Nếu nộp tiền chuộc cho Trung Đế Quốc sẽ gây hại cho chủ quyền

  • Bởi tqvn2004
    20/07/2009
    1 phản hồi

    Dương Danh Huy


    Bản đồ 1: Địa điểm các tàu cá Việt Nam bị bắt [1]

    Theo báo Thanh Niên, vào ngày 16/6/2009 và 17/6/2009, Trung Đế Quốc bắt giữ 3 tàu cá Việt Nam gần đảo Lin Côn thuộc quần đảo Hoàng Sa.

    Sau đó, Trung Đế Quốc thả cho 25 ngư dân và một tàu cá về nước, bảo là phải nộp tiền “phạt” 70.000 Nhân dân Tệ (khoảng 10.000 USD) cho mỗi tàu – tổng cộng là 210.000 NDT, thì họ mới thả 12 người họ còn giam, bao gồm tất cả 3 thuyền trưởng, và 2 tàu cá đã bị hư hại vì bị tàu ngư chính của Trung Đế Quốc kéo quá nhanh.

    Ngày 18/7/2009, báo Tiền Phong đưa tin rằng Trung Đế Quốc giảm tiền chuộc xuống còn 50.000 NDT (khoảng 7.500 USD) cho mỗi tàu.

    Dù Trung Đế Quốc giảm tiền chuộc như thế, và dù cho giả sử họ có giảm thêm nữa, thì Việt Nam cũng phải kiên quyết không nộp tiền chuộc. Lý do là nếu Việt Nam nộp tiền chuộc, mà Trung Đế Quốc cho đó là tiền phạt, thì Trung Đế Quốc sẽ dùng việc đó để nói là Việt Nam chấp nhận chủ quyền của Trung Đế Quốc đối với Hoàng Sa. Điều đó sẽ vô cùng thiệt hại cho cơ sở pháp lý của Việt Nam về chủ quyền đối với Hoàng Sa.

    Nếu một nước nào đó bắt giam người Việt Nam, bảo là nếu nhượng bộ chủ quyền lãnh thổ thì họ thả, thì chúng ta có nhượng bộ không? Dĩ nhiên là không thể. Trường hợp Trung Đế Quốc đòi tiền “phạt” cũng y như vậy, vì cái mà Trung Đế Quốc đòi không phải là tiền phạt, cũng không phải là tiền chuộc, không phải là tiền, mà là chủ quyền pháp lý đối với Hoàng Sa.

    Nếu trong vị trí của Việt Nam, có nước nào trên thế giới sẽ nộp tiền “phạt” không? Chắc chắn là không.


    Bản đồ 2: Bản đồ chi tiết

    Nếu ngư dân Việt Nam bị hải tặc Somalia bắt làm con tin thì còn có thể nộp tiền chuộc. Ngư dân Việt Nam bị Trung Đế Quốc bắt thì không thể đơn giản nộp tiền chuộc, vì nếu nộp thì cái chúng ta nộp sẽ là chủ quyền lãnh thổ.

    Trung Đế Quốc không thể giam giữ 12 ngư dân Việt Nam mãi. Trung Đế Quốc hoàn toàn chịu trách nhiệm cho tính mạng và sức khoẻ của những người mà họ đang giữ làm con tin. Trên danh nghĩa, Trung Đế Quốc cũng không phải là một tổ chức khủng bố và có thể giết con tin hay để cho họ chết trong ngục tù của nước này.

    Việc những con tin này nằm trong tay của Trung Đế Quốc mà Việt Nam kiên quyết không nộp tiền chuộc sẽ là biểu tượng cho sự khẳng định chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa. Trung Đế Quốc càng để lâu thì biểu tượng đó càng kéo dài, càng có lợi cho Việt Nam.

    Nếu Việt Nam nộp tiền chuộc thì sẽ dập tắt biểu tượng đó và góp phần dập tắt chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa.

    Bên cạnh lý lẽ trên, chúng ta cũng phải nhìn vấn đề ở mức con người.

    Trong thời gian mà 12 ngư dân và 2 tàu cá Việt Nam còn bị Trung Đế Quốc bắt làm con tin, Chính phủ Việt Nam cần phải tài trợ để đền bù cho những thiệt hại kinh tế mà những gia đình liên quan phải gánh chịu.

    Chúng ta không làm gì được khi Trung Đế Quốc bắt ngư dân Việt Nam làm con tin. Chúng ta cũng không làm gì được để đền bù cho những mất mát tình cảm, tinh thần mà gia đình họ phải gánh chịu. Nhưng chúng ta có thể đền bù cho mất mát kinh tế của của gia đình họ. Chúng ta phải làm điều đó. Hoàn cảnh của họ, đáng thương và đáng tiếc, có phần tương đương với hoàn cảnh của những người lính bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Và, tất nhiên, Chính phủ Việt Nam có thể phản đối ngoại giao, và phải làm tốt điều đó.

    ______________________________

    Chú thích:

    [1] Bản đồ 1: Hình đa giác là đường cơ sở thẳng vi phạm UNCLOS mà Trung Đế Quốc tuyên bố chung quanh quần đảo Hoàng Sa, nơi nước này đang chiếm đóng bất hợp pháp. Đường đỏ là trung tuyến giữa một bên là bờ biển đất liền và các đảo ven bờ của Việt Nam, và bên kia là Hải Nam.

    Chủ đề: Đối ngoại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đây là một vấn đề tế nhị .

    Không thể đứng trong vai trò 1 quốc gia nộp tiền phạt cho 1 quốc gia được .

    Nhưng hãy đặt vào tâm trạng của 1 gia đình có thân nhân bị hải tặc bắt cóc !

    Vì sinh mạng , sự an toàn của công dân, tôi tháy rằng nên để công dân chuộc thân nhân và chính quyền yểm trợ tài chánh cho họ, mặt khác thì vẫn phản ứng trước quốc tế về hành động của đám " cướp biển ".

    Nếu chỉ vì e ngại hai chữ " chủ quyền " mà đề ngư dân nằm trong tay cướp biển thì làm sao có được lòng tin nơi ngư dân và làm sao khuyến khích ngư dân tiếp tục đánh cá xa bờ .

    Cần làm rõ trước quốc tế về hành động thô bỉ của TQ nhưng cũng không nên hy sinh mạng sống ngư dân .