“Thật xót xa cho kỳ nghỉ hè của học sinh Việt Nam”

  • Bởi tqvn2004
    01/07/2009
    3 phản hồi

    Sơn Khê (thực hiện)

    Cả cộng đồng cùng "ăn cướp" tuổi thơ của trẻ?
    Ho ten: Thành Dương
    Dia chi: Bưởi, Hà Nội

    Các ý kiến của TS Hằng đều rất xác đáng, trẻ con cần được giáo dục về thể chất, tâm hồn, niềm tin chứ không phải hàng núi kiến thức từ cổ chí kim mà con người đã tạo ra từ trước tới giờ.

    Không ai có thể học hết kiến thức của nhân loại cả. Các nhà giáo dục Việt Nam là những người tiên phong trong việc cướp đi tuổi thơ của trẻ vì đang dồn các chương trình học từ lớp trên xuống lớp dưới, đại học xuống phổ thông và rất nhiều, rất nhiều thứ làm cho con trẻ không còn thời gian để cảm nhận thứ gì khác.

    Đối tượng thứ hai là các bậc phụ huynh tiếp tục mong muốn con mình "thành tài" nên ép buộc các cháu học từ sớm, học thật giỏi. Cách đây vài ngày, có một loạt bài kêu ca về việc cho trẻ học viết trước khi đi học, tôi cũng là một người không cho cháu học viết trước khi đến trường. Kết quả là cô giáo dạy theo trình độ chung của cả lớp, con tôi thì từ một đứa trẻ tự tin, nhanh nhẹn biến thành một đứa bé nhút nhát, ngại học vì cháu không theo kịp các bạn trong lớp khi chép bài. Mà lớp một thì mọi vấn đề, môn học đều liên quan đến tốc độ viết.

    Cuộc sống đô thị chen chúc, chật trội và quá nhiều rủi ro cho một đứa trẻ nên cha mẹ không còn cách nào khác phải gửi con đến các lớp học hè, những mong các cháu có cơ hội vận động (hơn là ngồi ỳ ở nhà xem tivi hoặc vào máy tính).

    Con tôi là một đứa trẻ hiếu động nhưng cũng chỉ có một ngõ rộng 3 mét, dài khoảng 25 mét (là đường đi chung của cả xóm) để cháu đạp xe đi, đạp xe lại hàng chục lần mỗi khi chiều tối mịt. Khi có dịp đi công tác nước ngoài, nhìn những khu vực công cộng rộng rãi dành cho người đi bộ và vui chơi cộng đồng tôi muốn khóc khi nghĩ về con mình.

    Tôi đã từng nêu ý kiến của mình ở đâu đó xin được nhắc lại, với con trẻ cần nhất là sức khoẻ, tình yêu thương đồng loại, cách sống và chia sẻ với đồng loại, nguyên tắc có lao động là có ăn còn kiến thức thì tự chúng phải tìm hiểu lấy khi cần thiết.

    Tôi cho rằng đó mới là sự phát triển bền vững đối với cả cộng đồng, nguồn gốc của mọi sự giáo dục.

    Thưa tiến sỹ - vui lòng cho giải pháp đi
    Ho ten: Cao Văn Tuấn
    Dia chi: Hải Châu - Đà Nẵng

    Những bài viết kiểu như thế này, chúng tôi, các bậc làm cha mẹ cũng được đọc nhiều lắm rồi. Chúng tôi cũng có một tuổi thơ như của tiến sỹ, nhưng bây giờ, con cái chúng tôi, sống trong các thành phố thì biết làm sao đây.

    Chúng tôi cũng biết, bắt các cháu đi học là nhồi nhét, làm mất đi những trò vui chơi hồn nhiên con tre, v.v và v.v. Nhưng thử hỏi, bố mẹ thì đi làm cả ngày, để con ở nhà 1 mình thì có yên tâm không? Nếu thả ra, đi chơi lêu lổng, có mấy đồng lại chui vào chơi game online. Ngoài ra, bây giờ đâu phải ai cũng có quê mà về, ở TP.HCM, Đà Nẵng mà quê ở Thanh Hóa, Ninh Bình, ở đó cũng chỉ có họ hàng xa, thì làm sao dám cho về ... có nhiều lí do lắm Tiến sỹ ơi.

    Tựu chung lại, Tiến sỹ và xã hội có cách nào thì làm ơn bày cho chúng tôi, còn dạng bài viết như thế này, có rất nhiều rồi, và chúng tôi cũng thấm thía rồi, vấn đề bây giờ là phải làm sao?!

    “Chúng ta có sai lầm khi biến kỳ nghỉ hè thành kỳ học thứ ba của con cái mình?” - Tiến sĩ tâm lý học lứa tuổi trẻ em Nguyễn Lệ Hằng – Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam nghi ngại khi chia sẻ cùng VietNamNet về câu chuyện mùa hè của học sinh Việt Nam.

    Cảm xúc không thể “ăn đong” theo mùa

    Phóng viên: Những năm gần đây, kỳ nghỉ hè của các em học sinh Việt Nam, đặc biệt là các em học sinh ở thành phố, đã trở thành "kỳ học thứ 3". Dưới góc độ là một nhà khoa học nghiên cứu về tâm lý giáo dục trẻ em, chị nghĩ sao về hiện tượng này?

    TS Nguyễn Lệ Hằng: Tôi cảm thấy rất thương và xót xa cho trẻ em Việt Nam.

    Mùa hè của thế hệ chúng tôi rất sung sướng vì hoàn toàn không phải đến trường và được chơi rất nhiều. Sau này, những ký ức đẹp nhất đọng lại chính là những kỷ niệm ở vùng nông thôn được sống với thiên nhiên.

    Phụ huynh ngày nay thường nghĩ, vào mùa hè, chỉ cần cho con cái đi nghỉ một vài ngày ở biển hoặc núi là ổn rồi.

    Nhưng một vài ngày không thể tạo nên một ký ức sâu sắc. Thời gian của tuổi thơ trôi đi rất nhanh mà trẻ em không có ký ức về thiên nhiên thì phần nhân bản trong con người sẽ phát triển khó khăn.

    Tôi nghĩ, hầu hết các bậc cha mẹ biết và hiểu điều đó, nhưng vì mưu sinh, không thể bỏ nhiều thời gian để “theo” con suốt mấy tháng hè.

    Thứ đến là sức ép học đường đè nặng lên vai con trẻ và cả bố mẹ dường như không ngơi nghỉ. Chính những sức ép này đặt bố mẹ và con trẻ trong một cuộc đua.

    Không “ép” con trẻ đi học thêm văn hóa thì các bậc cha mẹ lại đăng ký cho con cái đi học những lớp năng khiếu múa, nhạc, họa, hát rồi giao tiếp ứng xử, thuyết trình, khám phá nội tâm, yoga… Phải chăng đó cũng là một cách tạo cho con cái một mùa hè hữu ích?

    Phụ huynh thường chỉ nghĩ tới điều mà con họ SẼ LÀ, hơn là cóp nhặt từng ngày, từng giờ hiện tại cho những cái mà con họ ĐANG LÀ.

    Bản thân đứa trẻ khi đặt ngón tay chơi trên một phím đàn thì phải cảm nhận những âm thanh đó tương đương với những âm thanh nào ngoài cuộc sống hoặc nếu vẽ một bức tranh đẹp thì phải được trải nghiệm từ thế giới sinh vật về màu sắc, hình dáng, tính thích nghi, sự hợp lý trong cấu trúc.

    Muốn làm được tất cả những điều này thì đứa trẻ phải có một nền tảng về cảm xúc, mà cảm xúc thì không thể học “ăn đong” theo mùa như thế được.


    “Nào mình cùng đu dây nhé” – Ngoài trò tắm suối vầy nhau, các em nhỏ ở bản Nhạp, xã Đồng Chum, huyện Đà Bắc, Hòa Bình cũng rất khoái trò đu dây. (Chụp tại trường tiểu học Đồng Chum B).

    Cũng có nhiều bậc cha mẹ muốn đưa con cái về quê nghỉ hè cùng ông bà hoặc xin nghỉ làm đưa con cái đi về vùng nông thôn, ngoại ô khám phá tự nhiên nhưng có nhiều cháu lại không thích, thậm chí bị sốc với cuộc sống đó?

    Đó là điều đương nhiên vì xuất phát từ thói quen mà thói quen là những thứ rất khó chữa, thói quen lập trình ở tuổi thơ lại càng khó hơn.

    Một đứa trẻ sinh ra, lớn lên và đi học, suốt ngày ngồi quanh bốn bức tường, không tường nhà thì là tường trường học, trước mắt nó không là ti vi thì sẽ là máy tính hoặc cái bảng.

    Cứ liên tục, liên tục như thế và sẽ đến lúc nào đó, nó sẽ không còn cảm xúc ở ngoài bốn bức tường đó nữa và cũng không có nhu cầu khám phá thế giới bên ngoài bức tường ấy.

    Và đến một lúc nào đó, việc gia đình có một trang trại trở nên thừa thãi vì đứa trẻ không có nhu cầu.

    Nếu muốn tìm hiểu tự nhiên ư? Chỉ cần bật máy tính hay ti vi xem thế giới tự nhiên qua Discovery.

    Chúng ta đang rất lầm tưởng việc cảm nhận thiên nhiên qua màn hình với việc cảm nhận thiên nhiên bằng cả năm giác quan khi từng tế bào của cơ thể có thể thụ hưởng được sự chuyển màu của một cái cây, hướng bay của một làn gió, quá trình lột xác của một con bọ ngựa…

    Sống với thiên nhiên là con đường nhân bản

    Vì sao việc cho trẻ em tiếp xúc với thiên nhiên lại là một trong những nguyên tắc giáo dục quan trọng như vậy?

    Trong sự phát triển của trẻ em về mặt tâm lý thì thiên nhiên là người thầy vô hình quan trọng nhất.

    Điều mà tôi có thể tự hào một chút là đã coi thiên nhiên như một nguồn lực để dạy hai đứa con và thực lòng có kết quả rất tốt.

    Khi đứa trẻ có nhiều ngày được sống với thiên nhiên, để đời sống của đất, của nước. của châu chấu cào cào đi vào trong tâm trí một cách vô thức thì đó là con đường hết sức nhân bản.

    Con gái tôi đã rất ngạc nhiên khi cháu theo dõi quá trình lột xác của một con bọ ngựa và cháu cũng rất đau khổ khi con vật mình nuôi bị chết. Khi biết đồng cảm với những sinh linh bé nhỏ thì chúng sẽ biết yêu thương và quí trọng đồng loại xung quanh mình.

    Với những đứa trẻ không được trải nghiệm điều đó thì cảm giác dửng dưng sẽ dễ phát triển thành một thói quen vô cảm.

    Với những gia đình không có điều kiện thì có những kinh nghiệm gì có thể đưa con cái họ đến với con đường nhân bản này?

    Họ có thể mang cây vào như và tự nó gieo trồng, chăm sóc.

    Mỗi cuối tuần, họ có thể đem con đến công viên hoặc vùng ngoại ô để cho chúng nghe được những tiếng chim, tiếng gió thổi, ngửi hương thơm của các loại hoa, khám phá hương vị của các loài cỏ dại, cho chúng chạm tay vào những vỏ cây xù xì, tho rấp hay tièm hiểu về đời sống của các con côn trùng trong bãi cỏ, các con thú trong vườn thú…

    Muốn giáo dục con cái theo một con đường nhân bản không hề khó, vấn đề là các bậc cha mẹ dành bao nhiêu thời gian để làm điều đó và thực hiện chúng vào thời điểm nào?

    Nhưng dường như việc kiếm tiền, mua nhà, sắm ô tô, tạo dựng một đời sống vật chất sung túc... chiếm toàn bộ thời gian sống của các bậc cha mẹ?

    Những ngôi nhà, những chiếc ô tô, hay tiền thì có thể thay đổi nhưng con cái là tài sản vĩnh viễn. Vậy tại sao, chúng ta không dành cho con cái những điều tốt đẹp nhất rồi tặng tuyệt phẩm đó cho cuộc đời?

    Nếu là cha mẹ của một đứa trẻ 1 tuổi thì cũng phải học làm cha mẹ của một đứa trẻ 1 tuổi, làm cha mẹ của một người lớn 30 tuổi thì cũng phải học làm cha mẹ của người lớn 30 tuổi. Nhưng các bậc cha mẹ VN không có thói quen đó.

    Nhiều người nghĩ rằng cha mẹ là quyền lực đối với con cái và con cái chính là tài sản sở hữu nên thường bắt con cái phải làm thế này, thế kia, hoặc theo cách hay, cách khác một cách áp đặt.

    Nhiều lúc tôi thường tự hỏi, mỗi ngày các bậc cha mẹ dành cho con cái bao nhiêu thời gian và họ thường nối với con cái mình những câu chuyện gì?

    Có những bậc cha mẹ sẽ không nghĩ như vậy. Họ nghĩ rằng họ đã lao vào mưu sinh vất vả như thế là để cho con một đời sống đầy đủ, là sự bù đắp những thiếu thốn, thiệt thòi mà họ đã phải gánh chịu. Đó cũng là một lý‎ do chính đáng và có thể chấp nhận?

