Ai nuôi Nhà nước?

  • Bởi Bien-Tap
    10/06/2009
    7 phản hồi

    Trần Đức Nguyên

    Đánh thuế trực tiếp để người tiêu dùng cảm nhận được đồng tiền thuế của mình là để nuôi Nhà nước và đáp ứng yêu cầu: “Xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và công chức phải thực sự là công bộc của nhân dân”(*)

    Trong một dịp đi họp ở Mỹ, tôi đến cửa hàng mua đôi giày da. Sau khi chọn và đi thử một đôi có giá 96 USD, tôi trả tiền bằng tờ bạc 100 USD. Người bán hàng nói còn thiếu, tôi chỉ vào biển ghi giá thì được giải thích là giá này còn phải cộng thêm 10% thuế mà người tiêu dùng đóng cho Nhà nước. Sang Canada, tôi cũng thấy cách tính thuế tương tự đối với hàng hoá và dịch vụ.

    Tôi nêu vấn đề với các chuyên gia kinh tế sở tại: Ở Việt Nam, thuế hàng hoá được thu ngay khi hàng xuất xưởng và được gọi là thuế gián thu (thu gián tiếp) vì thu từ doanh nghiệp sản xuất hàng nhưng thực chất tiền thuế ấy đánh vào người tiêu dùng. Thay vì thu rải rác khi có người mua hàng, nay thu gọn một nơi, một lúc khi hàng xuất xưởng chẳng tiện hơn sao?

    Không chỉ người dân thường mà không ít người trong bộ máy công quyền cũng không ý thức được rằng mình được dân nuôi. Ở nước ta mỗi khi người dân có được thành tựu, hoặc được hưởng một lợi ích nào đó thì thường nói là ơn Đảng, ơn Chính phủ.


    Người đối thoại với tôi giải thích về cách thu thuế của họ: Trước hết đây là thuế mà người tiêu dùng đóng nên khi nào hàng được tiêu thụ thì mới tính thuế; nếu thu trước từ người sản xuất mà ở khâu bán lẻ, hàng không bán được thì sao? Lẽ thứ hai, chúng tôi muốn người dân biết rõ và luôn luôn nhớ là mình đóng thuế nuôi Nhà nước.

    Thật ấn tượng về cái lẽ thứ hai mà họ giải thích. Nguồn thu của ngân sách nhà nước là do dân đóng góp; viện trợ không hoàn lại của nước ngoài chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ; thu từ tài nguyên cũng là nguồn thu do tài sản thuộc sở hữu toàn dân mang lại; bội chi ngân sách được bù đắp bằng các khoản vay trong và ngoài nước, rút cuộc cũng do dân trả nợ trong các năm sau.

    Thử làm một cuộc thăm dò ở nước ta xem bao nhiêu phần trăm công dân biết rằng Nhà nước do mình nuôi bằng thuế? Chắc là tỷ lệ không cao. Chúng ta thường thấy các khẩu hiệu tuyên truyền việc đóng thuế, nhưng hầu như chỉ nói về nghĩa vụ (có khi thêm vinh dự) của người dân; hiếm khi thấy khẩu hiệu giúp cho dân hiểu rõ đóng thuế là nuôi Nhà nước. Không chỉ người dân thường mà không ít người trong bộ máy công quyền cũng không ý thức được rằng mình được dân nuôi. Ở nước ta mỗi khi người dân có được thành tựu, hoặc được hưởng một lợi ích nào đó thì thường nói là ơn Đảng, ơn Chính phủ.

    Trong mọi lĩnh vực hoạt động, nhất là về kinh tế, xã hội, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, dù quan trọng đến đâu cũng chỉ vạch hướng, tạo môi trường và điều kiện thuận lợi cho hoạt động của dân, không thể trực tiếp tạo ra kết quả cụ thể trong sản xuất, đời sống vật chất và tinh thần nếu không có sự đồng thuận và tích cực thực hiện của dân. Như vậy, kết quả thực hiện chủ trương, chính sách phải do nỗ lực hoạt động của dân.

    Về vai trò quyết định của dân đối với sự phát triển của đất nước, mọi người đều công nhận và thường xuyên nhắc tới. Tuy nhiên, trong nhận thức và hành động thực tế có không ít trường hợp điều đó bị lãng quên. Một ví dụ: báo cáo trình Chính phủ tại phiên họp thường kỳ đầu tháng 5 vừa qua về tình hình kinh tế – xã hội tháng 4 và bốn tháng đầu năm 2009 có câu mở đầu như sau: “Nhờ sự chỉ đạo tập trung quyết liệt của Chính phủ và sự nỗ lực của các ngành, các cấp, kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội trong bốn tháng có thấp hơn cùng kỳ năm trước, nhưng đã có sự chuyển biến theo hướng tích cực”. Như vậy, những cố gắng của dân không được tính đến. Cách suy nghĩ này cũng khá phổ biến trong nhiều cơ quan và cả trên báo chí.

    Câu hỏi: “Ai nuôi Nhà nước và cả hệ thống chính trị ở Việt Nam?” cần được mọi người trong bộ máy công quyền cũng như mọi người dân trả lời rõ và ghi nhớ trong lòng.


    Chúng ta biết rằng khi nền kinh tế đứng trước nguy cơ suy giảm và lạm phát thì người dân và doanh nghiệp, nhất là khu vực tư nhân là đối tượng gặp nhiều khó khăn nhất, phải vật lộn rất gay go mới có thể tồn tại và phát triển. Những chính sách và biện pháp tình thế của Chính phủ nếu đáp ứng kịp thời yêu cầu của thực tế thì chỉ có thể làm giảm bớt khó khăn và tạo thêm điều kiện cho việc làm ăn của dân và doanh nghiệp; người dân và doanh nghiệp phải vận động tự thân là chính. Đây chính là tiềm năng to lớn nhất cho sự phát triển. Mọi người đều đánh giá nền nông nghiệp và nông dân nước ta trong năm 2008 và đầu năm 2009 đã duy trì tốt đà tăng trưởng, góp phần quan trọng ổn định tình hình kinh tế, tạo thuận lợi cho các ngành và lĩnh vực hoạt động khác. Trong thành tựu của nông nghiệp, có phần nhờ tác động của các chính sách và đầu tư từ nhiều năm nay của Nhà nước; song nói riêng về các biện pháp kích cầu để vượt qua khó khăn, ngăn chặn suy giảm kinh tế thì đến tháng 4 năm nay Chính phủ mới có chính sách ưu đãi đối với nông dân và việc thực hiện còn phải có thời gian. Vì vậy đối với một số chuyển biến tích cực của nền kinh tế trong bối cảnh có nhiều khó khăn, thách thức, nếu chỉ thấy “sự chỉ đạo tập trung kiên quyết của Chính phủ và sự nỗ lực của các ngành, các cấp” thì đó là cách nhìn rất phiến diện vì không đánh giá đúng những cố gắng rất to lớn của dân và doanh nghiệp.

    Nhận thức sâu sắc vai trò và tiềm năng to lớn của dân là nền tảng về tư duy để hoạch định chính sách đổi mới và phát triển đất nước, xây dựng Nhà nước pháp quyền thật sự của dân, do dân, vì dân. Nghị quyết Đại hội Đảng lần thứ X đã nêu rõ: “Xây dựng một xã hội dân chủ, trong đó cán bộ, đảng viên và công chức phải thực sự là công bộc của nhân dân”. Để thực hiện yêu cầu đó, câu hỏi: “Ai nuôi Nhà nước và cả hệ thống chính trị ở Việt Nam?” cần được mọi người trong bộ máy công quyền cũng như mọi người dân trả lời rõ và ghi nhớ trong lòng.

    *Đảng Cộng sản Việt Nam – Văn kiện đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X – NXB Chính trị quốc gia 2006, trang 125

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nhà nước ta lấy tiền thuế của người dân nhưng không trực tiếp thu tiền từ người mua hàng, do đó người dân không ý thức được mình đã phải nộp thuế, bởi người sản xuất hàng hóa và người bán hàng đã nộp thuế cho người mua tiêu dùng, do đó người tiêu dùng không biết mình đã phải bỏ ra bao nhiêu để nuôi nhà nước.

    đây là một trong những hành động gian trá mà đảng và nhà nước csVN vẫn thường làm, một kiểu báo của đảng nhưng gọi là "báo nhân dân".

    Bài viết này vạch rõ 1 trò đánh lận con đen của đảng, để dân không ý thức được đồng tiền mình đã bỏ ra nuôi nhà nước, nuôi đảng thì đảng và nhà nước phải có nghĩa vụ như thế nào với người dân.

    Lưu manh thật.

    Phản hồi: 

    Câu hỏi đầy đủ nên là, "Ai nuôi Đảng, Nhà nước, gia đình và con cháu họ?" Bởi lẽ, sau khi dùng những lời lẽ có cánh vẽ nên một xã hội không tưởng đầy sức hấp dẫn nhân dân, Đảng nay đã dành được địa vị độc tôn để tự tung tự tác hút máu nhân dân và chơi trò chính trị. Biết rằng một bộ máy nhà nước ngụy quyền đúng nghĩa không thể nào xây dựng được một xã hội lành mạnh và có thể đảm đương việc trồng người lâu dài, họ đã tranh thủ "đầu tư" thêm chút ít ở các nước tư bản, đồng thời gởi con cái qua đó ăn học để tranh thủ thời cơ. Thực tế là quan lớn nào cũng có cơ ngơi ở nước ngoài, và con cái họ chẳng mấy ai hoàn toàn lớn lên trong chính môi trường XHCN. Các chi phí ấy lấy ở đâu ra!?

    Phản hồi: 

    Các bác ơi, công ơn của Đảng và nhà nước to lớn lắm. Cũng nhờ "bác Hồ" mà̀̀ cái Đảng CS ngày hôm nay được toàn quyền cai trị dân ta. "Bác Hồ" có nói một câu: 10 năm trồng cây, trăm năm trồng người. Đảng và nhà nước ta cũng đã và đang thực hiện công việc trồng người, bằng cách nhồi sọ nhân dân ta, toàn thể học sinh, sinh viên rằng "nhờ đảng và nhà nước mà dân ta mới được no ấm như ngày hôm nay." Chứ không phải nhờ nhân dân ta mà Đảng và nhà nước mới được no ấm như thế này.Đối với Đảng và nhà nước ta, thì khi Đảng nói sao, chúng ta phải nghe vậy để chứng tỏ là một công dân yêu nước. Còn không thì sẽ bị ghép vào tội "phản động." Dân ta nuôi Đảng no ấm xong còn bị ghép vào tội danh "phản động" thì thật là bất công.

    Phản hồi: 

    Hình ảnh này phải được gửi tới toàn bộ các đồng chí đầu đảng(BCHTW) và các đ/c đảng trưởng(BCT) và đổi tựa là: Ai nuôi đảng ta?

    Phản hồi: 

    Xem nè, đảng ủy khối doanh nghiệp Lâm Đồng ra công văn số 423-CV/ĐUK yêu cầu khẩn trương thành lập hội cụu chiến binh tại doanh nghiệp này, hàng tháng phải cho 1/2 ngày hành chính để sinh hoạt này, phải phụ cấp cho Chủ tịch hội 7% và Phó Chủ tịch hội 5% trên lương hiện hưởng này, hạch toán vào chi phí doanh nghiệp này. Như vậy ngoài sống bám vào dân bây giờ còn sống bám vào doanh nghiệp nữa chứ, quả là đỉnh cao trí tuệ quá.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách]Bài viết rất hay! mong rằng Đảng Cộng Sản VN, Chính Phủ Việt Nam khi đọc bài viết này nên thay đổi tình trạng làm việc như ban ơn hay sách nhiễu người dân hiện đang diễn ra tại một loạt các cơ quan công quyền của nhà nước hiện nay. [/quote]

    Tôi nghĩ là bác nói ngược mất rồi. Đảng CSVN không hề ngây thơ ngu dại tới mức không biết mình đang sống trên mồ hôi và xương máu của nhân dân. Trái lại, họ biết và mối lo ngại thường trực nhất chính là sợ người dân một ngày nào đó hiểu ra mình mới là chủ thực sự của đất nước. Điều Đảng CSVN đang cố gắng duy trì là để người dân tiếp tục mù mờ và không đặt câu hỏi về tính chính danh của Đảng, tiếp tục nằm im để họ cai trị. Firewall các trang web về dân chủ như Talawas, Minh Biện, Dân Luận v.v... chứng tỏ điều đó.

    Điều mà tôi mong người Việt Nam khi đọc được bài viết này là phải thay đổi quan niệm coi đất nước này như là của riêng Đảng và Nhà Nước, chung tay đứng lên đòi quyền lợi chính đáng của mình. Dân chủ phải bắt đầu từ những hiểu biết như thế...

    Phản hồi: 

    Bài viết rất hay! mong rằng Đảng Cộng Sản VN, Chính Phủ Việt Nam khi đọc bài viết này nên thay đổi tình trạng làm việc như ban ơn hay sách nhiễu người dân hiện đang diễn ra tại một loạt các cơ quan công quyền của nhà nước hiện nay.