roce 1994. Volnost pohybu ve svém životě neměl více než čtvrtstoletí. Thich Quang Do napsal řadu filozofických knih o buddhistickém myšlení, dva romány a sbírku s názvem Básně z vězení odrážející zkušenosti z pobytu za mřížemi. Od srpna 2008 je patriarchou, tedy nejvyšším představitelem Sjednocené buddhistické církve. Za svoji nenásilnou opozici vůči vietnamským represivním režimům byl opakovaně navržen na Nobelovu cenu za mír.

    Foto popis| KNIHY JAKO VÁŠEŇ. Thich Quang Do miluje knihy a sám i píše, ale jeho díla ve Vietnamu nekoupíte.
    Foto autor| FOTO: PROFIMEDIA. CZ

    O autorovi| TOMÁŠ NÍDR (Od našeho zvláštního zpravodaje)

    Các đoàn viên ưu tú có thể dùng Translate để đọc nhé.

    Phản hồi: 

    bạn nói rất đúng ,đọc xong bài phỏng vấn này mà tôi thấy trình độ của ông sư Thích Quảng Độ quá kém cỏi .và những tay phóng viên phỏng vấn thì giống như là phóng viên của RFA hơn là của tờ báo nào của CH SEC .lối tư duy đầy cay cú ,cổ hủ ,thiếu nhận thức ...tôi chỉ có thể dành những mĩ từ này cho những kẻ suốt ngày luôn miệng gọi dân chủ mà trình dộ thì chỉ như những kẻ thất học .

    Phản hồi: 

    báo dân luận đây ư ,thì ra là một tờ báo viết RFA không hơn không kém .tôi ko phải là phe cộng sản hay phe nào khác mà tôi là một người yêu nước ,một người yêu lẽ phải .nhưng danluan.org không phải là nơi tôi muốn tìm .nó không có gì mới ngoài những chiêu bài nói xấu tổ quốc VN ,những tin sai lệch bóp méo đến xấu hổ .hãy nhìn lại mình trước khi nói một điều gì mà mình không biết ,những điều mà mình xuyên tạc ra . . .