    Đó chỉ là một cuộc sống sung sướng trong một hoàn cảnh thiệt thòi. Sung sướng về vật chất nhưng thiệt thòi, bất hạnh về mặt tinh thần.

    Nếu quan sát bạn sẽ thấy hầu như các gia đình từ thành phố đến nông thôn hiện nay đều ăn cơm với một chiếc ti vi.

    Mồm ăn, mắt nhìn dường như để đỡ phải nói chuyện với nhau. Ăn cơm xong thì con cái ở rịt trong phòng với thế giới riêng của nó.

    Và vô hình chung, những việc mà chúng ta đang coi là bình thường đang biến ngôi nhà chúng ta đang ở trở thành một chỗ trọ, con cái và cha mẹ là khách trọ, lúc nào cũng phải đoán ý nhau để sống.

    Theo tôi, lỗi này trước hết thuộc về bố mẹ, vì đáng ra cha mẹ phải là những người mở lòng trước tiên, phải học cách lắng nghe và trưởng thành cùng với sự trưởng thành của con cái.

    Với các bậc cha mẹ phương Tây, họ rất đắn đo khi đẻ một đứa trẻ vì kèm theo đó là một gánh nặng các trách nhiệm nuôi dạy con cái trở thành một công dân tốt.

    Nhưng ở VN, tôi thấy quan niệm về con cái dường như còn đơn giản khi có những người vẫn nghĩ đẻ con như một cách để duy trì nòi giống, rồi là chỗ dựa lúc về già.

    Cả nhà trường, gia đình và xã hội đang bắt những đứa trẻ đi vào con đường mà khi đi ra sẽ là con người đúng như bộ mặt của nhà trường, gia đình, xã hội đó.

    Xây một ngôi nhà vô cùng khó khăn thì xây con người còn gấp vạn lần khó khăn hơn. Ngôi nhà đẹp mà đứa con hư thì chẳng có ‎nghĩa gì nữa. Còn nếu chúng ta có những đứa con ĐẸP thì ở trong nhà mái tranh cũng thấy đẹp, đó chính là tầm nhìn của chúng ta trong quá trình nuôi dạy con cái.

    Tôi muốn con mình có cảm giác chông chênh

    Nhưng liệu rằng việc chúng ta xây dựng cho con cái một thế giới tốt đẹp của thiên nhiên, cổ tích, thần thoại cũng là một kiểu “bao bọc”? Đứa trẻ liệu có thể chấp nhận thế giới trần tục với những thách thức không hề có trong thế giới “cổ tích” mà chúng mường tượng trong đầu mình?

    Tất cả những sự chán chường, thất vọng cũng cần được học. Đứa trẻ nên được trải qua những cảm nhận này thì sẽ trở thành những con người sâu sắc.

    Là một người nghiên cứu về tâm lý trẻ em lâu năm, tôi nhận thấy những đứa trẻ sinh ra trong hoàn cảnh bất công, gia cảnh trục trặc… thì dấu ấn tuổi thơ rất nặng nề và khi lớn lên, chúng trưởng thành THƠM CHÍN rất khó khăn.

    Và nếu không may mắn được xã hội đón đỡ thì chúng sẽ trở nên khép kín và đầy định kiến. Cũng không loại trừ khả năng chúng trở lại hành hạ chính bản thân và những người khác.

    Còn đứa trẻ sống trong một thế giới đẹp có dấu ấn tuổi thơ tốt thì chúng dễ dàng đứng dậy sau sự thất bại hơn. Nó sẽ cư xử với người khác giống như dấu ấn tuổi thơ mà nó có nên chúng ta không quá ngại khi cho con cái sống trong một thế giới đẹp của lòng nhân bản và sự hài hòa. Bản thân sự vấp ngã sẽ làm cho con người trở nên sâu sắc hơn và biết trân trọng những giá trị mà nó có.

    Vì sao tôi cho con mình tiếp xúc với thiên nhiên từ thủa còn thơ bởi qua đó cháu sẽ học được những trải nghiệm mất mát, và đến khi gặp những thất bại trong cuộc đời mình cháu sẽ có một kháng thể tốt để có thể nhanh chóng tự cực mình dậy sau những vấp ngã.

    Để con cái có đủ bản lĩnh và có thể dũng cảm đối mặt với một thế giới nhiều thay đổi nhưng cũng chứa đựng nhiều bất trắc như hiện nay, bố mẹ cần chuẩn bị cho chúng những điều gì?

    Trong bối cảnh xã hội hiện nay, có hai thứ tôi rất muốn dạy cho con cái mình.

    Đó là khả năng chấp nhận và khả năng thích ứng. Thế giới này đang thay đổi rất nhanh về mặt kỹ thuật và công nghệ. Kéo theo đó là sự biến đối về đời sống xã hội.

    Khi đứa trẻ được dạy khả năng thích ứng thì những thay đổi sẽ không làm cho nó hoảng hốt và nó sẽ nhanh chóng chấp nhận những khác biệt và thách thức của thế giới.

    Những trải nghiệm về việc nuôi dạy con của tôi cho thấy việc dạy cho con trẻ một tấm lòng cởi mở với một thái độ thân thiện trên một vài nguyên tắc chuẩn mực về lễ giáo là cuộc cam go khó khăn và không loại trừ khả năng trong cuộc cam go đó, bố mẹ phải thay đổi và chấm nhận hy sinh một vài thói quen của chính mình.

    Về cơ bản là con người là định kiến vì thế, chấp nhận nhau là một cuộc đấu tranh với người khác và với chính mình, thậm chí cho đến khi mình nhắm mắt.

    Còn một điều nữa tôi cũng rất muốn chúng học được đó là cảm giác chông chênh, liệu có phải lúc nào mình cũng đúng không?

    Nếu có cảm giác này thì chúng sẽ trở thành người trưởng thành cho đến cuối cuộc đời. Còn nếu chúng luôn cảm thấy mình đúng tuyệt đối, cho là mình giỏi, lúc nào cũng tự tin thái quá về điều đó thì mãi mãi chúng chỉ là một đứa trẻ ở tuổi 17 không thể thơm chín đúng thì, đúng lúc trong từng giai đoạn tuổi mà mỗi đời người sẽ phải trải qua.

    Chị có thể chia sẻ gì từ kinh nghiệm của bản thân về những cách tạo cho con cái một kỳ nghỉ thú vị?

    Câu hỏi này tôi nghĩ sẽ không được thông thường với gia đình tôi vì các cháu luôn học và “nghỉ hè” xen kẽ nhau trong suốt thời gian một năm.

    Trong hoàn cảnh đất nước ta hiện nay, tôi vẫn có ảo tưởng mong ước một ngày nào đó thật gần sẽ có các tổ chức giáo dục tin cậy tổ chức được những trại hè dài ngày cho các cháu được khám phá thiên nhiên và cộng đồng dân cư một cách tích cực.

    Đó cũng là một mơ ước của con gái tôi đang là 14 tuổi.

    Xin cảm ơn chị!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tôi đưa ra ý kiến trái chiều, ai đồng ý, ai ko thì tùy ý. Xem như tham khảo

    Thời nay khác xưa nhiều lắm, cứ nghĩ con cháu phải được thư giãn như mình ngày xưa rất sai lầm. Tại sao? Tại vì sức ép dân số, ngẫm lại lúc ta còn trẻ, dân số bao nhiêu so với hiện nay. Nhiều học sinh cùng tuổi chen chân vào trường Đại Học danh tiếng, dĩ nhiên tỉ lệ đấu đá rất căng. Chưa kể đến tuyển số chỉ tiêu sinh viên theo vùng hộ khẩu. Do vậy điểm đậu ĐH của em có hộ khẩu TP HCM sẽ cao hơn điểm đậu của em có hộ khẩu Buôn-mê-thuộc, Long An...Sinh viên ĐH mở sẽ kiếm việc khó hơn sv ra trường ở ĐH Bách Khoa TP HCM

    Nếu chỉ học kiến thức ở lớp phổ thông sẽ chắc chắn sẽ rớt ĐH. Tại sao? Tại vì ở lớp phổ thông qui định ra đề dễ, để có điểm lên lớp. Bởi vậy đề thi của trường Bán công,tư thục... rất dễ so với đề thi của học sinh trường Chuyên và đề thi của Học sinh trường Chuyên rất dễ so với đề thi ĐH danh tiếng. Do vậy phải đi học thêm luyện thi ĐH

    Học ở phổ thông là đi trên đường tới đích ĐH ở VN, nên rất nặng nề. Học trường QTế có đích đến là ĐH ở nước ngoài nên nhẹ hơn, nhưng cảnh báo rằng do số lượng học sinh ít, nên nhiều khả năng họ dạy nhẹ nhàng để câu hs lên lớp, ko biết thật sự thi ĐH ở nước ngoài các em sẽ ở thứ hạng nào? Tương tự tôi nói ở trên, trường Bán công, tư thục đề dễ hơn trường Chuyên.

