"Dân tộc đó không đáng được hưởng quyền làm người!"

  • Bởi tqvn2004
    16/05/2009
    0 phản hồi

    Xin lấy một trong những câu nói của Mr. B (mà bạn sẽ đọc trong đoạn hội thoại dưới đây) để làm tiêu đề cho entry này. Câu nói này đúng hay sai, là tùy vào mỗi người. Câu chuyện giữa Mr. A và Mr. B được Mr. A chia sẻ với tôi, và giờ tôi chia sẻ với các bạn.

    [Mr. A trao đổi với Trang Nhung]

    Mr. A: Chú vừa chọc ông anh TS phải chửi thề
    Mr. A: :D
    TN: TS là tiến sỹ ấy ạ?
    Mr A: Uh
    Mr. A: Hỏi ổng có còn tin đảng ko?
    Mr. A: “ĐM giờ này mà con tin Đảng thì chắc chắn trong đầu có vấn đề” (1)
    Mr. A: chọc ổng tức lên rồi
    TN: :D
    Mr A: “Mấy thằng nói (tuyên huấn) còn đéo thèm tin nữa là mấy thằng nghe” (2)
    Mr A: :D
    TN: vâng

    (1) & (2): Ở đây là Mr B nói

    [Câu chuyện giữa Mr. A và Mr. B]

    Mr A: nhưng em chán nghe cái vụ quyền lợi với lại hèn
    Mr A: chẳng lẽ ko còn gì khác hai cái đó
    Mr A: chẳng lẽ đối với anh, dân tộc này là lừa thật à
    Mr A: một tên Vi Đức Hồi, cũng làm được vài chuyện cỏn con
    Mr A: anh thân là TS, rồi bọn Huệ Chi, Phạm Toàn, Sỹ Dũng, Đăng Doanh... chẳng lẽ...
    Mr A: tiên sư, nói dại chứ, bạn Giáp ra giữa Ba Đình, tự thiêu phản đối vụ Bauxite cái coi
    Mr A: có mà khác liền
    Mr A: thế mà lúc nào cũng leo lẻo, hết lòng vì dân vì nước

    Mr B: Chẳng có thằng nào vì nước vì dân cái con mẹ gì hết
    Mr B: Bạn Giáp đang sợ là chết đi thì tụi nó tịch thu nhà kia kìa
    Mr B: Cố làm để đỡ mất nhà, và lấy lại chút danh tiếng
    Mr B: Toàn dân đứng lên? Đứng lên làm đéo gì cho chúng nó bắn
    Mr B: Còn bọn được hưởng quyền lợi (dân) thì nó ngồi cười
    Mr B: Anh không điên, đất nước này, dân tộc này không phải của anh
    Mr B: ...việc đéo gì anh phải đấu tranh cho nước này? Cho dân tộc này
    Mr A: đau nhỉ
    Mr B: Đau gì? Người dân này vẫn còn tính tham lam (cướp của người giàu chia người nghèo) còn tính an phận thì mãi mãi vẫn thế
    Mr B: Anh xin lỗi, nãy đang chửi thằng lính, có mỗi 1 việc nhỏ làm mà cũng không xong việc, nên hơi bực
    Mr A: nói thật, em đang nghẹn
    Mr A: cỡ như anh mà còn nghĩ thế
    Mr A: thì chẳng trách được 15 cái tô đậu hũ kia
    Mr A: cũng chả trách được bọn cục phân nửa mùa
    Mr A: thôi thì đành vậy
    Mr A: đến những người như anh còn nói thế
    Mr A: thì bọn em cũng chẳng là cái cóc khô gì
    Mr A: thế mới tiếc cho bạn Duẩn

    Mr B: Ngay cả tầng lớp trí thức VN ngày xưa cũng chả ra gì
    Mr B: Nghe lời bạn Minh mà không biết nghĩ
    Mr B: Còn kẻ nào biết nghĩ 1 chút thì cho 1 chút quyền lợi là im ngay
    Mr B: Thậm chí còn thở phào là: may quá, thằng khác chịu tội
    Mr B: Đấy, con người đó, dân tộc đó không đáng được hưởng quyền làm người
    Mr A: nhưng họ vẫn là con người
    Mr A: và nếu ko bị đè nén bởi các chiêu thức đê hèn từ xưa tới giờ
    Mr A: thì có lẽ đã khác
    Mr A: nếu so sánh hai chế độ Bắc và Nam hồi xưa
    Mr A: thì ít nhiều bọn ông Thiệu, Diệm cũng không đến nỗi đê hèn như thế
    Mr A: và người dân miền Nam ngày xưa vẫn còn có những quyền cơ bản, có biểu tình và biết lên tiếng
    Mr A: chẳng hạn như bọn báo chí, vẫn có thể biểu tình chống lại cái đạo luật của ông Thiệu

    Mr B: Nhưng hỏi thật: tụi đó có suy nghĩ không?
    Mr B: Hãy hỏi lão XXX xem hồi đó lão đấu tranh cho sinh viên nhưng suy nghĩ gì? Nếu có gì thì lên rừng làm CM
    Mr B: Đúng không?
    Mr B: Những kẻ như lão YYY thì làm gì? Cậy thế, ở đằng sau, chạy ra nước ngoài, rồi quay lại làm ăn kiểu MAFIA
    Mr B: Giờ những người như lão YYY ngồi phân tích về dân chủ với đấu trạnh này nọ
    Mr B: Đó, những con người đó đó, trong thời kỳ Mỹ Thệu đó
    Mr A: uh, thế sao bây giờ, những tên như Sĩ Dũng, Đăng Doanh, Huệ Chi, Phạm Toàn, Sỹ Liêm, Ngọc Trân, Minh Thuyết... không đấu tranh
    Mr B: Bọn báo chí với ngày báo chí đi ăn mày: nếu không có sự bảo kể của Đảng thì có dám làm điều đó không?
    Mr A: có gì thì lên rừng
    Mr B: Lên rừng? Làm gì? Ngày xưa lên rừng là tránh được chế độ, giờ thì lên rừng làm gì?
    Mr A: Nếu bọn chó săn ko chơi trò bẩn, thì lão (...) vẫn ok
    Mr A: thế thôi

    Mr B: Nhưng như thế có nghĩa là: nếu có tự do và dân chủ thì con người VN có suy nghĩ tự do (và dân chủ) hay không?
    Mr B: Vẫn phải có 1 lực lượng dẫn hướng
    Mr B: Nếu lực lượng đó tiến bộ (như ở Ấn Độ hay Mỹ thời xưa hay Nam Phi) thì ổn, nhưng nếu không có thì lại sa vào 1 vòng luẩn quẩn
    Mr A: thế sao bọn anh, thân làm TS, có học hành đàng hoàng, biết đường hướng, không chịu làm lực lượng đó?
    Mr A: chỉ biết viết bài nói vòng vòng
    Mr A: chẳng ra đâu vào đâu cả
    Mr A: tên Sĩ Dũng ngày xưa thì còn nói nhiều
    Mr A: giờ có nói gì mấy đâu

    Mr B: Vì quyền lực nó rất xấu xa, nó làm hư hỏng con người
    Mr B: Chỉ có những kẻ như tên Oa Sinh Tơn, hay tên Gan Đi hay tên Man Nê La mới có thể làm thánh được
    Mr A: thế tại sao mấy tên đó làm thánh được?
    Mr B: Tên Dũng chỉ cần chi bộ họp phê bình là im ngay, dám nói gì
    Mr A: có phải vì mấy tên đó không coi dân mình là lừa, thực sự vì dân nó
    Mr B: Chúng nó là những kẻ có học, có tự trọng của bản thân, được đào tạo đầy đủ
    Mr B: Không phải như Bác kính yêu: học cũng đêk xong, lấy đâu ra kiến thức
    Mr B: 3 thằng đó đều xuất thân là luật sư, được đào tạo để tôn trọng pháp luật, nên tụi nó thế
    Mr B: Chứ thử tụi nó được đào tạo thành TS như tụi anh xem, lại chả hèn, và luồn cúi ngay cũng như thèm khát quyền lực
    Mr A: thế nếu anh và bọn cục phân Thuyết, Dũng Trân, Chi... nếu đứng lên thì cũng ok mà
    Mr B: Xong rồi sao nữa?
    Mr B: Hãy lấy Hiến pháp 1946 nhé
    Mr B: Khi đó có 1 đảng nêu lên việc: cướp của nhà giàu (bọn tham nhũng) chia cho người nghèo: hỏi chú là mọi người có theo không?
    Mr B: Sau đó đảng đó ra cương lĩnh là chỉ có những người nghèo, không tham gia đảng CS mới được ứng cử, vậy dân có đồng tình không?
    Mr B: ĐM, dân tộc như thế thì còn hy vọng gì nữa (vì chính những điều anh vừa nói là Đảng ta cũng đã làm)
    Mr A: thì anh và bọn cục phân kia đừng theo vết xe đổ đó nữa
    Mr B: Lại lãnh tụ à?
    Mr A: thì lúc đầu cũng cần phải có lãnh tụ tí chứ
    Mr B: Dân chủ mà, khi đó có 1 đảng nữa, đưa ra các yêu cầu đó, theo chú người dân có theo không?
    Mr A: như tên Oa Sinh Tơn, tên Gan Đi, tên gì ở Nam Phi đó
    Mr A: lúc đầu cũng phải thế chứ

    Mr B: rồi từ từ nó mới khác được
    Mr B: Đấy, thế anh mới nói là bọn tư bẩn khốn nạn (3 thằng anh vừa nhắc ở trên đó) chúng nó đấu tranh cho nước xong là lui
    Mr A: chứ dân tộc của em được đảng ta giáo dục gần trăm năm rồi
    Mr B: Tên Tơn hình như làm tổng thống 1 nhiệm kỳ rồi về, khi được bầu làm vua thì nói: nước Mỹ không có vua
    Mr B: Tên Đi thì kiên quyết không ra làm lãnh đạo
    Mr B: Tên La thì làm 1 nhiệm kỳ rồi rút lui
    Mr B: Có tên nào tham quyền như Bác kính yêu đâu
    Mr A: hậu quả thế nào thì anh đã rõ, một trong những hậu quả đó là có một thế hệ TS, một bọn cục phân như Thuyết, Trân, Dũng, Chi...
    Mr B: Vấn đề làm thằng dân
    Mr B: Hãy xem thằng dân muốn gì
    Mr B: Chỉ muốn nằm im hưởng lộc
    Mr B: Tuy nhiên dân trí giờ cũng cao cao, nhưng chả biết đến khi nào mới thay đổi được các tầng lớp ở nông thôn
    Mr B: Văn hóa làng xã chính là 1 việc cản bước dân chủ ở VN
    Mr B: Nhưng nó cũng là thứ để bảo vệ đất nước
    Mr A: nhưng dù sao, em vẫn mong anh và những người khác để tâm đến dân tộc này
    Mr A: vì em nghĩ, bọn em vẫn đáng hưởng quyền làm người
    Mr A: Em không dám nói hãy tin tưởng hoàn toàn vào bọn em
    Mr A: những thằng ko cam tâm làm nô lệ
    Mr A: nhưng chí ít là vẫn còn có tí hy vọng
    Mr A: dù là hy vọng mong manh
    Mr A: thật ra, bọn em cũng hoang mang lắm
    Mr A: chẳng biết rồi mình sẽ giữ cái nhiệt huyết này đến khi nào
    Mr A: nhưng bọn em có quyền buồn vì những người như anh
    Mr A: như bọn Chi Dũng Thuyết Quốc Trân
    Mr A: bọn em hiểu, chỉ cần bọn anh chịu làm điều gì đó khác hơn
    Mr A: lớn lao hơn
    Mr A: thì bọn em cũng không đứng ngoài cuộc
    Mr A: không phải bọn em cần lãnh tụ
    Mr A: nhưng trong thời gian này, ở cương vị bọn em
    Mr A: có cố gắng làm một số điều
    Mr A: nhưng hiệu quả không cao
    Mr A: không có sức lan tỏa
    Mr A: thật lòng, em cũng chả biết phải nói thế nào nữa
    Mr A: nhưng vẫn mong một sự thay đổi từ bọn anh
    Mr A: những người, nếu dám đứng lên, chí ít là vì một thiểu số như bọn em vẫn còn thích làm người
    Mr A: thì có lẽ dân tộc này còn may mắn

    Mr B: ...

    [Quay lại câu chuyện giữa Mr. A và Trang Nhung]

    Mr A: ...bọn chú đang rất là bi quan
    Mr A: vì cãi nhau xong mới vỡ lẽ
    Mr A: cái thằng dân là cái khó nhất
    Mr A: bọn trí thức (tức cục phân – theo lời bạn Mao) thì ko đáng lo
    Mr A: lo nhất là thằng dân
    Mr A: bao nhiêu vụ rồi, dân có sáng mắt ra đâu
    TN: vâng
    TN: có sáng mắt thì vẫn bàng quan
    TN: và chịu thân phận nô lệ
    Mr A: chán nhỉ
    TN: :(

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi