Phạm Tiến Dũng & Bỉnh Họt

  • Bởi tqvn2004
    15/07/2009
    2 phản hồi

    Huy Đức

    Chẳng có gì ngạc nhiên khi cái chết trong trại giam của bị can Phạm Tiến Dũng, 36 tuổi, đã làm dấy lên nhiều câu hỏi. Vụ “PMU 18” ầm ĩ là vậy nhưng sau 3 năm, phần “cáo buộc tham nhũng” chỉ mới kết thúc điều tra. Đặc biệt, cái chết của Phạm Tiến Dũng được tin là có ảnh hưởng tới phần tiếp theo của tố tụng.

    Nhưng, có một câu hỏi cũng rất cần thiết vào lúc này: Nếu Phạm Tiến Dũng được tại ngoại theo đề nghị của gia đình để được điều trị ở một cơ sở y tế tốt hơn bệnh xá trại giam thì liệu anh có phải chết khi chỉ mới ngoài 30 như vậy?

    “Không ai bị coi là có tội khi chưa có một bản án có hiệu lực của tòa”. Không chỉ công an, báo chí phải nhớ điều này mà dư luận cũng nên làm quen với nguyên tắc rất pháp quyền và văn minh đó.

    Trong thập niên 90, khi ông Bỉnh Họt, một bị án trong vụ buôn lậu nổi tiếng xảy ra ở Kiên Giang, được tại ngoại để điều trị ung thư, một tờ báo đã điều tra và cho đăng một phóng sự ảnh về sự kiện ấy. Lập tức, ông Bỉnh Họt bị đưa trở lại trại giam và một Phó Chánh án Tòa Tối cao bị kỷ luật vì đã ký cho ông Bỉnh Họt hoãn thi hành án. Không lâu sau đó, ông Bỉnh Họt đã chết ở trong tù.

    Về mặt báo chí, loạt ảnh về ông Bỉnh Họt được tự do đi lại trong thời gian thụ án tù là một phóng sự công phu và nó sẽ là một tác phẩm báo chí hay nếu cung cấp thêm thông tin về bệnh tình của ông Bỉnh Họt. Nhưng, vấn đề là Tòa án, thay vì giải thích với dư luận lý do nhân đạo của việc cho phép tại ngoại một người tù mắc bệnh thập tử nhất sinh thì lại đã đưa người bệnh ấy vào tù khi không cần thiết.

    Tất nhiên, chỉ những quyết định hoàn toàn dựa trên các nguyên tắc đạo lý và pháp lý, thay vì dựa trên tiền bạc, thì các quan tòa mới có thể thẳng thắn giải thích với công chúng về những quyết định dễ gây nghi ngờ như là hoãn thi hành án cho một tù nhân, thay đổi biện pháp ngăn chặn với một bị can, đặc biệt là bị can tham nhũng. Nhưng, thái độ của công chúng cũng có không ít vai trò. Nếu một người vừa mới bị công an bắt giam mà công chúng đã nghĩ họ là tội phạm ngay thì việc cho Phạm Tiến Dũng tại ngoại để trị bệnh cũng rất có thể bị cáo buộc là “thả tự do cho tham nhũng”.

    Không ai bị coi là có tội khi chưa có một bản án có hiệu lực của tòa”. Không chỉ công an, báo chí phải nhớ điều này mà dư luận cũng nên làm quen với nguyên tắc rất pháp quyền và văn minh đó.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    “Không ai bị coi là có tội khi chưa có một bản án có hiệu lực của tòa", điều này hoàn toàn đúng và chính quyền, nhất là các cơ quan bảo vệ pháp luật phải tôn trọng để hành xử cho đúng luật. Tuy nhiên nói như vậy là nói "tội" (hay vô tội) theo pháp luật trước hay sau khi đã có phán quyết (verdict) của tòa án, nhưng ở nước nào cũng vậy dư luận (trong đó có báo chí) có những cách "phán quyết" riêng mà chẳng có (mà cũng không có quyền có) "chế tài" nào cả, tùy theo quy chuẩn ứng xử, đạo đức,tình cảm, trình độ nhận thức, hiểu biết .... của mỗi người. Anh A được tòa án tha bổng (tức là không có tội), nhưng có thể bị dư luận (trong đó có báo chí) "xử" ngay từ trước khi tòa xử ( và có thể cả sau khi có bản án xử vô tội có hiệu lực).

    Pháp luật và đạo đức là hai phạm trù khác nhau, đồng hành cùng nhau, nhưng mỗi phạm trù "đất đụng võ" riêng. Tuyệt đối hóa nguyên tắc pháp quyền "Không ai bị coi là có tội khi chưa có một bản án có hiệu lực của tòa" là không đúng (vì trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối cả) và chỉ giới hạn quyền tự do của dư luận ( và báo chi) mà thôi.

    Thế chẳng lẽ "dư luận" bảo Đinh, Trung... vô tội là phù hợp với nguyên tắc pháp quyền, còn lên án những người này là....Phạm luật ?

    Phản hồi: 

    Thế là gần xong vụ PMU 18. tốt đã thí,tướng, sĩ, tượng, xe đều hạ cánh an toàn.Sức khỏe Tướng Quắc có tốt không?