Lê Công Định, anh là ai? (phần II)

  • Bởi tqvn2004
    15/06/2009
    0 phản hồi

    Everywhereland

    Mấy hôm nay đọc tin quanh vụ Lê Công Định mà cứ thấy buồn buồn. Thực sự lúc nghe tin anh Định bị bắt, tôi khá shocked vì không nghĩ người ta sẽ bắt anh, một người đấu tranh ôn hòa và có tên tuổi trong giới trí thức. Việc bắt anh Định là một tín hiệu rất xấu, dập tắt hy vọng về một khuôn khổ cho phép tự do ngôn luận ở một mức độ nhất định trong xã hội. Nó cũng là biện pháp cảnh cáo tới không ít người. Bởi lẽ anh Định từng viết bài "phản biện xã hội" trên BBC, cũng như việc bào chữa của anh với các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và nhà báo công dân Điếu Cày đều được dư luận và Chính quyền biết đến từ lâu. Nhưng tới thời điểm này, khi người ta bắt anh thì tất cả những điều đó: những bài báo anh Định viết trên BBC cũng như nội dung bào chữa của anh với các bị cáo nói trên lại được coi như bằng chứng để chống lại anh. Nói cách khác, đó là sự cảnh cáo với những ai dám lên tiếng với mong muốn xây dựng một Nhà nước tự do và dân chủ hơn: các anh chỉ là cá nằm trong chậu thôi, bất cứ lúc nào chúng tôi cũng có thể vớt các anh ra thớt và chọc con dao "điều 88" vào các anh.

    Nhưng một mặt khác, việc bắt luật sư Định lại có thể có những tác dụng khác, ngoài mong muốn của Chính quyền. Từ trước tới nay, những nhân vật bất đồng chính kiến bị xử lý thường được chính quyền mô tả hoặc như những lão hủ nho, gàn dỡ, bất đắc chí, hám danh và hay cãi nhau vặt, hoặc như những tay ngựa non, háu đá, hám danh, dễ bị nước ngoài điều khiển... Nhưng lần này là một luật sư hàng đầu, người rất thành công trong sự nghiệp, từng được báo Tuổi Trẻ trân trọng giới thiệu trong một bài viết chân dung như một hình tượng tiêu biểu cho thế hệ trẻ. Sẽ có những người đặt câu hỏi: tại sao giàu có là thế, thành đạt là thế, vợ đẹp là thế mà Lê Công Định vẫn không chịu yên phận làm ăn lại còn kêu gọi dân chủ, rồi muốn "lật đổ" Chính quyền? Ngay lập tức, báo chí quốc doanh đã nghĩ ra câu trả lời: Vì Lê Công Định muốn trở thành "ứng cử viên Tổng thống". Tóm lại, vì anh ta hám danh, hám quyền lực. Câu trả lời đó hẳn sẽ thuyết phục được không ít người (ví dụ có thể đọc các trao đổi ở đây)- nhất là trong thời buổi này, khi đạo đức và niềm tin là những thứ xa lạ hơn bao giờ hết, nhiều lúc chỉ là cái cớ cho những lời giễu cợt và những câu pha trò. Và đối với nhiều người, việc một luật sư thành đạt như thế dám dấn thân đấu tranh cho dân chủ nếu không vì tiền, không vì gái đẹp thì chỉ có vì quyền lực và danh vọng.

    Nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy. Ngay cả trong một cuộc khủng hoảng niềm tin, khủng hoảng đạo đức đang âm ĩ đục ruỗng xã hội Việt Nam 20 năm qua, thì nhiều người vẫn tin rằng vẫn có những người có thể dấn thân vì niềm tin, chứ không phải vì tiền, vì quyền hay vì bất mãn, chán ghét.

    Tôi không quen biết luật sư Định cũng không biết trong những "tội trạng" mà anh bị gán cho, cái nào anh thực sự phạm phải, cái nào không. Tôi cũng không nghĩ anh là một người thánh thiện không tì vết với các phẩm chất của "minh chủ" (như người ta vẫn gán cho một số "minh chủ" nào đó trong quá khứ). Nhưng đọc các bài viết của anh Định trên Tia Sáng hay BBC, bên cạnh sự sắc sảo, thông tuệ dễ thấy, tôi có cảm nhận anh là một người điềm đạm, trung thực, có niềm tin vào một xã hội dân chủ, tốt đẹp hơn và sẵn sàng dấn bước cho niềm tin đó. Hơn nữa, tôi cũng không tin là anh Lê Công Định có ý định "lật đổ" Nhà nước như người ta gán cho anh. Lật đổ thế nào đây? Tuyệt thực như Gandhi chắc?

    Còn về thái độ của báo chí trong vụ việc này. Chỉ có một từ "đáng xấu hổ". Dẫu rằng tôi biết tất cả các bài báo đều phải đưa tin theo cùng giọng điệu và không thể có tiếng nói khác. Thậm chí các báo có lẽ còn không có cả lựa chọn có đăng hay không và việc không đăng tin như chỉ thị cũng là không được phép, là một tội lớn. Nhưng sự trơ trẽn, tâng công hay câu khách của một số tờ thì thật đáng xấu hổ.

    Để kết, xin trích lại comment của bạn Lê Nguyễn Duy Hậu trong post trước của tôi:

    "Nếu bị bắt, hãy chấp nhận ở tù" - đó là lời của Mahatma Gandhi nói với các đồng chí của ông. Cái lối đấu tranh này để cho mọi người hiểu rằng tôi dám làm dám chịu, vì niềm tin của tôi, rằng cái pháp luật đang trừng phạt tôi là vô lý, với tư cách là một con người, tôi từ chối làm theo. Nhưng với tư cách là một công dân, tôi sẽ chịu trừng phạt. Tôi nghĩ anh Lê Công Định là một người như thế

    ...

    Trong một vụ án xét xử một đảng viên cộng sản của Hoa Kỳ, thẩm phán Louis Brandeis đã nói rằng:

    "Những người đã giành độc lập cho Tổ quốc chúng ta tin tưởng rằng, mục đích sau cùng của Nhà nước là giúp cho con người tự do phát triển những tố chất của bản thân. Và rằng trong chính phủ, sự thiện chí đối thoại phải chiến thắng bạo lực hung tàn. Họ trân trọng tự do như là một mục tiêu, và cũng là phương tiện để đạt được mục tiêu đó. Họ tin rằng tự do chính là bí mật của hạnh phúc, và lòng dũng cảm là bí mật của tự do. Họ tin tưởng rằng: được quyền suy nghĩ như mình muốn và được nói lên những gì mình suy nghĩ là quyền bất khả phân, và là chìa khóa để tìm ra chân lý chính trị. Rằng nếu không có tự do ngôn luận, những cuộc hội họp chỉ là vô bổ. Rằng thông qua tranh luận, những ý tưởng học thuyết điên rồ sẽ bị đánh bại. Rằng kẻ thù lớn nhất của tự do chính là những con người bất động, vô tâm. Rằng tự do ngôn luận là nghĩa vụ chính trị và giá trị căn bản của chính quyền Mỹ..."

    Tôi cho đây là một tuyên ngôn có tính toàn cầu."

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi