Lý tưởng à?

  • Bởi Khách
    01/07/2009
    0 phản hồi

    Cao Tự Thanh

    Mấy tuần nay cắm đầu viết bài, bài này chưa xong bài khác đã rình sẵn, ít có thời giờ lên mạng thăm thú blog, chuyện thiên hạ cũng nghe đâu bỏ đó, nhiều lắm là gọi điện hỏi một hai câu. Hôm qua mới xong một bài, bên xuất bản báo đang in mấy quyển Thẩm Thăng Y bèn dịch tiếp mươi trang, tối vào mạng đi một vòng xem tin về vụ Lê Công Định. Trời đất ơi.

    Có điều trong những người làm chính trị đối lập ấy có bao nhiêu người thật sự có lòng vì dân vì nước, thật sự có tài năng an bang định quốc, thật sự có bản lãnh xoay trời chuyển đất… thì phải bình tĩnh mà nhìn.

    Nhớ lại năm 2005 có lần Nguyễn Vân Nam gọi đi uống ruợu, mò tới thấy y đang ngồi với VN, nghe VN nói tên cũng không biết là ai, uống một hồi nói chuyện vài câu thấy có học cũng hơi tò mò, quan sát một lúc rồi nói bạn mình có vợ đẹp lắm, kế nói trong vòng 5 năm nữa bạn mình có một cái nạn lớn lắm, phải rất cẩn thận đấy. Ngày xưa theo Tâm học nên chỉ đọc sách tướng thuật qua loa cho biết chứ không chuyên tâm, lại đã hơi say nên không dám nói là nạn gì, ai dè đến nay thì nghiệm, lại là một vụ chính trị. Trời đất ơi.

    Từ góc độ quản lý xã hội mà nói thì khoa học xã hội là công cụ quản lý vĩ mô, nhưng dân khoa học xã hội trước nay mà nhất là những người làm công cho nhà nước nhìn chung chỉ rao giảng đạo đức lý tưởng như két, nói cả điều mình không biết, giảng cả điều mình không tin, hội thảo hội nghị tổ chức mọi lúc mọi nơi, thay đổi cái này, phát huy cái kia, học tập cái nọ rầm rầm mà hiện tình quốc gia, đời sống dân chúng cứ ngày càng như caca mắc mưa, nghĩ mà chán ngắt. Trí thức kém cỏi nhỏ nhen nhu nhược, quan chức ngu dốt ăn bẩn lạm quyền mà dân phong không suy đồi, quốc lực không suy giảm mới là chuyện lạ. Cho nên vài năm nay dân học luật làm chính trị đối lập hơi nhiều quả là một sự ngược đời, nhưng ở cái xứ này thì sự ấy là có thể hiểu được.

    Có điều trong những người làm chính trị đối lập ấy có bao nhiêu người thật sự có lòng vì dân vì nước, thật sự có tài năng an bang định quốc, thật sự có bản lãnh xoay trời chuyển đất… thì phải bình tĩnh mà nhìn.

    Khoảng 2003 một luật sư quen tới chơi, kể có một đám nước ngoài gởi cho file cuốn Tổ quốc ăn năn, nói xem xong cho biết ý kiến. Y là con liệt sĩ, đọc xong cười ruồi gởi một cái thư nói Cuốn này chửi cộng sản còn kém lắm, tôi mà chửi thì hay hơn nhiều. Bên kia trả lời bằng hai chữ Vĩnh biệt. Y cười phá lên gởi thư nói Các anh chửi cộng sản độc tài, mà tôi mới chê một cuốn sách các anh thích thì các anh đã vĩnh biệt tôi, nếu các anh cai trị xứ này thì chắc tôi bị xử bắn quá, vậy các anh dân chủ chỗ nào? Bên kia hết hồn gởi thư thanh minh thanh nga, nhưng từ đó trở đi y không quan hệ gì nữa. Nghe xong mới nói Ừ cái đám chống cộng nước ngoài ấy chúng định thí mạng mày đấy, y cười cười nói Em biết chứ, em đâu có ngu.

    Nói xin lỗi chứ con mẹ các vị, các vị đội lốt dân chủ kiếm vốn chính trị để cầu danh kiếm cơm, nếu có cơ hội thì tiến tới giành một chỗ đứng giữa đám cầm quyền mà các vị đang chống kia thôi ạ, chứ chí hướng cao xa, lý tưởng cao đẹp thì không tới hạng người như các vị mà có được đâu.

    Cách nay mấy năm lại có 118 vị ký tên vào cái Tuyên ngôn tập thể gì đó, ngay sau đó một cổ đông trong đám lại một mình ra một Tuyên ngôn tư nhân chắc để tự PR, thế là những người dân chủ, các nhà phản kháng ấy xoay ra chửi rủa mạt sát lẫn nhau. Nói xin lỗi chứ con mẹ các vị, các vị đội lốt dân chủ kiếm vốn chính trị để cầu danh kiếm cơm, nếu có cơ hội thì tiến tới giành một chỗ đứng giữa đám cầm quyền mà các vị đang chống kia thôi ạ, chứ chí hướng cao xa, lý tưởng cao đẹp thì không tới hạng người như các vị mà có được đâu.

    Mới đây có một vị cũng học luật ra, không có cái đền nào để đốt, cũng không dám ra quần đi một vòng Bờ Hồ, bèn làm một cái đơn kiện Thủ tướng. Nhưng Nguyễn Vân Nam chứng minh là y làm sai luật. Y học luật thì võ khí đấu tranh, phương tiện hoạt động của y là luật, vậy mà y còn làm sai, thì tài năng an bang định quốc của y ra sao không nói cũng biết.

    Lại buồn cho bọn thư sinh mặt trắng chỉ mới có học về pháp luật đã tưởng mình có tài về chính trị như Lê Công Định, mới bị ví có vài ngày đã nhận tội xin khoan hồng, báo hại bao nhiêu người dân chủ trong nước bị sụp đổ một thần tượng và một số kẻ chống cộng nước ngoài bị chiêu hồi một tiên phong. Hôm trước chat với Lê Đại Anh Kiệt, có nói y viết bản tường trình ấy thì có thể y sẽ được khoan hồng, nhưng ở một khía cạnh khác thì y đã tự ký bản án tử hình cho chính mình rồi. Y soạn Tân Hiến pháp mà lại nhận tội, thì bất kể cái Tân Hiến pháp ấy sai đúng thế nào y cũng không phải là kẻ vì nước vì dân mà chỉ vì mình, dân chủ chính trị chỉ là bao bì cho tham vọng cá nhân thôi. Mà cũng chưa cần nói tới chuyện lý tưởng tài năng gì gì, chỉ một chuyện buông võ khí kéo cờ trắng quá mau như vậy cũng cho thấy y chưa đủ bản lãnh để bước vào cuộc chơi chết người là chính trị.

    Những người như thế là có lý tưởng à, lý tưởng gì, lý tưởng là vậy sao?

    Tháng 6. 2009

    Háo danh, tham lợi, bất mãn... có nên trở thành chính trị gia?
    Nguồn: http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=8656

    Chính trị gia cần phải được nhìn nhận như một nghề nghiệp, giống anh bán phở hay bác bơm xe đầu đường. Tôi đồng ý để anh phục vụ cộng đồng, với mục đích gì thì tôi không quan tâm, miễn là anh phục vụ tốt mục đích của tôi. Xét cho cùng, đố các bác tìm ra một chính trị gia làm việc vì đất nước vì dân tộc vì lý tưởng vĩ đại, mà không vì... mình! Nếu các bác nghe nói tới một người như thế, hãy xem lại cẩn thận, khéo kẻo bị nó lừa

    Tuy không quan tâm tới mục đích anh trở thành chính trị gia, nhưng tôi lại đặc biệt quan tâm tới hoạt động của anh trong vai trò chính trị gia. Anh có thực hiện được những hứa hẹn của mình không? Anh có dấu hiệu bán rẻ quyền lợi của tôi để đạt quyền lợi của cá nhân anh không? Anh có lạm dụng hay ăn cắp của công không? Chỉ cần anh có dấu hiệu để tôi bất tín nhiệm là anh biến, tôi kiếm người khác ngay.

    Dân chủ là thể chế cho phép tôi theo dõi hoạt động của các chính trị gia, tước bỏ quyền lực của họ nếu cần, chọn người phù hợp hơn lên thay thế.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi