Đa số người Việt không có tư tưởng tiến bộ?

  • Bởi tqvn2004
    20/07/2009
    5 phản hồi

    Dân Luận xin giới thiệu tới độc giả hai bài viết đăng gần đây nói về sự thờ ơ của người Việt Nam trước các vấn đề chính trị, tư tưởng. Chúng tôi rất mong đề tài này sẽ nhận được nhiều phản hồi từ độc giả: Người Việt - nhất là thanh niên - có thờ ơ thật không? Tại sao họ thờ ơ? Làm sao để thay đổi thực trạng đó?

    Không nên tổ chức sự kiện cần tư tưởng tiến bộ ở Singapore!
    Đăng bởi Trần Dương on Tháng Bảy 19, 2009

    Tôi không rõ ai đã có ý kiến dự định tổ chức một sự kiện đòi hỏi tư tưởng tiến bộ mang tên Diên Hồng 2009 ở Singapore trong khoảng tháng 8 đến tháng 12-2009, nhưng một số người Việt Nam có tư tưởng tiến bộ ở Singapore rất phản đối dự định này.

    Một trí thức đã làm việc ở Singapore 6 năm có nhận xét rằng trong 100 người Việt Nam đang sinh sống và làm việc ở Singapore, may ra có 2 người là có tư tưởng tiến bộ, còn lại 98 người là thờ ơ, thậm chí là khá bảo thủ và rất bảo thủ. Vì thế, sự kiện Diên Hồng 2009 nếu được tổ chức, chắc chắn sẽ không hề có được sự hậu thuẫn hay hỗ trợ nào từ cộng đồng người Việt Nam ở đây. Ngay cả TS Vũ Minh Khương hiện là giảng viên trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Đại học Quốc gia Singapore (NUS), cũng nằm trong nhóm thiểu số có tư tưởng tiến bộ, cởi mở, và cũng không hề nhận được sự ủng hộ hay kính trọng từ cộng đồng người Việt Nam ở Singapore. Qua cuộc vận động ký tên phản đối khai thác bauxite ở Tây Nguyên, sự đông đảo của nhóm bảo thủ chiếm đa số trong cộng đồng người Việt Nam ở Singapore càng được khẳng định. Hơn nữa, chính phủ Singapore cũng rất hạn chế các hoạt động chính trị ở đất nước của họ.

    Nếu đọc được các bài viết về tình hình đất nước của các tác giả người Việt Nam ở Singapore, xin nhớ giúp rằng họ là những người cực kỳ đơn lẻ so với số lượng những người Việt Nam bảo thủ và cơ hội ở Singapore.

    Tôi không có số liệu chính xác nhưng cộng đồng người Việt Nam ở Singapore không hề ít, khoảng từ 10 000 tới 20 000 người Việt Nam đang công tác và học tập ở đây, và trong số đó, du học sinh chiếm một tỉ lệ áp đảo. Điều đáng buồn là trong cộng đồng du học sinh, ngoài những người không quan tâm tới chính trị thì nhóm bảo thủ, thực dụng, cơ hội, hèn lại là đa số. Và nhóm đa số này có đầy đủ những nhược điểm mà tôi đánh dấu gạch chân trong trích đoạn từ bài nói chuyện của TS Lê Đăng Doanh:

    Nhưng bây giờ đang bộc lộ ba mặt thế này. Một là, lạc hậu về lý luận so với thế giới nghiêm trọng. Có thế hệ mới, trẻ lên thì nó tiếp cận được nhưng thế hệ ấy thì nó cũng còn Tây hơn cả thằng Tây thật! Tức là làm ra bộ rất Tây, nhưng thực sự thì ông ấy không nắm gì tình hình đất nước cả. Hồi tôi làm Viện trưởng thì tôi đòi hỏi những người ấy phải đi thực tế. Đi thực tế không phải là đến chỉ bá vai, bá cổ người ta đâu, mà trước đó anh phải đọc xem tỉnh này như thế nào, gần đây nó có vấn đề gì, khuyết điểm ra làm sao, anh muốn tìm hiểu cái gì thì người ta mới gọi anh là một Viện. Chứ đến đấy anh chỉ nhậu không thì lúc bấy giờ còn là Viện quách gì. Điều thứ hai nữa là cái “mũ kim cô” trên đầu. Nói năng rón rén, không dám nói. Vừa rồi tôi sang Singapore thì thằng hiệu trưởng Trường Đại học quản lý Singapore hỏi ta có quyền tự do phát ngôn hay không, tôi có trả lời là tự do phát ngôn thì cứ tự do phát ngôn, nhưng quyền tự do sau phát ngôn thì tôi không bảo đảm. Mức độ cởi mở, tự do tư tưởng, mức độ tự chịu trách nhiệm của các nhà khoa học VN, làm cho các nhà khoa học VN không ít trường hợp trở nên thấp, trở nên xoàng, trở nên hời hợt, trở nên chưa có trách nhiệm, đầy đủ đối với đất nước, đối với dân tộc này. Điểm thứ ba là, số anh em trẻ thì ngoại ngữ khá, nhưng mà hiểu biết về đất nước chưa được nhiều. Số anh em lớn tuổi rồi thì ngoại ngữ lại kém quá. Khổ thế. Nhiều bố khai lý lịch gửi trung ương là bố nói có học tiếng Anh thực chất là bố không làm được gì. Mà tiếng Anh có nhiều loại tiếng Anh. Tiếng Anh để nói vài câu vớ vẩn “I love you” thì ai cũng nói được. Nhưng cái tiếng Anh có văn hóa, nói năng chững chạc như một nhà khoa học để có thể giảng được mới là quan trọng chứ. Chứ như bà bán cá ở chợ Hôm, bà nói suốt ngày nhưng chỉ nói 800 từ; bởi chỉ chửi, chửi bậy, loanh quanh mãi rồi chỉ có mấy chuyện ấy thôi.

    (Ngay cả Chủ tịch Hội sinh viên Việt Nam ở trường Đại học Quốc gia Singapore nhiệm kỳ 2007-2008 cũng rất thích chửi bậy, tán gẫu loanh quanh, và luôn tìm cách ngăn chặn sự cởi mở, tự do tư tưởng)

    Nếu những người tổ chức sự kiện Diên Hồng 2009 có đọc được bài này, xin hãy giành thêm sự bàn bạc và cân nhắc cho thật kỹ!

    Nguyễn Hùng: Vấn đề nhạy cảm

    Thế nhưng sự quan tâm của giới trẻ, động lực của sự phát triển hôm nay và tương lai của Việt Nam sau này, tới chính trị lại có vẻ không có gì đáng kể.

    Có những người thực sự không quan tâm như một bạn trẻ đang làm tại một quỹ đầu tư ở Hà Nội.

    Bạn từng là một sinh viên xuất sắc và cũng đã từng tham gia sôi nổi các hoạt động sinh viên khi còn ở trường.

    Nhưng nay bạn chỉ chú tâm vào công việc và dĩ nhiên không muốn bình luận gì về chính trị vì ''mình chẳng biết gì đâu.''

    Gọi một nhà hoạt động sinh viên khác, tôi gặp chồng bạn năm nay 32 tuổi.

    Bạn bảo: ''Bây giờ vợ mình quan tâm tới gia đình, con cái thôi. Vợ mình theo Đảng Cộng sản nên lúc nào nhất quán cũng phải theo Đảng."

    ''Cả hai vợ chồng đều cống hiến cho cơ quan nhà nước cả.''

    Tôi hỏi anh chồng trẻ xem bạn bè anh có ai quan tâm tới chính trị để BBC có thể hỏi chuyện không, anh nói:

    ''Bạn bè mình đều làm trong cơ quan nhà nước nên cũng không quan tâm lắm tới vấn đề ngoài nước như thế đâu."

    Gọi Hà Nội không được, tôi quay sang Sài Gòn.

    Nhạy cảm

    Hỏi một vòng cuối cùng cũng ra được số điện thoại của mấy bạn sinh viên có thể coi là xuất sắc.

    Phản ứng đầu tiên khi nghe hỏi về vụ cựu du học sinh Nguyễn Tiến Trung bị bắt là ''ai cho anh số điện thoại của em dzậy?''

    ''Cái này em không có nghe,'' một nữ sinh, dĩ nhiên là không muốn nêu tên, nói.

    ''Sinh viên tụi em bên này ít quan tâm tới những vấn đề chính trị nhạy cảm như vậy."

    ''Tụi em quan tâm đến những cái liên quan trực tiếp đến bọn em, những cái ảnh hưởng tới Việt Nam và cuộc sống của tụi em sau này. Đó là những quan tâm hàng đầu."

    ''Còn những cái mối bận tâm về chính trị hay là gì đấy thì thường là nó ít. Cái luồng thông tin đấy bọn em không được tiếp xúc nhiều."

    ''Với lại có một số cái tụi em thật ra là không thể nói quá nhiều với nhau tại vì nó rất nhạy cảm.''

    Nói chuyện một lúc, bạn có vẻ bớt nhạy cảm với vấn đề nhạy cảm và nói: ''Ở trường em luật bất thành văn là chúng em không được bàn tới những vấn đề chính trị.''

    Một nam sinh viên khác thì nói: ''Bọn em cũng có quan tâm nhưng nó là vấn đề rất nhạy cảm, nếu mà không khéo rất dễ gây ra hiểu lầm."

    ''Bởi vậy bọn em có thì biết vậy thôi chứ cũng chẳng nói ra một ý kiến rõ ràng nào hết."

    ''Xấu xấu thế nào''

    Tôi hiểu trong chỗ riêng tư các bạn trẻ có lẽ không e ngại khi bày tỏ ý kiến của mình.

    Đã qua rồi thời chặt gà phải bật nhạc cho át tiếng và nghe đài nước ngoài có thể gặp rắc rối to.

    Nhiều bạn trẻ ngày nay chẳng ngại ngần khi phát biểu ý kiến về bất kỳ vấn đề gì.

    Tôi nhớ có lần tình cờ gặp một bạn sinh viên mới ra trường ở một quán ăn ở Bangkok.

    Khi nghe giới thiệu tôi ở đài BBC, bạn nói ngay một câu không biết phần đùa hay phần nghiêm túc nhiều hơn: ''À, cái đài chuyên nói xấu Việt Nam đấy chứ gì.''

    Bạn nói mà cũng chẳng sợ tôi phật ý. Tôi thì ngạc nhiên nhưng cũng không hề bực mình.

    Sau này nói chuyện thêm bạn vẫn kiên quyết bảo vệ ý kiến BBC viết về Việt Nam ''cứ xấu xấu thế nào ấy''.

    Chỉ có điều bạn không hiểu BBC không có khái niệm tin xấu, tin tốt hay tin nhạy cảm.

    Một nhà báo BBC nói nghề của chúng tôi là nghề thích nhất. Anh bảo ''có nghề nào mà được trả tiền để nói thật đâu.''

    Mà không chỉ có bạn cựu sinh viên kia mới nghĩ BBC ''xấu''.

    Kể từ khi vào làm BBC tôi đã nhiều lần gặp gỡ các cán bộ công an văn hóa. Họ đều tỏ ra khá lịch sự ngoại trừ một vài lời có tính chỉ đạo và dọa dẫm.

    Có lần tôi bảo các anh một năm chính phủ Anh bỏ ra gần một triệu đô la để cung cấp thông tin cho người Việt Nam, nếu họ không chi khoản tiền này nữa thì nhiều người sẽ không được cung cấp thông tin miễn phí.

    Một anh bảo: ''Ban chú mày đóng cửa, bọn anh càng mừng.''

    Các anh cũng muốn tôi có sự ''nhạy cảm'' chính trị như các bạn sinh viên dù tôi ra trường đã 15 năm, đã làm gần 10 năm ở nơi mà sự tôn trọng sự thật, khách quan và công bằng không phải là những nguyên tắc có thể chọn lựa.

    Ý kiến của Dương Anh Xuân, du học sinh tại Anh

    * Tôi có thường xuyên theo dõi các vụ bắt giữ gần đây, trong đó có vụ việc của Nguyễn Tiến Trung. Tuy nhiên, tôi không ngạc nhiên vì đây không phải là lần đầu tiên và cũng sẽ không phải lần cuối cùng xảy ra những vụ việc như vậy. Một số bạn bè tôi bảo, các hãng thông tấn báo chí nước ngoài làm gì mà phải rùm beng lên, nhưng thực ra, bỏ ngoài những yếu tố về nhân quyền còn đang tranh cãi thì những vụ việc như thế này cũng đáng được thông tấn nước ngoài quan tâm lắm chứ. Ít ra vì yếu tố 'lạ'. Lạ ở chỗ là ở các nước phương Tây những chuyện thế này chắc khó xảy ra lắm. Mà truyền thông bây giờ thì đang cần những món lạ miệng, mà những món lạ miệng thế này chắc chỉ tìm được ở những nước như Việt Nam, Trung Quốc, Myanmar, v.v...

    * Tôi cảm thấy thoải mái khi đề cập tới vấn đề chính trị ở Việt Nam, chỉ có điều đừng nên thoải mái quá mà dễ rước họa vào thân. Bản thân tôi nghĩ, đất nước nào cũng có những bất ổn về chính trị và việc người dân bàn bạc, góp ý hay chỉ trích là điều đáng mừng. Anh có thể cấm người khác hành động nhưng anh không thể cấm họ trong suy nghĩ. Nhưng hình như nhiều chính phủ muốn biến điều không thể này thành có thể, mà biện pháp chủ yếu là các cuộc bắt bớ xảy ra gần đây ở nhiều nước, không chỉ riêng Việt Nam.

    * Bất cứ con đường nào cho sự thật hay chính kiến đều không bao giờ dễ dàng. Bất cứ lứa tuổi, ngành nghề nào con người cũng phải lựa mãi mới được một lời nói thật, đâu riêng gì sinh viên? Nhất kiến vạn biến, nhiều khi lại phải biến hóa để chính kiến của mình được nói ra và được chấp nhận. Còn việc sinh viên không quan tâm đến chính trị thì chẳng riêng ở Việt Nam mà bản thân nhiều sinh viên Anh tôi gặp cũng không quan tâm tới chính trị vì họ có quá nhiều mối lo toan thường nhật hoặc những thú tiêu khiển khác hấp dẫn hơn mà không phải mệt đầu suy nghĩ. Cái này chẳng trách ai được, có chăng là mình buồn nhẹ chút thôi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    * Đọc bài: " Đa số người Việt không có tư tưởng tiến bộ ". Tôi xin gửi đến tác giả vài ý kiến sau đây:
    Có lẽ tác giả " nhận xét " đúng về thực trạng và tình hình của đa số người Việt hiện nay. Nhưng tôi nghĩ, tác giả chưa " hiểu" đúng thực chất những gì mà tác giả " không nhìn thấy ",giống như: " Đừng nhìn hiện tượng mà đánh giá bản chất ". Theo tôi thì người Việt ngày càng có tư tưởng tiến bộ. Tuy nhiên, họ thờ ơ với chính trị do nhiều nguyên nhân. Tôi xin nêu ra đây hai trong số những nguyên nhân mà tôi cho rằng cơ bản nhất:
    _ Thứ nhất ( và là nguyên nhân hàng đầu ): Là vì họ đã nói nhiều, góp ý nhiều. Thậm chí đấu tranh tích cực cũng đã nhiều. Nhưng rồi, họ bị mất mác cũng quá nhiều. Thậm chí bị trù dập! Thế là họ đâm ra chán nản, không thiết tha gì đến tình hình chính trị của đất nước...
    _ Thứ hai: Cuộc sống. Họ có quá nhiều khó khăn trong cuộc sống. Họ phải " đầu tắt, mặt tối " để có cái ăn, cái mặc, có tiền để đóng học phí cho con " trong thời buổi " Con vua thì được làm vua ". Dù họ có là những nhà trí thức, những nhà cách mạng yêu nước. Họ đã cống hiến, thậm chí cả họ và gia đình họ đổ xương máu rất nhiều cho hai cuộc kháng chiến. Cuối cùng họ cũng bị ngược đãi hoăc bị đối xử bất công ( vì chiến sĩ cách mạng lão thành thì nhiều. Nhưng cái ghế lãnh đạo thì rất hiếm hoi ). Và rồi, họ cũng bị liệt vào tầng lớp " dân nghèo trí thức " cũng lại phải lo kiếm tiền để trang trải cuộc sống!
    Họ lại chán....
    Vì vậy, nếu nói " Người Việt không có tư tưởng tiến bộ ". Đó chỉ là cảm nhận của tác giả khi nhìn thấy hiện tượng bên ngoài. Bởi cuối cùng rồi tư tưởng tiến bộ sẽ đi về đâu?!...
    * Vấn đề tổ chức " Hội nghị Diên hồng ". Theo tôi nghĩ là nên( nếu đây không phải là một tổ chức phản động ). Và đây là dịp để những ai quan tâm đến thời cuộc sẽ có một đánh giá khách quan . Có lẽ, tôi sẽ là một trong những thành viên tham gia. Nhưng, trước đó tôi phải tìm hiểu: Mục đích của người đứng ra tổ chức là để làm gì?. Vì bản thân tôi là một người rất yêu chuộng dân chủ và tự do. Nhưng tôi không tham gia vào đảng Dân chủ. Vì tôi không rõ mục đích của người lập ra đảng Dân chủ là để làm gì?. Và bạn hãy chứng minh cho tôi thấy hành động của bạn là đúng đi! Hành động của bạn không đi ngược lại lợi ích của dân tộc. Hành động của bạn vì chính nghĩa mà không vì mục đích cá nhân nào khác! Có lẽ nhiều người sẽ ủng hộ bạn.
    Chúc các bạn _ Những người tổ chức hội nghị Diên hồng. Vì yêu chuộng Hòa bình mà không vì một mục đích nào khác _ Chúc một sự thành công tốt đẹp!
    Tùng Vị

