Tâm hay Tài để lãnh đạo Quốc gia (phần 1)

  • Bởi tqvn2004
    16/07/2009
    0 phản hồi

    Vương Văn Quang

    Lời phi lộ

    Bài viết này, tôi viết cũng đã lâu. Nhưng cho tới hôm nay, mở ra xem lại, tôi vẫn chưa thấy nó cũ đi chút nào, ngược lại, tôi còn thấy, dường như, nó còn trở nên nóng hơn. Chẳng cần nói nhiều, bàn nhiều, tôi chỉ cần lấy câu cuối cùng của bài viết (…Việt Nam. Nơi mà chưa thấy hứa hẹn trong tương lai gần sẽ trở thành một xã hội thật sự dành cho CON NGƯỜI) để suy ngẫm cho một loạt sự việc xảy ra gần đây: Vụ phi công, tiếp viên Vietnam Airline chuyên chở, tiêu thụ hàng ăn cắp từ nhật bản. Vụ PM xa lộ Đông-Tây mà phía Nhật phát hiện tham nhũng nhưng “quân ta” một lòng một dạ trung kiên, quyết không khai các “đồng chí trong đống rơm”. Vụ bí thư sứ quán Việt Nam tại Nam Phi buôn lậu sừng tê giác …v.v. Và quan trọng hơn là một loạt những vụ bắt bớ gần đây. Vụ bắt bớ những người bất đồng chính kiến, đấu tranh ôn hòa, như blogger Điếu Cầy, tức cameraman Hoàng Hải, luật sư Lê Công Định, “bộ đội” Nguyễn Tiến Trung… Trong ba người vừa nêu, anh Hoàng Hải là tôi được giáp mặt nhiều (đâu như 2 hay 3 lần ngồi bia bọt - tất nhiên không bàn bạc “diễn biến hòa bình” hay “lật đổ chế độ”, mà chỉ cãi nhau xem cô A chân dài hay chị B tay ngắn v.v.), cậu Nguyễn Tiến Trung thì tôi mới vinh hạnh nhìn thấy một lần nhân dịp ra mắt thi phẩm “47- Có jì jùng jì, có nấy jùng nấy” còn Lê Công Định thì tôi chưa được diện kiến lần nào (nhưng có nhìn qua ảnh và đọc các bài anh ta viết - rất kĩ). Điều mà ba người này gây nên một ấn tượng sâu đậm trong tôi: đó là những con người thực sự LƯƠNG THIỆN, TỬ TẾ. Tục ngữ Việt ta có câu: Xem mặt mà bắt hình dong/con lợn có béo bộ lòng mới ngon. Vâng, những con người như anh Hải, anh Định, cậu Trung, không thể là những người xấu, là kẻ vong thân, bán nước… mà ngược lại, sự tử tế, lương thiện, chất NGƯỜI của họ hiển hiện sáng ngời ra mặt.

    Trong khi đó, hàng ngày, thường xuyên phải ngồi giữa những đám kẹt xe, tôi quan sát và tự nhiên tưởng tượng rằng, nếu tôi có một chiếc “kính chiếu yêu” như của Ngọc Hoàng, lập tức, đám đông kia sẽ hiện ra trước “ống kính” không dưới 50% là nhưng con chuột, con chồn, con sói, con cáo… thành tinh. Hoặc chúng ta hãy nhớ lại cái vẻ mặt khi bị bắt quả tang buôn lậu của bà đại sứ Việt Nam tại Nam Phi (bà này nếu đứng trước kính chiếu yêu, tôi khẳng định, bà ta là một con… chồn hương. Giống chồn hương thơm lừng như múi mít).

    Vâng, chính điều này khiến tôi càng thấy điều mình viết, rằng xã hội Việt Nam hôm nay không phải là một xã hội dành cho CON NGƯỜI, đặc biệt là những NGƯỜI TỬ TẾ, là đúng, là vô cùng đúng!

    Bài viết sau đây đã có sửa chữa, bổ sung (không đáng kể, và chủ yếu là sửa chữa). Mời quí cô bác anh chị xa gần thưởng (và) lãm.

    Vương Văn Quang

    Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” - Nguyễn Du

    Đạo đức là một hệ thống các tiêu chí do con người đặt ra cho mọi người làm ngược lại. Số ít không làm ngược lại là không bình thường. Có thể là tâm thần phân liệt, hoặc chập cheng hâm hấp…” - Trích tác phẩm: Zarabulldora đã nói như thế của Vương Văn Quang

    * * *

    Hôm qua, thằng con trai tôi, học sinh lớp 10, đi học về hớn hở khoe: “Con bắt được hai chục ngàn đồng”. “Bắt được ở đâu?”. “Trên cầu thang bố ạ. Của cái cô nhà lầu trên, cô ấy đi trước con mấy bậc, đánh rơi mà không biết”. “Tại sao không trả lại nguời ta? Tưởng hay lắm mà còn khoe!”. Nó thủng thẳng: “Ôi giời, bây giờ chả có ai bắt được của rơi trả lại người mất đâu bố ạ. Bố đọc báo hàng ngày, toàn chuyện cướp giết hiếp, làm gì có chuyện người tốt việc tốt, mà nếu có thì cũng lại là “sáng tạo” của các chú các bác nhà báo đấy ạ. Mà báo chí mới chỉ là một cái gạch đầu dòng trong vô vàn cái gạch đầu dòng của đời thật thôi bố ạ”. Sở dĩ tôi đánh nghiêng câu “người tốt việc tốt”, bởi thằng oắt con nhà tôi nó nhấn mạnh câu ấy với vẻ giễu cợt. Tôi tức khí cao giọng quát tháo: “Dù gì thì gì, cuộc đời vẫn còn rất nhiều người tốt. Người tốt họ không so bì với những kẻ xấu xa. Họ tốt để lương tâm họ thanh thản, để họ tự hào với bản thân. Thời nào cũng thế, dù là thời khốn nạn chó má nhất thì người tốt vẫn còn. Thậm chí là còn nhiều. Và họ xứng đáng được tôn trọng”. Nó im lặng, và có vẻ như chịu nghe tôi.

    Hôm sau, nhớ lại câu chuyện của hai bố con chiều qua, tôi thấy những lời lẽ sặc mùi giáo điều của tôi thật không phải, nó có vẻ gì đó rất đạo đức giả. Mà rất có thể, thằng con tôi cũng nhận ra điều đó, nhưng nó im lặng tỏ ý nghe tôi có thể do tôi thuần túy chỉ là bố nó mà thôi. Chết chết, dậy con như thế thì quá bằng giết con còn gì. Chờ nó đi học về, tôi chủ động xin lỗi nó về thái độ hùng hổ của mình chiều qua, rồi tôi bảo: “Những lời bố nói thực ra chỉ là duy ý chí thôi con ạ. Bố sai. Có lẽ bố hâm thật rồi. Lập luận như con mới là đúng đó. Thời này không ăn cướp ăn cắp trực tiếp của người khác là đạo đức lắm rồi, lương thiện lắm rồi. Đứa nào ngu ngơ lơ đãng mất của ráng chịu, con ạ. Bố nói không ăn cướp ăn cắp trực tiếp có nghĩa là, mình không giật trên tay ai, không thò tay vào túi ai mà lấy đồ, còn mọi cách ăn cắp ăn cướp gián tiếp mà người đời thường gọi là "bổng lộc" ấy, thì cứ ăn. Đại nhân hưởng lộc lớn, tiểu nhân hưởng lộc nhỏ, như con hôm qua nhặt được hai chục ngàn là "vi tiểu lộc" trời cho đấy con ạ! Lần sau cứ thế. Thậm chí người đánh rơi có biết, có đòi, mình cứ chối bay, nhất quyết không trả. Nhá!”.

    Đọc tới đây, những quí độc giả có lương tâm trong sáng, có tâm hồn thanh cao xin chớ vội nộ khí xung thiên mà phỉ nhổ vào mặt tôi. Xin quí vị bình tĩnh đọc tiếp để cho tôi có cơ hội trình bầy.

    Sự việc gì cũng có nguyên nhân của nó.

    * * *

    Từ khi báo chí Việt Nam (trong chừng mực) được bật đèn xanh, cho phép phản ánh những tiêu cực, bê bối của các quan chức (có lẽ là cấp thứ trưởng trở xuống?), thì dẫu cho cũng chỉ ở một mức độ giới hạn, dân ngu khu đen cỡ tôi cũng được thưởng lãm hàng loạt vụ việc, mà nếu như trước đây, nghe thì thào kháo nhau ngoài vỉa hè, quán nước, tôi thường không tin mấy. Gì thì gì, đạo đức cách mạng của người cộng sản cho dù có tha hóa tới đâu cũng không thể có chuyện hiếp trẻ em, chơi đĩ, đánh bạc, tống tiền, mua quan bán chức song phẳng trắng trợn và vân vân… Nhưng khi chuyện hai năm rõ mười nằm chình ình trên mặt báo - báo của chính họ (giờ đây gọi là báo chí lề phải) - thì tôi tin. Tin và bàng hoàng! Tin và sửng sốt! Đọc báo mà lưỡi cứ đánh tành tạch như pháo tép. Nhưng đó chỉ là thời gian đầu. Về sau, tôi dửng dưng với mọi sự. Chẳng việc gì mà bàng hoàng, chẳng việc gì mà sửng sốt. Càng không chắt lưỡi xuýt xoa tạch tạch đùng như pháo tép, thạch sùng. Đấy là chưa kể, việc báo chí được bật đèn xanh trong một số vụ việc chưa hẳn là biểu hiện của một sự minh bạch, mà rất có thể nó chỉ là một âm mưu đấu đá, triệt hạ nhau của những phe nhóm chính trị.

    Những ngày này, thời sự nóng trong nước vẫn là vụ PMU18, nhưng riêng tôi, chẳng mấy quan tâm. Bởi xét cho cùng, thừa tiền, nhất là những đồng tiền ấy có được bởi ăn cắp, ăn cướp (tôi không thích dùng từ tham nhũng, vì nó có vẻ “trừu tượng” quá. Tôi chỉ quan niệm đơn giản, đồng tiền không làm ra bằng tài năng, chất xám, mồ hôi là tiền ăn cắp, cướp giật) thì chuyện rửng mỡ đánh bạc bao gái cũng là chuyện “thường ngày ở huyện” mà thôi. Vì vậy, những loạt “phóng sự” của báo chí về các phi vụ cờ bạc, gái gú của các quan chức “Pờ mu”, tôi theo dõi mà không mấy háo hức như xưa. Nhưng hôm nay, khi tình cờ đọc một bài báo [1] trên trang mạng vietnamnet, trong đó tác giả cho biết, ngài thứ trưởng GT-VT Nguyễn Việt Tiến đã từng có hồ sơ ứng cử vào trung ương khóa IX. Và tác giả này “có nghe đồn” [2], rằng chạy vào Trung ương Đảng giá chính thức là 1 triệu dollar Mỹ, thì tôi thật sự (hơi bị) giật mình. Vâng, giật mình thật đấy, không phải giật mình vì chuyện mua quan bán chức diễn ra cả ở tầng cao nhất, mà giật mình vì tưởng tượng ra những con người như thế, những con người trai gái bồ bịch với cả gái tuổi hàng con cháu mình, nhậu nhẹt bê tha, đánh nhau lộn bậy nơi quán xá không khác phường lưu manh vô học (xin lỗi các anh giới lưu manh bình dân!) lãnh đạo quốc gia, nắm trong tay vận mệnh của hơn tám chục triệu người thì… eo ôi, thôi, ghê (răng) quá, chẳng dám nghĩ tiếp.

    Nhưng không nghĩ không được. Vẫn nghĩ. Nghĩ vẩn vơ, rằng nếu như không có vụ mấy chú nhóc ở đội tuyển bóng đá quốc gia ngây thơ dở hơi bán độ bị xì bị tóm, thì liệu các đại gia này có dắt dây lộ mặt? Và khi không bị vụ này làm đứt đoạn công danh, thì có ai dám cam đoan, rằng, không thể có một ngày đẹp trời nào đó ngài thứ trưởng đáng kính của chúng ta không đường hoàng ngồi vào ghế phó thủ tướng, thủ tướng, chủ tịch nước v.v…? Lại tiếp tục vẩn vơ mà triển khai suy nghĩ: như vậy thì cứ theo logic ấy mà suy, liệu có ai dám đảm bảo rằng, mấy ngài hiện đang ở những chức vụ vừa nêu không bồ bịch, gái gú, đĩ bợm, cờ bạc, nhậu nhẹt, xả xui bằng chim bướm trẻ em v.v…? Điều suy diễn là này hoàn toàn có cơ sở. Không phải tự nhiên mà đạo đức nền tảng của xã hội Việt Nam đang băng hoại một cách đáng sợ, không phải ngẫu nhiên mà mọi giềng mối, mọi quan hệ cơ bản bị đảo lộn tùng phèo, cá mè một lứa, không phải bỗng dưng mà mọi gia trị cơ bản (của loài người nói chung) bị tàn phá tan hoang… Tóm lại, chẳng phải tự nhiên mà Việt Nam bỗng trở thành thứ xã hội quái đản như ngày hôm nay.

    _______________________________

    Chú thích:

    [1] Xem bài: "Họa phúc có mầm, đâu một lúc!". Ai quan tâm, có thể tham khảo thêm "Cuộc tình 11 năm với 'chú' Tiến"

    [2] Ở Việt Nam, tin đồn là những thông tin rất đáng tin cậy. Thông tin này còn được gọi là “Thông tấn xã vỉa hè”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi