Phản kiến nghị bauxite

  • Bởi Billy
    01/05/2009
    10 phản hồi

    Vũ Hoàng Linh,

    Bạn nghĩ thế nào về một thông cáo báo chí mà người soạn thảo thậm chí không dám ký tên nhưng lại gọi bản kiến nghị của 135 người vời đầy đủ họ tên, cơ quan công tác là “hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”. Trong số 135 người ký tên đấy đếm sơ sơ cũng có gần 50 người là giáo sư, phó giáo sư hay tiến sĩ, hàng chục người là nhà văn, nhà báo hay nghệ sĩ, có cả những tên tuổi được coi là rực rỡ trong khoa học Việt Nam hiện đại như Hoàng Tụy, Phan Đình Diệu, Nguyễn Quang Riệu, Phạm Xuân Yêm, Ngô Bảo Châu, Trịnh Xuân Thuận…

    Nhưng trong mắt của kẻ giấu tên ở Bộ Công thương thì những trí thức này chẳng có milligram giá trị nào

    Nhưng trong mắt của kẻ giấu tên ở Bộ Công thương thì những trí thức này chẳng có milligram giá trị nào, và những ý kiến phản biện xã hội của họ “rất kém xây dựng, hoàn toàn dựa trên những thông tin sai lệch, dựng chuyện, trầm trọng hóa, thậm chí mang tính kích động và bị các tổ chức phản động lợi dụng”, “hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”.

    Có bao nhiêu cái mũ có thể chụp, Bộ Công thương đã đem chụp hết vào đầu các trí thức này, chắc là để chuẩn bị cho mai kia nếu có cái tròng nào cần quăng vào cổ họ thì sẽ đem ra quăng nốt. Bộ này còn sử dụng thế lực của mình để làm một cuộc truyên truyền trên mặt trận báo chí. Cụ thể, Bộ Công thương đề đạt : “rất mong các đ/c lãnh đạo các cơ quan thông tin báo chí, Bộ Thông tin và Truyền thông chỉ đạo các phương tiện thông tin truyền thông thông báo rộng rãi tới công chúng”.

    Với “đề đạt” này của Bộ Công thương, người ta có thể trông đợi sẽ có một trận mưa sa bão táp cuộc tổng tiến công vào giới trí thức mà cường độ và mức độ có thể không kém trận chiến truyền thông chống cha Kiệt ngày nào (mà một trong những người lĩnh xướng chính là Phó Tổng GĐ Đài truyền hình Việt Nam*). Nhất là khi Bộ Công thương đã có “nhời” nhờ giúp đỡ với Bộ 4T của anh Hợp, anh Doãn. Tất nhiên, những lời đề nghị giúp đỡ thực sự với các lãnh đạo báo chí, nếu có thì hẳn đã phải được đưa ra sớm hơn thời điểm Bộ Công thương phát thông cáo báo chí của mình cho 300 nhà báo vào ngày 28/4.

    Nếu đọc một số tờ báo trong mấy ngày này, người ta đã thấy gió có phần chuyển hướng. Điển hình nhất là bài trên báo Nhân Dân mà anh Huy Đức đã phân tích hết sức chính xác và tỉ mỉ và cũng đoán được có mùi bàn tay can thiệp của nhóm lợi ích nào đó trong đấy. Có thể kể thêm bài trên Lao Động của Hà Văn Thịnh.

    Ngay trên Tuần Việt Nam- tờ báo trực thuộc Bộ 4T-từ xưa tới nay vẫn thoải mái đăng các bài phản biện chống khai thác bauxite ở Tây Nguyên thì ngày 26/4 cũng vội vàng đăng bài của một “bạn đọc” có tên Thái Nam giảng dạy về cách phản biện xã hội “Phản biện phải khách quan, mang tính khoa học và xây dựng, không được lồng vào tham vọng cá nhân hay động cơ chính trị, nói năng như thế là có dụng ý tát nước theo mưa, không phải là phản biện. Có thể nói, sự kích động quá lộ liễu như thế tự nó bóc trần mục đích và động cơ cá nhân của những người "tát nước theo mưa".

    Ba ngày sau đó, cũng trên Tuần Việt Nam, TS. Phạm Gia Minh (người từng đòi đổi tên Hà Nội thành Thăng Long khi Hà Nội nhập Hà Tây trước đây) viết một bài mang tinh thần hà văn thịnh. Bài TS. Phạm Gia Minh khéo léo hơn bài của giảng viên Hà Văn Thịnh ở chỗ không phải tán vuốt kết luận Bộ Chính trị như ông Thịnh mà trích dẫn Tây Tàu loằng ngoằng Ngụy Trưng, Thái Tông đủ kiểu nhưng vẫn rút lại ở một lập luận có tính răn đe: “Chúng ta không thể đồng tình và cần cảnh giác với lối phản biện có tính chất chia rẽ xã hội, thù địch và hằn học của những kẻ tiểu khí nhằm thỏa mãn những toan tính vụ lợi cá nhân, vì xét cho đến cùng đó chỉ là lối phản biện “té nước theo mưa“ rất vô trách nhiệm và không có hiệu quả.”

    Hiểu nôm na thì đây là lời răn của Chúa mà có lẽ ông Minh hay ông Thịnh chỉ là những người đoán trước ý. Các ông cũng là những người “thức thời” nên đã nhanh chóng tìm cách khẳng định rằng phản biện như các ông mới là phản biện xịn, là “hiến kế” cho Đảng, là hiền thần Ngụy Trưng hiến kế cho minh quân Thái Tông, chứ phản biện như mấy thằng cha kia là phản biện đểu, là luận điệu “thù địch và hằn học của những kẻ tiểu khí”. Túm lại, chúng nó không phải là “lương thần” như các ông. Vẫn là cái tư duy bẩm cụ, cụ cho con xin miếng thịt.

    Đó là cái dũng, cái liêm, cái sỉ của kẻ làm quan ở nước ta? Chửi người khác thì rất hăng nhưng không dám lưu tên mình cho thiên hạ soi vào.

    Trở lại với bài viết của Bộ Công thương, kể ra dù sao nếu so sánh giữa Xuân Quang trên Nhân Dân, Hà Văn Thịnh trên Lao Động với kẻ không dám ký tên ở Bộ Công thương thì có thể có những quan sát thú vị. Xuân Quang là bồi bút đích thực rồi, không có gì để nói. Có lẽ Xuân Quang cũng là một bút danh ít được dùng đến (có lẽ chỉ dùng đến khi làm chuyện ám muội đáng xấu hổ) nên xem ra giới nhà báo cũng ít người biết thực ra đó là ai. Có thể coi Xuân Quang là một tay lính đánh thuê, một Chí Phèo làng báo. Hà Văn Thịnh là kẻ giữa dòng, ngoái sáng trái, nhìn sang phải, vừa muốn là trí thức nói những điều mình muốn nói, vừa muốn được Đảng tin dùng (chú ý cách ông đối lập “những người trung thực” với Đảng và ông tự đặt mình vào thế ở giữa, bị cả hai bên ghét bỏ). Nhưng ông Thịnh dù sao cũng còn dám chịu trách nhiệm cá nhân khi ký tên thật mình vào bài trên báo Lao Động. Nghĩa là dù sao ông vẫn còn chút liêm sỉ của một kẻ tự biết là mình hèn. Còn cái công văn của Bộ Công thương chửi 135 trí thức là lũ bịa đặt, kích động và đề nghị Bộ 4T vào cuộc tuyên truyền thì thậm chí người chịu trách nhiệm công văn này còn không dám ký tên mình (cho dù văn bản đó được một ông Thứ trưởng Bộ Công thương đọc trong cuộc họp báo). Đó là cái dũng, cái liêm, cái sỉ của kẻ làm quan ở nước ta? Chửi người khác thì rất hăng nhưng không dám lưu tên mình cho thiên hạ soi vào.

    Và lời đề nghị của Bộ Công thương nhờ các lãnh đạo báo “chỉ đạo các phương tiện thông tin truyền thông thông báo rộng rãi đến công chúng” xem ra vấp phải sự thờ ơ của hầu hết các báo. Đa số các báo tuy không dám đưa tin về kiến nghị của 135 nhà khoa học và nhà hoạt động văn hóa-xã hội nhưng cũng tự biết thẹn không (hay chưa) dám tham gia chiến dịch tuyên truyền ủng hộ Bộ Công thương, chống những kẻ “tiểu khí” này.

    Tất nhiên nếu bao giờ Ban Tuyên giáo và Bộ 4T dứt khoát xuống tay thì lúc đó lại là việc khác. Nhưng với kết luận khá dè dặt, ôn hòa và xoa dịu của Bộ Chính trị thì cú phản đòn của Bộ Công thương xem ra có phần quá tay và lố lăng, thậm chí là phản tác dụng, gây thêm phẫn nộ trong dư luận. Trừ bọn làm nghề đĩ bằng bút hay bọn chuyên ngửi rắm thiên hạ để đoán hướng gió thì không nói.

    Ở một khía cạnh khác, tôi nghĩ chính quyền nên xử lý vụ này trên tinh thần cầu thị và tiếp thu thay vì tìm cách khích động chiến dịch đấu tố chống bọn trí thức lầm đường lạc lối, kích động dư luận, tiếp tay cho các tổ chức phản động. Khi xưa Hiến chương 77 cũng chỉ từ 200 công dân Tiệp Khắc ký tên phản đối chính quyền Tiệp Khắc bắt giam một ban nhạc Rock để rồi phát triển thành một phong trào dân quyền có sức ảnh hưởng lớn trong xã hội.

    *Nhà bình luận Hà Văn Thịnh của báo Lao Động cũng từng góp phần mình trong chiến dịch đó với bài viết "Đáng rủa sả thay" mắng TGM Kiệt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Khách viết:
    - Về vấn đề Bauxite tôi cũng chỉ là một trong những người tri thức trẻ yêu nước, là đại diện cho một thế hệ 8X, tôi xin mạn nói rằng nhận thức của thế hệ trẻ bây giờ đã khác, mọi vấn...Tôi chưa dám bình luận về dự án đang triển khai Bauxite là đúng hay sai, nhưng chắc ai cũng đồng tình với tôi rằng là triển khai là Bauxite ở Tây Nguyên là đúng xong chúng ta cần xem xét là thời điểm nào? và làm như thế nào cho phù hợp thôi? Tôi vẫn nghe mọi người nói nhiều về công nghệ xong tôi nghĩ rằng việc đó chỉ là chuyện nhỏ(vì tôi tin tưởng vào khoa học hiện đại, cũng như trình độ của các nhà khoa học trên thế giới cũng như Việt Nam). Tôi nghĩ rằng dự án Bauxite lên triển khai và tôi tin rằng các bạn trẻ cũng sẽ nghĩ như tôi

    Bác dựa vào đâu để đại diện cho thế hệ 8x? Bác dựa vào đâu để cho rằng các bạn trẻ cũng nghĩ như bác? Xin lỗi bác, tôi cũng là 8x đây, nhưng tôi không suy nghĩ như bác được. Bởi vì những điều tai hại của cái dự án này thì có đầy trên các báo, kể cả lề phải, tôi nghĩ ai ai cũng đã thấy rồi, kể cả cái bọn đầu têu vẫn đang "sống chết mặc bây, tiền tao lỡ bỏ túi rồi". Bạn bè, đồng nghiệp, người thân của tôi khi nói về cái thảm hoạ bôxit này đều có chung 1 ý: đằng sau việc cho phép Tàu vào khai thác có gì mờ ám đây. Bác có dám cá với tôi về một thăm dò ý kiến của người dân về cái thảm hoạ bôxit này không (tất nhiên là qua bình chọn trên báo, chứ ai cũng sợ bị bỏ tù bởi cái nền "dân chủ" này lắm) ? Mà tôi nhớ không lầm thì trên vnexpress cũng có làm rồi, và hầu hết bạn đọc không đồng tình. Tôi cũng chẳng mong chờ cái bài phân tích nên làm bôxit gì của bác, vì tôi đọc cũng đủ rồi. Còn nếu nó dành cho 100 năm sau thì đọc cũng vô ích thôi, hãy để cho các bạn trẻ đọc, nếu còn sống sót qua bùn đỏ và nhập quốc tịch mới.

    Kính gửi tác giả và các bạn,

    Tôi xin mạn phép đi vào vấn đề của câu hỏi ngay đầu bài viết của tác giả Về việc "Bạn nghĩ thế nào về một thông cáo báo chí mà người soạn thảo thậm chí không dám ký tên nhưng lại gọi bản kiến nghị của 135 người vời đầy đủ họ tên, cơ quan công tác là “hoàn toàn mang tính bịa đặt và kích động”.(vì tác giả hỏi người đọc) thì tôi xin phép nói lên những suy nghĩ hiểu biết của mình về câu hỏi của tác giả như sau (nếu có thể chưa chính xác mong tác giả có thể chỉnh sửa lại):
    - Về "thông cáo báo chí" thì theo tôi được biết thì đúng như có bạn đọc nào đó đã nói: "thông cáo báo chí" không phải ký tên(tôi chưa từng thấy ở đâu ký tên), tôi nghĩ tác giả nên nghiên cứu và xem lại có đúng không? thông báo là phát ngôn chung của một tập thể một tổ chức và nội dung thường là do nhiều người biên soạn(ở đây theo tác giả nghĩ ai ký tên?)...
    - Về bản kiến nghị mà tác giả nói là của 135 người là hoàn toàn chưa chính xác theo thông tin tôi được biết thì bản kiến nghị này là của 1 vài người soạn thảo (chính xác là 3 người) và đã được đưa cho rất nhiều người ký tên (mà khi tác giả tổng kết mới được 135 người).
    Xong các vấn đề trên tôi không muốn đề cập đến vì thực sự nó không có gì bức xúc vì thực tế tác giả có thể vì thiếu thông tin lên viết chưa chính xác và đầy đủ. Ở đây, tôi muốn nói đến về các quan điểm mà tác giả đã viết.
    - Về những nhận xét của tác giả về hai nhà báo Xuân Quan và Hà Văn Thịnh tôi hoàn toàn không ủng hộ cách viết của tác giả. như tác giả đã biết mọi vấn đề mọi sự việc đều có các mặt đúng sai của nó, quan điểm của các tác giả viết bài báo cũng hoàn toàn khác nhau (vì theo những thông tin họ tiếp nhận được khác nhau, kiến thực và nhận thức của mọi người hoàn toàn khác nhau,...) cớ sao tác giả lại nêu tên phỉ báng các nhà báo nói họ là lính đánh thuê, một Chí Phèo làng báo,... Như vậy là tác giả cũng quá là chụp mũ họ không?Nếu thực sự tác giả không ủng hộ ý kiến quan điểm của họ tác giả có thể phản bác bằng những quan điểm của tác giả, bằng những luận chứng chứng cứ khoa học,.... Tôi nghĩ cách tác giả làm là chưa phù hợp (các bạn nghĩ sao?)
    - Về vấn đề Bauxite tôi cũng chỉ là một trong những người tri thức trẻ yêu nước, là đại diện cho một thế hệ 8X, tôi xin mạn nói rằng nhận thức của thế hệ trẻ bây giờ đã khác, mọi vấn đề chúng tôi đều đã nhận thức theo su hướng khác, chúng tôi nhận thức các vấn đề theo quan điểm đúng hay sai, nên hay không nên, phải làm hay không phải làm, có lợi hay không có lợi....Tôi nghĩ mọi người lên phân tích dựa trên các thông tin trái chiều trên những quan điểm đối nghịch nhau để mọi người tự hiểu và tự nhận thức được. Tôi chưa dám bình luận về dự án đang triển khai Bauxite là đúng hay sai, nhưng chắc ai cũng đồng tình với tôi rằng là triển khai là Bauxite ở Tây Nguyên là đúng xong chúng ta cần xem xét là thời điểm nào? và làm như thế nào cho phù hợp thôi? Tôi vẫn nghe mọi người nói nhiều về công nghệ xong tôi nghĩ rằng việc đó chỉ là chuyện nhỏ(vì tôi tin tưởng vào khoa học hiện đại, cũng như trình độ của các nhà khoa học trên thế giới cũng như Việt Nam). Tôi nghĩ rằng dự án Bauxite lên triển khai và tôi tin rằng các bạn trẻ cũng sẽ nghĩ như tôi (tôi sẽ phân tích ở bài sau dài hơn).

    Nếu có ý kiến xin vui lòng liên hệ: [email protected]

    Nào ai hay, biết đâu đây là kế sách trì hoãn của đảng ta một thời gian để Tung Của xây dựng xong căn cứ, lúc đó thì ngưng khai thác bauxite cũng chẳng sao mà. Dân Luận hãy cảnh báo dùm cái đi, kẻo muộn.

    Chưa bao giờ tôi thấy Đảng lại ngang ngược và thách thức lòng dân Việt Nam qua việc quyết tâm khai thác bauxite. Hãy khoan nói đến lợi ích kinh tế, nhưng phản ứng của lòng dân đã là thiệt hại quá lớn và không xứng đáng để triển khai dự án này. Mỉa mai thay " Chủ trương lớn của Đảng".

    Một đứa trẻ nít thông thạo sử Việt cũng biết Tây Nguyên không chỉ là ngôi nhà của Việt Nam, mà còn là ngôi nhà Đông Dương. Xét cả mặt chính trị, quân sự và kinh tế, không đáng để triển khai cái dự án trên.

    Một quốc gia mà những người đứng đầu không biết nghe lời can gián của các bậc hiền tài, trí thức, thì vận hạn của quốc gia đã đến.

    " " Hoàng Tụy, Phan Đình Diệu, Nguyễn Quang Riệu, Phạm Xuân Yêm, Ngô Bảo Châu, Trịnh Xuân Thuận…" mà là các tên tuổi rực rỡ trong làng khoa học Việt Nam ? "
    ---> tôi không biết bạn xem ai mới là những tên tuổi rực rỡ trong làng khoa học Việt Nam.Về phần mình,tôi hoàn toàn đồng ý đó là những trí thức hàng đầu Việt Nam hiện nay.Có thể vì bạn quá tài giỏi để không xem họ như những tên tuổi rực rỡ.Hoặc là vì hiểu biết của bạn quá nông cạn để không biết đến họ.Tôi không nghĩ bạn là trường hợp thứ nhất,vì nếu như vậy,bạn đã không ở đây dể phản bác mà đang sát cánh cùng các trí thức đó vì lợi ích thật sự của đất nước.

    "Hỏi là trả lời, thế giới ai biết đến họ. Những trí thức tháp ngà, không có nhiều thực tiễn mà chỉ loanh quanh suốt ngày với các công thức, với phòng thí nghiệm hàng xoàng. Đừng nên quá ảo tưởng "
    ---> bạn à,có thể bạn không biết đến họ,dù cho bạn là người Việt Nam, nhưng thế giới có rất nhiều người biết đến họ như những con người tài năng,đóng góp lớn cho khoa học.Họ là những trí thức tài giỏi, dù họ chỉ giỏi về chuyên môn của mình thì họ cũng đã bỏ thời gian,công sức để nghiên cứu về vấn đề này.Bạn thì sao?Bạn đã làm được gì mà lên tiếng chê bai họ?

    Tôi không có ý kiến gì về bài viết này,nhưng những gì bộ công thương nêu lên trong bảng thông cáo mang tính lăng mạ kiến nghị của các trí thức,điều đó thì ai cũng thấy.
    Tuổi đời của tôi còn rất trẻ,hiểu biết còn rất nông cạn,tôi không dám đưa ra phán quyết ai đúng ai sai.Nhưng tôi có thể thấy được việc làm của Bộ công thương cũng chỉ như 1 đứa trẻ, la lối khi bị phản đối.Tại sao không dùng lý lẽ và bằng chứng thật sự thuyết phục mà lại dùng những lời lẽ trẻ con như vậy???

    Hoàng Tụy, Trịnh Xuân Thuận là những nhà khoa học nổi danh trong hàng ngũ khoa học gia thế giới, mà có bạn không biết, thì không phải lỗi của các ông ấy, cũng như bạn có thể không biết John Nash, Ian Wilmut, hay Luc Montagnier là ai vậy.

    Còn Phan Đình Diệu, Nguyễn Quang Riệu nếu chỉ xét trong làng khoa học Việt Nam thì cũng là những tên tuổi đáng kể đấy chứ?

    Tôi thật không hiểu được những bạn như bạn Khách này. Nếu bạn không phiền thì xin cho hỏi bạn có phải là người Việt Nam không? Bạn có chút lương tri nào không?

    Hiểm họa vong quốc đã cận kề đến thế, thật đáng buồn khi số đông những người trẻ tuổi, những chủ nhân tương lai của đất nước hầu như không có phản ứng gì. Tưởng đã tuyệt vọng, may mắn sao lại có được một nhóm trí thức ái quốc đã dũng cảm lên tiếng. Tôi cảm phục và biết ơn họ biết bao. Một lần nữa tôi thấy mình thật bất xứng với các bậc cha anh, về cả trí tuệ lẫn nhân cách. Tôi không thể hiểu được sao lại có thể có những người đã không dốc lòng hợp lực với phụ huynh để giữ nước thì thôi, lại còn đứng bên lề chỉ chỏ, chỉ trích mạ lỵ người ta như vậy được?? Các vị ấy chấp nhận những rủi ro lớn lao như thế khi tuổi đã cao, sức đã yếu, để gìn giữ non sông này cho ai? Chính là cho bạn và cho tôi đó!

    Ô hay, Tuyên bố hay thông cáo báo chí của Chính phủ, của một cơ quan, tổ chức nào đó thì không có ký tên. Lấy danh nghĩa của cơ quan hay tổ chức có giá trị cao hơn nhiều chứ . Thế mà cái nhà ông này lại đòi "người sọan thảo văn bảo" (thực chất là mấy ông chuyên viên)phải ký tên. Người ta làm đúng thì lại bảo là người ta ....hèn. Còn ông, đúng là .... liều một cách hồn nhiên.

    Nhiều ông trí thức ký tên vào bản "kiến nghị" giỏi và đáng trân trọng trong chuyên ngành của mỗi vị, trong khi một quyết định của Chính phủ luôn được cân nhắc trên nhiều mặt khác nhau trên cơ sở lợi ích trứoc mắt cũng như cơ bản và lâu dài của đất nước. Nếu chỉ tính đến kinh tế thì người ta đã không chọn Dung Quất để xây nhà máy loc dầu. Người ta cũng không mua vệ tinh viễn thông của Mỹ ( vì Pháp và một vài nước khác sãn sàng cấp một phần ODA nếu ta mua vệ tinh của họ), không chọn tên lửa của châu Au để đưa vệ tinh lên quỹ đạo (vì tên lửa của Nga rẻ và chất lương không thua kém, thậm trí có phần còn hơn tên lửa Ariane của Châu Âu). Tôi nhớ trước đây có nhiều ông trí thức , trong đó khôg ít trí thức Việt kiều nổi tiếng phẩn đối xây dựng đường giây 500 kilovolt, rồi cho rằng dự báo về mức tiêu thụ điện của Việt Nam là quá cao nên chủ trương xây quá nhiều nhà máy điện..... Thực tế chứng minh các vị đó không phải lúc nào cũng đúng. Đấy là nói đến những vị có tài và có tâm huyết, chứ còn những ông gì thì gì cứ chống cái đã để thức hiện những toan tính ngoài khoa học cua họ thì thôi xin miễn bàn.

    Qua câu chuyện này vấn đè đặt ra là càng thông tin công khai và đày đủ thì càng tốt. Thiếu cái đó, khó có thể đạt được sự đồng thuận trong xã hội về một chủ trương nào đó và mấy ông làm chính trị với hy vong đổi đời hoặc như một nghề để kiếm sống thậm chí làm giàu sẽ chẳng dại gì mà không chộp lấy cơ hội đó để "hành nghề".

    Đọc thấy ngớ ngẩn đến buồn cười. Hình như không có ai biết thế nào gọi là Thông cáo báo chí hở? Bạn đã thấy Thông cáo báo chí nào ký tên chưa?

    Thế mà cũng thành một bài viết phản đối dài dòng. Trong khi điều đáng bàn là 3 nội dung kiến nghị với thông cáo hai bên phản biện sai đúng thế nào, thì chẳng nói được gì. 135 nhà tri thức với khoa học, sơ sơ 50 giáo sư, phó giáo sư với tiến sỹ... thì không thể nói sai hở (giả định thế). Hay vì các bác ấy già, nên nói phải nghe, không được cãi?

    Lâu lâu rồi đọc anh VHNL vẫn thấy ngẫn như thế, chắc điểm dừng cũng ở đó rồi. Bài phản kiến nghị của anh có mỗi một point duy nhất là về hình thức cái "thông cáo báo chí" không có ai ký tên. Đã thế, lại còn nói sai. Thông cáo báo chí nhân danh một tổ chức gửi cho truyền thông, cùng lắm chỉ ghi contact inf. ở phần cuối để phóng viên có thể biết chỗ hỏi thêm nếu cần. Làm gì có chỗ nào để ký tên.

    Gửi anh vài mẫu Thông cáo báo chí để tham khảo:
    http://www.press-release-writing.com/press-release-template.htm
    http://www.publicityinsider.com/release.asp
    http://www.prwebdirect.com/pressreleasetips.php

    Muốn phản biện xã hội, trước hết kiến thức xã hội phải bổ túc cho căn bản đã, không thì nghe buồn cười và đáng thương lắm.

    " Hoàng Tụy, Phan Đình Diệu, Nguyễn Quang Riệu, Phạm Xuân Yêm, Ngô Bảo Châu, Trịnh Xuân Thuận…" mà là các tên tuổi rực rỡ trong làng khoa học Việt Nam ?

    Hỏi là trả lời, thế giới ai biết đến họ. Những trí thức tháp ngà, không có nhiều thực tiễn mà chỉ loanh quanh suốt ngày với các công thức, với phòng thí nghiệm hàng xoàng. Đừng nên quá ảo tưởng