    Nên tổ chức ở Pháp:
    - Khó bị "người ta" phá hoại. Sing bây giờ gần VN, lại đang làm ăn với VN, có chắc chính quyền Sing không tìm cách ngăn cản, gây khó dễ? Châu Âu xa VN hơn, chính quyền ở đó cũng thực sự hơn về tôn trọng tự do - nhân quyền.
    - Dù ở gần thì số người trong nước sẽ ít tham gia vì ngại CA cài cắm khắp nơi nhận mặt và sau đó sẽ bị "vịn".
    - Vượng khí bây giờ ở phương Tây. Khi trước, nước mất nên cần Thanh Long, "Ngưu xuất lam điền nhật chính đông". Từ thành lập tổ chức, đến chiến khu, đến đồng minh đều ở hướng Đông cả. Nay, nước độc lập rồi, để phát triển thì nên hưng vượng từ hướng Tây, tức là Bạch Hổ, cũng tức là "Đoài phương phước địa giáng linh" vậy.

    Hoan hô Dr Tran. Phải mạnh mẽ thế mới được.

    Đấy, nếu có "chính nghĩa sáng ngời" thì cứ nhảy ra mà tranh luận công khai kẻo dân họ lại bảo "danh bất chính nên ngôn bất thuận".

    ***

    Lý do "đa số người Việt không có tư tưởng tiến bộ" là do họ có những lấn cấn về kinh tế, quyền lợi. Người đang đi làm sợ nếu chế độ sập họ sẽ mất việc, người hưu trí sợ không ai trả lương hưu cho họ, giới trẻ chỉ quan tâm đến hưởng thụ, "mặc mẹ tình hình". Chưa kể cứ bám vào cái chính quyền thối nát này thì cũng kiếm được tí cơm thừa canh cặn rơi vãi.

    Đả thông được lấn cấn này bảo đảm họ sẽ có tư tưởng tiến bộ vì họ ghét chế độ này lắm rồi.

    TRUNG NGUYỄN

    Như vậy thì lại càng nên tổ chức tại Singapore, cho dù lý do ban đầu là vì tiện cho người từ VN qua tham dự khỏi cần visa, và để các báo chí trong vùng đăng tải.

    Chúng tôi không ngại tổ chức ngay cả tại Hà Nội nếu được bảo đảm an ninh.

    Chúng tôi sẵn sàng đối thoại, bàn luận, với bất cứ ai về HP7. Cho dù thuộc phe dân chủ nhưng muốn thêm bớt vài điều nào đó, hoặc thuộc phe Cộng sản chính thống muốn chính phủ hiện nay tiếp tục cai trị quốc gia thêm vài trăm, 1000 năm nữa.

    Chúng tôi tin vào chân lý, công lý, lý lẽ biện luận chúng tôi có thể đưa ra.

    Phe "bảo thủ" nào đó bên Singapore có thể chọn đưa ra người của họ lên tranh luận với chúng tôi, nếu có thể dàn xếp thì cho quay phim đăng lên YouTube và trực tiếp qua MSN, Yahoo Messenger.

    Không ngại việc họ bạo động, vì cảnh sát Singpore nổi tiếng khắc khe, bắt được ai bạo động, phá hoại, họ có thể đánh đòn nát mình rồi tống khứ về nước. Ai quá đáng họ có thể treo cổ.

    Còn việc biểu tình ôn hòa thì không ngại, không sao, càng đông người vào tham gia tranh luận trong ôn hòa, lý lẽ thì càng tốt.

    Một bên đòi độc tài, độc quyền, chỉ nhận người lãnh đạo từ cái "kho" gồm tối đa 3 triệu người vĩnh viễn ngồi trên đầu 83 triệu ngưòi khác; một bên cho quyền 90 triệu người cạnh tranh công bằng, không bạo động, làm lãnh đạo quốc gia có nhiệm kỳ, làm sai có thể bị kéo xuống bất cứ lúc nào; thì làm sao phe đòi độc tài có thể thắng về lý lẽ cho được.

    -----------------

    Ngay tại Đại hội Hiến pháp, chúng tôi hy vọng sẽ có nhiều bậc anh tài chí sĩ VN, lên đọc bài tham luận, sẽ là cơ hội cho họ dọn đường để sau này ra tranh cử các chức vụ quốc gia và địa phương.

    Đây sẽ là dịp cho cử tri VN toàn thế giới biết đến tên tuổi các nhân vật này. Sẽ có khiếm khuyết, sẽ có bất cập nho nhỏ, nhưng nếu đem so sánh với các thành phần lãnh đạo hiện nay tại VN thì chúng tôi cho rằng số người trong Ban Soạn thảo sẽ vượt trội, hơn nữa sau này khi có báo chí tự do kiểm tra việc làm của họ, thì họ chắc chắn sẽ làm tốt hơn các người lãnh đạo hiện nay không hề bị kiểm tra, tha hồ tham nhũng.

    Một số người trong Ban Soạn thảo có thể sau này làm Tổng thống, Thủ tướng, Bộ trưởng, một trong 344 Dân biểu trong Hội đồng Quốc gia, một trong 128 Thượng Nghị sĩ, một trong 64 Thống đốc Thành phố. Ngại gì một số sinh viên miệng còn hôi sữa bên Singapore.

    Ngay cả các người suốt đời lo nghiên cứu bào chữa cho CNCS, cho ĐCSVN tại Hà Nội, chúng tôi còn không e dè chút nào, và từng thách thức họ tại đây và bên Minh Biện, lên diễn đàn tranh luận với chúng tôi về bất cứ đề tài chính trị, KT, xã hội nào tại VN.

    Bởi vì chúng tôi tin rằng, cho dù có Socrates, Plato sống lại và bị buộc phải bào chữa cho CNCS, cho ĐCSVN, thì chúng tôi cũng thắng họ, vì đơn giản là họ không thể cãi sai thành đúng, 2+2 cho bằng 5.

    -----------------

    Hơn nữa, "đich nhắm" của chúng tôi chính là những người nay đang còn muốn bảo vệ CNCS, ĐCSVN. Chúng tôi muốn thuyết phục một số đông, chứ không thể tất cả, trong số này thay đổi ý kiến và ủng hộ hoặc ít ra không phản đối HP7.

    Chúng tôi cần sự ủng hộ, lá phiếu bầu chọn, hoặc ít ra phiếu trắng, của họ để thành công. Tựu trung, việc khó nhất là tìm ra 2/3 số phiếu bầu chọn. Ngay tại hải ngoại đã vô cùng khó khăn vì nhiều phe phái quá cực đoan, nhiều người tuy "hoạt động cho dân chủ" nhưng không ủng hộ những ai, ý kiến nào, tuy cùng chí hướng nhưng không cùng phe phái.

    Việc không đưa cờ Vàng vào HP7 sẽ làm nhiều người rất tức giận. Không khéo, HP7 sẽ bị phản đối từ cả hai phía cờ Vàng + cờ Đỏ, vì chúng tôi muốn dung hòa, trong khi hai phe không hề muốn như vậy vì họ cảm thấy bị mất đi cái "tôi" của họ vì mục đích cái "chúng ta".

    Tương lai còn nhiều khó khăn, hiện nay kế hoạch vẫn là tổ chức tại Singapore, tuy quy mô và số lượng người tham dự chưa được rõ ràng. Đã liên lạc với công ty quản lý World Trade Center, Singapore Conference Hall về việc giá cả thuê hội trường, chưa đi vào chi tiết vì còn phải tùy theo số người tham dự và thời gian.

    www.hienphapvietnam.org

    Đọc thông tin này,bây giờ tôi mới biết là tại sao dân tộc VN vẫn mãi nghèo -hèn .Sinh viên ưu tứu đấy ư ! những thông tin về nhiều cô gái VN để cho 5 người Hàn quốc chọn lấy làm vợ,chủ quyền lãnh hải bi TQ làm càn,tham nhũng tràn lan ,đất nước tụt hậu và nghèo nàn...... nhiều nhiều thứ nữa .Có thể thông cảm họ được không ?,khi vấn đề chính của họ là làm sao ra trường kiếm được việc làm tốt...Mà những bạn sinh viên ưu tứu oi ,nếu chúng ta không thể có người tài giỏi lãnh đạo đất nước thì đất nước VN này mãi nghèo mà thôi .Mà muốn có người giỏi thực sự lãnh đạo đất nước thì phải có sự tuyển chọn công bằng và cạnh tranh,cái tên gọi đó những nước văn minh tiên tiến trên thế giới gọi là Dân chủ và Dân quyền !