Sơ bộ kết quả việc đưa “Kiến nghị” lên các cơ quan công quyền nước CHXHCNVN cùng việc đăng ký tiếp danh sách

  • Bởi tqvn2004
    19/04/2009
    9 phản hồi

    Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng

    Thưa quý Anh Chị,

    Xin phép báo tin một cách vắn tắt đến quý Anh Chị về diễn biến việc đưa Kiến nghị lên các cơ quan Quốc hội và Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam trong ngày hôm qua 17 tháng Tư năm 2009 của đoàn chúng tôi (gồm Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng, Dương Tường):

    Chúng tôi khởi hành lúc 8 giờ rưỡi sáng, đến trụ sở Chủ tịch phủ và Thủ tướng phủ trước, sau đấy mới đến trụ sở Quốc hội. Tại số 1 Hoàng Hoa Thám, nơi Văn phòng Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ đóng, sau một lúc xưng danh và trình bày lý do, chúng tôi phải chờ khoảng 10 phút mới được mời vào Phòng tiếp nhận văn thư để gặp một người tên Bình. Tuy nhiên, khi gặp ông này và sau lúc ông này hội ý với một người bên cạnh, chúng tôi mới biết rằng ở đây « chưa hề có tiền lệ nhận kiến nghị » từ mấy chục năm nay – mặc dù đây là một cơ quan « của dân, do dân, vì dân » hàng đầu. Họ chỉ được lệnh nhận công văn thư từ công và chỉ duy nhất có công văn thư từ công mà thôi. Bởi thế họ đã dứt khoát từ chối « không dám nhận kiến nghị ». Thậm chí khi xin chụp ảnh 2 lá thư để trên quầy nhận văn thư cũng không được chấp thuận. Bất đắc dĩ, theo gợi ý của họ, chúng tôi đành phải trở ra mang thư đi gửi bảo đảm ở bưu điện để cho đúng với hình thức của những « công văn thư từ công gửi đến ».

    Còn khi đến Văn phòng Quốc hội ở 35 Ngô Quyền thì chúng tôi được tiếp đón ân cần, trọng thị, tại phòng làm việc của ông Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Văn hóa Giáo dục Nguyễn Minh Thuyết và phòng ông Phó Chủ nhiệm Văn phòng Nguyễn Sĩ Dũng, qua đó chúng tôi không chỉ gửi được bản Kiến nghị cho ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội, mà còn gửi thêm ba bản đến ba vị Phó Chủ tịch, một bản đến toàn thể Ban thường vụ Quốc hội, một bản nữa đến toàn thể các thành viên Quốc hội, và một số bản đến các vị Chủ nhiệm Uỷ ban Pháp luật, Quốc phòng An ninh, Kinh tế và Chủ tịch hội đồng dân tộc, cùng một số cá nhân đại biểu thường có nhiều ý kiến phản biện trong các kỳ họp trước đây. Cả hai người nhận thư đều hứa chắc: nội trong ngày 17 tháng Tư thư sẽ đến tận tay người nhận.

    Như vậy, tuy chưa phải là mỹ mãn, việc đệ thư lên các cơ quan công quyền của đoàn chúng tôi về cơ bản cũng đã đạt yêu cầu, không phụ lòng ủy thác của quý Anh Chị.

    Trong ngày 18, chúng tôi tiếp tục nhận được rất nhiều email gửi về xin đăng ký tiếp vào danh sách. Tính đến tối 18, con số bổ sung đã lên tới gần 100 người. Tuy nhiên, như quy ước chúng ta đã đặt ra từ đầu, việc ghi danh phải chuẩn xác, nghĩa là có đầy đủ các yếu tố: họ tên thật, chức danh, nghề nghiệp và địa chỉ cụ thể nơi cư trú, nhằm nói lên tính minh bạch và trong sáng trong mục tiêu kiến nghị của chúng ta (tất nhiên chúng tôi sẽ bảo mật tuyệt đối những thông tin mà mình nhận được và khi thông báo đến quý Anh Chị sẽ xin lược bỏ những phần quá cụ thể, như danh sách 135 người lần đầu đã làm). Vì thế xin cho phép chúng tôi lọc lại kỹ lưỡng số danh sách này (kể cả số danh sách đã đăng ký thêm trên mạng trannhuong.com mà vì chưa kịp trao đổi kỹ với người điều hành là nhà văn Trần Nhương về cách thức đăng ký, nên chúng tôi nhận thấy có trùng lặp và sai sót). Nếu những ai chưa đủ các thông tin như chúng tôi nêu ở trên xin hãy gửi về cho chúng tôi gấp, còn trường hợp người nào không thể gửi thông tin vì lý do riêng thì xin cho chúng tôi được tạm xếp ra ngoài.

    Trong vài ngày nữa, khi danh sách lọc xong lên đến con số 100 người hoặc lớn hơn, chúng tôi sẽ lại xin gửi tiếp danh sách chính thức này lên Quốc hội, Chính phủ và Nhà nước CHXHCN Việt Nam lần thứ hai, và sau đó sẽ xin thông báo tiếp đến quý Anh Chị.

    Kính chúc quý anh Chị an khang.

    Việt Nam, ngày 18 tháng Tư năm 2009
    Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, Nguyễn Thế Hùng

    THƯ MỜI

    Hà Nội ngày 12 tháng Tư năm 2009

    Thưa quý Anh Chị,

    Chúng ta đều biết trong cuộc Hội thảo về chủ đề khai thác quặng bauxite ở Tây Nguyên vào ngày 9 tháng Tư vừa qua tại Hà Nội, hầu hết các nhà khoa học đều nhất trí lên tiếng rằng: việc này lợi bất cập hại. Đặc biệt, nhà văn Nguyên Ngọc không những phân tích kỹ và sâu các hậu quả khôn lường của việc ấy mà còn nói thẳng đây là việc làm không hợp pháp. Ngày hôm sau Anh còn trả lời BBC kiên trì ý kiến của mình. Tuy vậy, theo tin chúng tôi biết được, Nhà nước chỉ gọi là kết luận sẽ "khoanh vùng thí điểm" lấy lệ còn thực chất đang triển khai mạnh ở cả bốn địa điểm chứ không phải chỉ hai.

    Chẳng lẽ để cho tiếng vang của Hội thảo đi vào trống không trong khi nguy cơ tày trời về việc khai quặng lại đang ngày một thêm rình rập đất nước? Chẳng lẽ tiếng lòng của Anh Nguyên Ngọc không được giới trí thức đáp lại và cũng là một cách để bảo vệ anh? Nghĩ như thế, chúng tôi đã mạnh dạn thảo một thư ngỏ sau đây, nhằm gửi lên Quốc Hội, Mặt trận Tổ Quốc, Chính Phủ, và Ban chấp hành ĐCSVN để bày tỏ nguyện vọng của giới trí thức người Việt chúng ta, muốn công việc khai thác bauxite phải được đưa ra Quốc Hội thông qua trước khi chính thức triển khai quy mô lớn, trong thời gian đó cần đình chỉ lại đã.

    Chúng tôi có trao đổi và bước đầu chỉ xin gửi đến những địa chỉ quen biết, tin cậy. Văn bản có thể chưa thật trau chuốt nhưng vì thời gian đã quá gấp, không thể chậm hơn được nữa, chúng tôi mong quý Anh Chị, nếu tán thành với tinh thần lá thư do chúng tôi thảo, xin ghi tên, chức danh và địa chỉ vào dưới rồi gửi về cho chúng tôi trong thời hạn sớm nhất, để kịp gửi đến các nơi cần gửi. Và nếu quý Anh Chị nào biết thêm những ai có mối quan tâm đến vận mạng đất nước trên vấn đề này, xin mời họ cùng ký vào.

    Xin trân trọng cám ơn quý Anh Chị.

    Kính thư
    GS Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, GS TS Nguyễn Thế Hùng

    Địa chỉ liên lạc:
    [email protected]
    [email protected]
    [email protected]

    KIẾN NGHỊ VỀ VỤ KHAI THÁC BAUXITE Ở TÂY NGUYÊN

    Kính gửi:

    * Ông Nguyễn Minh Triết Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam;

    * Ông Nguyễn Phú Trọng cùng toàn thể Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam;

    * Ông Nguyễn Tấn Dũng cùng các thành viên Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam

    Chúng tôi, những người Việt Nam ký tên dưới đây, lo lắng trước vận mệnh nước nhà về vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên, xin kính gửi quý cơ quan bản kiến nghị này.

    Thưa quý cơ quan,

    Dân tộc Việt Nam chúng ta trải qua nhiều thập kỷ chiến tranh giành độc lập và thống nhất, ngày nay đang huy động tổng lực sức người sức của và sức trí tuệ vào công cuộc xây dựng đất nước theo định hướng đổi mới toàn diện.

    Trong công cuộc xây dựng mới đất nước ta, trên nguyên tắc, không có sự đối lập về quyền lợi giữa Nhà nước và nhân dân – nhân dân ta ở trong nước cũng như ở ngoài nước, người giữ cương vị lãnh đạo cũng như người dân bình thường, ai ai cũng muốn đất nước ngày càng giàu mạnh, ngày càng văn minh, cả dân tộc sẽ là một gia đình lớn, vui tươi, ấm no, hạnh phúc.

    Tiếc rằng, trong vụ bauxite đang diễn ra, những con người trung thực của đất nước bắt đầu thấy hẫng hụt, lý tưởng chung tay xây dựng đất nước gần như đang ít nhiều suy giảm vì cách làm việc của cơ quan điều hành đất nước, một tình trạng cần được phân tích ngắn gọn như dưới đây.

    Thưa quý cơ quan,

    Việc khai thác tài nguyên của đất nước, trong đó có tài nguyên bauxite, là việc làm cần thiết, nhưng đó không thể là việc làm bằng mọi giá!

    Công việc chuẩn bị cho dự án bauxite đã được nhiều nhà khoa học chỉ ra những thiếu sót toàn diện, mà chỉ riêng hai lá thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng đủ cho thấy những bất cập về chính trị, quốc phòng, môi trường, kinh tế, kỹ thuật, và kiến nghị của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Sơn, của Giáo sư Phạm Duy Hiển, và của các nhà nghiên cứu độc lập khác ở trong nước như nhà văn Nguyên Ngọc, học giả Nguyễn Trung, nhà báo Lê Phú Khải, nhà văn Phạm Đình Trọng, và ở ngoài nước như Tiến sĩ Nguyễn Đức Hiệp chuyên gia về ô nhiễm môi sinh ở Úc, Kỹ sư tư vấn Đặng Đình Cung chuyên gia về mỏ ở Pháp... là những bổ sung toàn diện mang tính chất "kỹ thuật" cho hai lá thư tâm huyết của Đại tướng.

    Tất cả các kiến nghị đó đã chỉ ra những kẽ hở hoặc những sai phạm khó chấp nhận trong chủ trương làm dự án bauxite này, mà chỉ ba điều sau cũng đủ để tất cả những ai có lương tri phải suy nghĩ:

    - Chủ trương lập dự án được công khai hóa vào cuối năm 2008 sang đầu năm 2009, song thực ra nó đã được "ký tắt" với người Trung Quốc từ nhiều năm về trước mà không hề xin ý kiến nhân dân thông qua Quốc Hội do dân bầu ra; toàn bộ báo cáo tiền khả thi chưa bao giờ được trình ra trước nhân dân và đại diện của nhân dân tức Quốc Hội;

    - Người Trung Quốc đóng cửa các mỏ khai thác bauxite của họ để chuyển sang khai thác ở Việt Nam, định trút gánh nặng ô nhiễm môi trường cho các thế hệ Việt Nam hôm nay và nhiều đời mai sau – những hành động y hệt như họ đã và đang làm ở châu Phi với sự giúp sức của những chế độ cai trị tham nhũng tại châu lục này, và đang bị dư luận thế giới theo dõi chặt chẽ và hết sức công kích;

    - Kỹ thuật, công nghệ và nhân công khai thác dự định du nhập chủ yếu từ Trung Quốc, một cường quốc mới nổi dậy với nền kinh tế đang giàu lên nhưng bên trong vẫn chứa đựng không ít thực trạng bất khả tín, trong đó liên quan đến vấn đề khai thác bauxite là sự "nổi tiếng" của Trung Quốc trên toàn thế giới hiện đại như là một quốc gia gây ô nhiễm môi trường vào bậc nhất, chưa kể những “vấn nạn” khác (chỉ mới trong tháng Ba vừa rồi Chính phủ nước Úc đã phải hủy bỏ một dự án khai thác khoáng sản ở Nam Úc ký với Trung Quốc vì lý do quốc phòng).

    Thưa quý cơ quan,

    Đất nước là của chung của cả dân tộc, chứ không là của riêng của một nhóm người nào, của một nhóm quyền lợi nào, hoặc một tổ chức nào dù tinh hoa đến đâu cũng vậy.

    Tất cả những người có ý thức với dân tộc, với đất nước, xót xa trước những việc làm không được kiểm soát chặt chẽ xoay quanh vụ bauxite, đều thấy cần thiết phải lên tiếng.

    Chúng tôi kiến nghị:

    1) Phải đưa vấn đề dự án bauxite Tây Nguyên ra trước Quốc Hội và mọi chủ trương liên quan phải được Quốc Hội quyết định;

    2) Dự án bauxite Tây Nguyên phải chính thức dừng ngay lại, có giám sát chặt chẽ cho tới khi Quốc Hội xem xét toàn bộ báo cáo tiền khả thi và đưa ra những phê chuẩn thích hợp. Kính mong Quốc Hội thấu suốt được tinh thần của đại đa số dân chúng không muốn dự án này tiếp tục vì tất cả những hệ lụy nặng nề của nó;

    3) Những nghiên cứu tiền khả thi với vấn đề bauxite Tây Nguyên cần được dư luận rộng rãi tham gia và theo dõi.

    Thưa quý cơ quan,

    Những người ký tên dưới bản kiến nghị này bày tỏ sự lo lắng khôn cùng trước phương cách làm việc chưa thấu triệt và hoàn bị về nhiều mặt cho một dự án có tầm chiến lược sống còn của đất nước như dự án bauxite.

    Xin quý cơ quan nhận ở đây lòng kính trọng của chúng tôi và rất mong được thông hiểu cho nỗi trăn trở của chúng tôi cả ở trong nước lẫn ở ngoài nước.

    Nhân dịp này, chúng tôi cũng kêu gọi người Trung Hoa nhất là giới trí thức hãy ủng hộ dân tộc Việt Nam, giúp cho môi trường sống của nước láng giềng phía Nam được trong lành, giúp cho nhiều vấn đề còn dở dang giữa hai quốc gia được giải quyết trong hòa bình và hữu nghị.

    Việt Nam, ngày 12 tháng 4 năm 2009

    Ký tên: 135 trí thức trong và ngoài nước (xem danh sách đầy đủ tại đây: Kiến nghị về vụ khai thác Bauxite ở Tây Nguyên)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Ông Thủ Tướng từng nói
    "Khai thác Bauxite Tây Nguyên
    Là chủ trương lớn của Đảng"
    Nên Đảng làm Đảng chẳng hỏi ai
    Và Đảng vẫn cứ làm cho dù gặp phản đối
    Vậy xin được hỏi Ông rằng
    Biết bao lần Đảng từng lầm lỗi
    Cải Cách Ruộng Đất ai oán lầm than
    Nhân Văn Giai Phẩm bao người nằm Ngục Tối
    Ông Khoán Hộ bị kiểm lên kiểm xuống
    Kinh tế thị trường cách chợ ngăn sông
    Những điều trên vừa kể
    Không từng là "chủ trương lớn" hay sao?
    Chúng đã mang biết bao điều "hệ lụy"
    Cho đất nước và cho con dân đất Việt
    Nay Bauxite sẽ tàn mạt xóm làng
    Màu xanh của Tây Nguyên sẽ không còn nữa
    Dân mất đất và sẽ không có việc
    Ô nhiễm môi trường Ông xử lý ra sao?
    Một hãng Vedan các Ông làm chưa được
    Nay cả một vùng rộng lớn biết làm sao?
    Nay kính cáo Ông biết rõ
    Quan nhất thời - Dân vạn đại
    Vua nhất thời - Dân vạn đại
    Ông hành xử làm sao để Vạn đại yên vui

    Nguồn: http://vn.myblog.yahoo.com/huechivn2009/article?mid=14

    Tên tác giả viết:
    Nguyễn Đức Hiệp

    ... Về sự kiện khai thác bauxite ở Dak Nông, Lâm Đồng, viết tâm thư, kiến nghị hay phản ảnh lên chính phủ, như nhiều người đề nghị, đều sẽ không đi đến đâu. Và chẳng lẽ sau này có những vấn đề khác lại tiếp tục kiến nghị bằng tâm thư. Một cách tiếp cận khác là buộc chính phủ phải thông suốt và thi hành nghiêm chỉnh luật môi trường mà quốc hội phê chuẩn.

    Buộc chính phủ phải thông suốt và thi hành nghiêm chỉnh luật môi trường bằng cách nào??? Hay là đi biểu tình??

    Nếu cứ buộc được chính phủ thực hiện được các luật hiện hành thì đã may mắn quá.

    E

    Xin mời những người có quan tâm tới vụ việc Bauxite ở Tây Nguyên viếng thăm blog do Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn và Nguyễn Thế Hùng lập tại địa chỉ dưới đây:

    http://vn.myblog.yahoo.com/huechivn2009

    Nếu có nhu cầu ký tên vào bản danh sách, xin làm theo hướng dẫn: "Như đã nói trong các Thông báo trước đây, người muốn đăng ký xin gửi cho chúng tôi những thông tin về họ tên thật, chức danh, nghề nghiệp và nơi làm việc, địa chỉ cư trú cụ thể và địa chỉ e-mail. Chúng tôi xin bảo mật tuyệt đối những thông tin này, và khi chọn đưa danh sách quý vị lên blog sẽ cẩn trọng lược bớt những gì không lợi cho quý vị. Tất nhiên, người nào vì lý do riêng tư không muốn gửi đầy đủ thông tin thì xin miễn đăng ký.

    Và đây là địa chỉ email mới để đăng ký: [email protected]. Xin ngừng gửi đến các địa chỉ cũ."

    Em nói xin các bác đừng cho là "náo", nhưng sẽ chẳng có tác dụng gì đâu. Mẹ em hồi bé hay mắng em khi không nghe nhời là nói như "Nước đổ đầu vịt". Bác Nguyễn Đức Hiệp phân tích và đưa ra rất nhiều đề nghị, dẫn chứng các Luật này, Luật kia...Phí sức thôi. Nếu vẫn còn lù lù cái điều 4 ấy thì kiến nghị, đề nghị, hội thảo...cũng chỉ như "nước đổ đầu vịt"thôi...

    Có một ông Tây nói tại buổi hội thảo sửa đổi luật khoáng sản rằng: "Việt Nam chúng mày không cần sửa hay thêm luật, mà cần thực hiện các quy trình THEO ĐÚNG LUẬT hiện hành cũng là tốt lắm rồi". Xem ra coi bộ ông ấy nói đúng: Luật Môi trường của Việt nam cũng đủ để ngăn chặn những vụ như Bauxite Tây Nguyên này đấy chứ, miễn là Đảng và Nhà nước làm theo đúng luật, và Quốc hội có thẩm quyền theo đúng luật...

    Bài học khai thác bauxite ở Tây Nguyên

    Nguyễn Đức Hiệp

    ... Về sự kiện khai thác bauxite ở Dak Nông, Lâm Đồng, viết tâm thư, kiến nghị hay phản ảnh lên chính phủ, như nhiều người đề nghị, đều sẽ không đi đến đâu. Và chẳng lẽ sau này có những vấn đề khác lại tiếp tục kiến nghị bằng tâm thư. Một cách tiếp cận khác là buộc chính phủ phải thông suốt và thi hành nghiêm chỉnh luật môi trường mà quốc hội phê chuẩn.

    Vì điều cốt yếu là: thực thi đúng luật môi trường. Luật môi trường (xem phụ lục) là cơ sở cho phép xem xét lại kế hoạch khai thác bauxite ở Dak Nông, Lâm Đồng, với sự tham gia của nhiều tổ chức và quần chúng một cách trong suốt và đúng luật, điều mà hiện nay đã không được thực hiện đúng đắn trong dự án Nhân Cơ, Gia Nghĩa ở Dak Nông.

    Đây là một bài học và cũng là cơ hội để Việt Nam học tập kinh nghiệm, thiết lập một quá trình thông suốt cho các dự án về sau này.

    Theo tôi được biết, thì báo cáo "Tác động môi trường" (EIA) có, nhưng sơ sài không đầy đủ, so với tầm cỡ rất lớn của dự án, không ai biết và được đọc ngoài một số ít thành viên trong chính phủ, đảng, và các nhà tư vấn. Cách đây không lâu tôi có đọc một báo cáo ngắn của một nhà tư vấn (bản tiếng Anh chuyển ngữ từ tiếng Việt) thì Nhân Cơ, Gia Nghĩa chỉ là một phần của một dự án lớn bao gồm khai thác bauxite, lấy aluminia (Al2O3) chuyển xuống Ninh Thuận hay Bà Ria, lập nhà máy luyện Aluminium (Al) ở một trong hai nơi này, xuất khẩu (chủ yếu sang Trung Quốc) ở cảng mới tại mũi Kê Gà …

    Dư án lớn thế này mà ít ai biết, cho đến cách đây nửa năm khi công ty chủ là Công ty Than và Khoáng sản Việt Nam mở Hội nghị tham khảo với các chuyên gia và sau đó sửa soạn khởi công. Ngay cả Quốc hội cũng không mang ra bàn.

    Quá trình nghiên cứu, tham khảo, đánh giá tác động, thẩm định, thông báo, lấy ý kiến trước khi có quyết định, đã không được thực hiện nghiêm túc. Dự án khai thác ở Nhân Cơ với công ty Trung Quốc có lẽ đã được định sẵn và vì thế tất cả những đánh giá về tác động môi trường, lợi ích kinh tế, ảnh hưởng văn hóa dân tộc Tây Nguyên, an ninh quốc gia... chỉ là những yếu tố ngoại vi đã bị để ngoài tai.

    Vì Việt Nam không có tòa án môi trường (Environment Court) và không có tổ chức phi chính phủ bản địa nào đủ mạnh để, dựa theo luật pháp, mang vấn đề ra, xem xét lại quyết định dự án bauxite ở Tây Nguyên (các tổ chức phi chính phủ nước ngoài, theo tôi nghĩ, họ do dự và không muốn xen vào).

    Việc cần, theo tôi lúc này, ngoài việc lên tiếng phản ảnh, nghiên cứu, phân tách cho rõ, như nhiều người đã làm ở trong và ngoài nước, là vận động để Quốc hội mang ra bàn, với hy vọng chính phủ xem xét lại. Cũng mong rằng chính phủ lắng nghe và từ bài học này tạo ra một quá trình đổi mới thông suốt hơn, như công bố các bản báo cáo đánh giá tác động môi trường (EIA) và nếu mạnh dạn, thì lập ra một "trọng tài" độc lập : một tòa án môi trường chuyên biệt để thực thi luật môi trường.

    Nếu không thì sau này lại sẽ có những sự việc tương tự tái diễn, và chúng ta lại sẽ tiếp tục phản ảnh kêu gọi để chính phủ lắng nghe và sửa đổi.

    Đối với chính phủ, thì việc lập ra một toà án môi trường sẽ chỉ có lợi, vì tránh được những khúc mắc đau đầu : những quyết định khó khăn nhất sẽ được "khoán" cho một tổ chức tư pháp phán xét và giải quyết công minh, và do đó giải toả được mọi sức ép từ bên ngoài. Một nước mà trong đó người dân không cảm thấy luật pháp được thực thi đứng đắn, thì nước đó sẽ có những mầm mống bất an và sẽ đánh mất sự tự trọng.

    Điều 18 - Luật bảo vệ môi trường ở VN (1993)

    (http://www.nea.gov.vn/luat/toanvan/Luat_BVMT.html);

    Điều 18 - Tổ chức, cá nhân khi xây dựng, cải tạo vùng sản xuất, khu dân cư, các công trình kinh tế, khoa học, kỹ thuật, y tế, văn hóa, xã hội, an ninh, quốc phòng, chủ dự án đầu tư của nước ngoài, hoặc liên doanh với nước ngoài, chủ dự án phát triển kinh tế - xã hội khác phải lập báo cáo đánh giá tác động môi trường để cơ quan quản lý Nhà nước về bảo vệ môi trường thẩm định.

    Kết quả thẩm định về báo cáo đánh giá tác động môi trường là một trong những căn cứ để cấp có thẩm quyền xét duyệt dự án hoặc cho phép thực hiện.

    Chính phủ quy định chi tiết việc xây dựng và thẩm định báo cáo đánh giá tác động môi trường và có quy định riêng đối với các cơ sở đặc biệt về an ninh, quốc phòng nói tại Điều 17…

    Quốc hội xem xét, quyết định đối với dự án có ảnh hưởng lớn đến môi trường. Danh mục dự án loại này do Uỷ ban Thường vụ Quốc hội quyết định.

    Luật bảo vệ môi trường (1993) được điều chỉnh lại năm 2005:

    (http://www.chatthainguyhai.net/luatBVMT_index.htm)

    Điều 18 - Đối tượng phải lập báo cáo đánh giá tác động môi trường.

    1. Chủ các dự án sau đây phải lập báo cáo đánh giá tác động môi trường :

    a) Dự án công trình quan trọng quốc gia ;

    b) Dự án có sử dụng một phần diện tích đất hoặc có ảnh hưởng xấu đến khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia, các khu di tích lịch sử - văn hoá, di sản tự nhiên, danh lam thắng cảnh đã được xếp hạng ;

    c) Dự án có nguy cơ ảnh hưởng xấu đến nguồn nước lưu vực sông, vùng ven biển, vùng có hệ sinh thái được bảo vệ ;

    d) Dự án xây dựng kết cấu hạ tầng khu kinh tế, khu công nghiệp, khu công nghệ cao, khu chế xuất, cụm làng nghề ;

    đ) Dự án xây dựng mới đô thị, khu dân cư tập trung ;

    e) Dự án khai thác, sử dụng nước ngầm, tài nguyên thiên nhiên quy mô lớn ;

    g) Dự án khác có tiềm ẩn nguy cơ lớn gây tác động xấu đối với môi trường.

    2. Chính phủ quy định danh mục các dự án phải lập báo cáo đánh giá tác động môi trường.

    Điều 19 - Lập báo cáo đánh giá tác động môi trường:

    1. Chủ dự án quy định tại Điều 18 của Luật này có trách nhiệm lập báo cáo đánh giá tác động môi trường, trình cơ quan nhà nước có thẩm quyền phê duyệt.

    2. Báo cáo đánh giá tác động môi trường phải được trình bày đồng thời với báo cáo nghiên cứu tính khả thi của dự án.

    Tôi thấy cần thiết phải ghi tên đông ý kiến với các trí thức quan tâm đến vân mệnh đất nước.

    - Tên của tôi: Bùi Hải - nghề nghiệp: Kiến trúc sư

    [Ban Biên tập Dân Luận xin được lược bỏ bớt các thông tin cá nhân của bác Bùi Hải. Vì chúng tôi không thuộc ban Tổ chức Kiến Nghị, do đó rất mong bác Bùi Hải gửi đăng ký của mình tới địa chỉ email của GS Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn, GS TS Nguyễn Thế Hùng:

    [email protected]
    [email protected]
    [email protected]

    Cảm ơn bác!]

    Khách viết:
    Chắc là có mưu đồ chính trị ở đây. Danh sách trên trang trannhuong có cả nhà "dân chủ" Phạm Hồng Sơn, người mới được đặc xá sau 5 năm trong tù vì tội âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân

    Thật là vớ vẩn. Danh sách gần hai trăm người toàn là những trí thức hàng đầu của đất nước tại sao chỉ nhìn thấy tên bác sĩ Phạm Hồng Sơn mà thôi? Ai không đồng tình với ý Đảng thì đều bị cho là "có âm mưu lật đổ chính quyền". Thế còn những người đi ngược lại lòng dân thì nên gọi là gì hả bác? Và một chính quyền có xứng đáng được gọi là "chính quyền nhân dân" không khi vì quyền lợi của một số ít người mà nhẫn tâm cho phép ngoại bang vào ngay tử huyệt của tổ quốc để tàn phá thiên nhiên, hủy hoại môi trường và giành giật cơ hội của lao động trong nước như vậy?

    Chắc là có mưu đồ chính trị ở đây. Danh sách trên trang trannhuong có cả nhà "dân chủ" Phạm Hồng Sơn, người mới được đặc xá sau 5 năm trong tù vì tội âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân

    Đây là một việc làm chứng tỏ tinh thần trách nhiệm của trí thức trước vận mệnh dân tộc. Rất mong các bác tham gia hưởng ứng - thực tập quyền làm chủ đất nước của mình (tôi cũng vừa viết thư xin tham gia cách đây ít phút).