    Do vậy, con cái có giỏi hay ko là do tầm nhìn của Cha mẹ và trình độ tự dạy kèm con mình cho tới ít nhất hết lớp 5. Cha mẹ đánh giá sai, con cái lãnh hậu quả. Tương tự thể chế luật lệ sai, hậu quả chậm tiến bộ.

    Trở lại việc học lớp 1. Nếu cho học trước dĩ nhiên vào lớp 1 sẽ giỏi, nhưng bền hay không là do sự tự dạy kèm của cha mẹ. Điều này cũng thấy dân VN mới nhập cư qua Mỹ, những em cần cù sẽ nổi trội ở lớp phổ thông Mỹ, do Toán Lý Hóa ở VN học cao hơn Mỹ, thành ra xem như các em đó chỉ học lại. Nhưng sau đó chìm khi vào ĐH, bởi vì trí thông minh thua. Do lúc nhỏ ko luyện trí thông minh, chỉ luyện nhớ nhiều.

    Trở lại việc học hè. Chủ yếu học sinh cấp 1 cần Cha mẹ tự dạy kèm, tự kiểm tra Toán, Ngoại ngữ. Ví dụ bản thân tôi kèm cho con trong 3 tháng hè phải xong chương trình Toán lớp trên. Chỗ nào dễ lướt qua, chỗ nào khó và quan trọng cần tìm kiếm bài tập nhiều để kiểm tra xem thật sự hiểu chưa. Mỗi ngày kèm khoảng 3-4 giờ. Và bây giờ nó hiện là kỹ sư lập trình ở Mỹ. Cũng bận rộn tối ngày...Than ôi! Đời là bể khổ mà

    Chi tiết cũng còn nhiều, nói chung nên tham khảo cách dạy dỗ của cha mẹ có con học giỏi.

    Có tí đất nào có thể dành cho trẻ em chơi thì cướp hết để xây nhà. Về Hà Nội tìm được chỗ cho trẻ em chơi thật khó. Chả nhẽ cứ phải đến một vài công viên xa tít mới có chỗ chơi cho trẻ em sao?
    Ngay ở nông thôn, nhiều sân bãi, khu vui chơi công cộng bị bán hết, lấy gì cho các em vui chơi. Ngày xưa hồi tôi còn bé còn có rất nhiều hoạt động vui chơi cho HS do đoàn đội tổ chức, nay còn đâu?

    Cứ nói ra rả về "tất cả vì tương lai con em chúng ta" nhưng chúng ta đang bòn rút tài nguyên của con cháu để xài. Cám cảnh cho tương lai con em chúng ta.

    Tôi cũng có một đứa cháu nội 7 tuổi, nghĩa là cháu đang đánh vật với đống bài ôn, luyện mà cô giáo cho về nhà làm để chuẩn bị thi cuối học kỳ. Có hôm cháu đi học về, đau chân vì phải đi nhiều và vác cặp nặng nên ngồi khóc rưng rức. Sang năm tôi quyết định cho cháu đi học trường Quốc tế dẫu biết rằng sẽ tốn kém gấp bội, nhưng để người ta hành hạ và nhồi nhét cháu như thế thì tôi không nỡ.
    Giải pháp cho Giáo dục VN ư? Đừng có mơ. Hồi ông GSTS Nguyễn Thiện Nhân được điều ra làm Bộ trưởng Giáo dục, dân TPHCM nhiều người mừng khấp khởi, vì “thầy” Nhân khi còn ở ĐH Bách Khoa và ở Ủy ban KHKT TPHCM cũng được nhiều tiếng khen. Thế nhưng mấy năm của “thầy” ở Bộ GDĐT cũng chỉ đọng lại cái khẩu hiệu “Nói không với tiêu cực” hô hào chung chung, và cái đề án 20 ngàn Tiến sĩ (giấy)… Còn ông Bộ trưởng Phạm Vũ Luận mới đây tuyên bố học sinh đi thi 0 điểm môn Sử là chuyện bình thường! Những con người như thế, trình độ và tâm huyết như thế, làm Bộ trưởng Giáo dục thì nền Giáo dục của chúng ta không tuột dốc không phanh mới là chuyện lạ.