Sài Gòn: Hằng và Biến

  • Bởi tqvn2004
    30/06/2009
    0 phản hồi

    Lê Hoàng Long

    Đã xa một thời gian, nay tôi mới có dịp về thăm Sài Gòn. Sài Gòn đổi thay nhanh quá, tôi như không nhận ra chính mình! Nhưng trong cái biến động đó, có những thứ mà so với hai ba năm trước vẫn không thay đổi.

    Sài Gòn bây giờ kẹt xe nhiều hơn trước. Hôm đầu tiên đi ra đường để sang thăm gia đình vợ, cái nóng hầm hập bởi nắng Sài Gòn cùng với khói bụi và tiếng còi xe tác động mạnh vào các giác quan của tôi khiến lúc về nhà người tôi muốn lên cơn sốt. Ban đầu tôi nghĩ chỉ vì mình chọn ngay giờ cao điểm để đi ra đường, nhưng hóa ra đường Sài Gòn đông đúc và khói bụi không kể giờ giấc. Đường sá đã chật lại càng trở nên chật hơn với vô số công trình giao thông và xây dựng. Mật độ xe Sài Gòn tăng lên như vậy, nhưng người ta vẫn vô tư đi ngược chiều, vẫn vô tư vượt đèn đỏ, vẫn vô tư dừng xe lấn vạch, và những chiếc xe buýt sơn xanh vẫn vô tư lưu thông một cách trịch thượng. Sau bao năm rồi, cái còi xe vẫn chưa được dùng một cách lịch sự. Người ta nhấn còi để thúc giục người đang dừng đèn đỏ phía trước, dù cho đèn chỉ vừa chớm chuyển sang xanh, hay thậm chí khi vẫn còn đang đỏ. Người ta nhấn còi mà không cần biết tiếng còi xe của mình có giải quyết được ách tắc giao thông hay không, có khiến dòng xe đông đúc di chuyển nhanh hơn được chút nào hay không, có làm người khác khó chịu hay không. Nói cách khác, đối với nhiều người, ý thức văn hóa khi lưu thông trên đường vẫn không thay đổi, dù chiếc xe họ đang đi xịn hơn trước đây gấp nhiều lần.

    Sài Gòn bây giờ quả là có nhiều xe xịn hơn trước, và người Sài Gòn ăn mặc đẹp hơn trước. Tôi hay đi với thằng em, được nó nhiều lần chỉ cho thấy những chiếc xe máy giá trị 150-200 triệu đồng mà hồi tôi rời Sài Gòn vẫn còn chưa xuất hiện. Rồi những chiếc xe hơi với giá trị tiền tỉ, thậm chí chục tỉ, lưu thông trên đường, điều mà trước đây hiếm hoi lắm tôi mới thấy được. Điều khiển những phương tiện lưu thông ấy là những người mặc đẹp và thời trang. Tôi đi trên đường thấy nhiều cửa hàng bán quần áo thời trang hơn trước. Và dĩ nhiên không chỉ cửa hàng quần áo, cửa hàng bán giày dép, điện thoại di động, điện máy, mỹ phẩm v.v… đền nhiều hơn trước. Đó là một sự biến đổi, phản ánh đời sống vật chất của dân Sài Gòn đã khá hơn hồi đó. Nhưng dù ăn mặc đẹp, điều khiển xe xịn, người ta vẫn thản nhiên vứt tàn thuốc lá, vẫn khạc nhổ trên đường. Tôi vẫn bị chen hàng khi xin hồ sơ cấp mới hộ chiếu, khi tính tiền trong siêu thị, hay khi mua vé xem phim. Xem phim xong, tôi vẫn thấy vỏ chai nước và hộp bắp rang bơ xả đầy các hàng ghế. Đầu con hẻm nhà tôi, không biết rác nhà ai cứ vô tư chất đống. Tôi vẫn nghe quá ít những câu “cảm ơn”, “xin lỗi”, “không có chi”. Bao lâu rồi, những điều ấy vẫn chưa được thay đổi.

    Về được 1 bữa, tôi nhận ra rằng đi ăn hàng quán ở Sài Gòn bây giờ tốn kém hơn trước. Tôi hết hồn khi biết ổ bánh mì thịt tôi thường ăn trước đây giờ đã tăng giá gấp 3 lần. Quán phở trên đường Võ Thị Sáu giờ tăng giá gấp đôi, mà chất lượng thì giảm sút so với trước. Tiệm mì Tàu gần nhà vợ là địa điểm ăn sáng thường xuyên của tôi trước đây vì giá cả rất hợp túi tiền, giờ đây cũng tăng gấp rưỡi mà ăn xong, hai má tôi nhức tê vì bột ngọt. Mà không chỉ hàng quán mới tăng giá. Hầu như cái gì giá cũng tăng gấp đôi, gấp ba so với chỉ một hai năm về trước, dù có nhiều thứ Sài Gòn không hề khan hiếm. Giá cả thay đổi là vậy, nhưng tiền lương hưu của mẹ tôi vẫn không thay đổi. Mẹ tôi vẫn còn đi dạy hợp đồng, vẫn có khoản thu nhập thêm, nhưng còn nhiều thầy cô giáo khác phải chật vật sống với đồng lương ít ỏi. Tầng lớp thu nhập thấp ở Sài Gòn vẫn phải bươn chải, khổ sở trăm bề để mưu sinh, để tồn tại. Cho nên câu chuyện trong bữa cơm gia đình Sài Gòn bây giờ thường xuyên về tình hình vật giá hơn trước. Trước đây trong bữa cơm, nhà tôi hay nói về công việc của mỗi người, về những sự kiện vãn hóa xã hội nổi bật. Còn bây giờ là về giá thịt heo đã tăng bao nhiêu, giá vàng lên cao sẽ ảnh hưởng thế nào đến kinh tế. Tôi hiểu được vì sao có sự thay đổi đó độ chừng 1 tuần sau khi về lại Sài Gòn, khi bắt đầu thấm được những đổi thay về mọi mặt của thành phố.

    Hôm đầu tiên khi tôi đi xe máy ra đường, mẹ tôi đưa cho chiếc mũ bảo hiểm, dặn dò kỹ lưỡng vì sợ tôi mới đi xe lại chưa quen. Ba tôi thì dúi vào tay một ít tiền, bảo rằng lãnh lương rồi ba sẽ cho thêm. Tối hôm sau đó, nhà tôi và nhà vợ tôi hợp lại ăn một bữa cơm gia đình, mừng hai đứa tôi về chơi. Bố vợ tôi, vẫn như những lần họp mặt trước đây, làm món đặc sản của ông là dồi heo. Tuy mẹ vợ tôi phải nấu chín mắm tôm để chấm vì e ngại dịch tả, nhưng tôi vẫn cảm nhận được hết cái hương vị thơm ngon của miếng dồi ăn với rau húng và ngò gai. Gia đình hai bên, cộng cả thằng em trai tôi, cả bà chị vợ tôi và ông anh cột chèo của tôi hôm ấy thật vui nìềm vui sum họp trong không khí đầm ấm, hạnh phúc như từ trước đến giờ không biến động.

    Tối hôm đó, tôi thắp nhang bàn thờ tổ tiên. Mâm trái cây bên trái, bình hoa cúc bên phải và hai cây đèn cầy đỏ vẫn ở hai bên như trước khi tôi rời Sài Gòn đi sang vùng đất lạ. Tôi châm nhang rồi cắm vào lư đặt chính giữa bàn thờ. Mùi nhang thơm quyện vào không khí cùng với cái nhìn từ ái của những bậc tiền nhân như nhủ với tôi rằng: “Có những thứ mà Sài Gòn sẽ chẳng bao giờ thay đổi…”.

    Sài Gòn – 2008

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi