Trung Quốc dùng vũ lực chiếm Trường Sa năm 1988

  • Bởi tqvn2004
    23/04/2009
    10 phản hồi

    Nhân xem đoạn băng video trên YouTube được cho là ghi lại vụ đụng độ giữa Hải Quân Việt Nam và Hải Quân Trung Quốc tại Trường Sa năm 1988, chúng tôi xin trích đăng ghi chép của Wikipedia Tiếng Việt về sự kiện này như một thông tin cho độc giả tham khảo khi xem đoạn video...


    Trong những tháng đầu năm 1988, Hải quân Trung Quốc cho quân chiếm đóng một số bãi đá thuộc khu vực quần đảo Trường Sa, chiếm giữ Đá Chữ Thập (31-1), Châu Viên (18-2), Ga Ven (26-2), Huy Gơ (28-2), Xu Bi (23-3)[2]. Hải quân Việt Nam đưa vũ khí, khí tài ra đóng giữ tại các đảo Đá Tiên Nữ (26-1), Đá Lát (5-2), Đá Lớn (6-2), Đá Đông (18-2), Tốc Tan (27-2), Núi Le (2-3)[2], bước đầu ngăn chặn được hành động mở rộng phạm vi chiếm đóng của hải quân Trung Quốc ra các đảo lân cận. Phía Việt Nam dự kiến Trung Quốc có thể chiếm thêm một số bãi cạn xung quanh cụm đảo Sinh Tồn, Nam Yết và Đông kinh tuyến 1150.

    Căn cứ vào tình hình xung quanh khu vực Trường Sa, Hải quân Việt Nam xác định: Gạc Ma giữ vị trí quan trọng, nếu để hải quân Trung Quốc chiếm giữ thì họ sẽ khống chế đường tiếp tế của Việt Nam cho các căn cứ tại quần đảo Trường Sa. Vì vậy, thường vụ Đảng ủy Quân chủng hạ quyết tâm đóng giữ các đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao... Thường vụ Đảng ủy Quân chủng giao cho Lữ đoàn Vận tải 125 cử lực lượng thực hiện nhiệm vụ này.

    Trong khi đó, hải quân Trung Quốc sau khi đưa quân chiếm đóng các đảo chìm Chữ Thập, Châu Viên, Ga Ven, Xu Bi, Huy Gơ cũng đang có ý đồ chiếm giữ ba đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao. Đầu tháng 3 năm 1988, Trung Quốc huy động lực lượng của hai hạm đội xuống khu vực quần đảo Trường Sa, tăng số tàu hoạt động ở đây thường xuyên lên 9 đến 12 tàu chiến gồm: 1 tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo, 2 tàu đổ bộ, 3 tàu vận tải hỗ trợ LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và 1 pông tông lớn.

    Trước tình hình đó, ngày 31 tháng 3, Tư lệnh Hải quân Việt Nam lệnh cho vùng 4, Lữ đoàn 125, Lữ đoàn 146, các hải đội 131, 132, 134 của Lữ đoàn 172 chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao. Đồng thời lệnh cho Vùng 1, Vùng 3 và Lữ đoàn 125 ở Hải Phòng chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu tăng cường. Bộ tư lệnh Hải quân điều động 41 tàu thuyền và phương tiện nổi của Lữ đoàn 125, Cục Kinh tế, Vùng 1,3,5, Trường Sĩ quan Hải quân Việt Nam (nay là Học viện Hải quân Việt Nam), nhà máy Ba Son... đến phối thuộc khi cần thiết.

    Lúc 19h ngày 11 tháng 3 tàu HQ-604 rời cảng ra đảo Gạc Ma để thực hiện nhiệm vụ trong chiến dịch CQ-88 ("Chủ Quyền 88").

    Ngày 12 tháng 3, tàu HQ-605 thuộc Lữ 125 do thuyền trưởng Lê Lệnh Sơn chỉ huy được lệnh từ Đá Đông đến đóng giữ đảo Len Đao trước 6h ngày 14 tháng 3. Sau 29 tiếng hành quân, tàu 605 đến Len Đao lúc 5h ngày 14 tháng 3 và cắm cờ Việt Nam trên đảo.

    Thực hiện nhiệm vụ đóng giữ các đảo Gạc Ma và Cô Lin, 9h ngày 13 tháng 3, tàu HQ-604 của thuyền trưởng Vũ Phi Trừ và tàu HQ-505 của thuyền trưởng Vũ Huy Lễ được lệnh từ đảo Đá Lớn tiến về phía Gạc Ma, Cô Lin. Phối hợp với 2 tàu 505 và 604 có hai phân đội công binh (70 người) thuộc trung đoàn công binh 83, bốn tổ chiến đấu (22 người) thuộc Lữ đoàn 146 do Trần Đức Thông Phó Lữ đoàn trưởng chỉ huy và 4 chiến sĩ đo đạc của Đoàn đo đạc và biên vẽ bản đồ (thuộc Bộ Tổng tham mưu). Sau khi hai tàu của Việt Nam thả neo được 30 phút, tàu hộ vệ của Hải quân Trung Quốc từ Huy Gơ chạy về phía Gạc Ma, có lúc đôi bên chỉ cách nhau 500 m.


    Tàu HQ-604 bị bắn cháy (nguồn: Blog HoTrungNghia)

    17h ngày 13 tháng 3, tàu Trung Quốc áp sát tàu 604 và dùng loa gọi sang. Bị uy hiếp, 2 tàu 604 và 505 kiên trì neo giữ quanh đảo. Còn chiến hạm của Trung Quốc cùng 1 hộ vệ hạm, 2 hải vận hạm thay nhau cơ động, chạy quanh đảo Gạc Ma.

    Trước tình hình căng thẳng do hải quân Trung Quốc gây ra, lúc 21h ngày 13 tháng 3, Bộ Tư lệnh Hải quân Việt Nam chỉ thị cho Trần Đức Thông, Vũ Huy Lễ, Vũ Phi Trừ chỉ huy bộ đội quyết giữ vững các đảo Gạc Ma, Cô Lin. Tiếp đó Bộ Tư lệnh Hải quân chỉ thị cho lực lượng công binh khẩn trương dùng xuồng chuyển vật liệu xây dựng lên đảo ngay trong đêm ngày 13 tháng 3. Thực hiện mệnh lệnh, tàu 604 cùng lực lượng công binh trung đoàn 83 chuyển vật liệu lên đảo Gạc Ma, tiếp đó lực lượng của Lữ đoàn 146 bí mật đổ bộ, cắm cờ Việt Nam và triển khai 4 tổ bảo vệ đảo.

    Lúc này, Trung Quốc điều thêm 2 hộ vệ hạm trang bị pháo 100 mm đến hỗ trợ lực lượng đã đến từ trước, yêu cầu phía VN rút khỏi đảo Gạc Ma. Ban chỉ huy tàu 604 họp nhận định: Trung Quốc có thể dùng vũ lực can thiệp và quyết định chỉ huy bộ đội bình tĩnh xử trí, thống nhất thực hiện theo phương án tác chiến đề ra, quyết tâm bảo vệ Gạc Ma.

    Ngày 14 tháng 3, chiến sự diễn ra tại khu vực các đảo Gạc Ma, Cô Lin, và Len Đao.

    Bãi Gạc Ma

    Sáng ngày 14 tháng 3, từ tàu HQ 604 đang thả neo tại Gạc Ma, Trần Đức Thông, Lữ đoàn phó Lữ đoàn 146, phát hiện thấy bốn chiếc tàu lớn của Trung Quốc đang tiến lại gần. Tổ 3 người gồm thiếu uý Trần Văn Phương và hai chiến sĩ Nguyễn Văn Tư, Nguyễn Văn Lanh được cử lên đảo bảo vệ lá cờ Việt Nam đang cắm trên bãi.

    Phía Trung Quốc cử 2 xuồng chở 8 lính có vũ khí lao thẳng về phía đảo. Chỉ huy Trần Đức Thông ra lệnh cho các thủy thủ từ tàu 604 tiến về bảo vệ bãi để hình thành tuyến phòng thủ, không cho đối phương tiến lên.


    Liệt sĩ Trần Văn Phương và vợ (nguồn: VietnamNet)

    6h sáng, Hải quân Trung Quốc thả 3 thuyền nhôm và 40 quân đổ bộ lên đảo giật cờ Việt Nam. Hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh bị lê đâm và bắn bị thương. Thiếu úy Trần Văn Phương bị bắn tử thương, trước khi chết ông đã hô: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo, hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân".[cần dẫn nguồn]

    Do Hải quân Việt Nam không chịu rút khỏi đảo, lúc 7h30, Trung Quốc dùng 2 chiến hạm bắn pháo 100 mm vào tàu 604, làm tàu bị hỏng nặng. Hải quân Trung Quốc cho quân xông về phía tàu Việt Nam. Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ chỉ huy quân trên tàu sử dụng các loại súng AK, RPD, B-40, B-41 đánh trả quyết liệt, buộc đối phương phải nhảy xuống biển bơi trở về tàu.

    Hải quân Việt Nam vừa chiến đấu, vừa tổ chức băng bó, cứu chữa thương binh và hỗ trợ các chiến sĩ bảo vệ cờ. Trung Quốc tiếp tục nã pháo, tàu 604 của Việt Nam bị thủng nhiều lỗ và chìm dần xuống biển. Vũ Phi Trừ - thuyền trưởng, Trần Đức Thông - lữ đoàn phó Lữ đoàn 146, cùng một số thủy thủ trên tàu đã tử trận cùng tàu 604 ở khu vực đảo Gạc Ma.

    Đảo Cô Lin

    Tại đảo Cô Lin, 6h, tàu HQ-505 của Việt Nam đã cắm hai lá cờ trên đảo. Khi thấy tàu 604 của Việt Nam bị chìm, thuyền trưởng tàu 505 Vũ Huy Lễ ra lệnh nhổ neo cho tàu ủi bãi. Phát hiện tàu 505 đang lên bãi, 2 tàu của Trung Quốc quay sang tiến công tàu HQ-505. Khi tàu HQ-505 trườn lên được hai phần ba thân tàu lên đảo thì bốc cháy.


    Tàu HQ-505 của Hải Quân Việt Nam (nguồn: Blog HoTrungNghia)

    8h15, thủy thủ tàu 505 vừa triển khai lực lượng dập lửa cứu tàu, bảo vệ đảo, và đưa xuồng đến cứu thủy thủ tàu 604 bị chìm ở phía bãi Gạc Ma ngay gần đó.

    Đảo Len Đao

    Ở hướng đảo Len Đao, 8h20 ngày 14 tháng 3, Hải quân Trung Quốc bắn mãnh liệt vào tàu HQ-605 của Hải quân Việt Nam. Tàu 605 bị bốc cháy và chìm lúc 6h ngày 15/3, thủy thủ đoàn của tàu bơi về đảo Sinh Tồn.

    Thượng uý Nguyễn Văn Chương và trung uý Nguyễn Sĩ Minh tổ chức đưa thương binh và chiến sĩ về tàu 505 (sau khi bị bắn cháy nằm trên bãi Cô Lin). Thi hài các chiến sĩ Trần Văn Phương, Nguyễn Văn Tư, cùng các thương binh nặng được đặt trên xuồng. Số người còn sức một tay bám thành xuồng một tay làm mái chèo đưa xuồng lết trên mặt nước để tới bãi Cô Lin.

    Kết quả


    Hải quân Trung Quốc đổ bộ lên Gạc Ma (nguồn: Blog HoTrungNghia)

    Trong trận chiến ngày 14 tháng 3 năm 1988, Việt Nam bị thiệt hại 3 tàu bị bắn cháy và chìm, 3 người tử trận, 11 người khác bị thương, 70 người bị mất tích. Sau này Trung Quốc đã trao trả cho phía Việt Nam 9 người bị bắt, 61 người vẫn mất tích và được xem là đã tử trận.

    Việt Nam bảo vệ được chủ quyền tại các đảo Cô Lin và Len Đao. Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma từ ngày 16 tháng 3 năm 1988 và vẫn giữ cho đến nay.

    Trong năm 1988, Hải quân Việt Nam đưa quân ra đóng giữ tiếp 11 bãi đá ngầm khác. Ngày 17 tháng 10, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh ký văn bản 19/NQ-TƯ về việc bảo vệ khu vực bãi ngầm trong thềm lục địa phía Nam (khu DK1). Ngày 5 tháng 7 năm 1989, Thủ tướng chính phủ ra chỉ thị số 180UT về việc xây dựng cụm dịch vụ kinh tế - khoa học - kỹ thuật thuộc tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu (DK1), xác định lại chủ quyền Việt Nam đối với khu vực thềm lục địa này. Từ tháng 6 năm 1989, Hải quân Việt Nam bắt đầu đóng giữ các bãi đá ngầm: Tư Chính, Phúc Nguyên, Phúc Tần, Huyền Trân, Quế Dương, Ba Kè[2].

    Thông tin thêm

    Trong trận Hải chiến Trường Sa này Học viện Hải quân Việt Nam có 2 học viên (Kiều Hồng Lập và Nguyễn Bá Cường) hi sinh trong lúc tham gia thực tập và chiến đấu trên tàu HQ 604, hiện nay vẫn còn lưu giữ hình ảnh tại nhà truyền thống của Học viện[cần dẫn nguồn].

    Trong thời gian xảy ra chiến sự, Hải quân Liên Xô đóng ở Cam Ranh đã không can thiệp, tương tự như Đệ thất Hạm đội của Mỹ năm 1974 trong Hải chiến Hoàng Sa.

    Nguyên nhân

    Theo phía Trung Quốc thì trong khi các tàu của họ đang bỏ neo để yểm trợ cho một nhóm nghiên cứu thăm dò mỏ dầu ở đây thì Hải quân Việt Nam nổ súng tấn công, vì thế hải quân Trung Quốc bắt buộc phải tự vệ. Khi hạm đội Trung Quốc di chuyển tới Trường Sa, Trung Quốc lấy danh nghĩa đưa phái đoàn khoa-học Liên hợp quốc đi khảo sát. Sau này Chính phủ Trung Quốc tuyên bố rất tiếc là biến cố đã xảy ra. Về phía Liên Hợp Quốc thì cho rằng họ không có công tác khảo sát nào ở Trường Sa[3].

    Vào tháng 4 năm 1988, Trung Quốc cũng đã thông qua một nghị quyết thành lập tỉnh Hải Nam, trong đó bao gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa mà theo Việt Nam là của Việt Nam.

    ___________________________

    Chú thích của Wikipedia Việt Ngữ:

    [1] Về lá thư của Phạm Văn Đồng năm 1958, BBC Việt ngữ, 24/1/2008

    [2] Lịch sử cục tác chiến, NXB Quân đội nhân dân, 2005. Chương III - GIAI ĐOẠN BA (từ 3-1979 đến 1989)

    [3] "South China Sea Treacherous Shoals", tạp chí Far Eastern Economic Review, 13 Aug 92: 14-17

    [4] "Tranh chấp Trường Sa - Hoàng Sa: Giải quyết cách nào?" 07:59 07/01/2008 (GMT+7)

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Thật sự đau lòng khi xem đoạn clip này. Có người đổ thừa cho những người lãnh đạo đất nước. Nhưng nêu được lãnh đạo đất nước không biết họ làm được gì hay lại sợ Tàu rồi đi rước Mỹ về và VN lại chiến tranh chết chóc cho quyền lợi của kẻ khác. Sống cạnh TQ như sống cạnh hổ, phải khéo léo mới được. Trong lịch sử, chúng ta đã đánh thắng Tàu biết bao nhiêu lần nhưng khi nao cũng phải thiết lập bang giao sau đó. Tôi tin là Mỹ chẳng thích TQ mạnh và tất nhiên sẽ có đụng độ nhau. VN đừng để họ lợi dụng nhưng phải khôn khéo tương kế tựu kế để có lợi nhất. Theo tôi có thể:
    1. Chúng ta thân Mỹ để kìm chế TQ nhưng không là đồng minh của Mỹ. Vì sao? vì nếu chúng ta là đồng minh của Mỹ thì coi như TQ đã bị đẩy vào chân tường và sẽ quay qua cắn càn.
    2. Chúng ta thân với TQ nhưng không là đồng minh của TQ. vì sao? Một khi chúng ta là đồng minh của TQ thì chắc chắn Mỹ sẽ phản ứng.
    3. Tăng cường quan hệ và làm bạn với tất cả các nước trên thế giới, đặc biệt là các nước trong khu vực, sử dụng đấu tranh chính trị và ngoại giao để không cho TQ lẫn thêm biển, tăng cường phát triển KT và Quân sự. Cần đẩy mạnh quan hệ trên mọi lĩnh vực với Nhật, Hàn Quốc, Nga và Ấn Độ nhằm lợi dụng thái độ không thiện cảm của những nước này với TQ để đấu tranh và tạo thế bao vây TQ). Chỉ khi VN là một nước mạnh thì việc chọn con đường nào để đi không con là vấn đề quan trọng.

    Thằng Tàu và Mỹ xui người Vietnam đánh nhau và cuối cùng là Tàu là kẻ " Ngư ông thủ lợi".Tàu dùng mưu " Tọa sơn quan hổ đấu" để âm mưu chiếm Vietnam
    lúc này là đến thời điểm Tàu khựa định gặt hái đây.

    "Chúng bay vào quyết không có đường ra!" Tham thì thâm

    30/4: không phải ngày Quốc Hận, không phải ngày Chiến Thắng.... mà là 1 ngày để tưởng niệm những người nằm xuống và để rút tỉa bài học quý giá nhất của lịch sử VN: không có kết quả gì tốt khi lệ thuộc hoặc nhờ vả ngoại bang. "Láng giềng anh em" cũng có thể bắn ta, lấn chiếm ta. "Đồng minh" cũng có thể giật dây đảo chính ta và bỏ rơi ta.

    Trung Quốc công bố đoạn phim này cốt để biến từ "Xenophobia" của tờ Economist từ chính quyền VN đến toàn diện. Xeno = người ngoài, kẻ lạ. Phobia = nổi lo sợ. Xenophobia không đơn giản là "tính bài ngoại" như tự điển đã ghi, mà là sợ ngoại bang.

    Nhưng chính quyền TQ đã lầm to. Từ người dân... cái mà QT tìm được sẽ không phải là nỗi lo sợ, mà là lòng căm phẫn. Ai không biết tìm sức mạnh nơi nhân dân, kẻ đó không xứng đáng làm chủ đất nước. Cần phải thay đổi thể chế. Xem ra, "người anh cả láng giềng" này (ĐCS TQ) đang muốn ép "người em dễ bảo" (ĐCS VN) của mình vào tử đạo.

    KD

    Trước những sự kiện trên, chúng ta không thể im lặng hay chỉ dùng lời lẽ đối đáp xuông !

    Việc đoàn kết toàn dân là điều kiện tiên quyết và 1 chính sách ngoại giao khôn khéo nhằm liên kết với các quốc gia Đông Nam Á xa hơn nữa là kết hợp với Hoa Kỳ là việc không thể bỏ qua , cho dù chúng ta phải nhân nhượng về quyền lợi lãnh thổ, kinh tế với các quốc gia này để đạt được thế mạnh khả dĩ khiến cho đối phương chùn bước .

    Những điều trên ai ai cũng biết là phải làm nhưng vì sao chưa được thực hiện hay chỉ thực hiện cầm chừng ?

    Chính quyền VN vì sao chưa dám công khai tuyên bố : Sơn hà nguy biến ?

    Địch mạnh thật, đông thật và quả là quân đội VN không đủ sức đương đầu song đó không thể là lý do khiến cho chúng ta phải ngậm miệng ngồi nhìn .

    30/4 cũng sắp đến, ngày này vẫn là 1 mốc thời gian để dân tộc VN vẫn còn chứt " lưu luyến " với kỷ niệm và hận thù ; Ước mong hận thù sẽ được xóa bỏ để có được những bước tiến dài trong công cuộc vận động đoàn kết toàn dân .

    Hy vọng vào ngày này, chính quyền VN sẽ có những bước đi cởi mở nữa cho dân chủ để tất cả con dân VN cùng ngồi vào " hội nghị Diên Hồng "

    Có bác nào làm được cái mô hình của cả hai quần đảo, đặc biệt là quần đảo Trường Sa và ghi chú các đảo nhỏ ở trong hệ thống quần đảo này do từng nước nào chiếm đóng. khi nhắc đến đảo Gạc Ma thì nhắc đến sự kiện bi thương này.
    Mà càng xem thì lại càng tức, rõ ràng chúng nó đã cố tình chuẩn bị đầy đủ tất cả mọi thứ, từ vũ khí hiện đại, nhân lực đầy đủ, rồi cả máy quay phim để tuyên truyền nữa. Đúng là vừa ăn cướp, vừa la làng.

    Số lính công binh trên đẩo phải hơn 300 người chứ không ít. Em e là đây là cuộc chiến ở đảo colin, tụi tàu nó ghép phim thì có khả năng.
    Tuy nhiên, ghép hay không thì rõ ràng hành động tung lên mạng video này là cực kỳ khiêu khích.
    Trong bối cảnh niềm tự hào của chúng nhân 60 năm thành lập Hải Quân, phải chăng đây là thông điệp của chúng cảnh cáo việt Nam và các nước ven vùng.
    Việt Nam cũng không vừa, đất nước "anh em, hữu nghị" không gửi quân sang chúc mừng đồng chí bạn mà còn thăm tàu Mỹ cho thấy thái độ khá rõ ràng trong vấn đề Trường Sa.
    Có cảm giác các cụ nhà ta đang buông xuôi, cố gắng hòa hoãn và vin với như để chứng minh với thế hệ mai sau: chúng tôi đã làm hết sức mình.
    Buồn thê thảm.

    Nếu tôi nhớ không nhầm thì đã đọc ở đâu đó rằng chỉ có 1 chiến sĩ của ta ở trên đảo vì từ chối bỏ lá cờ xuống nên bị đâm lê và bắn chết (có lẽ là liệt sĩ Trần Văn Phương). Còn số còn lại hi sinh là do tàu bị chìm.

    Nếu đúng như thế thì Trung Quốc bắn lên đảo chỉ là bắn dọa, đạn găm xuống biển trước đảo (lúc đó hình như có mặt cả quân Trung Quốc trên đảo, với khu vực nhỏ bé như thế mà bắn như thế thì cả hai bên đều chết hết). Chỉ có đoạn bắn tầu (số hiệu HQ-604 thì phải là) bắn thật...

    Bác nào có hiểu biết xin chỉ giáo thêm nhé!

    Thông điệp của kẻ cướp

    Tác giả: Trương Thái Du

    Tôi đã chết lặng khi xem đoạn video quay “trực tiếp” cuộc tấn công Trường Sa của hải quân Trung Quốc ngày 14.3.1988. Giọng thuyết minh gầm gừ như tiếng sói: “… chúng ta hải chiến để bảo vệ Nam Sa chư đảo…” Mấy chục chiến sĩ hải quân Việt Nam dựng cờ sao năm cánh trên bãi đá Gạc Ma (gần đảo Sinh Tồn) trở thành bia hứng đạn đại liên. Con tàu vận tải 604 rỉ sét đang thả neo giữ biển đành phơi bụng lãnh đủ lửa pháo 100 ly từ mấy chiếc tàu khu trục tối tân, trang bị cả tên lửa đối hạm. Những cột khói trắng thê lương như khăn tang. Người Việt Nam đã không nổ súng trước và trong khi cuộc tấn công diễn ra, trái ngược hoàn toàn với mô tả tại công hàm “vừa ăn cướp vừa la làng” của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 14.3.1988.

    Đoạn video xuất hiện trên youtube trong thời điểm có nhiều yếu tố phá vỡ hiện trạng Biển Đông, và ở Thanh Đảo tàu chiến của hàng chục quốc gia đang tụ tập mừng kỷ niệm 60 năm thành lập hải quân Trung Quốc. Không nghi ngờ gì nữa, nó là thông điệp “bán chính thức” của nhà cầm quyền Bắc Kinh gửi đến phương nam.

    Thật đau lòng!

    Phải chăng đây là lúc “Sơn hà nguy biến”?

    Có bác nào biết bài bình của mấy đứa tuyên huấn Khựa không.
    Xem xong đoạn video này em muốn thấy bất bố con thằng nào chỉ huy cuộc ná pháo ấy là bắn te tua nó ra. Không khéo mấy thằng ấy bây giờ leo cao trên Bộ quốc Phòng rồi sang VN được đảng ta đón thảm đó ấy nhỉ.