Ngày lễ độc lập năm 2009

  • Bởi martianmobile
    05/07/2009
    1 phản hồi

    MartianMobile

    Hơn một năm nay và cho đến hôm nay tôi vẫn không thấy lạc quan cho kinh tế Hoa Kỳ và toàn thế giới ngoại trừ kinh tế Trung Quốc và vài nước Á Châu khác. Tôi không tài giỏi gì, tôi chỉ là người mua bán cổ phần thường như nhiều người khác nhưng tất cả những dữ liệu mà báo chí ca ngợi hay chỉ trich mà tôi có được đều không làm cho tôi thấy hài lòng. Tôi không tin tưởng vào các chính trị gia hay kinh tế gia hay chuyên gia hay chiêm tinh gia, tôi chỉ tin trí óc thông minh của một con người bình thường biết phản biện và tin tưởng vào các con số và chỉ hoàn toàn vào những con số này.

    Kinh tế kiểu Krugman

    Hai ngày trước ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ, Bộ Lao Động Hoa Kỳ cho biết là tỉ số thất nghiệp gia tăng lên 9.5%. Nhiều người tự hỏi là biết bao nhiêu tiền cứu trợ kinh tế đâu rồi? và sự hiệu quả của nó với kinh tế Hoa Kỳ. Nhiều "chuyên gia" Việt, Mỹ và ngay cả "ngài" Krugman lúc trước tuyên bố ủng hộ chương trình cứu trợ của chính quyền Obama, hôm thứ Sáu 02/07/2009 trong bài viết "That ’30s Show" cho tờ The New York Times nói rằng là bản tường trình về thất nghiệp tăng lên 9.5% của Hoa Kỳ trong tháng Sáu đã đẩy Hoa Kỳ ngay trở lại thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn thế giới không phải cách đây một năm mà đã đẩy Hoa Kỳ vào năm 1930s, cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Thế Giới vĩ đại nhất. Krugman nhìn vào thực tế là Hoa Kỳ mất 6.5 triệu công việc, nếu điều chính nó cho phù hợp với dân số tăng trưởng, thì Hoa Kỳ thực sự mất đi 8.5 triệu công việc. Không cứ đã mất thêm công ăn việc làm, lương bổng của những người đang vẫn còn công việc lại đi xuống hây sẽ phải đi xuống. Trong khi hứa hẹn của chính quyền Obama khởi đầu là sẽ tạo công ăn việc làm mới là 100, 000. Sau đó hứa hẹn là 650,000 cho cuối năm nay và bây giờ được thổi phồng là ước tính sẽ có 3.5 triệu công việc mới tính đến cuối năm tới (2010). Nếu tính giả thuyết là từ giờ cho đến cuối năm 2010 Hoa Kỳ sẽ không mất thêm một công việc nào (Chuyện này không bao giờ xẩy ra!) thì Hoa Kỳ vẫn bị mất đi 5 triệu công việc. Cùng lúc Tiểu bang và chính quyền địa phương sẽ phải dẹp bỏ hoàn toàn rất nhiều ngân sách mà chương trình cứu trợ của liên bang hứa hẹn trước đây.

    Không ngạc nhiên khi thấy "ngài chuyên gia" Krugman đề nghị chi tiêu thêm cả ngàn tỉ dollars nữa. Nếu vậy thì MartianMobile và các bạn cũng có thể trở thành chuyên gia về kinh tế không khác gì Krugman bởi vì nó quá dễ! (Xem bài That ’30s Show của Krugman, phía dưới)

    Con số cũng có thể lừa bịp được, Khẩu hiệu của Obama "Change We Need" nhưng không phải tại SEC!

    Trong bài phỏng vẫn của Joe Saluzzi, một chuyên viên nổi tiếng về buôn bán cả trăm tỉ cổ phần qua computerize cho nhiều hãng lớn, nói với Bloomberg rằng số lượng cổ phần trao đổi trong ngày thực sự không còn đúng nữa. Rất nhiều hãng mutual fund và các người mua bán lẻ nhìn vào số lượng (volume) không thể ước tính chính xác như ngày xưa. Joe mua và bán cùng lúc cả trăm tỉ cổ phần qua computerize cho các hãng thật lớn nói là con số này đều lừa bịp cho những người mua bán lâu dài đàng hoàng như chúng ta. Theo ông, chỉ cần giữ cổ phần hơn một ngày là có thể gọi là lâu dài vì computerize chỉ mua và giữ cổ phần trong vài tic tác của một giây, và đủ để họ kiếm lời. Điều đáng lo sợ là khi computerize chiếm đoạt và trở thành kẻ chỉ huy thì nó có thể giết một công ty chỉ trong vòng chưa tới 1 phút đòng hồ. Chuyện điển hình là năm 1992 khi George Soros và Jim Rogers trở thành nổi tiếng khi họ short giá trị đồng bảng Anh với hàng chục tỉ vốn của họ, Ngân Hàng Trung Ương Anh Quốc đã không chuẩn bị để chống đỡ và kết quả là đã làm thiệt hại cho nền kinh tế Anh lúc bấy giờ. Ngay gần đây khi hai hãng Morgan Stanley và Goldman Sachs dùng tiền cứu trợ TARP của chính phủ thay vì giúp đỡ thanh khoản để hỗ trợ cho ngành địa ốc đã dùng tiền này để tấn công mua "long" nguyên liệu như dầu thô "Oil Contract" đẩy giá dầu từ $35 một barrel lên $71. Chính quyền Obama gần như biết chuyện này nhưng cơ quan kiểm soát US Securities and Exchange Commission - SEC án binh bất động và đôi khi bị chỉ trích là gián tiếp đồng tình với họ. Chưa kể một vài blog bắt đầu chỉ trích chính quyền Obama đã để Goldman Sachs đứng giữa hưởng lợi trong việc "Cap & Trade" trong tương lai (Đọc bài "Rolling Stone Expose Declares Goldman Sachs Behind Every Market Crash Since 1920s"). Đây là hành động của những hãng sau khi mua cổ phần hay future contract - như sau khi mua Oil Contract, Goldman Sachs bịp bợm thổi phồng giá dầu lên để trục lợi. Goldman Sachs không bao giờ để chính trị ảnh hưởng đến quyền lợi tiền bạc của họ, Goldman Sachs bao giờ cũng ủng hộ cho cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa để tạo sức mạnh vô đich của mình. Chỉ có những người mua bán cổ phần nhỏ như chúng ta thì chỉ còn biết than thở là SEC đâu rồi?

    Kỷ niệm ngày lễ độc lập Hoa Kỳ: Cách mạng 1776 có đáng hay không?

    Gần như không một ai có thể quên được cuộc cách mạng Hoa Kỳ 1776 đánh đuổi vua Anh và chính sách sưu cao thuế nặng của họ. Đặc biệt năm nay, 2009, sau những chính sách gia tăng chi tiêu "quá trớn" của chính phủ Hoa Kỳ gần đây, hôm nay là dịp chúng ta có cơ hội để so sánh là chúng ta có còn xứng đáng với tinh thần của cuộc cách mạng đó hay không?

    Nhìn vào đạo luật The Navigation Act ban hành năm 1660 của đế quốc Anh đánh thuế thuộc địa Hoa Kỳ thì nhiều người nghiên cứu về lịch sử tính ra đạo luật này chỉ bắt thuộc địa Hoa Kỳ đóng khoảng 1% trên tổng số kiếm được của họ. Cộng thêm với những thuế hàng hóa khác thì tính ra 13 thuộc địa đầu tiên phải đóng cho mẫu quốc khoảng 2%. Đây là phần trăm tính ra là người dân tại thuộc địa Hoa Kỳ phải trả cao hơn với người dân tại Anh trong thời đại của vua George. Đó là bối cảnh lịch sử của trước năm 1776.

    Bây giờ, chúng ta hãy thử so sánh kinh tế Hoa Kỳ và kinh tế Anh. Chúng ta dùng Gross Domestic Product (GDP) thì thấy rằng:

    Hôm nay, Anh Quốc: chi tiêu qua dạng của chính phủ chiếm mất 44% của GDP. Hoa Kỳ chi tiêu qua dạng chính phủ liên bang, tiểu bang và địa phương được ước tính là 45.19% cho năm 2009. Nhưng tính như vậy thì không đúng, nếu chính quyền Obama có tham vọng là có chương trình sức khỏe cho mọi người dân (healthcare) thì coi như là chúng ta phải cộng thêm 10% vào con số này.

    Như vậy là Hoa Kỳ chi tiêu cho chính phủ là 56%, Anh QUốc là 44%.

    So sánh với tiền đóng thuế tại Anh, người dân Anh đóng thuế cao nhất là 40%.trong khi đó người dân Hoa Kỳ đóng thuế cao nhất cho chính quyền liên bang là 35%, chính quyền tiểu bang là (tính trung bình - xem bảng phía dưới) là 6.7%, đây chưa tính nếu chính quyền Obama sẽ bắt tất cả người dân Hoa Kỳ hiện nay phải đóng thuế trên lợi tức benefit của hãng xưởng họ làm việc trợ giúp tiền mua bào hiểm, chưa kể dự tính "Cap & Trade" trong đó đánh thuế lên trên nhiên liệu tiêu xài tại Hoa Kỳ do đó nó sẽ đẩy giá cả lên cao. Như vậy chúng ta có thể dự tính là phải trả khoảng 2% thêm trong số tiền thuế.

    Tổng cộng người dân Hoa Kỳ sẽ phải đóng thuế (cao nhất) là 44%, so sánh nới người Anh là 40%.

    Thuế của các hãng xưởng tại Anh Quốc và Hoa Kỳ:
    Nhìn vào bảng phía dưới, hãng xưởng tại nước Anh đóng thuế 28% trong khi các hãng xưởng tại Hoa Kỳ đóng thuế 39.25%. Tuy nhiên công tâm mà nói thì bên Anh, họ bị đóng 15% "value added tax" VAT do đó nếu cộng thêm vào thì hãng xưởng tại Anh đóng thuế là 43% và Hoa Kỳ là 39.25%.

    Nhìn vào con số trên, kỷ niêm 233 năm độc lập tại Hoa Kỳ, để so sánh công lao của những người lập quốc tại đây chống lại chính quyền của vua George với những con cháu của họ chỉ biết chi tiêu. Nếu phải nói rằng động lực chính yếu để người dân thuộc địa Hoa Kỳ đã phải đứng lên chống lại mẫu quốc đế quốc Anh là sưu cao thuế nặng thì chúng ta phải hổ thẹn là chúng ta không xứng đáng là con cháu của họ, không cứ chúng ta đã chi tiêu quá trớn, chúng ta còn phải bắt chúng ta đóng thuế nhiều hơn "mẫu quốc" Anh cũ của chúng ta và chúng ta còn bắt buộc con cháu chúng ta phải trả biết bao nhiêu ngàn tỉ để cho chúng ta tiêu xài hôm nay.

    Chi tiêu của chính phủ Hoa Kỳ trong thập niên 2000s:
    2000 33.01
    2001 33.91
    2002 35.32
    2003 35.86
    2004 35.32
    2005 35.44
    2006 35.69
    2007 35.49
    2008 37.04
    2009 45.19
    2010 41.90

    Table 1


    Bảng so sánh thuế của các nước phát triển trên thế giới

    Bảng tường trình thất nghiệp tại Hoa Kỳ.

    Thuế liên bang tại Hoa Kỳ


    Bảng so sánh thuế của các tiểu bang tại Hoa Kỳ


    Thuế tại Hoa Kỳ


    Thuế tại Anh Quốc


    GDP của Anh


    GDP của Hoa Kỳ



    Biểu đồ chi tiêu của chính phủ Hoa Kỳ

    ======

    Tài liệu tham khảo:

    Rolling Stone Expose Declares Goldman Sachs Behind Every Market Crash Since 1920s
    http://www.alternet.org/workplace/14...paign=alternet

    The Great American Bubble Machine : Rolling Stone
    http://www.propeller.com/story/2009/...rolling-stone/

    That ’30s Show
    http://www.nytimes.com/2009/07/03/op...gman.html?_r=1

    Bureau of Labor Statistics Washington, D.C. 20212 United States ...
    http://www.bls.gov/news.release/pdf/empsit.pdf

    U.S. Corporate Taxes Now 50 Percent Higher than OECD Average
    http://www.taxfoundation.org/news/show/23470.html

    State tax levels in the United States
    http://en.wikipedia.org/wiki/State_t..._United_States

    Income tax in the United States
    http://en.wikipedia.org/wiki/Income_..._United_States

    Taxation in the United Kingdom
    http://en.wikipedia.org/wiki/Taxatio...United_Kingdom

    Government spending
    http://en.wikipedia.org/wiki/Government_spending

    Government and Taxes
    http://funwithgovernment.blogspot.co...nsibility.html

    Navigation Acts
    http://en.wikipedia.org/wiki/Navigation_Acts

    FACTBOX-Timeline and details of short-selling crackdown
    http://www.reuters.com/article/regul...36370820080923

    NYSE list
    http://www.nyse.com/attachment/NYSE%...DERUPDATED.xls

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Suy ngẫm:

    Trong ngày độc lập của Hoa Kỳ, tôi có đọc một bài của Thẩm phán Liên bang Hoa Kỳ, ông Phan Quang Tuệ trả lời cho báo Người Việt về sự suy nghĩ của ông về ngày độc lập của Hoa Kỳ và kinh nghiệm của người Hoa Kỳ trong cuộc nội chiến Nam Bắc của Hoa Kỳ dùng nó để so sánh với sự chấm dứt chiến tranh tại Việt Nam. Mặc dầu tôi được học lịch sử Hoa Kỳ trong đại học vào lúc "cực khổ" nhất trong cuộc đời mình khi mới bắt đầu đến Hoa Kỳ, tôi và nhiều người sinh viên Việt Nam có thể hiểu cuộc chiến tranh Nam Bắc trong thời gian mài đũng quần trong những năm đầu tiên tại đại học hơn những bạn tại Việt Nam. Nhưng đối với các bạn Việt Nam trong nước thì chắc không biết rõ lịch sử này. Tôi muốn san sẻ với các bạn tại Việt Nam về ý nghĩ của một người Viêt sống tại Hoa Kỳ và nhìn vào người Hoa Kỳ cư sử với nhau trong thời gian đen tối nhất của lịch sử họ và đương nhiên là suy nghĩ tôi chắc chắn sẽ phải khác với các bạn trong nước. Tôi nghĩ nếu có cơ hội để chia sẻ được với nhau những ý kiến này... Chúng ta đã thực sự được gần nhau hơn... và hẹn ngày gặp lại lẫn nhau để viết lại lich sử Việt Nam với tinh thần trong sáng, thương và đùm bọc nhau hơn.

    Martianmobile

    *************

    Thẩm phán Liên bang Phan Quang Tuệ: “VN không học được gì từ kinh nghiệm chấm dứt cuộc nội chiến Hoa Kỳ”

    LTS: Trước năm 1975, ông Phan Quang Tuệ là sĩ quan Quân Pháp thuộc Bộ Quốc Phòng Việt Nam Cộng Hòa. Tiếp theo ông biệt phái về làm việc trong văn phòng chủ tịch Tối Cao Pháp Viện cho đến 1975. Từ 15 năm qua, ông là thẩm phán liên bang Tòa Di Trú San Francisco.

    -Người Việt: Xin hỏi cảm tưởng của thẩm phán nhân Ngày Lễ Ðộc Lập 4 Tháng Bảy của Hoa Kỳ?

    -Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Năm nay Hoa Kỳ long trọng kỷ niệm 233 năm Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập được công bố vào ngày 4 Tháng Bảy năm 1776 tại Philadelphia. Qua bản tuyên ngôn này, 13 thuộc địa liên hiệp (United Colonies) đã tuyên bố tách rời khỏi triều đình Anh Quốc.

    Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập nêu lên 3 nguyên tắc có giá trị trường cửu: 1) Mọi con người đều sanh ra bình đẳng với những quyền bẩm sinh bất khả xâm phạm trong đó có quyền sống, quyền tự do và quyền mưu tìm hạnh phúc; 2) Ðể bảo đảm những quyền nói trên, guồng máy nhà nước đã được thiết lập như những định chế với quyền hạn xuất phát chính do sự ưng thuận của những người dân; 3) Rằng bất cứ lúc nào những chính quyền này đi ngược lại những mục đích trên thì người dân có quyền đứng lên để hoặc thay đổi, hoặc lật đổ chính quyền này, và thay thế vào đó bằng một chính quyền mới, trên những nền tảng mới, theo những nguyên tắc mới, dựa theo cách thức tổ chức mới nhằm thực hiện và bảo đảm an toàn và phúc lợi cho người dân.

    Mười một năm sau, vào ngày 17 Tháng Chín năm 1787, những nguyên tắc trên về một thể chế thiếp lập để phục vụ người dân đã thành hình qua Bản Hiến Pháp của Hiệp Chủng Quốc nay đã được 222 tuổi và vẫn là Bản Hiến Pháp duy nhất của Hoa Kỳ.

    Bốn năm sau, vào năm 1791, Ðạo Luật Công Dân Quyền gồm 10 điều khoản được công bố qua 10 Tu Chính Hiến Pháp nhằm giới hạn quyền hạn của chính quyền liên bang, bảo vệ quyền lợi của người dân.

    Ðây là một quốc gia mà chính quyền được thành lập để bảo vệ cho phúc lợi của người dân. Luật pháp được làm ra trong tinh thần này. Luật pháp xứ sở này không hình sự hóa quyền tự do phát biểu, tham gia sinh hoạt chính trị, thay đổi và ngay cả hủy bỏ chính quyền khi chính quyền phản lại quyền lợi của người dân.

    Hai trăm năm trước đây những nguyên tắc nói trên đã được Hoa Kỳ long trọng công nhận. Trong khi đó, hơn hai trăm năm sau, tại Việt Nam, vẫn còn có điều luật như điều khoản 88 áp đặt lên người dân.

    -Người Việt: Với Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập ngày 4 Tháng Bảy, một quốc gia mới đã ra đời, nhưng tại sao mãi đến hơn 11 năm sau mới có Bản Hiến Pháp được công bố vào năm 1787?

    -Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Danh xưng chính thức của Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập là “The unanimous Declaration of the thirteen United States of America”. Các sử gia vì thế đã không xem Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập như là một bản khai sanh của một tân quốc gia. Trước độc lập người Mỹ vẫn tự xem mình là thần dân của triều đình Anh Quốc, là công dân của từng thuộc địa riêng rẽ như Virginia, Massachusetts, New York. Ngay cả sau độc lập, ý niệm một quốc gia với những người công dân Mỹ vẫn chưa thành hình. Và quả thực trong Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập, cũng như sau này Bản Hiến Pháp không hề có danh từ quốc gia (nation) hay công dân (nationals). Vì thế mãi cho đến trước cuộc nội chiến Nam Bắc người Mỹ vẫn dùng “The United States are...” theo số nhiều. Và cho đến sau khi chấm dứt cuộc nội chiến, người ta mới dùng “The United States is...” theo số ít, ngụ ý từ đấy một quốc gia theo đúng ý nghĩa mới thật sự thành hình.

    -Người Việt: Cuộc nội chiến của Mỹ chỉ kéo dài 4 năm nhưng mức độ thiệt hại nhân mạng và của cải vật chất rất cao. Tại sao người dân hai miền Nam-Bắc của Mỹ có thể hòa giải được hận thù với nhau để đưa xứ sở này lên hàng cường quốc duy nhất như hiện nay, phải chăng đó là phép lạ?

    -Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Cuộc nội chiến kết thúc Tháng Tư năm 1865. Trước đó chỉ có 6 ngày, Ðại Tướng Robert Lee thống lãnh quân đội Miền Nam vẫn còn tuyên bố là ông có thể cầm cự chiến đấu ít nhất là 20 năm nữa. Thế nhưng, sau khi nhận được báo cáo của vị tướng trẻ John Gordon, rằng đạo quân miền Nam đang bị quân đội miền Bắc bao vây, lương thực cạn, tiếp tế không có, hy vọng tăng viện cũng không, Tướng Lee nói với các tướng bao quanh, “Giờ đây tôi chẳng còn làm gì hơn là đến trình diện và đầu hàng trước tướng Grant.” Và Tướng Lee viết một lá thư xin đầu hàng gửi Ðại tướng Grant, thống lãnh quân đội miền Bắc.

    Ðọc lịch sử Mỹ, chúng ta thấy Tướng Lee khi đầu hàng tướng Grant, ông mặc quân phục, đeo huy chương trang trọng, và chỉ mong sao binh sĩ thuộc quyền ông được trở về đời sống dân dã làm ăn bình thường thôi. Còn bản thân Tướng Lee, ông đinh ninh thế nào cũng bị bắt và bị treo cổ. Nhưng không ngờ, khi nhận được thư của Tướng Lee, lúc bấy giờ, tại một cánh rừng gần Tòa Thị Xã Appamatox, thuộc tiểu bang Virginia, Tướng Grant, thảo bức thư trả lời Tướng Lee. Tướng Grant viết, “Tôi rất muốn hòa và mong muốn kết thúc cuộc chiến mà không phải tổn thất thêm một nhân mạng nào nữa.” Riêng Tổng Thống Lincoln, mối bận tâm lớn nhất của ông là mối hận thù rất nặng giữa hai miền Nam-Bắc. Ông quyết tâm phải hòa giải được mối hận thù này và ông đã làm được.

    -Người Việt: Trong không khí say men chiến thắng, làm cách nào mà đạo quân miền Bắc kềm hãm được hành động trả thù cũng như thái độ hả hê trước sự đầu hàng của quân miền Nam, thưa thẩm phán?

    -Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: Lịch sử cho thấy, cách hành xử của người thắng đối với người thua đã mở đầu trang sử mới của đất nước Mỹ. Sau khi gặp Tướng Grant để đầu hàng, Tướng Lee đứng dậy, lần lượt bắt tay các sĩ quan trong Bộ Tham Mưu của Tướng Grant, bắt tay Tướng Grant, nghiêng mình chào tất cả mọi người có mặt và bước ra khỏi phòng họp. Tướng Grant và ban sĩ quan tham mưu đã đứng sẵn ở bao lơn trước căn nhà, nơi đôi bên nghị hòa. Khi ngựa Tướng Lee rảo bước đi qua, cặp mắt của hai vị tướng chạm nhau trong giây phút, họ đồng ngả nón chào nhau. Trên bao lơn xung quanh Tướng Grant và trong sân trước căn nhà lịch sử, sĩ quan và binh sĩ miền Bắc đều đưa tay chào kính vị tướng bại trận quân đội Liên Hiệp Miền Nam. Tướng Grant còn ra lệnh cho sĩ quan và binh sĩ miền Bắc không được phép reo mừng trên chiến bại của phe miền Nam. Ðiều quan trọng với Tướng Grant là phải làm sao để thắng trận, đồng thời cũng phải gìn giữ cho bằng được sự toàn vẹn tình cảm giữa những người cùng trong cộng đồng dân tộc Hoa Kỳ.

    Ðiều kiện đầu hàng được hai Tướng Lee và Grant ký kết tại Appamatox ngày 9 Tháng Tư năm 1865 thì 3 ngày sau, ngày 12 Tháng Tư mới là ngày quân Liên Hiệp Miền Nam chính thức buông súng đầu hàng. Hai đạo quân dàn đôi bên con đường chạy theo phía Ðông khu rừng Appamatox. Chỉ huy cánh quân miền Bắc và điều khiển buổi lễ là Tướng Chamberlain. Chỉ huy 28,000 sĩ quan và binh sĩ Liên hiệp Miền Nam là Tướng Gordon. Tướng Chamberlain đã ghi lại trong hồi ký của mình, “Từng đoàn, từng đoàn, họ tiến bước theo nhịp quân hành, ép chặt vào nhau giống như một dòng người đội vương miện màu đỏ ối, giương cao quân kỳ và hiệu kỳ. Ðây là những người mà gian lao, đau khổ, nhọc nhằn, kể cả tử thần không bẻ cong được quyết tâm của họ. Họ đứng thẳng hàng trước mặt đoàn quân chúng tôi, một đoàn quân tơi tả, xương xẩu, nhưng hiên ngang, mắt sáng ngời chiến thắng, họ là những hình ảnh sống phản ảnh mối liên hệ thắm thiết chỉ có thể có giữa những đồng đội trên chiến trường.”

    Không hề dự định trước, cũng như không hề được chuẩn y trước, Tướng Chamberlain bất thần hô lớn ra lệnh cho quân đội miền Bắc, “Bồng súng chào!”. Một tiếng kèn lệnh vang lên, và lập tức toàn thể đoàn quân miền Bắc bồng súng lên vai chào đoàn quân thua trận. Phía đối diện, Tướng Gordon thúc nhẹ con tuấn mã khụy hai chân trước xuống, người và ngựa cùng cúi đầu, gươm tuốt trần chúc mũi trong một giáng đìệu hùng vĩ tuyệt vời. Cùng lúc, đoàn quân miền Bắc chuyển qua bồng súng nghiêm chào. Họ chào những “anh hùng bại trận,” họ bày tỏ sự kính trọng của những người Hoa Kỳ đối với những người Hoa Kỳ. Và phía hàng quân miền Bắc tiếp tục giữ đúng thế nghiêm. Không có thêm một tiếng kèn. Không có một tiếng trống. Không có một tiếng hô chiến thắng. Không có một tiếng nói. Không cả một tiếng thầm thì. Mà chỉ còn là một hàng quân im phăng phắc. Mọi nhịp thở như ngừng lại. Buổi lễ đầu hàng kéo dài 7 tiếng đồng hồ. Gần 28,000 người, trên 100,000 tấn vũ khí, đạn dược, quân kỳ, hiệu kỳ lần lượt bỏ xuống. Từng đơn vị tiến lên, gác súng, tháo bao đạn, và xếp súng xuống. Kế đến họ trìu mến cuốn hay xếp quân kỳ, hiệu kỳ, lắm cái tơi tả và lắm cái nhuộm máu đã khô, sau cùng họ khẽ đặt những lá cờ kia xuống mặt đất.

    Cuộc Nội Chiến của Mỹ kết thúc như vậy đó. Không có trả thù, không có tắm máu, không có chính sách hạ nhục những người bại trận cùng vợ con họ.

    Cách đây hai năm tôi đã tường thuật lại diễn tiến cuộc đình chiến Nam-Bắc năm 1865 trong một bài viết chung với Luật Sư Ðỗ Thái Nhiên.

    -Người Việt: Thưa thẩm phán, dân tộc Việt Nam chúng ta học được gì từ kinh nghiệm chấm dứt cuộc Nội Chiến Hoa Kỳ?

    -Thẩm Phán Phan Quang Tuệ: So sánh những gì xảy ra vào Tháng Tư năm 1865 tại Hoa Kỳ và Tháng Tư năm 1975 tại Việt Nam thì ta thấy bài học 110 năm trước tại Hoa Kỳ đã không được áp dụng tại Việt Nam. Trong các loại chiến tranh thì nội chiến là thứ chiến tranh nguy hiểm nhất. Nó tàn phá sự sống và để lại không biết bao nhiêu vết thương trong lòng một dân tộc. Cách thức cuộc chiến Việt Nam chấm dứt ngày 30 Tháng Tư năm 1975 đã chứng minh điều đó.

    -Người Việt: Cám ơn thẩm phán đã trả lời phỏng vấn của Người Việt.

    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=97467&z=1