Sao bỗng dưng họ lại hèn vậy?

  • Bởi tqvn2004
    25/07/2009
    14 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    Trong lịch sử Việt Nam có nhiều nhà lãnh đạo hèn.

    Mạc Đăng Dung bị xem là hèn khi phủ phục cắt đất dâng cho nhà Minh. Các vua nhà hậu Lê bị xem là hèn khi để cho các chúa Trịnh uy hiếp từ đời này qua đời khác; trong đó người hèn nhất là Lê Chiêu Thống, chạy sang quỳ luỵ nhà Thanh để chống lại Tây Sơn, cuối cùng bị thảm bại, v.v…

    Tuy nhiên, cho đến gần đây, hầu như chưa ai cho các nhà lãnh đạo cộng sản là hèn cả.

    Mà thật, ngay cả những người chống cộng cực đoan và thô thiển nhất cũng không thể nói cộng sản là hèn.

    Hơn nữa, trong một thời gian dài, nói họ là anh hùng cũng không quá đáng. Không anh hùng sao được khi, trước năm 1945, họ sẵn sàng hy sinh cuộc sống an toàn và êm ấm của họ và gia đình họ để tham gia vào các cuộc tranh đấu dành độc lập, bất chấp bao nhiêu nguy hiểm, kể cả chết chóc và tù đày? Không anh hùng sao được khi họ tiến hành cuộc kháng chiến chống Pháp cực kỳ gian khổ để cuối cùng, năm 1954, trở thành thuộc địa đầu tiên đánh bại đế quốc Pháp? Tính chất anh hùng trong cuộc chiến tranh 1954-75 phức tạp và tế nhị hơn: trong khi không thể nói là họ anh hùng khi tìm cách bắn giết dân chúng ở miền Nam, chúng ta không thể không thừa nhận là họ anh hùng khi họ chịu đựng những trận mưa bom của Mỹ đổ xối xả xuống miền Bắc và theo đuổi cuộc chiến đấu đến cùng. Rồi trong cuộc chiến tranh với Pol Pot và nhất là cuộc chiến tranh với Trung Quốc vào năm 1979: Phải nói là họ anh hùng.

    Tôi biết có thể sẽ có nhiều người phản đối những ý kiến tôi vừa nêu. Tuy nhiên, tôi cũng biết: Phản đối thì phản đối, nhưng họ cũng không thể nói là các nhà lãnh đạo cộng sản, trong các trường hợp trên, là hèn. Cho đến nay, trong các tài liệu tôi đọc được, chưa ai nói thế bao giờ.

    Chỉ nghe các trí thức sống dưới chế độ cộng sản tự nhận là mình hèn. Trước, người ta chỉ thừa nhận một cách tương đối…hèn: Lén lút. Sau, từ thời đổi mới, nhiều người tự nhận một cách công khai. Người thú nhận một cách thẳng thắn và cảm động nhất là Nguyễn Minh Châu trong bài “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ” đăng trên báo Văn Nghệ ở Hà Nội vào ngày 5 tháng 12, 1987: “Văn chương gì mà muốn viết một câu trung thì phải viết một câu nịnh? Hèn, hèn chứ? Nhà văn nước mình tận trong tâm can ai mà chẳng thấy mình hèn? Cái sợ nó làm mình hèn.” Hèn để tồn tại. Cũng Nguyễn Minh Châu: “Có một nhà văn đàn anh nâng chén rượu lên giữa đám đàn em: “Tao còn sống, còn cầm bút được đến bây giờ là nhờ biết sợ!”” (Xem cả bài). Nhạc sĩ Tô Hải khái quát hoá toàn bộ con người và sự nghiệp của mình vào một chữ, chữ “hèn” khi đặt nhan đề cho cuốn hồi ký của mình: Hồi ký của một thằng hèn. Phạm Xuân Nguyên, trong bài “Cái hèn của người cầm bút” đăng trên tạp chí Sông Hương tháng 5 năm 1988, cũng thừa nhận cái hèn như một hiện tượng phổ biến. (Bài này có thể đọc ở đây).

    Các trí thức và văn nghệ sĩ bị trị thì hèn. Còn những kẻ thống trị thì dĩ nhiên được miễn nhiễm loại vi khuẩn ấy. Họ ác hay ngu nhưng họ không hèn.

    Nhưng đó là chuyện ngày trước.

    Gần đây, cụ thể là từ một hai năm nay thì khác. Đọc trên các trang mạng hay blog từ trong đến ngoài nước, chúng ta gặp nhan nhản những chữ “hèn”.

    Trung Quốc ngang nhiên xâm chiếm Trường Sa và Hoàng Sa, chính quyền vẫn cúi đầu và im lặng: Hèn.

    Trong khi khiếp nhược trước Trung Quốc, nhà cầm quyền lại mạnh tay đàn áp các thanh niên sinh viên yêu nước xuống đường phản đối chính sách bành trướng của Bắc Kinh: Hèn.

    Tàu hải quân của Trung Quốc giết và bắt ngư dân Việt Nam đang đánh cá ngay trong lãnh hải Việt Nam mà nhà cầm quyền cũng không dám lên tiếng phản đối, thậm chí, không dám gọi tên là tàu Trung Quốc, chỉ gọi một cách bâng quơ là “tàu lạ”: Hèn.

    Nhà báo Ngô Nhân Dụng, trên nhật báo Người Việt ở California, sau khi so sánh với cách hành xử của các nước trong khu vực trong những trường hợp tương tự, đã đi đến kết luận: thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam là hèn yếu. Nhà báo Huy Đức, hiện sống trong nước, trên Osin blog của anh, bày tỏ quan điểm của mình ngay trên nhan đề bài viết “Tàu thì lạ sự hèn hạ thì quen”. Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn, sống tại Úc nhưng có nhiều quan hệ gần gũi với Việt Nam, nhận định thẳng thừng: “Chưa thấy trong lịch sử Việt Nam, có thời nào mà Việt Nam khiếp nhược như thế.

    Từ ba vị thế khác nhau với những lập trường chính trị có khi khác hẳn nhau, cả Ngô Nhân Dụng, Huy Đức và Nguyễn Văn Tuấn đều có nhận định giống nhau về giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay: Hèn!

    Hình như chưa bao giờ trí thức Việt Nam, trong và ngoài nước, lại đồng ý với nhau như thế!

    Hình như mọi người đều đồng thanh: Giới lãnh đạo Việt Nam hèn!

    Riêng tôi, tôi không ngớt ngạc nhiên: Sao tự dưng họ lại đâm hèn đến vậy?

    N.H.Q

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Liệu có còn ai hô hào" không có gì quí hơn độc lập tự do không "?Vấn đề là có ai nghe không hay là điếc hết cả rồi.Nó lấn ta như vậy mà im như thóc lại còn cho trúng thầu hết dự án này đến dự án khác .Hêt biết,con giun xéo lắm cũng quằn,còn ngoại giao gì nữa mà không lên tiếng.Toan dân việt nam ta rất cần 1 lời hiệu triệu.CÂM ĐIẾC

    Khách viết:

    Thường thì phải đặt tâm trạng của mình vào những người có trách nhiệm, xem xét đủ các khía cạnh, so sánh tương quan lực lượng rồi lúc đó mới có thể phê phán. Trước 1 kẻ vừa to, vừa khỏe vừa hung hăng, VN chưa thể sẵn sàng cho 1 cuộc đối đầu quân sự cho nên những hành động ngoại giao hiện nay tôi cho là giải pháp cần thực hiện .

    NimarxNijesus

    Mời các bác xem qua bài nhận định này.

    Cám ơn bác La Thành và bác Đào Hiếu.

    http://daohieu.com/website/?pg=cs&id=647

    Phục vụ cho đô la thì con người sẽ tự nhiên hèn đi nhanh chóng. Con người hèn vì vinh thân thì đáng tởm hơn hèn vì sợ chết.

    Khách viết:
    - Tàu ngầm TQ ngang nhiên phá hỏng thiết bị thăm dò điện tử của tàu Mỹ mà Mỹ không có phản ứng gì. Hèn ?
    - Mỹ chẳng có phản ứng gì ra trò sau vụ Tân cương. Hèn ?
    - Sau vụ rước đuốc Olympic lủng củng ở Paris, Chủ tịch Thượng viện Pháp (người đứng thứ 2 sau Tổng thống) phải cầm thư của Tổng thống pháp sang Bắc kinh xin lỗi. Hèn ?
    - Vụ Tòa khâm sứ và Thái Hà, Vatican chắng có lời nào chính thức phản đối lại còn ra lệnh cho tòa Tổng giám mục HN phải rút lui. Hèn ?

    Với những người hiểu biết, những cách ứng xử trên đều có lý của nó và không hèn chút nào. Với VN, Thế giới người ta hiểu cả nên chẳng ai bảo VN hèn. VN biết làm gì để ngày càng giàu mạnh và bảo vệ được độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mình.

    Tôi đồng y với ý kiến trên và những ý kiến tương tự .

    Thường thì phải đặt tâm trạng của mình vào những người có trách nhiệm, xem xét đủ các khía cạnh, so sánh tương quan lực lượng rồi lúc đó mới có thể phê phán. Trước 1 kẻ vừa to, vừa khỏe vừa hung hăng, VN chưa thể sẵn sàng cho 1 cuộc đối đầu quân sự cho nên những hành động ngoại giao hiện nay tôi cho là giải pháp cần thực hiện .

    NimarxNijesus

    - Tàu ngầm TQ ngang nhiên phá hỏng thiết bị thăm dò điện tử của tàu Mỹ mà Mỹ không có phản ứng gì. Hèn ?
    - Mỹ chẳng có phản ứng gì ra trò sau vụ Tân cương. Hèn ?
    - Sau vụ rước đuốc Olympic lủng củng ở Paris, Chủ tịch Thượng viện Pháp (người đứng thứ 2 sau Tổng thống) phải cầm thư của Tổng thống pháp sang Bắc kinh xin lỗi. Hèn ?
    - Vụ Tòa khâm sứ và Thái Hà, Vatican chắng có lời nào chính thức phản đối lại còn ra lệnh cho tòa Tổng giám mục HN phải rút lui. Hèn ?

    Với những người hiểu biết, những cách ứng xử trên đều có lý của nó và không hèn chút nào. Với VN, Thế giới người ta hiểu cả nên chẳng ai bảo VN hèn. VN biết làm gì để ngày càng giàu mạnh và bảo vệ được độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mình.

    Việt Nam là một nước nhỏ bên cạnh một nước đại đế chế là Trung Quốc nên những nhà lãnh đạo Việt Nam từ xưa đến nay có những hành động bị người thời nay là ông Hưng Quốc đánh giá là hèn.

    Tôi không đánh giá bởi vì ngay cả bản thân tôi đặt mình vào những tình huống đó cũng không biết cách giải quyết như thế nào. Nếu ông Hưng Quốc thử đặt mình vào tình huống mà các lãnh đạo VN trong các ví dụ ông nêu gặp phải ông giải quyết như thế nào cho thỏa đáng thì tôi nghĩ rằng việc đánh giá đó mới có ý nghĩa.

    Còn một người ngoài cuộc, đứng trên quan điểm một người ngoài cuộc để đánh giá thì tôi e rằng cần phải xem lại.

    Mấy chú dân chủ còn "Non lắm". Trình độ này chỉ đi khích mấy đứa trẻ chăn trâu thôi. Thế này thì thua Cộng Sản là phải !

    Cái ngày mới giành được độc lập, chưa toàn quốc kháng chiến, chính phủ VNDCCH đã nhân nhượng Tàu Tưởng, Pháp không chỉ một lần. Ngày ấy nhiều người cũng đã bảo: hèn. Song lịch sử không bảo thế (tôi đố ai, kể cả ở vị thế chính trị nào, tìm được tài liệu công khai/chính thức nào sau đó có ghi rằng chính phủ VNDCCH lúc đó hèn nhát).
    Để phán xét cách hành xử của một chính phủ, một cá nhân lãnh đạo, thậm chí chỉ một người bình thường, có lẽ cần độ lùi thời gian, có khi là 10 năm, có khi cả trăm năm, không có gì là lạ.
    Việt Vương Câu Tiễn có hèn không?
    Hàn Tín chui qua háng người khác có hèn không?

    Chỉ những người mẹ có con chết trận mới hiểu được nhất cái giá của hòa bình. Tất nhiên hèn và nhu nhược thì đến trẻ con cũng không thích và nếu thực sự cần thì chính những người mẹ đau khổ ấy sẽ lại là những người đầu tiên gửi chồng, tiễn con đi giữ nước. Lịch sử VN chứng minh điều ấy. Thế mới còn nước VN đến ngày hôm nay mà chưa biến thành quận huyện của Phương Bắc.
    Song ai biết lúc nào thì cần? Bạn hay tôi là người biết được điều đó?

    Thế không phải là hèn. Là vì lợi ích cử đất nước, dân tộc tránh đổ máu vô ích và để đối phó với loại tù địch nguy hiểm hơn mà thôi.Đó là thức thời đấy.

    Anh em bạn bè chúng tôi cũng thường hỏi nhau như vậy. Rốt cuộc chỉ có thể giải thích rằng họ đã bị Trung Quốc nắm được một bí mật nào đó ghê gớm lắm làm "săng-ta" thì mới hèn đến thế.

    Thà mất nước chứ nhất định không chịu mất ghế là vậy.

    NGUYỄN

    Tôi mà là nhà văn, nhà báo thì tôi sẽ cho ra đời báo viết từ lâu rồi. Mấy ông nhà văn, nhà báo chỉ giỏi tưởng tượng ở đâu đâu chứ không thực tế, sống ở chế độ nào, theo phe nào cần dứt khoát, không thì mũ ni che tai đi, cuối đời, chết rồi mới nói có ích chi. Thà làm ngọn đèn rực sáng rồi tắt hẳn còn hơn ngọn nến leo lắt suốt đêm đen